Chương 2
Giữa trưa, Điền Tây ở nhà một mình chán chết đi được. Bố thì đi làm, mẹ cùng chị gái thì đi
dạo phố, bỏ mặc Điền Tây bơ vơ. Trước khi đi, Kỷ Dung còn để lại một xấp bài tập Toán và
dặn khi về sẽ kiểm tra, làm Điền Tây chỉ muốn chết quách cho xong. Ngoài việc thầm oán
hận sự bất công, Điền Tây chẳng còn cách nào khác là cắm đầu vào làm bài.
Lúc nghỉ tay, Điền Tây chợt nhớ tới gia đình dì nhỏ. Lần cuối Điền Tây gặp dì Kỷ Tuệ là bốn
năm trước, khi bà ngoại mất. Dì một mình từ phương Bắc về, không thấy chồng con đâu. Giờ
nghĩ lại, chắc hẳn là gia đình dì có mâu thuẫn lớn lắm. Điền Tây nhớ mặt dì rất giống mẹ
mình, dáng người cũng tương đương. Hôm đó dì mặc chiếc áo khoác đen, đứng cạnh mẹ, ai
nhìn cũng biết là chị em ruột. Còn về Tần Thụ, Điền Tây không có ấn tượng sâu sắc, lúc đó
Điền Tây mới 6 tuổi, giờ không biết nó ra sao.
“Reng…” Chuông điện thoại nhà vang lên.
Điền Tây nhấc máy: “Alo.”
“Tôi đây.” Giọng nói còn chút non nớt nhưng ngữ khí đầy vẻ bất cần, Điền Tây nhận ra ngay
là ai.

Điền Tây hưng phấn: “Thằng nhóc này khá đấy, nghe giọng nhận ra anh ngay.”
“Hừ. Anh nhớ giữ lời về mấy món lợi lộc đấy.”
“Đương nhiên, không thiếu phần chú đâu. Mau gọi chị chú nghe máy đi.”
Người gọi là Trần Dịch, một thằng nhóc học lớp 8 nhưng tính tình vẫn như 1 đứa trẻ con
chưa cai sữa. Tất nhiên, thằng nhóc đó chỉ là người trung gian, mục tiêu chính của Điền Tây
là chị gái của nó– Trần Tĩnh, bạn gái nhỏ của Điền Tây. Vì chưa có điện thoại riêng nên cả
hai phải liên lạc qua điện thoại bàn. Để tránh bị Kỷ Dung hay Điền Đại Hải nghi ngờ, Trần
Dịch đóng vai bạn của Điền Tây. Khi bố mẹ bắt máy, gã sẽ giả vờ tìm Điền Tây, sau đó Điền
Tây mới lén lút tâm sự với Trần Tĩnh. Nhìn tình cảm của hai chị em nhà họ, Điền Tây cũng
thấy ghen tị. Nếu Điền Tây mà khai với bà chị Điền Kỳ là mình có bạn gái, chắc chắn đời
Điền Tây sẽ là một tấn bi kịch.
“Alo.” Một tiếng chào đơn giản nhưng êm ái như chim họa mi, khiến lòng Điền Tây xao
xuyến.
“Tiểu Tĩnh.” Điền Tây thích gọi nàng như vậy.
“Tiểu Tây.” Dù Điền Tây không thích người khác gọi mình là Tiểu Tây, nhưng với Trần Tĩnh
thì ngoại lệ. Nàng hỏi: “Chiều nay anh rảnh không?”
Điền Tây do dự một chút, nhưng nghĩ đến việc cả nhà đi chơi bỏ mình ở nhà, Điền Tây hào
hứng đáp: “Có, có chứ.”
“Thế thì tốt quá.” Trần Tĩnh vui vẻ, “Anh giúp em ra bưu điện lấy cái kiện hàng nhé.”
“Hả?” Điền Tây hóa đá.
“Sao thế anh?”
“Không… không có gì.” Điền Tây khóc không ra nước mắt. Quả nhiên, đứng trước bất kỳ ai,
Điền Tây cũng chỉ là kẻ bị bóc lột.
“Đi mà, em nhờ anh đấy.”
Điền Tây gượng cười: “Chuyện nhỏ như con thỏ.”
“Anh là nhất, biết ngay Tiểu Tây tốt với em nhất mà.”
“Ha ha.” Điền Tây cười trong đau khổ.
Sau khi nghe dặn dò chi tiết, Điền Tây gác máy, cảm thấy mệt mỏi như thể không còn sức để
yêu đương nữa. Lúc xuống lầu, Điền Tây không quên đá mạnh một phát vào cánh cửa sắt
tầng 3 của mụ béo hôm nọ để xả giận.
Ngoài trời nắng như đổ lửa, mới đi một lúc Điền Tây đã vã mồ hôi. Điền Tây cứ thấy kiện
hàng này có gì đó sai sai, sao lại phải ra tận cái bưu điện xa lắc gần nhà Trần Tĩnh chứ?
Nhưng thôi, nghĩ nhiều chỉ tổ tốn calo, cứ coi như đi chạy việc vặt, chẳng lẽ trong đó có bom
thư chắc? Mà biết đâu… lại có thật.
Đang mải suy nghĩ, Điền Tây đi tắt vào một con hẻm nhỏ. Bỗng một bàn tay đập lên vai:
“Đường này không đi được.” Điền Tây ngẩng đầu, thấy một gã tóc vàng trông như côn đồ
đang đứng chặn đầu hẻm, nhìn Điền Tây khinh khỉnh. Điền Tây định quay đầu đi chỗ khác
cho lành thì nghe tiếng quen thuộc: “Điền Tây, sao ông lại ở đây?”
Hóa ra sau lưng gã tóc vàng là Lộ Tinh. Hắn cao to, thể hình vạm vỡ. Gã tóc vàng hỏi: “Quen
à?” Lộ Tinh gật đầu: “Bạn em.”
Gã tóc vàng hỏi Điền Tây: “Thế chú mày đang theo đại ca nào?”
“Tôi không theo ai cả.”
“Người ta là học sinh ngoan mà.” Lộ Tinh cười nói.
Điền Tây và Lộ Tinh chơi với nhau từ nhỏ nên rất thân. Điền Tây biết Lộ Tinh đang theo ông
anh họ nào đó lăn lộn trong giới xã hội đen, nghe đâu ông anh đó cũng có số má lắm. Nhìn
thế này, chắc trong hẻm đang có vụ thanh toán nhau.
Lộ Tinh hỏi: “Mà ông định đi đâu?”
“Đi lấy bưu phẩm, đi đường này cho gần.”
“Bưu điện ngay cửa khu nhà mình mà?”
“Chuyện dài lắm. Thôi tôi đi đường vòng vậy.”
“Đợi đã, đi theo tôi.” Lộ Tinh vẫy tay.
“Có ổn không đấy?” Điền Tây hơi ngại mấy vụ này.
“Không sao đâu.” Lộ Tinh dứt khoát.
Điền Tây theo Lộ Tinh vào trong. Gã tóc vàng nhìn Điền Tây một cái sắc lẹm rồi tiếp tục
canh gác. Đi tới khúc quanh, Điền Tây rùng mình khi thấy một thanh niên bặm trợn cầm ống
tuýp sắt phang mạnh một phát vòng cung. Một tiếng “bộp” khô khốc vang lên kèm theo tiếng
la hét thảm thiết.
Điền Tây nhìn gã đàn ông đang nằm quằn quại, mặt đầy máu, cái chân chắc là đã bị đập gãy
rồi. Một gã khác đang quỳ trên đất bỗng trừng mắt nhìn Điền Tây khiến Điền Tây giật mình
lùi lại. Đám thanh niên bắt đầu chú ý.
“Thằng nào đấy?” Có kẻ hỏi.
“Bạn em, nó đi ngang qua thôi.” Lộ Tinh vội vã kéo Điền Tây đi: “Mau đi thôi.”
Điền Tây thẫn thờ gật đầu. Ra khỏi hẻm, Điền Tây vẫn thấy bất an, nhất là ánh mắt của gã
đàn ông lúc nãy. Đi nhanh tới bưu điện, bà cô nhân viên đưa cho Điền Tây một kiện hàng dẹt,
dài khoảng 30cm, rộng 20cm. Tên người nhận đúng là “Điền Tây”.
Điền Tây nhìn sang cột người gửi, cái tên “Trần Tĩnh” đập vào mắt. Địa chỉ gửi là: “Khu
Vĩnh Hằng, phố số 13, tiểu khu số 14”. Mấy người đứng quanh đó xì xào: “Nhìn kìa, bọn trẻ
giờ chơi bời thật”, “Cái gì trong tay nó thế nhỉ?”. Điền Tây đỏ mặt, ôm chặt kiện hàng chạy
biến.
Về đến nhà,mẹ nó Kỷ Dung và chị gái vẫn chưa về. Điền Tây vào phòng khóa trái cửa, cẩn
thận mở kiện hàng. Bên trong là một chiếc áo thun trắng. Mặt trước in hình thú cưng dễ
thương, mặt sau là hình nửa trái tim lớn. “Áo đôi…” – Điền Tây thầm nghĩ.
Trong gói hàng còn có mấy tấm ảnh và một bức thư. Nét chữ xinh xắn của Trần Tĩnh hiện ra.
Đọc thư, Điền Tây mới sực nhớ hôm nay là kỷ niệm một năm ngày Điền Tây tỏ tình với
nàng. Điền Tây thấy hối hận vì lúc nãy đã tỏ thái độ khó chịu. Những lời lẽ ngọt ngào trong
thư khiến lòng Điền Tây tan chảy. Trong ảnh là những bức hình Trần Tĩnh tự chụp, trông
nàng cực kỳ xinh đẹp. Bức ảnh cuối cùng là cảnh hai đứa đi công viên năm ngoái. Nhìn
gương mặt nàng, Điền Tây lần đầu tiên có cảm giác muốn bảo vệ người con gái này suốt đời.
Những ngày sau đó trôi qua tẻ nhạt, Điền Tây chỉ loanh quanh đánh bóng với Lộ Tinh, còn
lại bị Kỷ Dung và Điền Kỳ giám sát chặt chẽ. Kế hoạch hẹn hò với Trần Tĩnh hoàn toàn tan
vỡ.
Sáng ngày trước khi nhập học, vị khách mong đợi cũng đã đến. Kỷ Dung ra ga đón Tần Thụ
về. Nó chỉ mang theo một chiếc vali. Vừa bước vào nhà, nó đã nhìn Điền Tây nói: “Anh là
Điền Tây nhỉ. Trên đường đi dì luôn bảo em phải học tập anh, sau này nhờ anh chỉ giáo
thêm.”
Điền Tây cảm thấy gã này có vẻ gì đó tà ác, rất khó chịu. Đây là gã Tần Thụ từng bắt nạt
Điền Tây sao? Gã cao bằng Điền Tây, da hơi đen, tóc húi cua, khuôn mặt cũng thuộc dạng dễ
nhìn. Điền Tây chỉ lạnh lùng đáp: “Chào em.”

Tần Thụ nở nụ cười kỳ quái rồi quay sang chào Điền Kỳ: “Em chào chị.”
Kỷ Dung đứng bên nói: “Tần Thụ, con chắc đói rồi, vào ăn cơm đi. Dì làm sẵn món ngon rồi.
Kỳ Kỳ, con vào bưng thức ăn lên.”
“Cảm ơn dì.” Tần Thụ chỉ vào vali: “Dì ơi, hành lý của con để đâu ạ?”
“Để vào phòng Điền Tây đi.”
“Hả?” Điền Tây ngẩn người.
Chưa kịp để Điền Tây phản đối, Kỷ Dung đã tiến tới định xách vali giúp. Tần Thụ vội giữ lại:
“Không sao đâu dì, để con tự làm.”
“Cứ để dì, con đi tàu cả ngày mệt rồi.”
Kỷ Dung đưa tay trái nắm lấy tay cầm vali, Tần Thụ cũng vươn tay phải đè lên tay nàng để
giữ lại. Hai người giằng co, tay Tần Thụ liên tục cọ xát vào mu bàn tay mềm mại của Kỷ
Dung. Điền Tây thấy cảnh này chán ngắt nên bỏ vào bếp.
Kỷ Dung thấy một tay không kéo được, liền đưa nốt tay phải ra định giật lấy.
“Dì đừng làm thế mà!”
Tần Thụ bỗng vươn tay trái đặt lên vai Kỷ Dung để ngăn lại, nhưng do nàng đang cúi người
cố sức kéo, bàn tay gã đột nhiên trượt xuống, chụp thẳng lên bầu vú kiêu ngạo của nàng. Bàn
tay to khỏe của nó bao trọn lấy bầu vú mềm mại, bóp nhẹ một cái. Sự kích thích mãnh liệt
vào bầu vú nhạy cảm khiến Kỷ Dung suýt chút nữa là rên lên. Phản xạ tự nhiên khiến nàng
định rút tay trái ra nhưng lại bị tay phải của Tần Thụ ấn chặt, không tài nào nhúc nhích được.
Một luồng điện chạy dọc từ bầu vú khắp cơ thể nàng, xông thẳng lên não. Ngoài Điền Đại
Hải ra, Kỷ Dung chưa từng bị gã đàn ông nào chạm vào vú nên nhất thời đứng hình, không
biết phản ứng ra sao. Tần Thụ nhếch mép cười đểu, nhân lúc nàng chưa kịp phản ứng, gã còn
khẽ mân mê hai núm vú qua lớp áo lót. Cảm giác mềm mại, ấm nóng đó khiến gã sướng rơn
người.
Trước khi Kỷ Dung kịp tỉnh táo lại, Tần Thụ đã vội buông tay, giả vờ hốt hoảng: “Con xin
lỗi, con đáng chết, con không cố ý.”
“Có chuyện gì thế?” Điền Tây nghe tiếng động lạ đi ra hỏi.
Tần Thụ ra vẻ hoảng loạn: “Em…em vừa mới…”
“Không có gì.” Kỷ Dung cắt lời, hai tay khoanh lại che trước ngực. Điền Tây cũng chẳng để
ý lắm, chỉ thấy cái vali vẫn ở cửa: “Chỉ là cái vali thôi mà.”
“Dì cứ để con tự mang vào.” Tần Thụ nhìn nàng đầy vẻ nghiêm túc, nhưng Điền Tây vẫn
thấy có gì đó kỳ lạ. Kỷ Dung nhìn gã rồi chậm chạp gật đầu.
Trong bữa ăn, Điền Kỳ ríu rít hỏi Tần Thụ đủ thứ, còn Kỷ Dung lại im lặng lạ thường. Ăn
xong, Tần Thụ tranh rửa bát với nàng, còn Điền Kỳ thì nằm ườn xem tivi hưởng thụ.

Xong việc nhà, cả bọn chuẩn bị đến trường báo danh. Kỷ Dung lái xe chở Điền Tây, Điền Kỳ
và Tần Thụ đi. Điền Kỳ coi như đi thăm lại trường cũ. Còn Tần Thụ đi để làm quen môi
trường, vì thủ tục chưa xong nên gã chưa nhập học ngay được. Điền Tây hỏi khi nào gã vào
học, Kỷ Dung bảo sẽ sớm thôi.
Sau khi ăn tối ở căng tin trường, Điền Tây chia tay mọi người. Nhìn nàng chở chị gái và Tần
Thụ về, Điền Tây cảm thấy ghen tị vô cùng.
Ký túc xá đã đông đủ, cả đám không gặp nhau một tháng nên buôn chuyện không dứt. Phòng
Điền Tây có bốn người. Điền Tây nằm giường trên, bên dưới là Lưu An – một thằng béo mê
sex, đặc biệt là hâm mộ các “nữ giáo viên” trong phim JAV Nhật Bản, nó cũng là một phú nhị
đại chính hiệu. Đối diện giường trên là Trương Tiểu Nghệ – một con mọt sách chính hiệu.
Giường dưới là Đỗ Vĩ – một vận động viên thể thao, vốn định theo nghiệp vận động viên
nhưng bị bố mẹ phản đối quyết liệt.
Tán dóc mãi cũng chán, Điền Tây định đi tìm Trần Tĩnh nhưng không hiểu sao lại thôi. Nhìn
mọi người dọn dẹp đồ đạc, Điền Tây đã làm xong từ sớm nhờ có mẹ giúp. Nghĩ đến mẹ là Kỷ
Dung, giờ này ở nhà ra sao nhỉ? Nàng ở cùng chị gái và gã em họ Tần Thụ. Nó ngủ trong
phòng Điền Tây, nhưng may là Điền Tây đã khóa chặt đống đồ riêng tư dưới gầm giường.
Không biết giờ này họ đang làm gì? Ngồi xem tivi hay Kỷ Dung đang dạy kèm cho Tần Thụ?
Điền Tây không kiềm được sự tò mò, nhấc điện thoại ký túc xá gọi về nhà.
“Alo?”
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
Giữa trưa, Điền Tây ở nhà một mình chán chết đi được. Bố thì đi làm, mẹ cùng chị gái thì đi
dạo phố, bỏ mặc Điền Tây bơ vơ. Trước khi đi, Kỷ Dung còn để lại một xấp bài tập Toán và
dặn khi về sẽ kiểm tra, làm Điền Tây chỉ muốn chết quách cho xong. Ngoài việc thầm oán
hận sự bất công, Điền Tây chẳng còn cách nào khác là cắm đầu vào làm bài.
Lúc nghỉ tay, Điền Tây chợt nhớ tới gia đình dì nhỏ. Lần cuối Điền Tây gặp dì Kỷ Tuệ là bốn
năm trước, khi bà ngoại mất. Dì một mình từ phương Bắc về, không thấy chồng con đâu. Giờ
nghĩ lại, chắc hẳn là gia đình dì có mâu thuẫn lớn lắm. Điền Tây nhớ mặt dì rất giống mẹ
mình, dáng người cũng tương đương. Hôm đó dì mặc chiếc áo khoác đen, đứng cạnh mẹ, ai
nhìn cũng biết là chị em ruột. Còn về Tần Thụ, Điền Tây không có ấn tượng sâu sắc, lúc đó
Điền Tây mới 6 tuổi, giờ không biết nó ra sao.
“Reng…” Chuông điện thoại nhà vang lên.
Điền Tây nhấc máy: “Alo.”
“Tôi đây.” Giọng nói còn chút non nớt nhưng ngữ khí đầy vẻ bất cần, Điền Tây nhận ra ngay
là ai.
Điền Tây hưng phấn: “Thằng nhóc này khá đấy, nghe giọng nhận ra anh ngay.”
“Hừ. Anh nhớ giữ lời về mấy món lợi lộc đấy.”
“Đương nhiên, không thiếu phần chú đâu. Mau gọi chị chú nghe máy đi.”
Người gọi là Trần Dịch, một thằng nhóc học lớp 8 nhưng tính tình vẫn như 1 đứa trẻ con
chưa cai sữa. Tất nhiên, thằng nhóc đó chỉ là người trung gian, mục tiêu chính của Điền Tây
là chị gái của nó– Trần Tĩnh, bạn gái nhỏ của Điền Tây. Vì chưa có điện thoại riêng nên cả
hai phải liên lạc qua điện thoại bàn. Để tránh bị Kỷ Dung hay Điền Đại Hải nghi ngờ, Trần
Dịch đóng vai bạn của Điền Tây. Khi bố mẹ bắt máy, gã sẽ giả vờ tìm Điền Tây, sau đó Điền
Tây mới lén lút tâm sự với Trần Tĩnh. Nhìn tình cảm của hai chị em nhà họ, Điền Tây cũng
thấy ghen tị. Nếu Điền Tây mà khai với bà chị Điền Kỳ là mình có bạn gái, chắc chắn đời
Điền Tây sẽ là một tấn bi kịch.
“Alo.” Một tiếng chào đơn giản nhưng êm ái như chim họa mi, khiến lòng Điền Tây xao
xuyến.
“Tiểu Tĩnh.” Điền Tây thích gọi nàng như vậy.
“Tiểu Tây.” Dù Điền Tây không thích người khác gọi mình là Tiểu Tây, nhưng với Trần Tĩnh
thì ngoại lệ. Nàng hỏi: “Chiều nay anh rảnh không?”
Điền Tây do dự một chút, nhưng nghĩ đến việc cả nhà đi chơi bỏ mình ở nhà, Điền Tây hào
hứng đáp: “Có, có chứ.”
“Thế thì tốt quá.” Trần Tĩnh vui vẻ, “Anh giúp em ra bưu điện lấy cái kiện hàng nhé.”
“Hả?” Điền Tây hóa đá.
“Sao thế anh?”
“Không… không có gì.” Điền Tây khóc không ra nước mắt. Quả nhiên, đứng trước bất kỳ ai,
Điền Tây cũng chỉ là kẻ bị bóc lột.
“Đi mà, em nhờ anh đấy.”
Điền Tây gượng cười: “Chuyện nhỏ như con thỏ.”
“Anh là nhất, biết ngay Tiểu Tây tốt với em nhất mà.”
“Ha ha.” Điền Tây cười trong đau khổ.
Sau khi nghe dặn dò chi tiết, Điền Tây gác máy, cảm thấy mệt mỏi như thể không còn sức để
yêu đương nữa. Lúc xuống lầu, Điền Tây không quên đá mạnh một phát vào cánh cửa sắt
tầng 3 của mụ béo hôm nọ để xả giận.
Ngoài trời nắng như đổ lửa, mới đi một lúc Điền Tây đã vã mồ hôi. Điền Tây cứ thấy kiện
hàng này có gì đó sai sai, sao lại phải ra tận cái bưu điện xa lắc gần nhà Trần Tĩnh chứ?
Nhưng thôi, nghĩ nhiều chỉ tổ tốn calo, cứ coi như đi chạy việc vặt, chẳng lẽ trong đó có bom
thư chắc? Mà biết đâu… lại có thật.
Đang mải suy nghĩ, Điền Tây đi tắt vào một con hẻm nhỏ. Bỗng một bàn tay đập lên vai:
“Đường này không đi được.” Điền Tây ngẩng đầu, thấy một gã tóc vàng trông như côn đồ
đang đứng chặn đầu hẻm, nhìn Điền Tây khinh khỉnh. Điền Tây định quay đầu đi chỗ khác
cho lành thì nghe tiếng quen thuộc: “Điền Tây, sao ông lại ở đây?”
Hóa ra sau lưng gã tóc vàng là Lộ Tinh. Hắn cao to, thể hình vạm vỡ. Gã tóc vàng hỏi: “Quen
à?” Lộ Tinh gật đầu: “Bạn em.”
Gã tóc vàng hỏi Điền Tây: “Thế chú mày đang theo đại ca nào?”
“Tôi không theo ai cả.”
“Người ta là học sinh ngoan mà.” Lộ Tinh cười nói.
Điền Tây và Lộ Tinh chơi với nhau từ nhỏ nên rất thân. Điền Tây biết Lộ Tinh đang theo ông
anh họ nào đó lăn lộn trong giới xã hội đen, nghe đâu ông anh đó cũng có số má lắm. Nhìn
thế này, chắc trong hẻm đang có vụ thanh toán nhau.
Lộ Tinh hỏi: “Mà ông định đi đâu?”
“Đi lấy bưu phẩm, đi đường này cho gần.”
“Bưu điện ngay cửa khu nhà mình mà?”
“Chuyện dài lắm. Thôi tôi đi đường vòng vậy.”
“Đợi đã, đi theo tôi.” Lộ Tinh vẫy tay.
“Có ổn không đấy?” Điền Tây hơi ngại mấy vụ này.
“Không sao đâu.” Lộ Tinh dứt khoát.
Điền Tây theo Lộ Tinh vào trong. Gã tóc vàng nhìn Điền Tây một cái sắc lẹm rồi tiếp tục
canh gác. Đi tới khúc quanh, Điền Tây rùng mình khi thấy một thanh niên bặm trợn cầm ống
tuýp sắt phang mạnh một phát vòng cung. Một tiếng “bộp” khô khốc vang lên kèm theo tiếng
la hét thảm thiết.
Điền Tây nhìn gã đàn ông đang nằm quằn quại, mặt đầy máu, cái chân chắc là đã bị đập gãy
rồi. Một gã khác đang quỳ trên đất bỗng trừng mắt nhìn Điền Tây khiến Điền Tây giật mình
lùi lại. Đám thanh niên bắt đầu chú ý.
“Thằng nào đấy?” Có kẻ hỏi.
“Bạn em, nó đi ngang qua thôi.” Lộ Tinh vội vã kéo Điền Tây đi: “Mau đi thôi.”
Điền Tây thẫn thờ gật đầu. Ra khỏi hẻm, Điền Tây vẫn thấy bất an, nhất là ánh mắt của gã
đàn ông lúc nãy. Đi nhanh tới bưu điện, bà cô nhân viên đưa cho Điền Tây một kiện hàng dẹt,
dài khoảng 30cm, rộng 20cm. Tên người nhận đúng là “Điền Tây”.
Điền Tây nhìn sang cột người gửi, cái tên “Trần Tĩnh” đập vào mắt. Địa chỉ gửi là: “Khu
Vĩnh Hằng, phố số 13, tiểu khu số 14”. Mấy người đứng quanh đó xì xào: “Nhìn kìa, bọn trẻ
giờ chơi bời thật”, “Cái gì trong tay nó thế nhỉ?”. Điền Tây đỏ mặt, ôm chặt kiện hàng chạy
biến.
Về đến nhà,mẹ nó Kỷ Dung và chị gái vẫn chưa về. Điền Tây vào phòng khóa trái cửa, cẩn
thận mở kiện hàng. Bên trong là một chiếc áo thun trắng. Mặt trước in hình thú cưng dễ
thương, mặt sau là hình nửa trái tim lớn. “Áo đôi…” – Điền Tây thầm nghĩ.
Trong gói hàng còn có mấy tấm ảnh và một bức thư. Nét chữ xinh xắn của Trần Tĩnh hiện ra.
Đọc thư, Điền Tây mới sực nhớ hôm nay là kỷ niệm một năm ngày Điền Tây tỏ tình với
nàng. Điền Tây thấy hối hận vì lúc nãy đã tỏ thái độ khó chịu. Những lời lẽ ngọt ngào trong
thư khiến lòng Điền Tây tan chảy. Trong ảnh là những bức hình Trần Tĩnh tự chụp, trông
nàng cực kỳ xinh đẹp. Bức ảnh cuối cùng là cảnh hai đứa đi công viên năm ngoái. Nhìn
gương mặt nàng, Điền Tây lần đầu tiên có cảm giác muốn bảo vệ người con gái này suốt đời.
Những ngày sau đó trôi qua tẻ nhạt, Điền Tây chỉ loanh quanh đánh bóng với Lộ Tinh, còn
lại bị Kỷ Dung và Điền Kỳ giám sát chặt chẽ. Kế hoạch hẹn hò với Trần Tĩnh hoàn toàn tan
vỡ.
Sáng ngày trước khi nhập học, vị khách mong đợi cũng đã đến. Kỷ Dung ra ga đón Tần Thụ
về. Nó chỉ mang theo một chiếc vali. Vừa bước vào nhà, nó đã nhìn Điền Tây nói: “Anh là
Điền Tây nhỉ. Trên đường đi dì luôn bảo em phải học tập anh, sau này nhờ anh chỉ giáo
thêm.”
Điền Tây cảm thấy gã này có vẻ gì đó tà ác, rất khó chịu. Đây là gã Tần Thụ từng bắt nạt
Điền Tây sao? Gã cao bằng Điền Tây, da hơi đen, tóc húi cua, khuôn mặt cũng thuộc dạng dễ
nhìn. Điền Tây chỉ lạnh lùng đáp: “Chào em.”

Tần Thụ nở nụ cười kỳ quái rồi quay sang chào Điền Kỳ: “Em chào chị.”
Kỷ Dung đứng bên nói: “Tần Thụ, con chắc đói rồi, vào ăn cơm đi. Dì làm sẵn món ngon rồi.
Kỳ Kỳ, con vào bưng thức ăn lên.”
“Cảm ơn dì.” Tần Thụ chỉ vào vali: “Dì ơi, hành lý của con để đâu ạ?”
“Để vào phòng Điền Tây đi.”
“Hả?” Điền Tây ngẩn người.
Chưa kịp để Điền Tây phản đối, Kỷ Dung đã tiến tới định xách vali giúp. Tần Thụ vội giữ lại:
“Không sao đâu dì, để con tự làm.”
“Cứ để dì, con đi tàu cả ngày mệt rồi.”
Kỷ Dung đưa tay trái nắm lấy tay cầm vali, Tần Thụ cũng vươn tay phải đè lên tay nàng để
giữ lại. Hai người giằng co, tay Tần Thụ liên tục cọ xát vào mu bàn tay mềm mại của Kỷ
Dung. Điền Tây thấy cảnh này chán ngắt nên bỏ vào bếp.
Kỷ Dung thấy một tay không kéo được, liền đưa nốt tay phải ra định giật lấy.
“Dì đừng làm thế mà!”
Tần Thụ bỗng vươn tay trái đặt lên vai Kỷ Dung để ngăn lại, nhưng do nàng đang cúi người
cố sức kéo, bàn tay gã đột nhiên trượt xuống, chụp thẳng lên bầu vú kiêu ngạo của nàng. Bàn
tay to khỏe của nó bao trọn lấy bầu vú mềm mại, bóp nhẹ một cái. Sự kích thích mãnh liệt
vào bầu vú nhạy cảm khiến Kỷ Dung suýt chút nữa là rên lên. Phản xạ tự nhiên khiến nàng
định rút tay trái ra nhưng lại bị tay phải của Tần Thụ ấn chặt, không tài nào nhúc nhích được.
Một luồng điện chạy dọc từ bầu vú khắp cơ thể nàng, xông thẳng lên não. Ngoài Điền Đại
Hải ra, Kỷ Dung chưa từng bị gã đàn ông nào chạm vào vú nên nhất thời đứng hình, không
biết phản ứng ra sao. Tần Thụ nhếch mép cười đểu, nhân lúc nàng chưa kịp phản ứng, gã còn
khẽ mân mê hai núm vú qua lớp áo lót. Cảm giác mềm mại, ấm nóng đó khiến gã sướng rơn
người.
Trước khi Kỷ Dung kịp tỉnh táo lại, Tần Thụ đã vội buông tay, giả vờ hốt hoảng: “Con xin
lỗi, con đáng chết, con không cố ý.”
“Có chuyện gì thế?” Điền Tây nghe tiếng động lạ đi ra hỏi.
Tần Thụ ra vẻ hoảng loạn: “Em…em vừa mới…”
“Không có gì.” Kỷ Dung cắt lời, hai tay khoanh lại che trước ngực. Điền Tây cũng chẳng để
ý lắm, chỉ thấy cái vali vẫn ở cửa: “Chỉ là cái vali thôi mà.”
“Dì cứ để con tự mang vào.” Tần Thụ nhìn nàng đầy vẻ nghiêm túc, nhưng Điền Tây vẫn
thấy có gì đó kỳ lạ. Kỷ Dung nhìn gã rồi chậm chạp gật đầu.
Trong bữa ăn, Điền Kỳ ríu rít hỏi Tần Thụ đủ thứ, còn Kỷ Dung lại im lặng lạ thường. Ăn
xong, Tần Thụ tranh rửa bát với nàng, còn Điền Kỳ thì nằm ườn xem tivi hưởng thụ.
Xong việc nhà, cả bọn chuẩn bị đến trường báo danh. Kỷ Dung lái xe chở Điền Tây, Điền Kỳ
và Tần Thụ đi. Điền Kỳ coi như đi thăm lại trường cũ. Còn Tần Thụ đi để làm quen môi
trường, vì thủ tục chưa xong nên gã chưa nhập học ngay được. Điền Tây hỏi khi nào gã vào
học, Kỷ Dung bảo sẽ sớm thôi.
Sau khi ăn tối ở căng tin trường, Điền Tây chia tay mọi người. Nhìn nàng chở chị gái và Tần
Thụ về, Điền Tây cảm thấy ghen tị vô cùng.
Ký túc xá đã đông đủ, cả đám không gặp nhau một tháng nên buôn chuyện không dứt. Phòng
Điền Tây có bốn người. Điền Tây nằm giường trên, bên dưới là Lưu An – một thằng béo mê
sex, đặc biệt là hâm mộ các “nữ giáo viên” trong phim JAV Nhật Bản, nó cũng là một phú nhị
đại chính hiệu. Đối diện giường trên là Trương Tiểu Nghệ – một con mọt sách chính hiệu.
Giường dưới là Đỗ Vĩ – một vận động viên thể thao, vốn định theo nghiệp vận động viên
nhưng bị bố mẹ phản đối quyết liệt.
Tán dóc mãi cũng chán, Điền Tây định đi tìm Trần Tĩnh nhưng không hiểu sao lại thôi. Nhìn
mọi người dọn dẹp đồ đạc, Điền Tây đã làm xong từ sớm nhờ có mẹ giúp. Nghĩ đến mẹ là Kỷ
Dung, giờ này ở nhà ra sao nhỉ? Nàng ở cùng chị gái và gã em họ Tần Thụ. Nó ngủ trong
phòng Điền Tây, nhưng may là Điền Tây đã khóa chặt đống đồ riêng tư dưới gầm giường.
Không biết giờ này họ đang làm gì? Ngồi xem tivi hay Kỷ Dung đang dạy kèm cho Tần Thụ?
Điền Tây không kiềm được sự tò mò, nhấc điện thoại ký túc xá gọi về nhà.
“Alo?”
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.