Chương 3
Thứ 03 chương “Chị ơi, là em, Điền Tây đây.” “Tiểu Tây à? Có chuyện gì không?”
“Dạ… không có gì. Chỉ là tự nhiên thấy nhớ nhà.” “Xì.” Chị ấy đáp lại đầy khinh bỉ,
“Không có việc gì thì đi ngủ đi.” “Á, tuyệt tình thế. Chị chắc chắn là mẹ nhặt ngoài
bãi rác về rồi, không phải chị ruột của Điền Tây này” “Mày mới là đồ nhặt về ấy? Chị
mày đang bực hết cả mình đây.” “Ơ? Có chuyện gì thế?” Điền Tây cẩn thận hỏi. “Thì
còn vì ai nữa, thằng Tần Thụ chứ ai.” Chị hạ thấp giọng, “Tự do của chị bị tước đoạt
sạch sành sanh rồi.” “Nó với sự tự do của chị thì liên quan gì đến nhau?” “Mày thì
biết quái gì! Mẹ đang hăng lắm, bắt chị phải dạy bổ túc cho nó, sáng dạy, chiều dạy,
dạy đến khi nào nó làm xong thủ tục nhập học mới thôi.” “À, ra là vậy.” Xem ra mẹ
của mình vẫn rất coi trọng Tần Thụ. “Thế buổi tối thì sao?” “Tối thì mẹ tự mình ra
trận.” Đúng là vậy, trường của bọn Điền Tây buổi tối thường không có tiết chính, chỉ
có giáo viên chủ nhiệm trực ban. Giáo viên bộ môn xong việc là về, trừ phi muốn
dạy thêm. Mẹ của mình sau giờ làm quả thật có thời gian bổ túc cho Tần Thụ. “Thì
cứ dạy đi, cũng chỉ vài ngày thôi mà.” “Haiz, nói với mày đúng là không cùng đẳng
cấp.” “Chị ơi,” Điền Tây hỏi, “Chị đang làm gì đấy?” “Xem tivi.” “Thế mẹ đâu?” “Mẹ
đang ở trong phòng mày nói chuyện với thằng Tần Thụ, nói lâu lắm rồi.” “Dạ.” Cùng
lúc đó, trong phòng của Điền Tây. Cô Kỷ Dung và Tần Thụ đang ngồi trên giường
tâm sự. Sắc mặt nàng có chút buồn bã: “Trước đây khi gặp bố con, dì còn tưởng
ông ấy là người tốt. Không ngờ giờ lại thành ra nông nỗi này.” Nàng dừng lại một
chút, đổi sang vẻ mặt hòa nhã, ân cần bảo: “Nhưng con tuyệt đối đừng vì chuyện
này mà nản chí. Mẹ của con gửi gắm hết hy vọng vào con rồi, con không được làm
mẹ thất vọng, biết chưa?” “Con sẽ không để mẹ thất vọng đâu.” Tần Thụ nói, “Dì ơi,
chú chắc chắn là người tốt lắm đúng không ạ?” “Sao đột nhiên con lại hỏi thế?” “Con
chỉ là rất ngưỡng mộ chú.” Tần Thụ nhỏ giọng. “Ồ?” Kỷ Dung tò mò nhìn hắn, “Vì
sao?” “Vì chú có thể khiến một người phụ nữ xinh đẹp như dì được hạnh phúc.”
Trong mắt Tần Thụ hiện lên một tia u ám, “Chẳng giống bố con, chỉ biết mang lại tai
họa.” Kỷ Dung đỏ mặt, thương cảm xoa trán Tần Thụ, nói: “Tần Thụ, con là đứa trẻ
ngoan, sau này chúng ta cùng cố gắng, kéo thành tích của con lên nhé, con có tự tin
không?” “Con có tự tin ạ.” Tần Thụ kiên định nói, “Con nhất định sẽ học tập thật tốt
để mẹ được sống sung sướng.” “Vậy thì phải cố gắng lên nhé!” Nàng cổ vũ. “Vâng.
Còn cả dì nữa.” “Dì thì làm sao?” “Con cũng có thể khiến dì sung sướng mà.” Kỷ
Dung ngẩn ra: “Tần Thụ có thành tích tốt là dì và mẹ con đều vui rồi.” Nàng nhìn
đồng hồ: “Không còn sớm nữa, Tần Thụ nghỉ ngơi đi. Từ mai bắt đầu phấn đấu vì
ước mơ của con nhé!” Tần Thụ gật đầu: “Vâng ạ.” Nàng nhìn Tần Thụ một cái cuối
cùng rồi đứng dậy rời đi. Tần Thụ nhìn theo bóng lưng nàng từ phía sau. Dưới mái
tóc xõa ngang vai là cái eo thon nhỏ, và đặc biệt là cặp mông mẩy hơi nhếch lên đầy
khiêu khích. Tần Thụ lộ ra một nụ cười tà ác, trong đầu thầm nghĩ đến việc được địt
vào cái lồn chả nàng. Ngày đầu tiên khai giảng! Nhưng Điền Tây chẳng thấy hào
hứng chút nào. Nếu không phải Lưu An lay dậy, Điền Tây chắc phải ngủ đến tận 10
giờ. Không kịp rửa mặt, Điền Tây vác bộ dạng ngái ngủ đến lớp, kết quả phát hiện
cặp sách trống không. Giáo viên chủ nhiệm của lớp Điền Tây là một đại mỹ nữ tên
Tô Nhan. Ba năm trước cô vừa tốt nghiệp một trường sư phạm nổi tiếng ở thủ đô,
về trường này dạy tiếng Anh, và đây là lần đầu tiên cô làm chủ nhiệm. Khi cô Tô
Nhan bước vào, đám con trai trong lớp đều sáng mắt lên. Cô mặc một bộ váy sát
nách cổ tròn đậm chất công sở, ôm sát lấy thân hình quyến rũ. Váy ngắn trên gối
tầm 4cm, để lộ đôi chân dài trắng nõn, bầu vú căng tròn ẩn hiện và cặp mông săn
chắc gợi cảm. Cô Tô Nhan đưa mắt nhìn cả lớp, giọng nói ngọt ngào vang lên:
“Chào các em học sinh.” “Chúng em chào cô Tô Nhan ạ.” Cả lớp đồng thanh. “Kỳ
nghỉ của các em thế nào, có vui không?” Phía dưới bắt đầu náo nhiệt, đứa bảo vui,
đứa than ngắn. Điền Tây chỉ nhìn chằm chằm cô Tô Nhan chứ không hùa theo đám
đông. Cô Tô Nhan giơ tay ra hiệu im lặng: “Sắp tới chúng ta sẽ có một tháng học bù.
Dù chỉ là bổ túc nhưng nó cực kỳ quan trọng đối với lớp 11 sắp tới. Những bạn học
tốt có thể bứt phá, những bạn học chưa tốt có thể thu hẹp khoảng cách. Ai lơ là giai
đoạn này chắc chắn sẽ bị tụt hậu.” Thần thái của cô Tô Nhan rất uy nghiêm, ánh mắt
sắc sảo quét qua từng người: “Cô chỉ nói vậy thôi. Thời gian quý giá, giờ chúng ta
bắt đầu bài học.” Trong lúc giảng bài, cô Tô Nhan đi ngang qua chỗ Điền Tây, thấy
Điền Tây và Lưu An đang xem chung một cuốn sách, cô nhíu mày hỏi: “Ai không
mang sách?” Điền Tây thành thật nhận lỗi: “Là em ạ.” Cô Tô Nhan nhìn Điền Tây
một cái: “Trưa nay tan học qua văn phòng gặp cô.” “Chết tiệt.” Điền Tây gào thét
trong lòng. Đừng thấy cô Tô Nhan xinh đẹp như hoa mà lầm, cô nổi tiếng là nghiêm
khắc. Cô không phạt nặng, cũng ít khi mắng mỏ, nếu có cũng rất nhẹ nhàng. Nhưng
cô quản lý cực kỳ chi tiết, từ chuyện tâm sinh lý, thậm chí còn đi gặp phụ huynh học
sinh để trao đổi. Sai lầm nhỏ như nói chuyện trong giờ cũng bị cô xử lý. Cô có lý
luận rằng: ngăn chặn không bằng khai thông, khai thông không bằng phòng bệnh
hơn chữa bệnh. Nghe nói câu nói này từng khiến lãnh đạo nhà trường kinh ngạc,
nên mới giao trọng trách chủ nhiệm cho một người trẻ như cô. Trưa hôm đó, Điền
Tây đến văn phòng. Cô Tô Nhan ngồi trên ghế như đã đợi từ lâu. Cô chỉ tay vào cái
ghế đối diện bảo Điền Tây ngồi xuống. Chỗ đó đúng hướng điều hòa thổi, lạnh buốt
nhưng Điền Tây lại cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa. Cô Tô Nhan lên tiếng:
“Cô nghe cô Kỷ Dung nói, trong một tháng nghỉ hè vừa rồi em rất chăm chỉ.” Hồi cô
Tô Nhan mới về trường thực tập chính là mẹ của Điền Tây dẫn dắt, nên quan hệ
của hai người rất tốt. “Dạ, cũng tạm ạ.” Điền Tây gãi đầu cười gượng, “Cô cũng biết
đấy, mẹ của em quản rất nghiêm.” “Chỉ vì cô Kỷ Dung quản nghiêm thôi sao?” Cô Tô
Nhan mỉm cười đầy ẩn ý, “Chẳng lẽ không có sự nỗ lực của chính em?” “Dạ… tất
nhiên là có ạ.” “Cô cảm thấy thế này.” Cô Tô Nhan thu lại nụ cười, nghiêm túc bảo:
“Em rất thông minh và chăm chỉ, nhưng tác phong lại lười nhác, lúc nào cũng tỏ vẻ
bất cần, tạo cảm giác rất cợt nhả.” Điền Tây gật đầu thừa nhận. Lúc này Điền Tây
thấy cô Tô Nhan không chỉ dạy bảo với tư cách giáo viên, mà còn với tư cách một
người đẹp. Đàn ông trước mặt người đẹp bao giờ cũng ngoan ngoãn hơn. Nếu là
lão chủ nhiệm cũ thì Điền Tây đã chẳng thèm chấp. Nhìn đôi môi anh đào của cô Tô
Nhan mấp máy, Điền Tây khắc ghi từng chữ vào đầu. “Với tư cách chủ nhiệm, cô
muốn đưa ra một yêu cầu hơi quá đáng. Cô muốn em chấn chỉnh lại phong cách,
làm một tấm gương sáng cho cả lớp. Đừng để các bạn nghĩ rằng Điền Tây suốt
ngày nhởn nhơ mà vẫn học giỏi. Đã thế còn là lớp phó học tập môn tiếng Anh mà lại
không mang sách.” Lại bắt làm gương. Điền Tây buồn bực cúi đầu. “Cô biết là khó
cho em. Nhưng vì không khí học tập của lớp, cô hy vọng Điền Tây sẽ làm được.”
Điền Tây gật đầu. “Cô nghe nói em họ của em mới đến đây à?” “Sao cô biết ạ?”
Điền Tây hơi giật mình. Cô Tô Nhan cười: “Mẹ của em hôm nay bận rộn lo thủ tục
cho em ấy suốt mà. Cô cũng đã trao đổi quan điểm của mình với cô Kỷ Dung, và cô
ấy rất đồng tình. Hóa ra cô Kỷ Dung cũng có yêu cầu giống hệt cô đối với em.” Thì
ra là vậy, Điền Tây thở dài: “Em sẽ cố gắng hết sức.” Cô Tô Nhan đưa bàn tay trắng
nõn vỗ vai Điền Tây, nở nụ cười làm say đắm lòng người: “Cô luôn tin tưởng và coi
trọng em, cô tin em sẽ làm được.” Được người đẹp cổ vũ, Điền Tây hăng máu hẳn
lên: “Em nhất định sẽ làm được ạ.” Ngày đầu học bổ túc trôi qua nhanh chóng. Buổi
tối, Điền Tây nằm suy ngẫm về cuộc đời. Từ nhỏ Điền Tây đã thấy mình thông minh
hơn bạn bè. Kể từ lần nhìn thấy mẹ rơi nước mắt vì mình, Điền Tây bắt đầu học
hành nghiêm túc. Điền Tây nhận ra mình chỉ cần tốn một phần ba sức lực là đã
hoàn thành việc mà người khác phải vắt kiệt sức mới làm được. Những bài toán khó
nhằn trong mắt Điền Tây chỉ là vấn đề thời gian. Cuối năm lớp 10, Điền Tây đứng
nhất khối mà chẳng tốn chút công sức nào. Chính vì thế Điền Tây luôn tỏ ra nhởn
nhơ tự tại. Nhưng Điền Tây biết cô Tô Nhan và mẹ của mình đều muốn tốt cho
mình. Tự chủ chính là chìa khóa để thành tài. Hình bóng của mẹ và cô Tô Nhan cứ
chập chờn trong đầu, Điền Tây quyết định không để họ thất vọng. Hai ngày sau đó,
Điền Tây cố gắng làm theo yêu cầu của cô Tô Nhan, thu mình lại. Đôi khi bài tập làm
xong rồi Điền Tây vẫn giả vờ ngồi đăm chiêu như đang giải đề khó. Nhưng đúng là
“giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, giả vờ kiểu này khiến Điền Tây sắp phát điên
đến nơi. Cô Tô Nhan nhận thấy sự thay đổi đó, có lần Điền Tây nộp bài, cô đã khen
ngợi Điền Tây hết lời. Được người đẹp khen ngợi khiến tâm trạng Điền Tây phấn
chấn hẳn lên. Giữa trưa, Điền Tây ăn cơm cùng mẹ ở căn tin. Kỷ Dung cười bảo:
“Mẹ nghe cô Tô Nhan nói dạo này con biểu hiện rất tốt, phải giữ vững phong độ
nhé.” “Dạ, tất nhiên rồi ạ.” Điền Tây đắc ý. Thực ra từ nhỏ Điền Tây đã thích nhất là
được mẹ công nhận. “Đừng có mà tinh vi, cuối tháng có kỳ thi chung, con mà để mất
vị trí số một là không xong với mẹ đâu.” Nàng giả vờ nghiêm mặt nói. “Chuyện này
thì con không hứa trước được.” Điền Tây biết chỉ có kẻ ngốc mới đi khoe khoang.
Điền Tây bỗng nhớ tới Tần Thụ, hỏi: “Mẹ ơi, sao Tần Thụ vẫn chưa đi học?” “Thủ
tục cho Tần Thụ hơi rắc rối chút, nhưng xong cả rồi, mai em ấy sẽ đến trường.” “Học
lực của Tần Thụ thế nào ạ?” Điền Tây tò mò. “Căn bản hơi kém. Đã lớp 10 rồi, thật
sự là hơi khó khăn.” Kỷ Dung thở dài, “Hai ngày trước em ấy biểu hiện rất tốt, rất
ham học, nhưng tối qua lại có vẻ tâm thần bất định, không biết có phải vì nhớ tới
chuyện gia đình không.” Nghe đến chuyện gia đình, Điền Tây dỏng tai lên hỏi: “Nhà
Tần Thụ có chuyện gì ạ?” Kỷ Dung không trả lời: “Điền Tây ăn xong rồi thì chúng ta
đi thôi.” Cứ thế, câu hỏi của Điền Tây bị Kỷ Dung gạt đi một cách hời hợt.
Buổi tối lúc ngủ, Điền Tây nhìn thấy Lưu An vụng trộm móc ra chiếc máy tính xách tay giấu
trong ngăn tủ, cắm USB mạng không dây vào để lướt web. Cái thằng béo này chắc chắn là
đang mò vào mấy trang web đen rồi. Điền Tây vừa hay muốn đi vệ sinh, tiện đường ngó xem
nó đang xem cái gì.
“Cái trang web này trước kia sao chưa thấy ông xem bao giờ?” Điền Tây đột ngột hỏi.
Lưu An bị dọa cho giật thót mình: “Người anh em, ông làm tôi sợ chết khiếp đấy.”
“Chưa chết được đâu. Mà cái trang này sao toàn hàng trong nước thế?”
“Hắc hắc. Ông đừng có mà coi thường nó.”
“Thế ông nói xem nó lợi hại chỗ nào?”
“Trang này không phải ai cũng vào được đâu. Đây là diễn đàn của những người cùng sở
thích, toàn mấy lão biến thái vào đây trao đổi, đăng ảnh, viết truyện với đăng video cả đấy.”
“Thế còn ông?” Điền Tây nghi ngờ nhìn hắn.
“Đừng hiểu lầm, tôi tất nhiên không phải biến thái. Tuy tôi không có ảnh, không có video
cũng chẳng biết viết văn, nhưng tôi có tiền. Tôi mua hẳn một cái tài khoản vip đấy.”
“Nhưng tôi thấy trang này cũng chẳng có gì đặc biệt.”
Lưu An chậm rãi giải thích: “Nó có một điểm cực kỳ đặc biệt, chính là mọi thứ người ta đăng
lên đều là chuyện thật, do chính bản thân họ trải qua.”
Nói rồi Lưu An mở một cái video, đưa cho Điền Tây một bên tai nghe.
Video hơi mờ, Lưu An bảo chắc là quay bằng điện thoại. Trong hình là một người đàn ông
đang ngồi, một người phụ nữ có vẻ hơi lớn tuổi một chút đang quỳ giữa hai chân hắn mà bú
cặc cho hắn. Tiếng mút cặc “chùn chụt” cùng tiếng rên rỉ sung sướng của gã đàn ông vang lên
trong tai nghe. Dù độ nét không cao nhưng vẫn thấy rõ người phụ nữ này có dáng người cực
kỳ quyến rũ. Nàng vừa mút cặc vừa lắc lư cặp mông, trông dâm đãng hết chỗ nói. Video dài
hơn 10 phút, Điền Tây tất nhiên không có hứng xem hết: “Đây chắc là phò rồi. Xem cái này
thà xem phim heo còn hơn.”
Lưu An nhìn lên trần nhà ra vẻ triết lý: “Cái loại xem phim không dưới một vạn bộ như tôi thì
mấy con diễn viên giả tạo kia xem chán rồi. Ông nhìn này…”
Hắn mở thông tin cá nhân của người đăng video, cột tuổi ghi 16, kèm theo mấy lời giới thiệu
lăng nhăng. Lưu An đọc rất chăm chú, còn Điền Tây thì chẳng muốn xem, mấy cái thằng
biến thái này liên quan gì đến Điền Tây đâu. Lưu An nói: “Hắn bảo đây là bà chị hàng xóm
xinh đẹp của hắn, kích thích lắm. Thế nên tôi mới tốn tiền mua tài khoản này để được xem
những cảnh ân ái chân thực nhất.”
“Đúng là có đầu tư đấy!” Câu này Điền Tây nói hoàn toàn là từ tận đáy lòng.
“Có muốn xem thêm vài cái không? Chắc chắn ông sẽ thích cho mà xem.” Lưu An gạ gẫm.
“Thôi bỏ đi.” Điền Tây cố gắng trấn áp dục vọng đang rục rịch trỗi dậy sâu trong lòng.
Trong khi đó ở nhà, Kỷ Dung nằm trên giường nhưng vẫn chưa ngủ được. Trạng thái học tập
bất ổn của Tần Thụ tối nay làm nàng cảm thấy có chút khó giải quyết. Nếu mọi chuyện dễ
dàng thì em gái nàng đã chẳng gửi con đến đây. Kỷ Dung vừa lo lắng cho hoàn cảnh của em
gái, vừa cảm thấy sức nặng của trách nhiệm trên vai mình.
Lúc sau Kỷ Dung thấy buồn tiểu nên rời giường đi vệ sinh. Vừa mở cửa phòng đã thấy đèn
nhà vệ sinh đang bật, nàng băng qua phòng khách thì thấy cửa nhà vệ sinh cũng mở. Là ai lại
quên tắt đèn thế này? Kỷ Dung định bụng mai phải nhắc nhở Tần Thụ và Điền Kỳ, nhưng
vừa bước vào nhà vệ sinh, nàng đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi lùi lại một bước,
lưng dựa hẳn vào tường.
Tần Thụ đang ngồi trần truồng trên bệ xí, một con cặc to lớn đang hùng dũng ngóc đầu dậy
giữa hai chân hắn. Tay trái Tần Thụ cầm điện thoại, tay phải nắm lấy con cặc mà sục lên sục
xuống. Nghe thấy tiếng động của Kỷ Dung, Tần Thụ giật bắn mình: “Dì! Con…”
“Tần Thụ, sao con lại ở đây…” Giọng Kỷ Dung run rẩy.
“Dì ơi, con…” Tần Thụ nói năng loạn xạ, “Con xin lỗi… con không cố ý…”
Dù tỏ ra hốt hoảng nhưng Tần Thụ hoàn toàn không có ý định đứng dậy. Khi hắn buông tay
ra khỏi con cặc, một con cặc dài khoảng 16cm, thô gần 4cm hiện ra lù lù ngay trước mắt Kỷ
Dung.
“Tần Thụ, con mau mặc quần vào đi.” Ánh mắt Kỷ Dung đảo liên tục, nàng cố không để ý
đến cái vật to dài kia nhưng nó quá nổi bật, khiến nàng không nhịn được mà liếc nhìn vài cái.
Tần Thụ vẻ mặt khó xử: “Nhưng như thế này con sẽ khó chịu lắm.”
Sự công kích của cảnh tượng này quá lớn, tâm trí Kỷ Dung rối bời, nàng vạn lần không ngờ
thằng cháu ngoại lại đang thủ dâm. Nàng cố gắng điều chỉnh tâm thái để sắp xếp lại suy nghĩ.
Tần Thụ nói: “Dì ơi, con xin lỗi. Con thực sự không nhịn được.”
Kỷ Dung hít sâu một hơi: “Tần Thụ, đây có phải là lý do hôm nay con không tập trung học
không?”
Tần Thụ gật đầu: “Vâng, từ lúc đến nhà dì con đã tự nhủ phải bỏ cái thói xấu này, nhưng đầu
óc con cứ như bị mất kiểm soát vậy…”
“Nói vậy là ở nhà con cũng thường xuyên làm thế này sao?”
“Vâng.”
“Mẹ con có biết không?”
“Con không dám. Con biết mẹ là người rất cổ hủ, nhà lại đang xảy ra chuyện, con sợ mẹ bị đả
kích.”
Kỷ Dung tiến lại gần Tần Thụ: “Nói cho dì biết, con… thủ dâm như vậy bao lâu rồi?”
“Dạ khoảng hai năm rồi.” Tần Thụ nhỏ giọng đáp.
Thời gian dài quá. Kỷ Dung nói: “Ở lứa tuổi của các con thì khó tránh khỏi những xúc động
về tình dục, con nên nói với mẹ, dì nghĩ mẹ con sẽ không trách con đâu.”

“Nhưng giờ thì muộn rồi dì ạ. Dì ơi, con muốn hỏi một câu, Điền Tây có thủ dâm giống con
không?”
Kỷ Dung ngẩn người: “Dì không biết. Nhưng chắc là không đâu.”
Tần Thụ tự giễu: “Điền Tây học giỏi như thế, chắc là do con nghĩ lung tung thôi. Chắc chẳng
có ai đồi trụy như con cả.”
“Chuyện này có ảnh hưởng đến việc học của con không?”
“Chắc chắn là có ạ. Từ khi con bắt đầu thủ dâm, mọi thứ đều thay đổi. Tâm lý lúc nào cũng
bức bối khó chịu, trong đầu cứ nghĩ đến mấy thứ bậy bạ.”
Kỷ Dung nhớ lại lời em gái nói trong điện thoại, Tần Thụ hồi cấp hai là học sinh giỏi, nhưng
lên cấp ba không hiểu sao thành tích lại cứ tụt dốc không phanh. Vừa rồi Tần Thụ nói bắt đầu
từ hai năm trước, chẳng phải đúng lúc hắn vào lớp 8 sao? Nghĩ đến sự tích cực của Tần Thụ
mấy ngày qua, có lẽ thủ dâm thực sự đã ảnh hưởng xấu đến hắn.
“Con đã đến nhà dì rồi thì dì nhất định không bỏ mặc con đâu.” Kỷ Dung kiên định nói: “Dì
sẽ từ từ khuyên bảo con cho đến khi con bỏ được nó thì thôi.”
“Thật không dì?”
“Tần Thụ, con không tin dì sao?”
“Không, con tin dì mà.”
“Vậy thì tốt.” Nói rồi Kỷ Dung liếc nhìn hạ bộ của Tần Thụ, tim nàng không tự chủ được mà
đập mạnh một cái: “Con… làm cho xong đi đã.”
“Vâng.” Tần Thụ nói xong liền cầm điện thoại định sục tiếp.
“Con đang xem cái gì đấy?” Kỷ Dung hỏi.
“Con…” Mặt Tần Thụ đỏ bừng, “Không có gì ạ.” Nói rồi định cất điện thoại đi.
Kỷ Dung giật lấy, cái điện thoại này mẫu mã khá cũ: “Mẹ con cho con điện thoại à? Sao lại
không thấy mẹ con nói với dì?”
“Cái này là con dùng tiền tiêu vặt tự mua, mẹ con không biết, với lại trong này không có sim
đâu ạ.”
Kỷ Dung nhìn thấy trong điện thoại là một cuốn truyện dâm hiệp với những nội dung đầy xác
thịt, nàng nghiêm giọng: “Suốt ngày xem mấy thứ này hèn gì đầu óc chẳng nghĩ lung tung.
Sau này không được xem nữa nghe chưa? Điện thoại này dì sẽ tạm giữ.”
“Vâng, con biết rồi.” Tần Thụ ra vẻ hối lỗi.
Hắn thủ dâm thêm một lát rồi nhìn Kỷ Dung bảo: “Hay là dì đi ngủ trước đi, con tự làm là
được rồi.”
Kỷ Dung nói: “Nếu dì đi ngủ bây giờ thì chẳng khác nào bỏ mặc con? Dì sẽ ở đây quan sát
tình hình xem sao, để còn nghĩ cách giúp con.”
“Con cảm ơn dì.”
Thế là Tần Thụ lại tiếp tục thủ dâm, Kỷ Dung đứng ngay bên cạnh. Nhìn con cặc cứng ngắc,
gân guốc kia, mặt nàng không khỏi đỏ ửng lên. Đây là con cặc thứ ba mà nàng nhìn thấy, hai
cái kia tất nhiên là của Điền Đại Hải và Điền Tây. Nhưng cái này… đầu cặc to thô kệch theo
nhịp sục của Tần Thụ mà giật giật, cứ như đang chào hỏi nàng vậy.
Tần Thụ thủ dâm không nhanh không chậm, thấm thoắt đã 10 phút trôi qua. Vẫn chưa xuất
tinh sao? Kỷ Dung thầm nghĩ.
Lại thêm 5 phút nữa.
“Tần Thụ, có phải con đang cố nhịn không?” Kỷ Dung nghi ngờ hỏi.
“Con không có.” Tần Thụ vẻ mặt ấm ức: “Trước đây con toàn xem truyện sex rồi thủ dâm,
giờ không có truyện kích thích, lại thêm…”
“Lại thêm cái gì?”
“Có dì ở bên cạnh, con thấy áp lực quá.”
“Mấy thứ truyện đồi trụy đó không thể đưa cho con được.” Kỷ Dung suy nghĩ một hồi cũng
chẳng thấy cách nào hay: “Con cứ tiếp tục đi, đừng có kiềm chế bản thân.”
“Vâng.” Tần Thụ tăng tốc độ thêm một chút. Hắn cứ sục như thế nhưng con cặc vẫn không có
phản ứng gì thêm. Cuối cùng Tần Thụ nhìn nàng với vẻ mặt bất lực, định nói lại thôi.
Giờ đã hơn một giờ đêm rồi, mai còn phải đi học, cũng là ngày đầu tiên của Tần Thụ ở
trường mới, vậy mà bây giờ… Kỷ Dung nghĩ ngợi, chẳng lẽ mình phải giúp nó sao? Nàng lại
nhìn con cặc đang được sục kia, cái đầu cặc cứ giật liên hồi về phía nàng. Nhưng làm sao
nàng có thể mở lời được đây?
“Dì ơi.” Tần Thụ dừng tay lại, gọi khẽ.
Tiếng gọi làm Kỷ Dung bừng tỉnh khỏi cơn mê muội: “Sao thế con?”
Tần Thụ nhỏ giọng: “Dì có thể giúp con một chút không?”
“Giúp thế nào?” Nàng hỏi.
“Con…” Tần Thụ như hạ quyết tâm, “Con muốn dì giúp con thủ dâm.” Nói xong hắn cúi đầu
không dám nhìn Kỷ Dung.
Hắn nhìn con cặc lớn của mình, vẻ mặt vừa khao khát vừa lo lắng. Cho đến khi hắn thấy một
đôi bàn tay trắng nõn mềm mại đưa tới, trong khoảnh khắc đó, môi hắn nở một nụ cười đắc ý.
Giây phút Kỷ Dung nắm lấy con cặc, đầu óc nàng như bị chập mạch. Cho đến khi cảm nhận
được tim mình đập thình thịch, nàng mới nhận ra tay mình đã sục con cặc lớn kia được một
lúc lâu rồi. Kỷ Dung quỳ một chân dưới sàn, tay trái giữ đùi Tần Thụ, tay phải nắm con cặc
chậm rãi vuốt ve. Lên, xuống, lên, xuống…
Cảm giác nóng hổi và ẩm ướt truyền từ con cặc vào lòng bàn tay, Kỷ Dung thấy nó đang
ngày càng to và dài ra theo nhịp tay của mình. “Mình đang cầm con cặc của một người đàn
ông không phải chồng mình”, ý nghĩ này chiếm lấy tâm trí nàng. “Không phải, đây là vì hoàn
cảnh bắt buộc mình mới làm thế”. Kỷ Dung tự đấu tranh tư tưởng trong đầu nhưng tay vẫn
không hề dừng lại.
Tần Thụ thuận thế cúi xuống ngửi mùi hương trên tóc nàng. Thấy nàng tập trung như vậy,
hắn chậm rãi vòng tay trái qua lưng nàng, đặt dưới nách Kỷ Dung. Hắn không hề cảm thấy
vết hằn của áo lót. Không mặc áo lót! Tần Thụ mừng rỡ trong lòng: “Người dì dâm đãng của
con ơi, hóa ra dì đã chuẩn bị sẵn để mời gọi con rồi sao?”
Tần Thụ khẽ nhích chân trái thăm dò, thấy Kỷ Dung không có phản ứng gì, tay trái hắn từ từ
mò mẫm về phía trước ngực nàng. Hắn không dám làm quá nhanh vì sợ nàng phản ứng lại.
Thấy nàng không phát hiện ra, bàn tay Tần Thụ từng bước tiếp cận bầu vú tuyệt đẹp của
nàng. Chạm được vào vú rồi, Tần Thụ vô cùng kích động. Hắn dùng ngón cái và ngón trỏ
vuốt ve phần dưới bầu vú, cảm nhận đường cong của nó. Ít nhất cũng phải là E-cup, lại còn
săn chắc thế này, đúng là hàng cực phẩm, mình không uổng công mà. Ngón tay Tần Thụ cảm
nhận được nhịp tim đập loạn xạ của nàng, thấy nàng vẫn im lặng, hắn thầm cười dâm đãng.
Tay hắn chậm rãi đưa lên, sắp chạm vào núm vú rồi, đầu ngón trỏ của Tần Thụ đã tiếp xúc
với núm vú. Nó đã cứng ngắc rồi, đúng là con đàn bà dâm đãng, cứ đợi đấy, chẳng mấy chốc
con sẽ lột trần bản tính dâm loàn của dì thôi. Một ngọn lửa dục hỏa bùng lên trong lòng Tần
Thụ, thiêu rụi chút lý trí còn sót lại.
Nội tâm Kỷ Dung vẫn đang giằng xé, nhưng thói quen làm việc gì cũng chuyên tâm khiến
nàng lúc này gần như làm theo bản năng. Nàng tập trung hoàn toàn vào việc thủ dâm cho đứa
cháu, tốc độ nhanh dần, lòng bàn tay bắt đầu bao trọn lấy cả phần đầu cặc.
Tần Thụ quên cả trời đất, dùng đầu ngón trỏ mân mê núm vú nàng. Như bị ma xui quỷ khiến,
ngón cái hắn áp vào, hai ngón tay dần khép lại rồi kẹp mạnh một cái!
“Ah!” “Ah!” Kỷ Dung và Tần Thụ đồng thời kêu khẽ một tiếng.
Tần Thụ giật mình rút ngay tay trái lại. Hắn không thể tin nổi nhìn xuống, cặc hắn đang xuất
tinh liên hồi. Hắn đã xuất tinh khi chưa kịp chuẩn bị gì cả, điều này càng làm tăng thêm dục
vọng chinh phục của hắn.
Xuất tinh nhiều quá. Kỷ Dung trợn tròn đôi mắt đẹp nhìn cảnh tượng kì vĩ trước mặt. Tay
nàng có thể cảm thấy những dòng tinh trùng phóng mạnh ra từ trong thân cặc, rồi phụt mạnh
ra ngoài qua lỗ sáo nở to nơi đầu khấc. Những dòng tinh trùng nóng hổi và đặc quánh nối tiếp
nhau bắn mạnh xuống sàn nhà vệ sinh, thậm chí còn bắn mạnh lên cửa phòng vệ sinh đang
khép chặt. Cho đến khi con cặc ấy giật khẽ một cái cuối cùng trong tay nàng rồi rỉ ra 1 dòng
tinh trùng trắng đục, thì sàn nhà vệ sinh đã nhơ nhớp đầy những vệt tinh trùng trắng xoá.
Xong rồi sao? Chợt nhớ đến tiếng kêu thất thanh của mình khi nãy, Kỷ Dung cảm thấy vô
cùng lúng túng, nàng gượng cười: “Tần Thụ, hôm nay thế thôi nhé, sau này con phải từ bỏ cái
thói quen này đi. Mai còn phải đi học, con ngủ sớm đi.”

Tần Thụ lấy lại tinh thần: “Con cảm ơn dì.” Vừa nói hắn vừa lấy giấy vệ sinh, thản nhiên lau
chùi con cặc khổng lồ ngay trước mặt nàng.