Chương 4
Giữa trưa lúc tan học, Điền Tây đứng từ xa nhìn thấy Tiểu Tĩnh đang đứng đợi mình ở cửa
lớp, chuyện này có chút kỳ lạ.
Bởi vì ngôi trường này quản lý chuyện yêu sớm cực kỳ nghiêm khắc, chưa kể đến mối quan
hệ giữa Điền Tây và mẹ của mình là cô giáo Kỷ Dung. Trong trường có rất nhiều giáo viên
biết mặt Điền Tây nên thường xuyên được “chiếu cố” đặc biệt, vì thế Điền Tây và Tiểu Tĩnh
rất ít khi dám thân mật ở nơi công cộng.
Tiểu Tĩnh vẫy tay ra hiệu cho Điền Tây, dáng vẻ có chút vội vàng. Điền Tây đầy thắc mắc
bước ra ngoài, Tiểu Tĩnh liền nắm chặt lấy tay Điền Tây nói: “Hôm nay mình cùng xuống căn
tin ăn cơm đi.”
“Được thôi.” Điền Tây chú ý thấy Tiểu Tĩnh cứ liếc nhìn về phía sau, cảm thấy rất lạ. Ngay
khi Điền Tây định quay đầu lại nhìn thì Tiểu Tĩnh kéo mạnh một cái: “Đi nhanh lên anh,
không tí nữa xuống chỉ còn nước rửa bát thôi.”
Điền Tây thuận theo Tiểu Tĩnh bước đi, hỏi: “Hôm nay em làm sao thế?”
“Sao là sao, có gì khác thường à?” Tiểu Tĩnh nở nụ cười tinh nghịch.
Trong lòng Điền Tây, Tiểu Tĩnh là một cô gái vô cùng đơn thuần, nhưng tâm tư phụ nữ như
kim đáy bể, Điền Tây chẳng bao giờ đoán được nàng đang nghĩ gì. Giống như lúc này vậy.
“Tiểu Tĩnh, mình ăn ở đâu?” Điền Tây hỏi. Trường có hai căn tin, căn tin số 1 và số 2, chênh
lệch giá chỉ khoảng 1 đến 2 tệ.
“Tùy anh.”
“Vậy cứ gần mà chọn, sang căn tin số 1 đi.”
Chẳng ngờ khi Điền Tây và Tiểu Tĩnh vừa sánh vai đi xuống cầu thang thì đụng ngay phải
Kỷ Dung và Tần Thụ.
“Điền Tây, đợi con…” Kỷ Dung nói được nửa câu thì khựng lại khi thấy Tiểu Tĩnh bên cạnh,
sắc mặt nàng biến đổi, sau đó mới chậm rãi thốt nốt hai chữ: “… hơi lâu.”
Hỏng bét! Đầu óc Điền Tây quay cuồng, vội vàng buông bàn tay đang nắm chặt Tiểu Tĩnh ra.
Ánh mắt Điền Tây lướt qua Tần Thụ, linh cơ ứng biến hỏi: “Tần Thụ, thủ tục của em đã xong
chưa?”
Tần Thụ ngẩn người, không ngờ Điền Tây lại đột ngột hỏi mình: “Dạ rồi anh, hôm nay em đã
đi học cả buổi sáng.”
“Cảm giác thế nào?” Đánh lạc hướng, phải đánh lạc hướng, Điền Tây thầm niệm trong lòng.
“Cũng ổn, khá tốt ạ.”
“Điền Tây, bạn nữ này là bạn học của con à?” Cô Kỷ Dung bất thình lình lên tiếng hỏi.
Tim Điền Tây thắt lại, cười gượng: “Vâng, đúng ạ. Mẹ thật thông minh.”

“Các con chuẩn bị đi ăn cơm sao?” Giọng cô Kỷ Dung có vẻ ôn hòa.
Tuy mặt nàng không có biểu cảm gì quá khích, nhưng Điền Tây có thể nhìn thấy ngọn lửa
giận dữ trong mắt Kỷ Dung. Một luồng khí thế vô hình tỏa ra từ người nàng áp bách Điền
Tây. Nhưng Điền Tây không dễ dàng đầu hàng như vậy: “Vâng ạ, Tiểu Tĩnh còn mấy đề bài
chưa thông, muốn hỏi con.” Nói xong câu đó, Điền Tây biết mình xong đời rồi. Sao lại gọi
tên thân mật “Tiểu Tĩnh” trước mặt mẹ của mình như vậy chứ. Lần đầu tiên trong đời, Điền
Tây tự mắng mình là thằng ngu.
“Tốt lắm, tốt lắm.” Cô Kỷ Dung gằn từng chữ.
Điền Tây cảm giác chuyện của mình và Tiểu Tĩnh chắc chắn đã bại lộ. Quay đầu nhìn Tiểu
Tĩnh, Điền Tây mới nhận ra vai của hai đứa vẫn đang dính chặt lấy nhau. Điền Tây than
thầm, cảnh tượng này mà bảo là bạn học bình thường thì đến chó nó cũng không tin.
“Chẳng phải định đi ăn cơm sao?” Kỷ Dung nhìn Tiểu Tĩnh nói: “Này em, đi ăn cùng chúng
tôi luôn đi.”
Tiểu Tĩnh nhìn Điền Tây bằng ánh mắt tội nghiệp. Điền Tây cũng chẳng biết làm sao, vốn dĩ
là mẹ và Tần Thụ đợi mình ở dưới lầu, ai ngờ mình và Tiểu Tĩnh lại tự chui đầu vào lưới. Mẹ
bình tĩnh mời Tiểu Tĩnh ăn cơm, dù không rõ ý đồ của nàng là gì nhưng Điền Tây biết chắc
chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Điền Tây nhớ lại lời mẹ mình từng nói, nàng có thể bao dung con nhiều thứ, nhưng riêng
chuyện yêu sớm thì tuyệt đối không.
Dù không muốn thấy Tiểu Tĩnh hay Kỷ Dung đau lòng, nhưng sự đã rồi. Điền Tây không
muốn xa Tiểu Tĩnh, nếu cả thời cấp ba không được gặp, không được nói chuyện hay hẹn hò
với nàng, Điền Tây chắc chắn sẽ phát điên.
Điền Tây ngẩng đầu, ánh nắng mùa hè làm lóa mắt. Một bóng người vụt qua, gã đó nắm lấy
cổ tay Tiểu Tĩnh, cười nói: “Em ở đây à, anh đợi ngoài kia lâu lắm rồi.”
Hả? Những biến cố liên tiếp khiến Điền Tây không kịp phản ứng. Điền Tây thẫn thờ nhìn gã
đó kéo Tiểu Tĩnh đi, Tiểu Tĩnh thì lầm lũi đi theo, trông có vẻ rất tự nhiên. Điền Tây thực sự
muốn đuổi theo đấm cho gã đó một trận để cướp lại Tiểu Tĩnh, nhưng hậu quả sau đó…
“Chúng ta đi thôi.” Kỷ Dung lạnh lùng nói.
Thấy bọn họ đi xa dần, Điền Tây cố nén cảm xúc hỗn độn, nói chống chế: “Đã bảo chỉ là bạn
học bình thường mà.”
Ánh mắt sắc lẹm của Kỷ Dung nhìn chằm chằm Điền Tây, nàng hừ một tiếng rồi nhàn nhạt
bảo: “Đi ăn cơm.”
Suốt bữa ăn, trong đầu Điền Tây chỉ hiện lên cảnh gã kia nắm tay Tiểu Tĩnh, Điền Tây bắt
đầu hối hận vì sao lúc đó không đuổi theo.
Kỷ Dung và Tần Thụ thì cứ thế trò chuyện rôm rả, Tần Thụ có vẻ có rất nhiều chuyện để nói,
thỉnh thoảng lại khiến nàng cười rạng rỡ. Tâm trạng Điền Tây thì tệ hại vô cùng, những gì họ
nói Điền Tây chẳng lọt tai chữ nào. Điền Tây chỉ muốn nhanh chóng tìm Tiểu Tĩnh để hỏi
cho ra nhẽ, gã đó rốt cuộc là ai?
Ăn được hơn nửa bát cơm, Điền Tây không nhịn nổi nữa, nói với Kỷ Dung: “Con muốn về
ký túc xá ngủ.” Nói xong chẳng đợi nàng phản hồi, Điền Tây liền rời đi.
Nhìn bóng lưng Điền Tây, Kỷ Dung giận đến xanh mặt: “Thật quá quắt!”
Tần Thụ trầm tư một lát rồi khẽ mỉm cười.
Ra khỏi căn tin, Điền Tây chẳng biết tìm Tiểu Tĩnh ở đâu. Lên phòng học à? Điền Tây chạy
thục mạng lên lớp nhưng chẳng thấy ai.
Nàng ở đâu được chứ? Điền Tây chợt nghĩ đến một nơi hẻo lánh mà đám học sinh hay gọi là
hậu hoa viên, một nơi hẹn hò lý tưởng. Điền Tây lắc đầu, Tiểu Tĩnh làm sao có thể cùng gã
đó đến nơi ấy. Nhưng rồi Điền Tây vẫn đi xuống, lang thang vô định quanh sân trường rồi
cuối cùng cũng đặt chân đến hậu hoa viên. “Chắc không có đâu”, Điền Tây tự trấn an mình,
chắc chắn là đi công cốc thôi.
Nhưng khi đi sâu vào hoa viên, trong ngôi đình phía trước, hai bóng người xuất hiện. Điền
Tây liếc mắt đã nhận ra Tiểu Tĩnh. Gã học sinh kia đứng rất gần nàng, đang nói gì đó rất gay
gắt, còn Tiểu Tĩnh thì ra sức lắc đầu.
Cảnh tượng gã nắm tay Tiểu Tĩnh hồi trưa cùng những suy nghĩ ám ảnh kích thích não bộ
Điền Tây. Cơn giận bùng phát, Điền Tây lao đến, vung nắm đấm đập thẳng vào mặt gã đó,
mắng nhiếc: “Thằng khốn!”
Gã đó bị đánh bất ngờ nên ngã ngửa ra đất. Tiểu Tĩnh hét lên một tiếng, vội vàng chạy lại đỡ
hắn dậy, quay sang chất vấn Điền Tây: “Điền Tây, sao anh lại đánh người ta?”
“Anh…?” Điền Tây sững sờ nhìn Tiểu Tĩnh. Cảm giác như có một gáo nước lạnh dội thẳng
vào tim.
Gã kia hất tay Tiểu Tĩnh ra, định lao vào đánh trả. Tới luôn đi! Điền Tây đang sẵn cơn thịnh
nộ, lại tung thêm một cú đấm.
Tiểu Tĩnh kêu lên “Đừng mà” rồi đột ngột ôm chặt lấy cánh tay gã kia. Hắn bị khựng lại,
không kịp phản ứng nên chỉ biết giơ tay che mặt. Cú đấm của Điền Tây không chút nể tình,
nện mạnh lên cánh tay hắn. Gã đó đau đớn rên rỉ.
Điền Tây định bồi thêm phát nữa thì Tiểu Tĩnh vừa khóc vừa hét lên: “Điền Tây, anh dừng
tay lại cho tôi!”
Điền Tây trố mắt nhìn Tiểu Tĩnh, nàng khóc sao?
Tiểu Tĩnh đỏ hoe mắt gào lên: “Anh bị điên à, anh ấy đang giúp chúng ta, sao anh lại đánh
anh ấy?”
Giúp chúng ta? Giúp cái gì? Điền Tây không cần hắn giúp!
Gã kia bị đánh hai cú cũng đang nổi điên, nhưng Tiểu Tĩnh cứ ôm chặt lấy tay hắn kêu van:
“Đừng mà… đừng mà…” Tiểu Tĩnh vốn chẳng có bao nhiêu sức lực, vậy mà gã đó lại không
thoát ra được, cứ thế giằng co với nàng tại chỗ.
Nhìn cái bộ dạng như đang diễn kịch của bọn họ, Điền Tây bỗng thấy nản lòng thoái chí,
chậm rãi hạ nắm đấm xuống. Không thèm nhìn thêm cái nào, Điền Tây quay lưng lầm lũi
bước đi.
Phía sau, Tiểu Tĩnh dường như đang đuổi theo, tiếng bước chân nàng ngày càng gần. Nàng
gọi tên Điền Tây nhưng Điền Tây chẳng còn tâm trí nào nghe nữa, trong lòng Điền Tây chỉ
còn nghe thấy tiếng đổ vỡ của thế giới mình.

Điền Tây chạy thẳng đến dưới lầu tòa nhà chính mới dừng lại, những giọt nước mắt không tự
chủ được mà rơi xuống. Vào nhà vệ sinh tầng 1 rửa mặt, làn nước lạnh giúp Điền Tây tỉnh táo
hơn đôi chút. Nghĩ lại những chuyện hồi trưa, phải chăng mình đã quá nóng nảy? Nhưng
cảnh Tiểu Tĩnh ở bên gã đó thực sự làm Điền Tây đau nhói. Dù có chia tay cũng phải nói
chuyện cho rõ ràng.
Cả buổi chiều, vì sợ chạm mặt Tiểu Tĩnh ở hành lang nên Điền Tây chỉ ru rú trong lớp. Khi
chưa nói chuyện nghiêm túc, Điền Tây thực sự không biết phải đối mặt với nàng thế nào.
Điền Tây ngồi thẫn thờ suốt các tiết học, mãi mới đợi được đến lúc tan học tiết cuối. Định đi
tìm Tiểu Tĩnh nhưng Điền Tây lại do dự. Trong đầu Điền Tây nảy ra ý nghĩ: “Sao không phải
là cô ấy đến tìm mình?”. Cái tôi quá lớn đã chiếm ưu thế.
Mãi đến khi bắt đầu giờ tự học buổi tối, Điền Tây vẫn không thấy Tiểu Tĩnh “lòng dạ thức
tỉnh” đến tìm mình.
Vẻ khác thường của Điền Tây bị Lưu An – thằng bạn ngồi cùng bàn phát hiện.
Lưu An viết mẩu giấy hỏi: “Hôm nay ông sao thế?”
Điền Tây do dự một chút rồi viết lại: “Trông tôi hiện giờ có thảm hại lắm không?”
“Nhìn ông như thằng mất hồn ấy. Tôi đoán là do chuyện tình cảm.”
“Sao ông biết?”
“Ngoài chuyện tình cảm ra, tôi chẳng nghĩ được cái gì có thể quật ngã được ông cả.”
Suốt một năm chơi với nhau, Lưu An luôn để lại ấn tượng tốt, sống chân thành và không có
thói công tử nhà giàu.
Điền Tây quyết định kể hết mọi chuyện cho hắn nghe.
Lưu An kiên nhẫn khuyên nhủ, cho rằng tất cả chỉ là hiểu lầm. Hắn tin Tiểu Tĩnh không phải
hạng người như vậy.
Thực ra trong lòng Điền Tây cũng không tin Tiểu Tĩnh bắt cá hai tay. Điền Tây chỉ là một kẻ
hiếu thắng, không nuốt trôi được cơn giận vì sao Tiểu Tĩnh không đứng về phía mình mà còn
quát mắng mình. Nghe Lưu An nói xong, Điền Tây thấy việc tìm Tiểu Tĩnh không thể trì
hoãn thêm, hy vọng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm.
Tan giờ tự học, Điền Tây cùng Lưu An sang lớp bên tìm Tiểu Tĩnh nhưng nàng không có ở
đó. Hỏi bạn cùng lớp mới biết nàng đã xin nghỉ về nhà.
Trên đường về ký túc xá, Lưu An thần bí nói với Điền Tây: “Người anh em, tôi biết giờ ông
đang không vui, hay đi theo tôi đến chỗ này đi?”
“Đi đâu?” Điền Tây hỏi.
“Để tôi giữ bí mật chút đã, cứ đi theo tôi.”
“Rốt cuộc là cái gì?”
Điền Tây đi theo Lưu An đến hậu hoa viên của trường. Hoa viên dưới ánh đèn đường mờ ảo
trong đêm tối trông vô cùng tĩnh mịch và sâu thẳm.
“Ông dẫn tôi ra đây làm gì?” Đi tới đây lại khiến Điền Tây nhớ đến chuyện khó chịu hồi trưa.
Lưu An không đáp, cứ lén lút đi phía trước như thằng trộm. Trên con đường yên tĩnh, thỉnh
thoảng nghe thấy tiếng trò chuyện thì thầm của các cặp đôi. Lưu An dẫn Điền Tây rẽ trái rẽ
phải, cuối cùng dừng lại trước một công trình kiến trúc.
Điền Tây ngơ ngác nhìn cái nhà vệ sinh trước mặt: “Đến đây làm gì?”
Lưu An ra hiệu cho Điền Tây im lặng rồi chậm rãi bước vào. Bị sự bí hiểm của hắn lây lan,
Điền Tây cũng thận trọng bám theo. Ánh đèn sáng quắc trong nhà vệ sinh đối lập hoàn toàn
với bóng tối bên ngoài. Điền Tây thầm nghĩ, mấy cái nhà vệ sinh bên ngoài hỏng đèn chẳng
ai sửa, cái nơi hẻo lánh không ai dùng này lại đèn đuốc sáng trưng.
Vào bên trong, Điền Tây túm lấy Lưu An: “Nói được chưa?”
Lưu An thì thào: “Chuyện này khó nói lắm, ông cứ theo tôi.”
Hắn đi vào ngăn cuối cùng, vẫy tay: “Vào đây.”
“Ông điên à?”
Lưu An nhìn đồng hồ: “Nhanh lên, sắp đến giờ rồi!”
“Cái gì sắp đến?” Điền Tây thực sự không hiểu nổi sao hai thằng lại phải chui rúc vào một
ngăn vệ sinh thế này.
“Nhanh!” Lưu An kéo mạnh Điền Tây vào.
Muốn xem hắn định giở trò gì, Điền Tây thuận thế bước vào trong: “Nếu không có gì hay ho
là ông xong đời với tôi đấy.”
Lưu An khóa cửa lại, cười hắc hắc: “Thực ra tôi cũng không chắc chắn lắm.”

“Không chắc chắn? Rốt cuộc là cái chuyện quái quỷ gì?”
Lưu An nhìn đồng hồ nói: “Đợi một lát nữa sẽ biết.”
Cứ thích úp úp mở mở. Không đúng, Điền Tây chợt nhận ra có gì đó không ổn. Cái nhà vệ
sinh này dường như thiếu thiếu cái gì đó. Lúc này, cơn buồn tè ập đến khiến Điền Tây liên
tưởng ra ngay. Đúng rồi! Nhà vệ sinh này không có bồn tiểu đứng!
Điền Tây trợn tròn mắt, nhìn Lưu An đầy kinh hãi, lắp bắp: “Đây… đây là nhà vệ sinh nữ!”
Thằng nhóc này hóa ra muốn nhìn lén! Điền Tây không nói hai lời liền chuẩn bị mở cửa đi
sang ngăn bên cạnh, nhưng đúng lúc này bên ngoài truyền đến một trận tiếng bước chân, tay
của Điền Tây chớp mắt cứng ngắc giữa không trung, sau lưng Lưu An cũng lộ ra nụ cười đểu
cáng.
Điền Tây khẩn trương đến mức thở mạnh cũng không dám, nhìn về phía Lưu An thì thấy hắn
đang cúi đầu móc ra một xấp giấy vệ sinh, hắn muốn ỉa sao? Điền Tây thực sự sắp bị hắn làm
cho phát điên rồi.
“Xin em… buông cô ra.” Một giọng phụ nữ thở gấp vang lên.
“Dưới lồn cô đâu có nói như vậy nha.”
Điền Tây kinh ngạc đứng sững tại chỗ, dỏng tai lên cẩn thận nghe động tĩnh bên ngoài.
“Ahhhh… không phải như vậy… ưmmm…” Cô giáo khẽ rên rỉ.
Bỗng nhiên một tiếng “Bạch” vang lên, thanh âm chát chúa vang vọng trong không gian nhà
vệ sinh.
“Cô giáo của em, nhấc chân lên.”
“Ahhh.” Cô giáo đau đớn rên rỉ.
Điền Tây bị tất cả những chuyện này làm cho ngây ra như phỗng, cô giáo và học sinh đang
vụng trộm sao? Đúng lúc này, Lưu An lấy từ trong cặp sách ra một cái camera lỗ kim cùng
một chiếc máy tính bảng, hắn thật cẩn thận luồn camera xuống phía dưới vách ngăn, sau đó
ngồi trên bệ xí, nhường một nửa chỗ ý bảo Điền Tây ngồi chung, Điền Tây thẫn thờ ngồi lên.
Lưu An mở máy tính bảng, hình ảnh bên ngoài lập tức truyền qua.
Chất lượng camera không lý tưởng lắm vì vị trí bọn họ cách Điền Tây mấy mét, cho nên mặt
mũi nhìn không rõ ràng.
Quần dài và quần lót bị vứt tùy tiện trên sàn, tên học sinh ngồi bệt dưới đất, tay trái giữ chặt
một cái chân đẹp gác trên vai, tay phải đang ở ngay miệng lồn cô giáo mà cào một cách nhẹ
nhàng, “Ahhh ahhh…” Từng trận rên rỉ theo miệng cô Tô Nhan phát ra.
Cô Tô Nhan nhắm mắt, đôi môi hé mở, nàng mặc một chiếc áo thun ôm sát cổ tròn. Kích
thích ở hạ bộ làm cô Tô Nhan ưỡn người lên, khiến bầu vú đôi hào nhũ trước ngực đột ngột
nhô ra, sống động vô cùng!
“Đừng móc vào trong… ahhhh… ahhhh…”
Tên học sinh vừa thưởng thức bộ dạng dâm đãng của cô giáo, vừa dùng hai ngón tay không
nhanh không chậm móc vào lồn cô.
Tiếng dâm thủy nhóp nhép khi ngón tay nhấp vào rút ra nghe không dứt bên tai.
“Lồn cô nhiều dâm thủy thật đấy.”
Hắn rút ngón tay ra, ghé đầu sát vào, há mồm ngậm lấy mép lồn.
“Chụt…”
Tên học sinh mút một hơi thật dài.
“Ahhhh…” Cô giáo dùng hai tay bịt chặt miệng.
Hắn lè lưỡi tùy ý liếm láp mu lồn và lồn cô giáo, “Cô giáo của em, sướng không?”
“Ưmmm…”
“Cô không nói là không được đâu nha.”
Tên học sinh thở ra một hơi, chậm rãi điều chỉnh góc độ, rồi nhắm ngay lỗ lồn cô ta, cúi đầu
mút thật mạnh 2 mép lồn ướt mọng!
“Ah!” Tiếng rên nũng nịu của cô Tô Nhan lọt qua kẽ tay. Kích thích mãnh liệt ở hạ bộ làm
nàng không kìm được mà mở mắt ra.
“Cô không nói em sẽ tiếp tục đấy!”
Lại thêm một ngụm mút thật mạnh!
“Ahhh… đừng!” Cô giáo cuối cùng cũng nhịn không nổi.
“Vậy cô trả lời em đi, sướng không?” Tên học sinh dùng đầu lưỡi quấn lấy hột le trằn trọc
liếm láp.
Cô giáo bị liếm đến mức ngứa ngáy khó nhịn, cặp mông không ngừng lắc lư phối hợp với
nhịp liếm của hắn, thở gấp nói: “Sướng…”
Tên học sinh cười dâm một tiếng, “Lát nữa còn sướng hơn nữa.”
Nói rồi hắn buông chân cô giáo xuống, đứng thẳng người dậy. Cô Tô Nhan nghi hoặc nhìn
hắn.
Tên học sinh đặt hai tay lên vai cô, dùng sức ấn xuống. Cô giáo quỳ trên mặt đất, cúi đầu
không dám nhìn hắn.
Hắn cởi quần xuống, cầm chặt con cặc đã cương cứng ngắc đưa đến trước mặt cô ta. Nàng
cúi đầu, ra sức lắc đầu từ chối.
Ở ngăn bên cạnh, Điền Tây như bị sét đánh ngang tai, đầu óc nổ tung. Tình tiết vốn tưởng chỉ
có trong phim người lớn lại đang diễn ra ngay trước mắt. Tam quan truyền thống bị hủy hoại
sạch sẽ! Điền Tây nhìn sang Lưu An, hắn đang dán mắt vào màn hình, một tay không ngừng
sục con cặc, hoàn toàn không để ý đến Điền Tây. Con cặc của Điền Tây cũng cứng đến mức
không chịu nổi, nhịn không được cũng kéo khóa quần lôi nó ra.
Bên ngoài, tên học sinh bóp lấy hai má cô giáo, tay kia thọc vào khoang miệng tóm lấy đầu
lưỡi nàng.
“Cũng đâu phải lần đầu tiên, còn ra vẻ thẹn thùng như vậy.”
“Ưmmm…” Đầu lưỡi cô bị kéo ra ngoài. Cô giáo tội nghiệp ngửa đầu nhìn hắn.
“Nhưng không sao, em sẽ dạy dỗ cô lại một lần nữa.”
Hắn dùng ngón trỏ trêu đùa đầu lưỡi mềm mại, đồng thời liên tục dùng con cặc lớn đập vào
gò má cô giáo.
Lưỡi và tay quấn lấy nhau khiến Điền Tây không phân biệt được là tay hắn đang vuốt lưỡi
nàng, hay là lưỡi nàng đang liếm tay hắn.
Cô giáo hình như mệt rồi, định rút lưỡi về, tên học sinh nhắm đúng thời cơ, nắm lấy con cặc
vừa vặn đâm vào.
“Ưmmm…” Cô giáo phát ra âm thanh thống khổ.
“Miệng của cô địt sướng thật đấy.” Tên học sinh dùng sức thúc mạnh.
“Ưmmm…” Cô giáo bị thúc đến mức lưng dán chặt vào bức tường phía sau.
Con cặc của hắn hình như quá lớn, cô ta chỉ có thể ngậm được một đoạn ngắn. Tên học sinh
nhấp nhẹ vào miệng nàng: “Cô giáo yêu quý, kỹ thuật hôm qua em dạy cô, cô quên hết rồi
sao?”
“Ưmmm ưmmm…” Cô giáo dùng một biểu cảm thống khổ nhìn hắn.
“Nói trước là nếu cô có thể bú cho em xuất tinh, thì em sẽ không địt cô nữa!”
Như được cổ vũ, cô giáo bắt đầu mút mãnh liệt hơn
“Đầu lưỡi liếm chậm quá.”
“Phải dùng lực hút mạnh vào, cô giáo yêu quý.”
“Hai tay ngoan ngoãn để ra sau lưng đi nào.”
Tên học sinh cố ý lùi lại một bước, khiến cô ta phải rướn người về phía trước, hai tay chắp
sau lưng làm trọng tâm đổ dồn về trước, khiến con cặc có thể chọc vào sâu hơn mỗi khi nàng
phun ra nuốt vào.
Hắn chậm rãi xoạc chân ra cho thấp người xuống, đưa hai tay vén áo cô giáo lên tận ngực, lật
cả áo lót lên, một bầu vú no tròn căng mọng lập tức lộ ra.
“Cô giáo yêu quý của em, nhìn em này.”
“Núm vú của cô cứng hết rồi, có phải là đang sướng lắm không?”
“Ahhhh… ahhhh…”
Tên học sinh vò nặn bầu vú một lúc, có lẽ cảm thấy cúi người chơi kiểu này mệt quá nên hắn
thu tay lại. Hắn rút con cặc ra, ra hiệu bảo cô giáo liếm hòn dái cho mình.
Cô giáo ngoan ngoãn lè lưỡi liếm láp trên hòn dái, sau đó thuận theo con cặc liếm thẳng lên
trên thân cặc cứng ngắc, đến đầu cặc thì nàng ngậm lấy rồi dùng sức hút mạnh một cái.
“Nha!” Tên học sinh sướng phát điên rên lên một tiếng.
“Cô giáo không hổ là cô giáo, học nhanh thật đấy.”
Hắn lúc này rút con cặc ra, đỡ cô giáo dậy rồi xoay người nàng lại.
“Em nói chỉ cần cô bú cho em xuất tinh thù sẽ không làm mà.” Cô giáo hoảng hốt.
“Thì cô đã bú cho em ra đâu?” Tên học sinh một tay giữ eo, một tay ấn lưng nàng xuống.
Cô giáo chỉ chống cự lấy lệ, sau đó ngoan ngoãn chống hai tay lên tường. Nàng còn quay đầu
nhìn hắn cầu xin: “Đừng… đừng mà…”
Thật là dâm đãng, cô ta rõ ràng đã thuận theo mà nhếch cặp mông lớn trắng muốt lên rồi mà
miệng vẫn cứ nói “không muốn”. Vì góc quay, Điền Tây chỉ nhìn thấy phía bên cạnh, thực sự
rất muốn nhìn thẳng vào lồn cô giáo. Điền Tây sục cặc liên hồi, mong thằng kia mau đút cặc
cào lồn cô ta.
Tên học sinh hai tay bám chặt vào eo cô giáo, sẵn sàng tư thế. Con cặc to lớn nhắm thẳng vào
giữa hai mép lồn cô giáo rồi từ từ chen vào.
Lỗ lồn nhỏ khít bị con cặc thô bạo cắm vào, cô giáo “Ah” lên một tiếng.
Tên học sinh chậm rãi thở hắt ra một tiếng đầy sung sướng.
“Cô giáo yêu quý, lỗ lồn cô khít quá đi.”
Hắn rút ra một đoạn rồi lại chậm rãi địt vào hết chiều dài.
Cứ thế vài lần, cùng với tiếng kêu dâm đãng của cô giáo, toàn bộ con cặc của gã học sinh đã
ngập lút hết vào trong lồn cô ta.
“Lồn cô giáo dâm đãng chảy đầy dâm thủy thế này, chắc chắn là sướng lắm đúng không?”
Tên học sinh bắt đầu tăng tốc độ dập.
“Ah! Ahhh…”
“Bạch bạch bạch bạch…”
“Ah! Ah! Sâu quá… đừng… ahhh… đừng mạnh như vậy…”
“Em còn chưa dùng hết sức đâu.”
“Bạch!” Một tiếng va chạm xác thịt trầm trọng.
“Ah!” Cô giáo hét lên một tiếng lớn.
“Bạch!” Một cú dập càng mãnh liệt hơn.
“Ah…” Tiếng kêu của cô giáo trở nên yếu ớt vô lực.
“Cô giáo dâm đãng của em, đây mới là dùng sức này…”
“Bạch! Bạch! Bạch! Bạch…”
Hắn điên rồi!
Tên học sinh dùng hết toàn lực, như một cơn bão liên tục nắc mạnh vào lồn.
“Ahhh… ahhh…” Cô giáo kia bị địt đến mức tứ chi nhũn ra, hai tay trượt khỏi bức tường, nếu
không có hắn giữ eo thì nàng đã ngã gục xuống sàn.
“Cô giáo lên đỉnh rồi à?” Tên học sinh dừng lại, cười dâm: “Cặc của em địt cô sướng lắm
đúng không?”
Cô giáo mồ hôi đầm đìa, hớp lấy hớp để không khí. Hắn đỡ eo nàng, bắt nàng chống hai tay
xuống đất, quay mặt về phía ngăn của Điền Tây. Hắn vừa dập vừa lôi điện thoại ra chụp mấy
tấm hình, “Cặc của em có to không?”
“Ưmmm… ưmmm… ahhh…”
“Cô phải thành thật đi chứ, sướng thì phải nói ra.” Hắn dập mạnh thêm hai cái.
“Ah… ah… to…”
Bọn họ vừa di chuyển vừa địt, càng lúc càng gần, Lưu An sợ tới mức vội vàng rút camera về.
“Cặc em có dài không?”
“Bạch! Bạch! Bạch…” “Dài… ah… sâu quá… chạm tới tử cung mất.”
“Ưmmm… ưmmm… nha… ahhh…”
“Bên trong sắp tan chảy rồi, ahhh… ra
.. cô muốn raaa….”
Cô giáo kia bắt đầu rên la dâm đãng không còn kiêng dè gì nữa.
Tiếp theo là một trận dập mãnh liệt, “Cô giáo! Có thích em chơi cô không?”
“Thích… ah… cô sắp..ra……”
Bỗng nhiên tên học sinh mở cửa ngăn ngay sát vách. Điền Tây và Lưu An giật bắn người,
không dám cử động.
Nghe tiếng hắn ngồi xuống bệ xí, tiếp theo là tiếng thở dốc của cô giáo: “Sâu quá… ahhh… tới
tận tử cung mất….”
Con cặc giống như cắm vào một cái bình đầy chất lỏng.
“Phốc xích… phốc xích… phốc xích…”
Theo nhịp con cặc quấy bên trong, não Điền Tây hiện ra cảnh tượng tên học sinh ngồi trên bệ
xí, cô giáo thì ngồi lên con cặc lớn rồi nhấp lên nhấp xuống, con cặc cắm sâu tới tận tử cung.
Nàng rên rỉ nhấp nhô, còn hắn thì nhào nặn bầu vú nàng, tận hưởng sự bao bọc của cái lồn
đang bóp chặt cứng thân cặc.
Một cô giáo vốn đứng trên bục giảng dạy học, giờ lại bị học sinh của mình địt và lăng nhục
như vậy, kích thích mãnh liệt khiến Điền Tây suýt nữa không giữ được mà bắn ra.
Lưu An thì không nhịn nổi nữa, hắn gầm nhẹ một tiếng rồi xuất tinh.
“Cô giáo dẫm đãng của em… dâm thủy của cô bắn đầy mặt em rồi! Nóng quá! Phải phạt cô
mới được!”
“Em phải quất nát mông cô…”
Tên học sinh sát vách tăng tốc, tiếng đùi va chạm vào cặp mông lớn của cô giáo vang lên
chan chát.
Cô giáo kia vô lực van xin: “Ah… ah… ưmmm… tha cho cô đi…”
“Không dễ dàng vậy đâu…”
Tiếng va chạm càng lúc càng vang, càng lúc càng nhanh.
“Xin lỗi… ah… ah…”
Tiếng rên dâm đãng ngay sát vách làm Điền Tây không thể kiên trì thêm được nữa, tinh quan
thất thủ, phun trào ra ngoài!
“Cô giáo yêu quý, em sắp xuất tinh đây!”
“Đừng bắn vào trong… ahhh…”
“Địt… địt… địt…”
“Em sẽ bắn đầy lồn cô!”
Sau một hồi điên cuồng, bên kia cuối cùng cũng dừng lại.
“Cô giáo vừa rồi cô dâm thật đấy…”
“Huhu…” Cô giáo bật khóc.
“Cô…” Tên học sinh hình như hơi lúng túng.
“Hức…”
“Còn khóc nữa là cặc em lại cứng lên đấy!”
Nghe câu này, cô giáo kia sợ đến mức vội vàng nói: “Đừng, đừng mà…”
“Vừa nãy cô còn nói thích mà.”
“Làm gì có…” Nàng nức nở.
“Vậy sao? Để em địt thêm trận nữa là biết ngay.” Hắn cười xấu xa.
“Đừng mà!” Cô giáo kia tông cửa chạy ra ngoài.
Lúc này Lưu An lại đưa camera ra. Cô giáo ở bên ngoài vội vàng mặc quần, thậm chí còn
không kịp mặc quần lót, kéo áo lót xuống, vội vã chỉnh đốn lại trang phục rồi chạy biến.
Tên học sinh đi ra, sờ má trái, lột một miếng dán trên mặt vứt xuống đất: “Mẹ kiếp, dám đánh
tao, xem tao địt nát lồn bạn gái mày như thế nào!”
Vừa nói hắn vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Điền Tây nhìn miếng dán kia, trợn mắt há hốc mồm: “Hóa ra là hắn!”