Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 5)

Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây (Update Chương 5)

Chương 5

Nghĩ đến cảnh tượng vô cùng kích thích vừa rồi, trong lòng Điền Tây mãi không thể bình
tĩnh lại được. Chưa từng thấy tận mắt cảnh người thật địt nhau bao giờ, lần này Điền Tây lại
được rình coi cận cảnh một thằng học sinh cùng cô giáo xinh đẹp của mình vụng trộm, hơn
nữa thằng đó lại chính là đứa bị Điền Tây đấm hồi trưa, dục hỏa cùng sự hưng phấn chưa
từng có bắt đầu bùng cháy.
Sự chấn động xen lẫn kích thích làm đầu óc Điền Tây trống rỗng.
Lưu An nhìn chằm chằm vào đũng quần Điền Tây rồi cười dâm đãng: “Sao hả, bắn tinh
sướng quá chứ gì?”
Lúc này Điền Tây mới phát hiện mình đã bắn hết tinh dịch ra quần, thế mà lại quên mất





không dùng khăn giấy. Điền Tây lúng túng hỏi: “Làm sao ông biết?”
“Ông… làm sao biết bọn họ sẽ đến đây để địt nhau?”
“Ông còn nhớ cái trang web sex hôm trước tôi cho ông xem không?”
“Cái trang buổi tối hôm đó à?”
“Đúng, chính nó. Tôi thường xuyên theo dõi không gian của thằng đó, qua mấy cái ảnh nó
chụp, tôi phát hiện ra địa điểm chính là trường mình. Hôm qua nó đăng một tấm ảnh bảo là
tối nay nó muốn chơi cô giáo ở đây, còn ghi rõ thời gian nữa. Tôi thấy cái chỗ trong ảnh quen
quá, chợt nhớ ra chính là cái nhà vệ sinh này. Vốn dĩ tôi cũng nghĩ là nó bốc phét, ai ngờ là
thật.”
Điền Tây nghe xong vô cùng khiếp sợ: “Thế cô giáo đó là ai?”
“Cái này… tôi cũng không chắc. Nhưng ông có thấy giọng bả quen không?”
Điền Tây lắc đầu, khi nãy cô giáo đó đang trong trạng thái động dục, tiếng rên rỉ ưmmm ahhh
mơ hồ không rõ, Điền Tây cũng không thấy có gì quen thuộc cả. Điền Tây hỏi: “Thế ông
đoán là ai?”
“Cái này thôi đừng nói bừa, tôi cũng không dám bảo đảm. Nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì?”
“Tuy tôi nói không rõ, nhưng ông có thể tự mình xem mà…” Lưu An cười dâm đãng.
Lúc cùng Lưu An trở về ký túc xá, Điền Tây cố ý đi tụt lại phía sau để che giấu. Vì quần
đồng phục màu đen nên mấy vệt tinh trùng màu trắng dính trên đó trông vô cùng chói mắt!
Điền Tây sợ bị người khác nhìn thấy.
May mà không có ai để ý đến hạ bộ của Điền Tây, về đến ký túc xá Điền Tây vờ bình tĩnh đi
thay quần. Thằng Đỗ Vĩ tò mò hỏi hai đứa đi đâu, Điền Tây trả lời là ở lại phòng học tự học
một lát. Đỗ Vĩ cũng không nghi ngờ, chỉ trêu chọc Lưu An vài câu đại loại như hôm nay mặt
trời mọc hướng Tây hay sao mà lại chăm chỉ thế.
Mang theo tâm trạng thấp thỏm, đợi đến lúc ký túc xá tắt đèn, Điền Tây mò sang giường Lưu
An rồi cùng nó mở máy tính. Lần đầu tiên Điền Tây cảm thấy thời gian khởi động máy tính
lại dài dằng dặc đến thế.
Lưu An thuần thục mở trang web đã lưu sẵn, truy cập vào không gian của một đứa tên là
“Tìm hoa thiếu niên”, chỉ nghe cái tên thôi là Điền Tây đã thấy ghét rồi. Nghĩ đến cảnh thằng
này ở bên Tiểu Tĩnh hồi trưa, trong lòng Điền Tây lại thấy loạn hết cả lên.
Lưu An hưng phấn reo lên: “Nhìn này, nó mới cập nhật thêm ảnh!”
Điền Tây nhìn vào màn hình, đó là một tấm ảnh chụp cận cảnh cặp mông dâm đãng của cô
giáo. Cặp mông trắng muốt, tròn trịa mẩy căng chiếm hết nửa khung hình, và một con cặc to
tướng đang nắc mạnh vào cái lồn dâm của cô ta không chút thương tiếc. Phía dưới có dòng
chú thích: “Đã bảo tối nay phải địt bằng được con mụ giáo viên xinh đẹp này trong nhà vệ
sinh là phải địt, hơn nữa còn nắc thật mạnh, nắc cho lồn nó nát bét ra mới thôi.”
Tấm ảnh tiếp theo chụp toàn bộ tấm lưng của cô giáo, tóc tai nàng rũ rượi, hai tay chống
xuống sàn nhà, để lộ hõm venus vô cùng gợi cảm. Nó làm Điền Tây nhớ lại cảnh cô giáo bị
thằng đó vừa địt vừa dắt đi. Hạ bộ Điền Tây không kìm được mà bắt đầu cứng lên.
Phía dưới còn mấy tấm chụp từ phía sau nữa, thằng đó viết ở cuối: “Sau bao nỗ lực của tôi,
bây giờ con mụ này tôi thích địt lúc nào thì địt. Nhưng muốn nó hoàn toàn phục tùng, trở
thành con phò của riêng tôi thì còn phải dạy dỗ thêm một thời gian nữa.”
Kèm theo đó là một tấm ảnh khác: “Tối ngày kia tôi sẽ địt cô ta ở đây.”
Thật kiêu ngạo! Điền Tây nhìn kỹ tấm ảnh, đó chẳng phải là văn phòng sao! Chỉ là Điền Tây
chưa nhìn ra đó là văn phòng của ai.
Lưu An bảo: “Để tôi cho ông xem mấy cái ảnh cũ hơn, đảm bảo ông sẽ sốc.”
Lưu An kéo về những trang đầu tiên, Điền Tây nhìn thời gian thì thấy đã từ 2 năm trước.
“Đây là người phụ nữ đầu tiên của nó. Cũng là một cô giáo.”
Điền Tây kinh ngạc nhìn những tấm ảnh kể về quá trình thằng này dạy dỗ cô giáo đó, từ lúc
mới đầu còn không tự nguyện, cho đến khi bị thuần phục hoàn toàn, mất cả năm trời thì cô
giáo đó đã trở thành một nô lệ tình dục đúng nghĩa. Cô giáo đó tạo đủ loại tư thế dâm đãng
cho thằng kia chụp ảnh, hoàn toàn không còn biết xấu hổ là gì. Nhìn thảm cảnh của người
giáo viên kia, lòng Điền Tây đau như cắt. Từ nhỏ giáo viên luôn là một nghề cao quý trong
lòng Điền Tây. Điền Tây tự hào vì mẹ của mình cũng là giáo viên, nhưng khi nhìn những bức
ảnh dâm loàn này, niềm tin của Điền Tây như bị sụp đổ. Điền Tây nhỏ giọng: “Đủ rồi.”
Lưu An kỳ quái nhìn Điền Tây: “Sao thế?”
“Tôi thấy không thoải mái lắm.” Điền Tây bịa ra một cái cớ.

co giao me xinh dep cua tieu tay 4 (3)

Lưu An thì hưng phấn: “Kích thích thế còn gì!”
Điền Tây chỉ biết gật đầu cho qua chuyện.
“Ông không phải muốn biết cô giáo đó là ai sao? Tối kia đi xem là biết ngay!”
“Sao ông biết là ở đâu?”
“Rõ rành rành ra thế này còn gì! Chẳng phải là văn phòng cạnh lớp mình sao?” Lưu An kéo
đến tấm ảnh cuối cùng, chỉ vào cái cốc trên bàn làm việc nói.
Quả thật rất rõ, Điền Tây lại bỏ qua chi tiết đó. Cái cốc có in hình hoạt hình kia chính là của
cô Tô Nhan. Lần nào lên lớp cô Tô Nhan cũng cầm cái cốc đó theo. Tim Điền Tây đập nhanh
liên hồi. Chẳng lẽ cô giáo bị địt đó chính là cô Tô Nhan?
Không thể nào! Điền Tây xua tan ý nghĩ đó. Văn phòng đó còn mấy cô giáo nữa mà, với lại
cô Tô Nhan làm sao có thể…
“Mong đến tối kia quá! Địt nhau ngay trong văn phòng giáo viên! Địt mẹ nó kích thích vãi
lồn!”
Điền Tây nhịn không được cảm thán: “Không ngờ lại có chuyện như vậy xảy ra!”
“Có gì mà không thể! Cái trang web này còn đầy rẫy mấy vụ loạn luân nữa kìa. Để tôi cho
ông xem vài cái.”
“Thôi bỏ đi, muộn lắm rồi.” Điền Tây gần như thốt ra ngay lập tức. Điền Tây sợ thế giới quan
của mình sẽ hoàn toàn tan vỡ mất.
Lưu An sốt sắng: “Xem một cái thôi! Tôi theo dõi lão này lâu lắm rồi. Giờ mới có người để
bàn luận, ông xem qua đi!”
“Được rồi.” Điền Tây gật đầu.
Lưu An mở một không gian khác, Điền Tây không để ý tên của nó.
“Thằng này còn lợi hại hơn, nó toàn chơi milf thôi!”
“Milf?”
“Thì là mấy bà tầm bốn mươi tuổi ấy. Nói cho ông biết, mấy bà này dâm đãng từ tận trong
xương tủy ấy, chỉ là biểu hiện ra ngoài ít hay nhiều thôi. Một khi đã được khai phá thì dâm
đãng chẳng khác gì con chó cái đang động dục đâu.”
Nghe những lời thô tục từ miệng Lưu An, Điền Tây thấy hơi khó chịu: “Nói nhăng nói cuội.”
“Ông đừng có không tin, điểm lợi hại nhất của thằng này là nó quay video cực kỳ rõ nét!”
Nói rồi Lưu An định mở một cái video.
Điền Tây thấy mệt rồi, không muốn xem nữa: “Thôi, tôi đi ngủ đây!”

“Đừng mà.” Lưu An nài nỉ: “Thằng này đỉnh lắm, ông xem thử đi!”
“Đỉnh thế nào?” Điền Tây tỏ vẻ khinh thường.
“Nó địt cả mẹ nó với hai bà cô ruột của nó, ông thấy có kinh không?”
“Đúng là một lũ biến thái!” Điền Tây chửi thề một tiếng.
“Cho ông xem cảnh nó chơi some hai em một lúc này!” Lưu An nói.
Điền Tây không buồn xem nữa: “Tôi đi ngủ.”
Mặc kệ Lưu An níu kéo, Điền Tây leo lên giường nằm.
Ngày hôm sau, chuyện của Tiểu Tĩnh cứ quẩn quanh trong đầu, Điền Tây định trưa nay sẽ gọi
điện cho nàng.
Buổi sáng tiết tiếng Anh cô Tô Nhan nổi trận lôi đình, Điền Tây cũng bị vạ lây. Nguồn cơn là
do cô Tô Nhan hứng lên kiểm tra vở bài tập thì thấy thiếu mất hai quyển. Điền Tây là lớp phó
học tập nên đương nhiên phải lên văn phòng ăn mắng.
Bị hành hạ như thế nên tâm trạng Điền Tây tệ hại vô cùng.
Giữa trưa mẹ của Điền Tây tìm đến, Tần Thụ cũng có mặt ở đó.
Kỷ Dung nói với Điền Tây bằng giọng bình thường: “Chúng ta cùng đi ăn cơm đi.”
Vốn dĩ còn lo nàng sẽ nhắc lại chuyện hôm qua, nghe nàng nói vậy Điền Tây cũng thấy yên
tâm phần nào.
Lúc ăn cơm, Kỷ Dung và Tần Thụ ngồi một bên, Điền Tây ngồi đối diện với họ.
Kỷ Dung hôm nay mặc một chiếc sơ mi trắng tinh khôi, mái tóc búi cao sau gáy để lộ chiếc
cổ trắng ngần. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát ra vẻ thanh tao, trí thức đầy mê hoặc.
Nàng hỏi Điền Tây: “Dạo này học hành thế nào rồi con?”
Đây là câu hỏi kinh điển giữa Điền Tây và mẹ của mình. Điền Tây trả lời: “Vẫn vậy thôi mẹ.
Tần Thụ, dạo này em thế nào?”
Tần Thụ cười đáp: “Nhờ có dì Kỷ Dung phụ đạo mà em thấy tiến bộ lắm ạ.”
Kỷ Dung cũng thêm vào: “Tần Thụ rất cố gắng, mấy ngày nay tiến bộ rõ rệt.”
Nghe thấy nó tiến bộ, trong lòng Điền Tây lại có chút không vui, thầm nghĩ mình bị làm sao
thế này? Điền Tây ngoài mặt vẫn giả vờ cười: “Vậy thì tốt.”
Lúc này Kỷ Dung bảo: “Điền Tây, tối nay tan học con qua ký túc xá của mẹ một lát.”
Điền Tây hơi giật mình: “Mẹ dọn vào ký túc xá trường ở rồi ạ?”

“Ừ.” Kỷ Dung liếc nhìn Tần Thụ, “Trước kia ở nhà không có việc gì, giờ vì muốn phụ đạo
cho Tần Thụ nên mẹ dọn vào đây cho tiện.”
Điền Tây nhìn Tần Thụ, thấy hắn đang trưng ra bộ mặt cảm động khôn xiết. Điền Tây hỏi:
“Phòng nào vậy mẹ?”
“Căn phòng cũ ấy.” Nàng đáp.
Hồi lớp 10, Kỷ Dung từng dọn vào ký túc xá giáo viên ở một thời gian vì cãi nhau với Điền
Đại Hải, sau khi hai người làm hòa thì nàng mới dọn về nhà. Điền Tây gật đầu: “Con nhớ
rồi.” Nhưng trong lòng bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
9 rưỡi tối, giờ tan học tự học buổi tối. Nghĩ đến lời dặn của mẹ, Điền Tây chợt nhớ mình lại
quên gọi cho Tiểu Tĩnh. Đang lúc bực mình thì một bạn nữ cầm vở bài tập tới hỏi bài. Nhìn
mấy cái vòng tròn nàng đánh dấu trên vở với vẻ mặt tội nghiệp, Điền Tây đành kiên nhẫn
giảng giải. Đến khi xong xuôi đã hơn 10 giờ.
Dù đã muộn, Điền Tây vẫn đúng hẹn tới ký túc xá của mẹ. Khu giáo viên cách ký túc xá học
sinh khoảng 100m, điều kiện ở đây rất tốt, có bếp và nhà vệ sinh riêng, trang bị đủ điều hòa,
máy giặt. Bình thường mỗi phòng có hai giáo viên, kỳ trước cô Tô Nhan ở chung phòng với
Kỷ Dung. Điền Tây lờ mờ đoán mẹ gọi mình lên là vì chuyện với Tiểu Tĩnh hôm qua. Nghĩ
đến việc phải đối mặt với cả mẹ và cô Tô Nhan, Điền Tây thấy hơi đau đầu.
Phòng của Kỷ Dung ở tầng thượng. Điền Tây đến trước cửa, định đẩy cửa vào thì thấy cửa
khóa chặt. Điền Tây gõ cửa nhưng không ai trả lời. Thật kỳ lạ, đèn bên trong vẫn sáng, rèm
cửa kéo kín mít không nhìn thấy gì bên trong.
Điền Tây gõ mạnh thêm hai cái, gọi vọng vào: “Mẹ ơi, mẹ có trong đó không?”
Mơ hồ nghe thấy tiếng người nói chuyện bên trong. Chẳng lẽ có chuyện gì mờ ám?
“Điền Tây, vào đi con.” Giọng Kỷ Dung vọng ra.
Nàng nhanh chóng mở cửa.
“Mẹ, sao mở cửa lâu thế?”
“Mẹ đang bận nấu mỳ. Vào đi con.”
Mặt Kỷ Dung ửng hồng lên một cách lạ thường, dù thấy lạ nhưng Điền Tây không nói gì.
Vào phòng mới thấy cô Tô Nhan không có ở đây. Kỷ Dung bảo Tô Nhan đã mua nhà riêng và
dọn ra ngoài rồi.
Không thấy Tần Thụ đâu, Điền Tây cứ ngỡ hắn đã về ký túc xá. Đúng lúc đó, Tần Thụ từ
trong nhà vệ sinh bước ra: “Điền Tây, anh đến rồi à.” Hắn mặc một chiếc quần đùi trắng
mỏng và áo phông trắng, trông rất thoải mái. Điền Tây thấy hắn ở đây thì hơi khó chịu, chỉ
ậm ừ cho qua chuyện. Tần Thụ cũng chẳng để ý, ngồi xuống bàn học làm bài tập.
“Điền Tây, ngồi xuống đây mẹ nói chuyện.”

Kỷ Dung ngồi trên giường, ra hiệu cho Điền Tây ngồi cạnh. Nàng trưng ra vẻ mặt nghiêm túc
mà Điền Tây quá đỗi quen thuộc, chỉ khác là có thêm Tần Thụ ở đây. Có hắn bên cạnh làm
Điền Tây thấy cực kỳ không tự nhiên.
“Chuyện trưa hôm qua… mẹ nghĩ chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc.”
Điền Tây biết ngay là chuyện đó nhưng chẳng biết phải nói gì, đành im lặng.
“Kể mẹ nghe về cô bé đó đi.” Kỷ Dung dùng đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Điền Tây. Thời
gian dường như không để lại dấu vết trên gương mặt nàng, dưới lớp áo sơ mi, bầu vú nàng
vẫn căng mọng hấp dẫn.
“Con…” Điền Tây phân vân không biết nên chối bay biến hay thẳng thắn khai báo.
“Mẹ hiểu cảm giác của con, mẹ chỉ muốn mẹ con mình nói chuyện thôi.”
Hử? Mẹ đổi tính từ bao giờ thế? Trước đây nàng luôn coi yêu sớm là thảm họa cơ mà. Thấy
nàng nói vậy, Điền Tây quyết định không nói dối nữa. Điền Tây nhìn vào đôi mắt long lanh
của nàng, hạ quyết tâm: “Mẹ hứa không làm khó cô ấy chứ?”
“Tất nhiên rồi.” Nàng gật đầu. Điền Tây mới thở phào nhẹ nhõm.
Điền Tây bắt đầu kể về Tiểu Tĩnh. Đó là từ năm lớp 8, mối tình đầu của Điền Tây. Lần đầu
tiên Điền Tây chú ý đến nàng là tại lễ khai giảng, Tiểu Tĩnh đứng trên khán đài phát biểu với
nụ cười làm say đắm lòng người. Nàng thanh khiết như một đóa hoa nhài trong gió.
Để được gần nàng, Điền Tây đã mặt dày xin vào hội học sinh. Rồi cơ hội đến khi cả hai cùng
tham gia kỳ thi Olympic Toán quốc gia. Suốt thời gian đó, tuần ba buổi Điền Tây và nàng
cùng đi học thêm ở nhà thầy giáo, Điền Tây luôn đưa nàng về sau mỗi buổi học. Tình cảm cứ
thế lớn dần nhưng Điền Tây vẫn không dám thổ lộ.
Đến khi tốt nghiệp cấp hai, Điền Tây tưởng sẽ phải xa nàng vì nàng định vào trường chuyên
của thành phố, còn Điền Tây thì vào trường nội trú này. Điền Tây đã khóc hết nước mắt suốt
một tuần. Nhưng rồi Tiểu Tĩnh gọi điện báo rằng nàng đã nộp hồ sơ vào cùng trường với
Điền Tây. Câu chuyện sau đó ngọt ngào như truyện cổ tích.
Kể đến đây, Điền Tây không kìm được nước mắt. Kỷ Dung nhẹ nhàng xoa đầu Điền Tây rồi
kể cho Điền Tây nghe một câu chuyện về vị thiền sư và tiểu hòa thượng. Sư phụ bảo phụ nữ
là hổ, gần vào sẽ bị cắn chết, nhưng khi về núi tiểu hòa thượng vẫn nhớ nhất “con hổ ăn thịt
người” đó.
Kỷ Dung nhìn Điền Tây dịu dàng: “Điền Tây, thanh thiếu niên có tình cảm với người khác
phái là chuyện thường. Nhưng mẹ không phải vị thiền sư cổ hủ, con cũng không phải tiểu hòa
thượng ngây ngô kia.”
“Mẹ rất vui vì con đã tâm sự với mẹ.” Nàng mỉm cười, “Con lớn rồi, mẹ không trách mắng
con như trước nữa, nhưng con đừng làm mẹ thất vọng nhé.”
Điền Tây lau nước mắt, gật đầu.

“Được rồi, chắc hai đứa đói rồi. Mẹ đi nấu mỳ cho.”
“Dì Kỷ Dung, con làm xong bài rồi ạ.” Tần Thụ lên tiếng.
“Ừ, Điền Tây, con xem bài cho Tần Thụ đi.”
Điền Tây bước lại gần, Tần Thụ đứng dậy bảo đi vệ sinh. Ở đây, bếp và nhà vệ sinh chung
một khu vực. Nhìn Tần Thụ chạy vào trong, Điền Tây ngồi xuống xem bài cho hắn. Bài tập
lớp 10, Điền Tây liếc qua là biết. Nhưng vì đang tâm trạng nên Điền Tây không tập trung nổi,
trong đầu toàn hình bóng của mẹ và Tiểu Tĩnh.
Chợt nghe trong bếp có tiếng xột xoạt lạ lùng, Điền Tây hỏi vọng vào: “Mẹ đang nấu gì đấy
ạ?”
“Hả? Mẹ… mẹ đang nấu mỳ.” Giọng nàng nghe rất lạ, run rẩy và đứt quãng, nhưng Điền Tây
không để ý lắm.
Điền Tây cố tập trung xem bài cho Tần Thụ. Viết cái quái gì thế này! Hắn làm bài kiểu râu
ông nọ cắm cằm bà kia. Tần Thụ ở trong đó khá lâu, Điền Tây gọi: “Tần Thụ!”
Mãi sau Tần Thụ mới vừa kéo quần vừa từ trong bếp chạy ra. Điền Tây lườm hắn một cái:
“Em làm sai be bét hết rồi này!”
Mặt Tần Thụ hơi biến sắc, giọng khản đặc hỏi: “Sai chỗ nào anh?”
Điền Tây chỉ từng lỗi một, Tần Thụ thì cứ lơ đễnh, thái độ này làm Điền Tây rất bực mình.
Lúc này Kỷ Dung bưng hai bát mỳ ra: “Ăn mỳ thôi các con.”
Điền Tây chú ý thấy búi tóc sau đầu mẹ đã bị xõa tung ra: “Mẹ, tóc mẹ rối hết rồi kìa.”
Kỷ Dung hốt hoảng sờ lên đầu: “Thế à? Con mau ăn mỳ đi.”
Điền Tây gắp mỳ ăn thử: “Mẹ ơi, hơi mặn ạ.”
“Thế à?” Nàng nếm thử một ngụm, “Chắc tại mẹ lỡ tay, con ăn tạm vậy.”
“Mọi khi mẹ nấu ngon lắm mà, nay lại tay run thế ạ?”
Kỷ Dung vẻ mặt lúng túng: “Thì cũng có lúc mẹ lỡ tay chứ…”
Tần Thụ thì cứ cắm đầu ăn ngấu nghiến: “Ngon mà dì, ngon lắm…”
Chẳng lẽ bát của nó không mặn? Điền Tây nhìn hắn đầy nghi hoặc. Còn Kỷ Dung thì sắc mặt
thay đổi thất thường, ánh mắt nàng nhìn Tần Thụ tràn đầy vẻ phức tạp khó hiểu.


Còn tiếp….

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng