Chuyển tới nội dung

Con đường bá chủ – Quyển 18

  • bởi


Phần 113

“Vân Tiêu cũng tốt, Lạc phu nhân cũng được.” Hỗn Đạo lại nở nụ cười trước sự lạnh nhạt của Vân Tiêu, cảm xúc nói:
“Sau lần rời đi đó, tất cả chúng ta không ai dám nghĩ chủ nhân sẽ sống sót… chỉ khi vô tình tìm thấy một mảnh gốm vụn vỡ của Vạn Đạo Lưu Ly Bình, bên trên còn tàn dư quy tắc của chủ nhân, chúng ta mới xuất hiện niềm tin và hy vọng, từ đó bước vào con đường tìm kiếm tung tích của ngài.”

Nói đến đây, Hỗn Đạo nhẹ nâng tay lên…

Có tất cả tám mảnh gốm từ lòng bàn tay của nàng hiện ra.

ONG.

Chúng nó lập tức rung động, sau đó chủ động bay về phía Vân Tiêu, lơ lửng ở trước mặt của nàng.

“Quả nhiên…” Hỗn Đạo hai mắt càng rực sáng khi nhìn thấy cảnh tượng này, vô cùng kích động:

“Mỗi kiện Bất Hủ Thần Vật cả đời chỉ chọn một chủ, nếu ngài không phải chủ của Vạn Đạo Lưu Ly Bình, tại sao các mảnh gốm lại như thế?”

Vân Tiêu nâng tay vuốt ve từng mảnh gốm, cảm xúc thật sự thân thuộc…

Cái loại cảm giác này giống như huyết mạch tương liên, chỉ những pháp bảo, vũ khí đã được nhỏ máu nhận chủ mới mang đến cảm giác như vậy.

“Tại sao Vạn Đạo Thần Chủ rời đi?” Vân Tiêu khẽ hỏi.

Mặc dù hiện tại nàng đã là một người khác, nhưng điều đó không đồng nghĩa nàng trốn tránh quá khứ.

Ngược lại nàng càng muốn tìm hiểu rõ ràng, bởi lẽ bên cạnh nàng luôn có phu quân và các tỷ muội đồng hành.

Không có nàng của quá khứ sẽ không có nàng của hiện tại.

“Tất cả chúng ta đều không biết lý do, chủ nhân cũng không hề hé lộ.” Hỗn Đạo sắc mặt phức tạp, hồi tưởng lại đáp:

“Chủ nhân là người có sự say mê cuồng nhiệt với các loại Quy Tắc, giành cả đời truy cầu đại đạo, muốn sở hữu toàn bộ Quy Tắc trong thiên địa.”

“Chủ nhân đã khám phá rất nhiều nơi được xưng là bí địa, không người dám đặt chân tới tại Chung Cực Giới.”

“Có lẽ chính vì nguyên nhân này, đã vô tình biết được một chuyện không nên biết, trêu vào tồn tại không nên trêu.”

“Lần rời đi đó, chủ nhân đã nói chính là thập tử vô sinh, trước khi đi đã giải trừ khế ước với ta, giải trừ khế ước với toàn bộ thuộc hạ và tọa kỵ… một mình đương đầu, sau đó hoàn toàn biến mất.”

Vân Tiêu trầm mặc…

Với thực lực của Vạn Đạo Thần Chủ lại đưa ra quyết định như vậy, chứng tỏ những gì nàng phải đối mặt thật sự kinh khủng.

Ngay cả Vạn Đạo Lưu Ly Bình cũng hóa thành mảnh vỡ, rõ ràng trận chiến đó quá mức khốc liệt.

Dù mang theo thuộc hạ, mang theo tọa kỵ, mang theo Thế Giới Chi Lực… có lẽ cũng chẳng thể trợ giúp được gì.

Vân Tiêu có thể hiểu vì sao người của quá khứ lại đưa ra lựa chọn như thế.

“Ngươi biết thứ này chứ?” Nàng nâng tay, hư ảnh một gốc cổ thụ nâng lên.

“Đây là Hoàng Trung Lý?” Hỗn Đạo kích động suýt chút nhảy dựng lên:

“Ngài chắc chắn là chủ nhân của chúng ta.”

“Lai lịch của nó?” Vân Tiêu hỏi.

“Năm xưa, trong lúc truy tìm quy tắc khắp trời đất, ngài tình cờ tìm thấy hạt giống Hoàng Trung Lý trong một di tích thượng cổ tại Chung Cực Giới.” Hỗn Đạo lập tức đáp không chút do dự:

“Lần khám phá di tích đó ta cũng có tham gia, ngài nói muốn hạt giống Hoàng Trung Lý nảy mầm, chỉ có thể đem nó gieo trồng bên trong không gian của Vạn Đạo Lưu Ly Bình.”

Vân Tiêu nhẹ gật đầu…

Đến hiện tại nàng không thể phủ nhận bản thân mình là vị Vạn Đạo Thần Chủ đó nữa rồi.

Tất cả manh mối, tất cả sự kiện, tất cả nhân vật liên quan đều chứng minh nàng là Vạn Đạo Thần Chủ.

Thứ duy nhất không phù hợp chính là trí nhớ của nàng, hoàn toàn là một mảng mơ hồ, không rõ.

“Có lẽ khi Vạn Đạo Lưu Ly Bình thức tỉnh, chúng ta mới biết chuyện gì xảy ra với chủ nhân.” Hỗn Đạo tràn đầy hy vọng nói:

“Bởi vì năm đó chỉ có nó được ngài mang theo khi ra đi.”

“Được rồi!” Vân Tiêu tán thành, nàng đem Vạn Đạo Lưu Ly Bình không hoàn chỉnh tiến ra.

Tám cái mảnh gốm kia lập tức dung nhập vào.

Trước đó Lạc Nam đã đem toàn bộ mảnh gốm thu được cho nàng, kiện Bất Hủ Thần Vật này ngày càng hoàn thiện, chỉ còn bảy chỗ trống trên thân bình.

Thiếu bảy mảnh gốm…

“Hít!” Hỗn Đạo bị cảnh tượng này dọa sợ, kinh hô thành tiếng:

“Chủ nhân đã tập hợp nhiều như thế này rồi ư?”

“Là phu quân giúp ta!” Vân Tiêu bờ môi nhẹ cong lên.

“Hừ, cái tên đó biết về ngài rõ như vậy nhưng không thèm nói với ta lời nào, còn cố ý trêu chọc ta.” Hỗn Đạo vừa thẹn vừa giận nói:

“Nhưng hắn thật sự có bản lĩnh.”

“Giờ ngươi đã thuộc về chàng, cũng không cần gọi ta là chủ nhân.” Vân Tiêu nhoẻn miệng cười:

“Gọi chủ mẫu là được.”

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239