Chuyển tới nội dung

Quan Tri huyện (Full)

  • bởi

Phần 507: Một câu chuyện ma. (2)

“Làm gì?” Thành Lạc Tiệp hỏi, nữ nhân là vậy, sợ thì sợ, nhưng không kháng cự được tò mò:
“Moi mắt quạ ăn.” Trần Tòng Tín điềm nhiên nói:

Thành Lạc Tuyền bấu chặt vào tay Lãnh Nghệ, Lãnh Nghệ cảm giác được nàng sợ thật rồi, khẽ khẽ vỗ mu bàn tay an ủi.

Hướng Củng mặt tái mét, gật đầu nói: “Đúng rồi, ta nghe nói quạ là quái vật âm ti, nếu ăn mắt nó có thể nhìn thấy ma quỷ.”

Trần Tòng Tín xua tay: “Ta không kể chuyện ma, mà kể chuyện có thật, mọi người muốn nghe tiếp không?”

Không ngờ người sợ nhất là Thành Lạc Tuyền lại nói: “Ngài kể đi, kể chuyện phải kể cho hết chứ.”

Trần Tòng Tín giơ ngón cái khen ngợi: “Lão phụ nhân đó về sau hay nói là nhìn thấy một số người kỳ quái, không biết có phải ma không? Còn thôn dân thì thường xuyên nhìn thấy bà ta nói chuyện với không khí. Bà ta nói nhà ai khi nào có người chết là thế nào cũng có người chết, rất tà môn. Ai cũng sợ bà ta, nói bà ta là vu bà, không cho con cái chơi với bà ta. Ta sinh ra thì bà ta đã là một bà già rồi, cha mẹ ta dặn ta đi đường gặp bà ta phải tránh đi. Nhưng đám trẻ con bọn ta thì lại rất thích bà ta, bà ta còn cứu mạng ta nữa.”

“Bà ấy cứu ngài thế nào?” Thành Lạc Tuyền đúng là thính giả tốt, luôn đặt câu hỏi đúng lúc:

Trần Tòng Tín hồi ức: “Khi đó ta tám tuổi, bà ấy nói nhìn thấy đứa bé toàn thân ướt sũng theo sau ta, bảo ta nhất định phải cẩn thận, chớ tới gần nơi có nước sâu. Ta nghe theo lời bà ta, không bao giờ tới gần bờ sông. Không ngờ một lần ta đi múc nước trong chum, chum ở quê to lắm, cao hơn đứa trẻ con. Ta dẫm ghế đi lên lấy nước, đột nhiên có ai đó ấn đầu xuống, thế là chui vào chum, Chum nước không đầy, chỉ ngập tới lưng ta, nhưng ta ngã cắm mặt xuống, đầu ngực nhấn chìm trong nước, ta muốn bò dậy mà không bò lên nổi, cứ như rơi xuống ao chứ không phải chum. Khi ta sắp chết đuối thì có người đập vỡ chum cứu ta ra. Chính là lão phụ nhân một mắt.”

Không phải là chuyện ma, Thành Lạc Tuyền thở phào vỗ tay: “Cha mẹ ngài hẳn cảm kích lắm.”

“Không, cha mẹ ta đánh bà ta một trận, nói nước trong chum không thể dìm chết ta, đòi bà ta đền tiền. Khi đó ta còn nhỏ, sợ quá nên chỉ biết khóc, không nói đỡ được cho bà ta. Bà ta không có tiền đền, bị cha mẹ ta đánh tím mặt, còn giật đứt không ít tóc. Bà ta không giận mà còn cười với ta, bộ dạng đó, cả đời ta không quên.” Trần Tòng Tín cảm thán:

Hướng Củng thấy hết chuyện rồi thì cười lớn, làm ra vẻ anh hùng: “Thế mà là chuyện ma à? Chẳng thấy sợ gì cả.”

“Tất nhiên rồi còn chưa bắt đầu cơ mà, ta kể chuyện về lão phụ nhân đó để mọi người biết bà ta đặc biệt thế nào, chuyện vừa rồi ta kể là nói tới ma mà bà già ấy nhìn thấy, khác với ma ta nhìn thấy.” Trần Tòng Tín là người rất biết kể chuyện, lúc này đây tất cả bất giác im lặng nghe ông ta kể: ” Đó là khi ta còn chưa tham gia khoa cử, vẫn đang dùi mài kinh sử, ta rời quê lên phủ thành cầu học. Ở trường tư thục của bọn ta có một phụ nhân mang theo nữ nhi, thường tới trường ta thu y phục đem giặt kiếm tiền. Nữ nhi của bà ta tên Liên Tử, khi đó mười lăm mười sáu, nàng xinh xắn nhưng rất e thẹn. Họ không phải lúc nào cũng có y phục để giặt, vì thế mà Liên Tử thường bị đói.”

“Ta thấy nàng ấy đáng thương, lén lút cho nàng ấy đồ ăn, nàng ấy không nhận. Ta cố ý làm bẩn y phục cho nàng ấy giặt, vì ta giặt y phục quá nhiều nàng ấy liền hiểu ra, rất cảm kích ta, thấy ta là đỏ mặt. Kỳ thực ta cũng thích nàng ấy.”

Thánh Lạc Tuyền thấy chén rượu của ông ta đã cạn, chủ động rót thêm.

Trần Tòng Tín cười với nàng: “Một ngày mùa đông, Liên Tử giặt y phục bên dòng sông đóng băng, ta thì đọc sách ở xa. Ta không dám tới gần, nàng ấy không dám nói chuyện với ta, bọn ta cứ thi thoảng nhìn nhau như vậy, đều thấy lòng ngọt ngào.”

“Về sau ta đọc sách quá chăm chú không để ý tới nàng, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu, ta quay sang không thấy nàng đâu. Bên cạnh hố băng có mấy người, nói nàng vừa đứng lên thì nói chóng mắt rồi liền bị ngã xuống. Ta biết nàng hẳn là mệt quá nên ngất xỉu. Ta vứt sách đi, quên cả lời bà cụ dặn dò không được tới gần nước, ta nhảy xuống hố băng, rồi không biết vì sao bọn ta lên được bờ đều còn sống. Nàng cảm kích ta, từ đó bọn ta liền thành một đôi.”

Thành Lạc Tuyền cảm thán: “Câu chuyện vậy là kết thúc hoàn mỹ rồi.”

Triệu Phổ vuốt râu, biết chuyện chưa dừng ở đây được: “Nếu thế thì đâu gọi là chuyện ma, kể tiếp đi.”

Trần Tòng Tín không kể ngay mà cầm chén rượu lên uống một ngụm nhỏ, ánh mắt mang theo đầy nỗi hoài niệm và thương tiếc: “Sau đó mẹ Liên Tử về quê, để nàng lại. Nàng không đi giặt y phục nữa, ngày ngày đợi ta đi học về, làm cơm cho ta, cùng ta đốt đèn đọc sách. Trong thời gian đó, lão phụ chột mắt trong thôn lên phủ thành, ghé qua thăm ta. Bà ấy không nói gì, chỉ thở dài rồi đi.”

“Cứ thế ta với Liên Tử ở bên nhau nửa năm, tới kỳ thi, ta phải lên kinh. Liên Tử cùng theo ta lên kinh, dọc đường lo liệu đủ thứ chăm sóc ta. Kết quả ta đề danh bảng vàng rồi, mừng rỡ về khách sạn muốn báo tin tốt lành với nàng, nhưng tìm đâu cũng không thấy, hỏi chưởng quầy và hỏa kế, họ chỉ nhìn ta với ánh mắt quái lạ.”

Thành Lạc Tuyền buồn bã nói: “Liên Tử hẳn cho rằng ngài đỗ đạt rồi, không xứng với ngài nữa, nên trở về một mình.”

“Ừ, lúc đó ta cũng nghĩ thế, vì vậy ta ngày đêm đuổi theo nàng về tới phủ thành. Tới nơi bọn ta ở, nhưng Liên Tử không có nhà, cũng không giống có ai ở. Ta hỏi hàng xóm, họ cũng nhìn ta rất kỳ. Ta về nhà kiểm tra, phát hiện trừ y phục của ta thì không có gì nữa. Ta đoán nàng về quê với mẹ, ta lại đuổi theo tới quê nàng. Mẹ nàng nghe ta kể xong chuyện thì khóc to dẫn ta ra đầu thôn, ở đó có một cái bia mộ, trên đó viết tên nàng, ngày tháng là ngày nàng rơi xuống nước.”

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 270 271 272 273 274 275 276 277 278 279 280 281 282 283 284 285 286 287 288 289 290 291 292 293 294 295 296 297 298 299 300 301 302 303 304 305 306 307 308 309 310 311 312 313 314 315 316 317 318 319 320 321 322 323 324 325 326 327 328 329 330 331 332 333 334 335 336 337 338 339 340 341 342 343 344 345 346 347 348 349 350 351 352 353 354 355 356 357 358 359 360 361 362 363 364 365 366 367 368 369 370 371 372 373 374 375 376 377 378 379 380 381 382 383 384 385 386 387 388 389 390 391 392 393 394 395 396 397 398 399 400 401 402 403 404 405 406 407 408 409 410 411 412 413 414 415 416 417 418 419 420 421 422 423 424 425 426 427 428 429 430 431 432 433 434 435 436 437 438 439 440 441 442 443 444 445 446 447 448 449 450 451 452 453 454 455 456 457 458 459 460 461 462 463 464 465 466 467 468 469 470 471 472 473 474 475 476 477 478 479 480 481 482 483 484 485 486 487 488 489 490 491 492 493 494 495 496 497 498 499 500 501 502 503 504 505 506 507 508 509 510 511 512 513 514 515 516 517 518 519 520 521 522 523 524 525 526 527 528 529 530 531 532 533 534 535 536 537 538 539 540 541 542 543 544 545 546 547 548 549 550 551 552 553 554 555 556 557 558 559 560 561 562 563 564 565 566 567 568 569 570 571 572 573 574 575 576 577 578 579 580 581 582 583 584 585 586 587 588 589 590 591 592 593 594 595 596 597 598 599 600 601 602 603 604