Tag Archives: Truyện dịch

Ngôi nhà màu đỏ (Truyện dịch) – Full

Tôi ngồi trong phòng khách trung tâm, cảm thấy rất lạc lỏng – bức tường bê tông với các cửa sổ nhỏ được làm từ các thanh thủy tinh và kim loại dày tỏa ra ánh sáng kém, bổ sung bằng đèn huỳnh quang khắc nghiệt trên cao. Vài đứa trẻ ồn ào la hét hay cưa quậy quanh những người phụ nữ có khả năng là bà hay dì. Một vài người đàn ông khác ngồi tại các bàn nhỏ hình chữ nhật được bắt vít vào sàn bê tông. Lính canh nam và nữ ở lối ra, vũ khí hiện ra nổi bật, khuôn mặt của họ luôn liếc nhìn để dò xét từng người trong chúng tôi để phòng ngừa có rắc rối.

Từng người một, phụ nữ đến từ một cửa khác, được hộ tống bởi những bảo vệ nữ, có ánh mắt nhìn nghiêm khắc với những kiểu tóc nhắn hoặc quấn chặt. Những người phụ nữ được hộ tống mặc bộ đồ đầm kaki màu xanh dương. Từng người một, họ nhìn quanh tìm kiếm và khi nhìn thấy người thân, khuôn mặt họ biểu lộ sự tràn ngập của tình yêu hoặc xấu hổ, có khi cả hai.

“Khách của Carleen Howard”

Một nữ bảo vệ gọi to, đưa một người phụ nữ đi ra cửa. Tôi đứng dậy, tim tôi bắt đầu đập thình thịch, phải đặt tay lên bàn để giữ vững. Bà bảo vệ chỉ vào tôi trong khi người phụ nữ được hộ tống nhìn chằm chằm vào tôi với một chút lo lắng hoặc bối rối. Bà ta lắc đầu và nhìn giễu cợt bà bảo vệ, bà ta trợn tròn mắt và nói điều gì đó làm người phụ nữ di chuyển, đi chậm rãi và thận trọng về phía tôi.

Bà ta mặc bộ đồ mà hầu hết các nữ tù nhân đều mặc. Tôi cố gắng lục lọi trong trí nhớ xem khuôn mặt bà ta là ai trong số ít người tôi biết. Một người đàn bà trong độ tuổi 40, mái tóc nâu sẫm có những vệt tóc trắng, được cắt ngắn với những nét cắt thô vụng. Bà ta mập hơn người tôi nghĩ tới. Mặt bà tròn hơn, ngực bà to phồng lên căng cứng trong chiếc áo đầm. Bắp chân bà ta nhiều cơ bắp như thể bà ta tập thể dục rất nhiều.

Bà ta bước tới gần hơn và sau đó mắt bà mở to, cho tôi thấy chúng có màu xanh rực rỡ đúng như hình ảnh mà tôi còn nhớ tới, khi bà bất thình lình nhận ra tôi là ai. Bà đứng lại ở phía bên kia cái bàn và với một giọng nói thô ráp hơn so với những gì mà tôi còn nhớ, nhưng tôi vẫn nhận ra, bà nói:

“Con không nên tới đây, John”

Đôi mắt của bà ta, màu xanh sâu thẫm, bắt đầu ngấn lệ. Bà ta khóc.

Tôi cảm thấy cay cay trên khóe mắt khi trả lời, giọng tôi đột nhiên khàn đi:

“Chào mẹ”

Vào ngày 19 tháng 3 năm 1992, mẹ tôi đã giết ba tôi, trút hết cả băng đạn từ khẩu súng lục tự động Glock vào trong người ba khi ba ngủ trên chiếc ghế dài. Lúc đó tôi mới có 4 tuổi và không chứng kiến, nhưng mẹ tôi tự thú khi cảnh sát đến. Tôi nhớ tiếng súng đã làm tôi thức dậy và tôi nhớ là tôi đang ngồi cạnh mẹ tôi trên giường khi mẹ khóc, ôm chặt tôi một tay còn tay kia cầm khẩu súng lục. Tôi nhớ lại là tôi có hiểu mang máng chuyện gì đã xảy ra với ba tôi, nhưng không thực sự khó chịu về điều đó.

Những hình ảnh còn ghi nhớ lại sau cùng về mẹ tôi là mẹ nhoài người về phía tôi, khóc nức nở và la hét tên tôi khi cảnh sát mang tôi đi khỏi, cố gắng che tầm nhìn của tôi với tấm màn trắng trên ghế dài, nhuộm một vệt màu đỏ sậm. Mắt mẹ đỏ hoe vì khóc nhiều với những vết bầm đen, hai mắt mẹ híp lại và sưng lên. Mái tóc dài màu nâu sậm xỏa xuống khuôn mặt mẹ, như từ chối cho tôi nhìn thấy mẹ lần cuối cùng.

Vào ngày 1 tháng 7 năm 1993, Carleen Howard đã bị kết án tù chung thân vì tội giết chồng, Lee Dean Garrett. Carleen, hoặc Carlie như bạn bè của mẹ gọi mẹ, lúc đó 21 tuổi. Nỗ lực của luật sư bào chữa cho mẹ để được tha bổng do trắng án dựa trên ưu thế của bằng chứng về tình trạng bị ngược đãi thân xác hoặc để được ít nhất là giảm án đều vô ích. Khi bạn giết con trai của một cảnh sát trưởng ở nông thôn Mississippi, bạn phải ở trong một thế giới của đau thương.

Đến lúc đó tất nhiên, tôi đã trở thành một người được nhà nước bảo hộ, không bao giờ biết rằng cảnh sát trưởng Garrett đã quyết định để quét sạch bất kỳ kết nối nào với con trai quá cố của mình và như sau này ông đã nói: “Đó là tội lỗi của người vợ khốn kiếp”

Trước sinh nhật thứ sáu của tôi, tôi đã được nhận nuôi bởi một cặp vợ chồng lớn tuổi – gần 50 tuổi, không có con kể từ giữa những năm 1980 khi con trai duy nhất của họ đã bị giết chết trong những ngày tàn của những nỗ lực gìn giữ hòa bình của người Mỹ ở Lebanon. Kent và Donna Tucker trở thành người mẹ và người cha của tôi và họ đưa tôi ra khỏi Mississippi đến một thị trấn nhỏ ở Tây Illinois, nơi tôi có một sự giáo dục tốt như bất cứ ai đều mong muốn.

Họ đều là những người tuyệt vời. Ba tôi, bên dưới bề ngoài thô lỗ và cục cằn là một người cha tuyệt vời, dạy tôi bằng ví dụ làm thế nào để trở thành một người đàn ông tốt. Mẹ là một June Cleaver của thế giới hiện đại – cân bằng một công việc của một giáo viên với việc nâng đỡ cho gia đình. Tôi đã được yêu, tôi biết điều đó và tôi yêu cả hai người rất nhiều để đáp lại.

Nhiều năm trôi qua, tôi để cho những năm đầu của tôi mờ dần đi, chỉ thỉnh thoảng nhớ lại mẹ ruột của tôi – thường hình dung mẹ như là người rất đẹp và hay buồn. Bộ nhớ gợi lên hình ảnh khác là mẹ thổn thức và cố gắng để bám riết lấy tôi ở khoảnh khắc cuối cùng là mẹ và tôi trên một chuyến dã ngoại. Tôi nhớ mẹ tôi mỉm cười khi mẹ trải mền ra trên mặt đất, khuôn mặt rám nắng của mẹ sâu sắc gần như rực rỡ, đôi mắt sáng rực một màu xanh, quang cảnh xung quanh có những cây gỗ gụ to cao. Tôi nhớ những cái ôm và những nụ hôn và mẹ đuổi theo tôi chạy lòng vòng xung quanh trong khi tôi cười cho đến khi tôi không thở nổi. Cuối cùng, tất cả những gì tôi nhớ tới là mẹ rất yêu tôi.

Khi tôi 14 tuổi và ba nghĩ rằng tôi đã đủ tuổi để biết, ông bảo tôi ngồi xuống và nói với tôi toàn bộ câu chuyện về người mẹ và người cha thực sự của tôi. Ba ruột của tôi, Lee Dean Garrett, là một kẻ bạo lực và nghiện rượu, con trai của một người đàn ông điều hành quận của mình với một bàn tay sắt. Ông nội tôi đã từng là cảnh sát trưởng của quận trong gần 25 năm trước khi người mẹ thực sự của tôi, Carlie Howard, nổi bật lên từ những cô gái khác trong vùng đầm lầy ở miền nam Mississippi vào năm 16 tuổi, bỏ đi khỏi nhà chỉ để gặp gỡ và bị chinh phục bởi Lee Dean.

Cảnh sát trưởng không để cho ba tôi kết hôn với mẹ tôi, nhưng dung nạp sự hiện diện của mẹ, giúp cho con trai của ông gặp mẹ trong một công viên nhỏ trong vùng ngoại ô của thị trấn. Ba gọi mẹ là một “con đĩ ngựa” ý ông nói có nghĩa mẹ là một người đàn bà dâm đãng. Ba tôi, Lee Dean, là một người nghiện ngập rượu chè và lừa gạt phụ nữ. Bất chấp nguy hiểm mà ông tái xuất hiện, trong khi ông đi lang thang trong nhiều tuần hoặc nhiều tháng thì mẹ tôi, Carlie, lại đi ngủ với người đàn ông khác.

Khi Lee Dean phát hiện ra, ông đánh mẹ tôi. Khi mẹ tôi được kiểm tra tại bệnh viện sau vụ nổ súng giết ba tôi, mẹ đã có nhiều vết bầm nghiêm trọng trên mặt, tay và bụng, hai xương sườn bị gãy, hốc mắt bị gãy và một quả thận bị tổn thương. Hồ sơ ghi tổng cộng chín cái xương đã bị gãy trong khảng thời gian 5 năm. Không có gì quan trọng. Là con trai của cảnh sát trưởng Garrett có thể là một kẻ giết người hàng loạt, tuy nhiên với kẻ giết con ông thì ông muốn người đó phải dành cả đời trong tù.

Tôi đã được biết đến một cách mơ hồ những gì mẹ tôi đã làm và không biết làm thế nào để thực sự xử lý thông tin này. Tôi cảm thấy tội lỗi mơ hồ hơn trong hoàn cảnh của mẹ, nhưng mỗi khi tôi lên tiếng hỏi về tình trạng của mẹ bây giờ, ba đã kịch liệt từ chối. Tôi luôn cảm thấy rằng thái độ của ông là “bỏ lại quá khứ vào trong quá khứ” không còn bị làm phiền về mẹ. Cuối cùng, tôi đồng tình với ba và chỉ đơn giản là đẩy các vấn đề của gia đình ruột thịt của tôi sinh ra vào một góc bụi bặm của tâm trí tôi và tiếp tục cuộc sống của tôi.

Tôi đã đi học một trường đại học ở Ohio, chuyên ngành Văn học Mỹ và viết luận án tốt nghiệp của tôi trên đề tài William Faulkner – có lẽ có quê quán từ Mississippi của tôi ảnh hưởng đến sự lựa chọn. Khi tôi đang cân nhắc xem có nên theo đuổi một sự nghiệp giảng dạy trong Illinois hay để bắt đầu làm việc với các bậc thầy của tôi với ý định hướng đến làm một vị tiến sĩ, thì mẹ nuôi của tôi ngã bệnh.

Trái tim của mẹ đã yếu và bây giờ ở lứa tuổi 70, các bác sĩ đã không hy vọng giúp được gì. Tôi trở về nhà, tạm gác kế hoạch tương lai của mình để giúp đỡ ba mẹ. Mẹ chấp nhận những gì đang đến với vẻ duyên dáng của mẹ, nhưng nó đã giết chết cha. Gần 80 tuổi, ông dường như già đi một năm với mỗi tuần trôi qua mà thấy mẹ đang ngày càng yếu.

Trước khi mất, tôi ngồi với mẹ, mẹ đang đọc sách của một tác giả yêu thích của mẹ. Mẹ dừng lại và hỏi:

“John, ba con đang ngủ à? ”

Tôi gật đầu, biết rằng hầu hết các ngày, ông đã dành hầu hết thời gian của mình trên chiếc ghế trường kỷ yêu thích của mình, ngủ gà ngủ gật – ngủ là cách duy nhất để thoát khỏi cảnh phải đau lòng nhìn thấy sự suy giảm đột ngột của vợ.

“Con trai, đi tới phía trên cùng của cái tủ quần áo”

Mẹ giơ một ngón tay yếu ớt để chỉ vào tủ quần áo bên kia căn phòng.

“Ở trên đó, con sẽ tìm thấy một hộp kim loại màu đỏ. Làm ơn lấy nó xuống cho mẹ”

Tôi vội vã vâng lời mẹ, vươn lên kiễng chân để lấy cái gì trông giống như một hộp màu đỏ. Nó sáng và nếu nó đã không gây ra một tiếng xào xạc nào khi tôi mang nó xuống, tôi sẽ tưởng nó trống rỗng.

Tôi đưa nó cho mẹ, đặt nó cẩn thận trên đùi mẹ khi mẹ kéo mình lên vị thế ngồi trên giường.

“Chuyện gì thế, Mẹ? ”

Tôi hỏi, một chút bối rối bởi cái hộp.

Mẹ vuốt ve những ngón tay của bà thật chậm rãi trên miếng kim loại màu đỏ và thở dài trước khi trả lời.

“Điều này con phải giữ kín, con trai. Ba của con cấm mẹ làm điều này nhiều năm trước và tốt thôi, dù gì mẹ cứ phải làm”

Mẹ tháo chốt và mở hộp ra. Bên trong là nhiều phong bì và những thứ gì đó như là một vài thiệp chúc mừng.

“Mẹ có một người bạn trai mà ba không biết gì? ”

Tôi hỏi, nhận được một cái cau mày từ mẹ.

“Không có, đồ dẻo miệng” Mẹ trả lời.

Mẹ đưa tay ra và nắm lấy tay tôi, tim tôi nhói đau khi cảm thấy độ yếu từ những ngón tay của mẹ.

“John, những cái này là từ người mẹ của con”

Trong khoảnh khắc, tôi bối rối và chắc nó hiện lên trên khuôn mặt tôi khi mẹ lắc đầu và nhấn mạnh:

“Mẹ ruột của con, John à. Carlie Howard”

Tôi cảm thấy choáng váng trong giây lát và cố gắng nói lắp bắp:

“Mẹ… ruột… của… của… con? ”

Mẹ gật đầu nói:

“Mẹ đã trao đổi thư từ với mẹ ruột của con 15 năm qua. Ba con cấm, nói rằng quá khứ thì hãy là quá khứ và không nên làm tổn thương con. Mẹ cứ tiếp tục thư từ mặc kệ ông ấy”

Ngón tay mẹ trượt lên tờ giấy như thể khuấy động lại quá khứ.

“Có lẽ ba con đúng, nhưng… mẹ biết… hiểu sự mất mát mà một người gặp phải cũng như mẹ không thể làm được điều gì về Ken… anh con, mẹ nghĩ liên lạc với mẹ ruột của con sẽ giúp xoa dịu nỗi đau mà mẹ biết bà ta cảm thấy mỗi ngày không có con trong cuộc sống của bà ta”

Mẹ nhìn tôi với nước mắt lưng tròng.

“Đây là điều duy nhất mẹ từng làm trái ý ba con, nhưng mẹ sẽ yên giấc khi biết rằng Carlie biết con vẫn sống khỏe mạnh và hạnh phúc.

Mẹ yếu ớt siết chặt tay tôi.

“Một người mẹ cần phải biết những điều này”

Chúng tôi ngồi đó lặng lẽ trong vài phút. Tôi như quên hết mọi câu từ để nói, không thể liên tưởng với những cảm xúc đang dấy lên mà mẹ đã tiết lộ cho tôi. Nó như thể một cánh cửa hé mở và đằng sau nó là những thứ mà tôi vừa sợ hãi vừa muốn biết. Cuối cùng, tôi hỏi:

“Liệu… mẹ con có ổn không? Ý con là – mẹ con vẫn ở trong tù, đúng không? Mẹ con có sao không? ”

Mẹ nhún nhẹ vai:

“Mẹ nghĩ bà ta làm những gì tốt nhất có thể – bà ta chỉ là một cô gái bị lầm lỡ để phải vào tù”

Mẹ lại vuốt ve những lá thư.

“Bà ta rất tự hào về con. Mẹ gửi những tấm hình của con suốt thời gian đó thông báo cho bà ta biết khi con nhận được học bổng và đội bóng chày của con đi đến trận chung kết của tiểu bang. Mẹ cũng gửi những bản sao về thẻ báo cáo và những câu chuyện của con”

Mẹ tránh mặt tôi nhìn ra chỗ khác như thể bối rối khi nhiệt tình chia sẻ những thành công của tôi.

“Mẹ? ” Tôi bóp nhẹ tay mẹ. “Mẹ có sao không? ”

Mẹ quay lại và hít một hơi sâu, nhìn tôi một cách nghiêm trọng mà tôi chưa từng thấy mẹ nhìn như vậy bao giờ.

“John, mẹ sắp chết. Sẽ không còn bao lâu nữa đâu. Mẹ biết điều này nói ra không dễ dàng, nhưng con cần phải đi tìm gặp bà ta… mẹ ruột của con”

Tôi như quặn thắt ruột gan.

“Con không biết… mẹ là mẹ của con! Con thậm chí không biết mẹ ruột của con! ”

Tôi bắt đầu đứng dậy, nhưng mẹ nắm chặt tay tôi – chặt hơn tôi nghĩ mẹ có thể và tôi ngồi yên tại chỗ.

“Con yêu, mẹ biết khó nghe nhưng con cần phải nghe. Mẹ sẽ đi xa và mẹ không nghĩ là Ken sẽ ở đó với mẹ”

Một lần nữa, tim tôi nhói đau và tôi định chạy đi nhưng chân tôi không hợp tác.

“John, ba mẹ sẽ sớm ra đi và mẹ ruột của con là tất cả những gì thuộc về gia đình con mà con còn có được”

Mẹ khóc nức nở và sau đó là một tiếng thở khò khè trong khi khuôn mặt mẹ chuyển sang sắc đỏ. Khi mẹ bắt đầu ho, tôi đi lại gần chỗ mẹ, hoảng sợ và sẵn sàng để gọi 911. Từ từ, mẹ hồi phục và đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

“John, con là một đứa con ngoan mà ba mẹ có được. Mẹ ruột của con thì lại không có ai… không có ai! Làm ơn hứa với mẹ, John, con sẽ không để cho bà ta cô đơn ở cái nơi đáng sợ đó, nơi mà không ai quan tâm bà ta có sống hay chết! ”

Mẹ kéo tôi lại gần, da mẹ giờ nhạt như chết.

“Hứa với mẹ đi”

Nước mắt rơi lả chả trên hai gương mặt mẹ và tôi khi tôi gật đầu và nói trong một giọng nói ngập ngừng:

“Con hứa với mẹ, mẹ! ”

Hai tuần sau, mẹ tôi qua đời, trái tim yếu ớt của mẹ đập chậm dần đến khi ngừng lại. Tôi mất luôn ba tôi chỉ 5 tháng sau đó. Ông trở thành như bóng ma, tàn héo đi từng ngày sau đám tang của mẹ. Một tuần sau khi ba tôi qua đời, luật sư của gia đình trao lại quyền thừa kế cho tôi – không phải là một gia tài, nhưng cũng đủ để cho tôi có cuộc sống thoải mái trong một thời gian và khi tôi về nhà, một lá thư chấp nhận của trường đại học Mississippi và một đề nghị để có một trợ lý sau đại học trong chương trình văn học của họ bắt đầu vào tháng giêng của năm mới được thấy trong hộp thư. Tôi sẽ có thể theo đuổi những người thầy của tôi và dạy cùng một lúc.

Khi tôi đứng trước hiên nhà của thời thơ ấu của tôi, cầm lá thư chấp nhận trong tay, tôi ngửa người ra nhìn lên bầu trời trong xanh và nói:

“Ba mẹ hãy yên nghỉ. Mẹ ơi, con sẽ giữ lời hứa của con! ”

Truyện Sex: Ngôi nhà màu đỏ (Truyện dịch) – Full

Tôi ngồi trong phòng khách trung tâm, cảm thấy rất lạc lỏng – bức tường bê tông với các cửa sổ nhỏ được làm từ các thanh thủy tinh và kim loại dày tỏa ra ánh sáng kém, bổ sung bằng đèn huỳnh quang khắc nghiệt trên cao. Vài đứa trẻ ồn ào la hét hay cưa quậy quanh những người phụ nữ có khả năng là bà hay dì. Một vài người đàn ông khác ngồi tại các bàn nhỏ hình chữ nhật được bắt vít vào sàn bê tông. Lính canh nam và nữ ở lối ra, vũ khí hiện ra nổi bật, khuôn mặt của họ luôn liếc nhìn để dò xét từng người trong chúng tôi để phòng ngừa có rắc rối.

Từng người một, phụ nữ đến từ một cửa khác, được hộ tống bởi những bảo vệ nữ, có ánh mắt nhìn nghiêm khắc với những kiểu tóc nhắn hoặc quấn chặt. Những người phụ nữ được hộ tống mặc bộ đồ đầm kaki màu xanh dương. Từng người một, họ nhìn quanh tìm kiếm và khi nhìn thấy người thân, khuôn mặt họ biểu lộ sự tràn ngập của tình yêu hoặc xấu hổ, có khi cả hai.

“Khách của Carleen Howard”

Một nữ bảo vệ gọi to, đưa một người phụ nữ đi ra cửa. Tôi đứng dậy, tim tôi bắt đầu đập thình thịch, phải đặt tay lên bàn để giữ vững. Bà bảo vệ chỉ vào tôi trong khi người phụ nữ được hộ tống nhìn chằm chằm vào tôi với một chút lo lắng hoặc bối rối. Bà ta lắc đầu và nhìn giễu cợt bà bảo vệ, bà ta trợn tròn mắt và nói điều gì đó làm người phụ nữ di chuyển, đi chậm rãi và thận trọng về phía tôi.

Bà ta mặc bộ đồ mà hầu hết các nữ tù nhân đều mặc. Tôi cố gắng lục lọi trong trí nhớ xem khuôn mặt bà ta là ai trong số ít người tôi biết. Một người đàn bà trong độ tuổi 40, mái tóc nâu sẫm có những vệt tóc trắng, được cắt ngắn với những nét cắt thô vụng. Bà ta mập hơn người tôi nghĩ tới. Mặt bà tròn hơn, ngực bà to phồng lên căng cứng trong chiếc áo đầm. Bắp chân bà ta nhiều cơ bắp như thể bà ta tập thể dục rất nhiều.

Bà ta bước tới gần hơn và sau đó mắt bà mở to, cho tôi thấy chúng có màu xanh rực rỡ đúng như hình ảnh mà tôi còn nhớ tới, khi bà bất thình lình nhận ra tôi là ai. Bà đứng lại ở phía bên kia cái bàn và với một giọng nói thô ráp hơn so với những gì mà tôi còn nhớ, nhưng tôi vẫn nhận ra, bà nói:

“Con không nên tới đây, John”

Đôi mắt của bà ta, màu xanh sâu thẫm, bắt đầu ngấn lệ. Bà ta khóc.

Tôi cảm thấy cay cay trên khóe mắt khi trả lời, giọng tôi đột nhiên khàn đi:

“Chào mẹ”

Vào ngày 19 tháng 3 năm 1992, mẹ tôi đã giết ba tôi, trút hết cả băng đạn từ khẩu súng lục tự động Glock vào trong người ba khi ba ngủ trên chiếc ghế dài. Lúc đó tôi mới có 4 tuổi và không chứng kiến, nhưng mẹ tôi tự thú khi cảnh sát đến. Tôi nhớ tiếng súng đã làm tôi thức dậy và tôi nhớ là tôi đang ngồi cạnh mẹ tôi trên giường khi mẹ khóc, ôm chặt tôi một tay còn tay kia cầm khẩu súng lục. Tôi nhớ lại là tôi có hiểu mang máng chuyện gì đã xảy ra với ba tôi, nhưng không thực sự khó chịu về điều đó.

Những hình ảnh còn ghi nhớ lại sau cùng về mẹ tôi là mẹ nhoài người về phía tôi, khóc nức nở và la hét tên tôi khi cảnh sát mang tôi đi khỏi, cố gắng che tầm nhìn của tôi với tấm màn trắng trên ghế dài, nhuộm một vệt màu đỏ sậm. Mắt mẹ đỏ hoe vì khóc nhiều với những vết bầm đen, hai mắt mẹ híp lại và sưng lên. Mái tóc dài màu nâu sậm xỏa xuống khuôn mặt mẹ, như từ chối cho tôi nhìn thấy mẹ lần cuối cùng.

Vào ngày 1 tháng 7 năm 1993, Carleen Howard đã bị kết án tù chung thân vì tội giết chồng, Lee Dean Garrett. Carleen, hoặc Carlie như bạn bè của mẹ gọi mẹ, lúc đó 21 tuổi. Nỗ lực của luật sư bào chữa cho mẹ để được tha bổng do trắng án dựa trên ưu thế của bằng chứng về tình trạng bị ngược đãi thân xác hoặc để được ít nhất là giảm án đều vô ích. Khi bạn giết con trai của một cảnh sát trưởng ở nông thôn Mississippi, bạn phải ở trong một thế giới của đau thương.

Đến lúc đó tất nhiên, tôi đã trở thành một người được nhà nước bảo hộ, không bao giờ biết rằng cảnh sát trưởng Garrett đã quyết định để quét sạch bất kỳ kết nối nào với con trai quá cố của mình và như sau này ông đã nói: “Đó là tội lỗi của người vợ khốn kiếp”

Trước sinh nhật thứ sáu của tôi, tôi đã được nhận nuôi bởi một cặp vợ chồng lớn tuổi – gần 50 tuổi, không có con kể từ giữa những năm 1980 khi con trai duy nhất của họ đã bị giết chết trong những ngày tàn của những nỗ lực gìn giữ hòa bình của người Mỹ ở Lebanon. Kent và Donna Tucker trở thành người mẹ và người cha của tôi và họ đưa tôi ra khỏi Mississippi đến một thị trấn nhỏ ở Tây Illinois, nơi tôi có một sự giáo dục tốt như bất cứ ai đều mong muốn.

Họ đều là những người tuyệt vời. Ba tôi, bên dưới bề ngoài thô lỗ và cục cằn là một người cha tuyệt vời, dạy tôi bằng ví dụ làm thế nào để trở thành một người đàn ông tốt. Mẹ là một June Cleaver của thế giới hiện đại – cân bằng một công việc của một giáo viên với việc nâng đỡ cho gia đình. Tôi đã được yêu, tôi biết điều đó và tôi yêu cả hai người rất nhiều để đáp lại.

Nhiều năm trôi qua, tôi để cho những năm đầu của tôi mờ dần đi, chỉ thỉnh thoảng nhớ lại mẹ ruột của tôi – thường hình dung mẹ như là người rất đẹp và hay buồn. Bộ nhớ gợi lên hình ảnh khác là mẹ thổn thức và cố gắng để bám riết lấy tôi ở khoảnh khắc cuối cùng là mẹ và tôi trên một chuyến dã ngoại. Tôi nhớ mẹ tôi mỉm cười khi mẹ trải mền ra trên mặt đất, khuôn mặt rám nắng của mẹ sâu sắc gần như rực rỡ, đôi mắt sáng rực một màu xanh, quang cảnh xung quanh có những cây gỗ gụ to cao. Tôi nhớ những cái ôm và những nụ hôn và mẹ đuổi theo tôi chạy lòng vòng xung quanh trong khi tôi cười cho đến khi tôi không thở nổi. Cuối cùng, tất cả những gì tôi nhớ tới là mẹ rất yêu tôi.

Khi tôi 14 tuổi và ba nghĩ rằng tôi đã đủ tuổi để biết, ông bảo tôi ngồi xuống và nói với tôi toàn bộ câu chuyện về người mẹ và người cha thực sự của tôi. Ba ruột của tôi, Lee Dean Garrett, là một kẻ bạo lực và nghiện rượu, con trai của một người đàn ông điều hành quận của mình với một bàn tay sắt. Ông nội tôi đã từng là cảnh sát trưởng của quận trong gần 25 năm trước khi người mẹ thực sự của tôi, Carlie Howard, nổi bật lên từ những cô gái khác trong vùng đầm lầy ở miền nam Mississippi vào năm 16 tuổi, bỏ đi khỏi nhà chỉ để gặp gỡ và bị chinh phục bởi Lee Dean.

Cảnh sát trưởng không để cho ba tôi kết hôn với mẹ tôi, nhưng dung nạp sự hiện diện của mẹ, giúp cho con trai của ông gặp mẹ trong một công viên nhỏ trong vùng ngoại ô của thị trấn. Ba gọi mẹ là một “con đĩ ngựa” ý ông nói có nghĩa mẹ là một người đàn bà dâm đãng. Ba tôi, Lee Dean, là một người nghiện ngập rượu chè và lừa gạt phụ nữ. Bất chấp nguy hiểm mà ông tái xuất hiện, trong khi ông đi lang thang trong nhiều tuần hoặc nhiều tháng thì mẹ tôi, Carlie, lại đi ngủ với người đàn ông khác.

Khi Lee Dean phát hiện ra, ông đánh mẹ tôi. Khi mẹ tôi được kiểm tra tại bệnh viện sau vụ nổ súng giết ba tôi, mẹ đã có nhiều vết bầm nghiêm trọng trên mặt, tay và bụng, hai xương sườn bị gãy, hốc mắt bị gãy và một quả thận bị tổn thương. Hồ sơ ghi tổng cộng chín cái xương đã bị gãy trong khảng thời gian 5 năm. Không có gì quan trọng. Là con trai của cảnh sát trưởng Garrett có thể là một kẻ giết người hàng loạt, tuy nhiên với kẻ giết con ông thì ông muốn người đó phải dành cả đời trong tù.

Tôi đã được biết đến một cách mơ hồ những gì mẹ tôi đã làm và không biết làm thế nào để thực sự xử lý thông tin này. Tôi cảm thấy tội lỗi mơ hồ hơn trong hoàn cảnh của mẹ, nhưng mỗi khi tôi lên tiếng hỏi về tình trạng của mẹ bây giờ, ba đã kịch liệt từ chối. Tôi luôn cảm thấy rằng thái độ của ông là “bỏ lại quá khứ vào trong quá khứ” không còn bị làm phiền về mẹ. Cuối cùng, tôi đồng tình với ba và chỉ đơn giản là đẩy các vấn đề của gia đình ruột thịt của tôi sinh ra vào một góc bụi bặm của tâm trí tôi và tiếp tục cuộc sống của tôi.

Tôi đã đi học một trường đại học ở Ohio, chuyên ngành Văn học Mỹ và viết luận án tốt nghiệp của tôi trên đề tài William Faulkner – có lẽ có quê quán từ Mississippi của tôi ảnh hưởng đến sự lựa chọn. Khi tôi đang cân nhắc xem có nên theo đuổi một sự nghiệp giảng dạy trong Illinois hay để bắt đầu làm việc với các bậc thầy của tôi với ý định hướng đến làm một vị tiến sĩ, thì mẹ nuôi của tôi ngã bệnh.

Trái tim của mẹ đã yếu và bây giờ ở lứa tuổi 70, các bác sĩ đã không hy vọng giúp được gì. Tôi trở về nhà, tạm gác kế hoạch tương lai của mình để giúp đỡ ba mẹ. Mẹ chấp nhận những gì đang đến với vẻ duyên dáng của mẹ, nhưng nó đã giết chết cha. Gần 80 tuổi, ông dường như già đi một năm với mỗi tuần trôi qua mà thấy mẹ đang ngày càng yếu.

Trước khi mất, tôi ngồi với mẹ, mẹ đang đọc sách của một tác giả yêu thích của mẹ. Mẹ dừng lại và hỏi:

“John, ba con đang ngủ à? ”

Tôi gật đầu, biết rằng hầu hết các ngày, ông đã dành hầu hết thời gian của mình trên chiếc ghế trường kỷ yêu thích của mình, ngủ gà ngủ gật – ngủ là cách duy nhất để thoát khỏi cảnh phải đau lòng nhìn thấy sự suy giảm đột ngột của vợ.

“Con trai, đi tới phía trên cùng của cái tủ quần áo”

Mẹ giơ một ngón tay yếu ớt để chỉ vào tủ quần áo bên kia căn phòng.

“Ở trên đó, con sẽ tìm thấy một hộp kim loại màu đỏ. Làm ơn lấy nó xuống cho mẹ”

Tôi vội vã vâng lời mẹ, vươn lên kiễng chân để lấy cái gì trông giống như một hộp màu đỏ. Nó sáng và nếu nó đã không gây ra một tiếng xào xạc nào khi tôi mang nó xuống, tôi sẽ tưởng nó trống rỗng.

Tôi đưa nó cho mẹ, đặt nó cẩn thận trên đùi mẹ khi mẹ kéo mình lên vị thế ngồi trên giường.

“Chuyện gì thế, Mẹ? ”

Tôi hỏi, một chút bối rối bởi cái hộp.

Mẹ vuốt ve những ngón tay của bà thật chậm rãi trên miếng kim loại màu đỏ và thở dài trước khi trả lời.

“Điều này con phải giữ kín, con trai. Ba của con cấm mẹ làm điều này nhiều năm trước và tốt thôi, dù gì mẹ cứ phải làm”

Mẹ tháo chốt và mở hộp ra. Bên trong là nhiều phong bì và những thứ gì đó như là một vài thiệp chúc mừng.

“Mẹ có một người bạn trai mà ba không biết gì? ”

Tôi hỏi, nhận được một cái cau mày từ mẹ.

“Không có, đồ dẻo miệng” Mẹ trả lời.

Mẹ đưa tay ra và nắm lấy tay tôi, tim tôi nhói đau khi cảm thấy độ yếu từ những ngón tay của mẹ.

“John, những cái này là từ người mẹ của con”

Trong khoảnh khắc, tôi bối rối và chắc nó hiện lên trên khuôn mặt tôi khi mẹ lắc đầu và nhấn mạnh:

“Mẹ ruột của con, John à. Carlie Howard”

Tôi cảm thấy choáng váng trong giây lát và cố gắng nói lắp bắp:

“Mẹ… ruột… của… của… con? ”

Mẹ gật đầu nói:

“Mẹ đã trao đổi thư từ với mẹ ruột của con 15 năm qua. Ba con cấm, nói rằng quá khứ thì hãy là quá khứ và không nên làm tổn thương con. Mẹ cứ tiếp tục thư từ mặc kệ ông ấy”

Ngón tay mẹ trượt lên tờ giấy như thể khuấy động lại quá khứ.

“Có lẽ ba con đúng, nhưng… mẹ biết… hiểu sự mất mát mà một người gặp phải cũng như mẹ không thể làm được điều gì về Ken… anh con, mẹ nghĩ liên lạc với mẹ ruột của con sẽ giúp xoa dịu nỗi đau mà mẹ biết bà ta cảm thấy mỗi ngày không có con trong cuộc sống của bà ta”

Mẹ nhìn tôi với nước mắt lưng tròng.

“Đây là điều duy nhất mẹ từng làm trái ý ba con, nhưng mẹ sẽ yên giấc khi biết rằng Carlie biết con vẫn sống khỏe mạnh và hạnh phúc.

Mẹ yếu ớt siết chặt tay tôi.

“Một người mẹ cần phải biết những điều này”

Chúng tôi ngồi đó lặng lẽ trong vài phút. Tôi như quên hết mọi câu từ để nói, không thể liên tưởng với những cảm xúc đang dấy lên mà mẹ đã tiết lộ cho tôi. Nó như thể một cánh cửa hé mở và đằng sau nó là những thứ mà tôi vừa sợ hãi vừa muốn biết. Cuối cùng, tôi hỏi:

“Liệu… mẹ con có ổn không? Ý con là – mẹ con vẫn ở trong tù, đúng không? Mẹ con có sao không? ”

Mẹ nhún nhẹ vai:

“Mẹ nghĩ bà ta làm những gì tốt nhất có thể – bà ta chỉ là một cô gái bị lầm lỡ để phải vào tù”

Mẹ lại vuốt ve những lá thư.

“Bà ta rất tự hào về con. Mẹ gửi những tấm hình của con suốt thời gian đó thông báo cho bà ta biết khi con nhận được học bổng và đội bóng chày của con đi đến trận chung kết của tiểu bang. Mẹ cũng gửi những bản sao về thẻ báo cáo và những câu chuyện của con”

Mẹ tránh mặt tôi nhìn ra chỗ khác như thể bối rối khi nhiệt tình chia sẻ những thành công của tôi.

“Mẹ? ” Tôi bóp nhẹ tay mẹ. “Mẹ có sao không? ”

Mẹ quay lại và hít một hơi sâu, nhìn tôi một cách nghiêm trọng mà tôi chưa từng thấy mẹ nhìn như vậy bao giờ.

“John, mẹ sắp chết. Sẽ không còn bao lâu nữa đâu. Mẹ biết điều này nói ra không dễ dàng, nhưng con cần phải đi tìm gặp bà ta… mẹ ruột của con”

Tôi như quặn thắt ruột gan.

“Con không biết… mẹ là mẹ của con! Con thậm chí không biết mẹ ruột của con! ”

Tôi bắt đầu đứng dậy, nhưng mẹ nắm chặt tay tôi – chặt hơn tôi nghĩ mẹ có thể và tôi ngồi yên tại chỗ.

“Con yêu, mẹ biết khó nghe nhưng con cần phải nghe. Mẹ sẽ đi xa và mẹ không nghĩ là Ken sẽ ở đó với mẹ”

Một lần nữa, tim tôi nhói đau và tôi định chạy đi nhưng chân tôi không hợp tác.

“John, ba mẹ sẽ sớm ra đi và mẹ ruột của con là tất cả những gì thuộc về gia đình con mà con còn có được”

Mẹ khóc nức nở và sau đó là một tiếng thở khò khè trong khi khuôn mặt mẹ chuyển sang sắc đỏ. Khi mẹ bắt đầu ho, tôi đi lại gần chỗ mẹ, hoảng sợ và sẵn sàng để gọi 911. Từ từ, mẹ hồi phục và đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

“John, con là một đứa con ngoan mà ba mẹ có được. Mẹ ruột của con thì lại không có ai… không có ai! Làm ơn hứa với mẹ, John, con sẽ không để cho bà ta cô đơn ở cái nơi đáng sợ đó, nơi mà không ai quan tâm bà ta có sống hay chết! ”

Mẹ kéo tôi lại gần, da mẹ giờ nhạt như chết.

“Hứa với mẹ đi”

Nước mắt rơi lả chả trên hai gương mặt mẹ và tôi khi tôi gật đầu và nói trong một giọng nói ngập ngừng:

“Con hứa với mẹ, mẹ! ”

Hai tuần sau, mẹ tôi qua đời, trái tim yếu ớt của mẹ đập chậm dần đến khi ngừng lại. Tôi mất luôn ba tôi chỉ 5 tháng sau đó. Ông trở thành như bóng ma, tàn héo đi từng ngày sau đám tang của mẹ. Một tuần sau khi ba tôi qua đời, luật sư của gia đình trao lại quyền thừa kế cho tôi – không phải là một gia tài, nhưng cũng đủ để cho tôi có cuộc sống thoải mái trong một thời gian và khi tôi về nhà, một lá thư chấp nhận của trường đại học Mississippi và một đề nghị để có một trợ lý sau đại học trong chương trình văn học của họ bắt đầu vào tháng giêng của năm mới được thấy trong hộp thư. Tôi sẽ có thể theo đuổi những người thầy của tôi và dạy cùng một lúc.

Khi tôi đứng trước hiên nhà của thời thơ ấu của tôi, cầm lá thư chấp nhận trong tay, tôi ngửa người ra nhìn lên bầu trời trong xanh và nói:

“Ba mẹ hãy yên nghỉ. Mẹ ơi, con sẽ giữ lời hứa của con! ”

Truyện Sex: Lạc lối – Full

Phần 1

Cơn mưa đổ xuống tầm tã trên đường, làm cho tầm nhìn gần như không nhìn thấy gì. Tôi cố nhìn ra ngoài cửa kính xe. Mẹ tôi ngồi ghế bên cạnh và đang chăm chú nhìn những vũng nước lầy lội. Chốc chốc, bà lại quay đầu để nhìn ra phía sau xe trong vài giây, rồi lại nhìn ra phía trước.
“Chắc là họ vẫn ổn.” Mẹ lẩm bẩm.

“Ồ, không ai bị gì đâu mẹ.” Tôi nói với mẹ, hy vọng là mình đúng.

Cả gia đình tôi đang lái xe lên ngôi nhà lều trên núi trong chuyến đi nghỉ dưỡng này. Bố, chị và bà dì của tôi cùng với bé Na, em gái bé nhỏ của tôi, đang ở trên chiếc xe khác đang chạy phía sau xe tôi. Gia đình tôi có hai chiếc xe.

Khi cả nhà khởi hành lúc sáng sớm nay, trời đã mưa lâm râm. Nhưng mưa trở nên nặng hạt rồi kéo dài lê thê, mưa suốt buổi sáng khiến cho việc lái xe biến thành một thử thách thực sự.

Ngừng xe lúc 12 giờ trưa, chúng tôi đổ xăng và quyết định ăn cơm trưa. Tại quán ăn, dì nói với mẹ là muốn giữ bé Na trong chặng cuối, vì chỉ còn không tới nữa tiếng nữa là đến nơi. Dù bé Na chỉ mới 3 tháng tuổi, họ không ngờ sự chia tách giữa hai mẹ con sẽ làm hại mẹ tôi ra sao. Nóng lòng muốn đến nhà lều sớm, hai mẹ con tôi lên xe đi trước. Chúng tôi không nhìn thấy đèn pha của chiếc xe kia kể từ lúc đó…

Liếc nhìn đồng hồ, tôi thấy đã hơn một giờ trôi qua tính từ lúc chúng tôi rời khỏi quán ăn.

“Con thấy chỗ quẹo rồi.” Tôi cho xe chạy chậm lại.

“Chắc là vậy.” Mẹ nói khi tôi lái xe ra khỏi đường chính để chạy vào một con đường nhỏ hẹp tối tăm.

“Lái xe cẩn thận nhé Tân.” Mẹ nhắc nhở, nhìn tôi đang chăm chú lái xe xuống làn đường hẹp. “Nếu xe bị mắc lầy, chắc chắn mình sẽ không thoát khỏi mấy đống bùn này đâu.”

“Mẹ nói đúng.” Tôi cười gượng với vẻ lo lắng.

Chiếc xe len lỏi trên con đường bùn lầy lội đến khi gặp một cây cầu ọp ẹp bắc qua dòng suối nhỏ. Dừng xe lại, tôi bước ra ngoài và băng qua mưa để đến cây cầu rồi nhìn xuống. Con suối này lúc bình thường thì dòng nước chảy lặng lẽ và chậm rãi, nhưng giờ giống như là một dòng sông sâu chảy siết và đầy bùn nên đục ngầu. Nhìn chằm chằm vào dòng nước xoáy cuộn tối tăm bên dưới, tôi quan sát sự gia tăng của dòng nước đang xô đẩy những trụ cầu chống đỡ. Chúng trông khá mỏng manh, nhưng dường như chịu được sức mạnh của dòng sông.

“Con thấy sao?” Tiếng mẹ vọng đến từ phía sau tôi.

“Cái gì?” Tôi giật mình, không biết mẹ đã đi đến sau lưng tôi.

“Con nghĩ cây cầu có chịu nổi không?”

“Ơ… chắc là được” Tôi lẩm bẩm. “Mẹ có thấy vậy không?”

“Theo mẹ thì ổn đó.” Mẹ nói khi bước lên cây cầu và rụt rè nhảy lên xuống để thử. “Có vẻ đủ chắc.”

“Được rồi, để thử xem nào.” Tôi hét to lên để át tiếng ồn của dòng nước đang chảy xiết bên dưới cầu.

“Trời ơi, mẹ bị ướt hết rồi.” Mẹ mỉm cười vẻ mệt mỏi khi hai mẹ con trở lại xe. “Mẹ không thể chờ để đến nhà lều nhóm lửa.”

“Nào, đi nào.” Tôi nói, gạt cần số và lái xe từ từ chạy lên cầu.

Cây cầu cũ như thể đang ôm giữ mình khi chiếc xe nhích từng phân một về phía trước. Cầu dài chỉ khoảng 8 mét, nhưng phải mất vài phút lái xe cẩn thận mà cũng chỉ mới leo qua ba phần tư đoạn đường xuyên qua nó.

Sau đó, cùng một lúc, không hề cảnh báo, hai mẹ con tôi cảm thấy cây cầu lắc lư và dịch chuyển theo cùng.

“Ôi trời ơi,” Mẹ hét lên. “Cầu đang sập!”

Khi cảm thấy cơn lảo đảo đầu tiên, tôi lập tức nhấn ga. Trong một khoảnh khắc dài đáng sợ, cảm giác như cả chiếc xe và cây cầu đang rơi xuống làn nước lạnh giá bên dưới. Nhưng vào giây phút cuối, lốp xe bám lấy những tấm ván gỗ và bắn chiếc xe sang bên kia con suối một cách an toàn.

Không ai trong hai mẹ con tôi nói gì khi chiếc xe gầm lên chạy xuyên qua vài phân cuối cùng để đến bờ bên kia. Sau đó, ngay khi hai bánh trước chạm vào mặt đất vững chắc, chúng tôi cảm thấy phần sau xe lảo đảo và trượt sang một bên. Thời gian như dừng lại. Nín thở, chúng tôi cầu nguyện đến khi chiếc xe cuối cùng cũng qua được cây cầu và chạm xuống mặt đất. Ngay khi hai bánh xe sau vừa rời khỏi cầu, cây cầu bị gãy sập và rơi xuống nước. Thần may mắn chắc đang ở cùng chúng tôi. Tôi thầm nghĩ như thế.

Tôi phanh xe lại, cố giữ chiếc xe không rời khỏi con đường để chạy vào bùn. Sau khi trượt đi vài mét, chiếc xe cuối cùng đã ngừng lại chỉ cách con đường vài phân.

Tôi ngồi bất động, mấy ngón tay của tôi bấu chặt vào vô lăng trong vài phút. Cuối cùng, tôi quay sang nhìn mẹ. Mặt mẹ trắng bệch, ngồi nhìn chằm chằm ra ngoài, khi mưa vẫn đang rơi tầm tã. Quay sang nhìn tôi, mẹ mỉm cười yếu ớt.

“Trời ơi, suýt chút nữa thì…” Mẹ thở hổn hển.

“Mẹ nói lại xem.” Tôi nói với mẹ.

Sau vài phút, khi hai tay ngừng run rẩy đủ để mở cửa xe, tôi đẩy cửa xe và bước ra ngoài cơn mưa như trút nước. Tôi đóng sầm cửa lại, nhìn sang thì thấy mẹ tôi cũng ra khỏi xe từ cửa bên kia.

Cả hai mẹ con tôi đều run rẩy khi trở lại nơi chỉ trong khoảnh khắc trước đó là cây cầu bắc qua con suối, giờ thì không còn gì ngoài một vài mảnh vỡ, phần còn lại đã bị vỡ tung ra khỏi dòng nước lạnh lẽo bên dưới. Trụ cầu gãy là bằng chứng duy nhất cho thấy có một cây cầu đã từng ở đó.

“Chỉ chậm vài giây thôi là mình đã bị cuốn trôi.” Tôi lẩm bẩm, cảm thấy như bị chôn chân. “Ơn trời, may mắn quá.”

Không ai nói gì trong giây lát, khi cơn mưa đang đổ xuống người chúng tôi. Lặng người, hai mẹ con tôi chăm chú nhìn xuống dòng nước đục ngầu tối tăm đang chảy bên dưới.

“Ơ… ồ, xe bố con tới rồi kìa.” Mẹ đột nhiên thốt lên.

“Đi lấy điện thoại gọi nhanh lên mẹ!” Tôi hét lên khi bắt đầu vẫy tay điên cuồng, cố ngăn họ dừng lại trước khi lái xe vào con suối.

Mẹ quay lại, lao qua làn mưa đến chỗ chiếc xe. Tôi cũng chạy theo mẹ để phụ giúp tìm điện thoại, huơ tay liên tục về phía bên kia suối. Mở cửa, mẹ lao vô trong đào bới đống đồ. Mở ví ra, thọc tay vô trong lôi ra chiếc điện thoại.

Mẹ nhanh chóng chọn số rồi đưa nó lên tai mình.

“Thôi nào, chết tiệt chưa, trả lời đi nào.” Mẹ lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào chiếc xe của bố đang từ từ tiến đến phía đối diện con suối.

“Mẹ đó hả?” Chị tôi cuối cùng cũng trả lời.

“Ừ. Ơn trời con đã bắt máy. Cầu bị sập rồi!” Mẹ hét lên.

“Vâng, con với bố đã thấy thằng Tân vẫy tay rồi nên bố cho xe chạy chậm lại.”

Không ai nói gì trong một lúc khi lê bước về phía chiếc xe của mình.

“Ơ, giờ thì sao hả mẹ?” Tôi hỏi, cả người ướt đẫm nước mưa khi tôi trượt người vào dưới vô lăng.

“Mẹ không biết nữa.” Mẹ lẩm bẩm, cố nghĩ cách phải làm gì.

Rõ ràng là những người còn lại trong gia đình tôi không thể qua con suối bất kể lúc nào. Họ có thể dễ dàng quay lại và nghỉ ngơi qua đêm. Nhưng tôi và mẹ đã bị bỏ rơi. Cũng còn may, dù vẫn đang cho bé Na bú nhưng mẹ có mang theo nhiều sữa bột cho đứa bé. Nhưng cầu sập và trời vẫn đang mưa, mẹ không biết sẽ rời xa đứa em gái bé bỏng của tôi trong bao lâu. Hai mẹ con tôi đang có đủ thức ăn, nên có thể đến nhà lều và ở lại đó đến khi ai đó tìm ra cách đưa chúng tôi trở lại bên kia suối.

Mẹ trao đổi với chồng mình trong vài phút. Đã 1 giờ chiều, cuối cùng thì bố đồng ý quay xe lại. Họ sẽ qua đêm và trở lại cho chúng tôi biết kế hoạch sau đó.

Tắt điện thoại, mẹ giải thích những gì đang xảy ra cho tôi biết. Chấp thuận với mẹ, tôi nhìn vào gương chiếu hậu và quan sát trong lo lắng khi thấy bố tôi đang từ từ quay đầu xe rời khỏi con suối ở bờ bên kia. Phải mất một hồi lâu, cuối cùng thì xe bố tôi đã hướng trở ra phía đường lộ và biến mất dưới cơn mưa xối xả.

“Giờ chỉ còn lại mẹ con mình.” Mẹ cười toe toét.

“Đành vậy chứ biết sao giờ.” Tôi trả lời, từ từ cho xe lăn bánh.

Cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi và dừng xe lại ở phía trước nhà lều, cả hai mẹ con tôi ngồi nhìn cơn mưa như trút nước xuống mui xe. Thời gian đến nhà lều mất nhiều thời gian vì tôi phải cho xe chạy rất chậm trên con đường lầy lội.

Khi tôi nhìn ra ngoài thì thấy dường như cơn mưa trở nên nặng hạt hơn trước.

“Mẹ có biết cơn mưa bão này sẽ diễn ra trong bao lâu không?” Tôi nhoẻn miệng cười với vẻ mệt mỏi.

“Mẹ không biết, nhưng phải tìm hiểu xem mưa nhiều như thế này còn lâu hơn nữa không.” Mẹ tôi trả lời.

“À, chắc là con muốn bắt đầu tìm xem có cặp đôi động vật nào trong trận mưa lớn như thế này.” Tôi cười toe toét.

“Đặc biệt là khi mẹ đã có một cặp… um… vú mẹ đang bắt đầu đau nhức đây.” Mẹ thở dài.

“Mẹ nói gì?” Tôi hỏi, không tin những gì mình vừa nghe.

“Đừng có làm bộ như thế.” Mẹ mắng tôi. “Đã gần 5 tiếng đồng hồ từ khi mẹ cho bé Na bú, giờ hai vú của mẹ đang gần đầy sữa nên đau nhức.”

“KÌA MẸ.” Tôi lắp bắp, đỏ mặt lên. “Mẹ đang làm con xấu hổ đấy.”

“Thôi được rồi ông Xấu hổ ạ.” Mẹ cười to tiếng rồi mở cửa xe ra. “Ra ngoài xe lấy đồ đem vô nhà lều đi.”

Tôi bước ra ngoài mưa, biết ơn vì bất cứ điều gì có thể che giấu khuôn mặt đỏ thẫm của mình. Mặt tôi nóng quá, tôi tưởng như có thể cảm thấy hơi nước bốc lên từ đó. Tôi không thể tin nổi những gì mẹ tôi vừa nói. Dù sao thì bà ta là mẹ tôi và tôi không chuẩn bị để nghe những câu nói khiêu gợi của mẹ. Dừng lại một lúc, tôi đứng dưới mưa và suy nghĩ về vú mẹ. Ý nghĩ về cặp vú của mẹ, to lớn và sưng phồng vì chứa đầy sữa, đã gửi một cơn rung động hứng thú, đang lao vút vào đầu tôi. Lạnh run người, tôi nhìn lên trời và để cho những giọt nước mưa lạnh lẽo bắn tóe vào mặt, hy vọng nó xóa sạch những suy nghĩ không tinh khiết của mình.

Cuối cùng, tôi nhìn sang và thấy mẹ tôi đang đứng sốt ruột chờ đợi phía sau xe. Thật đáng xấu hổ, tôi chạy quanh xe, mở khóa và bật cửa sau xe. Hai mẹ con nắm lấy nhiều nhất có thể và mang đồ vào trong nhà lều. Chất đồ đạc vào hiên nhà, tôi chạy nhanh trở lại xe trong khi mẹ mở khóa cửa nhà lều.

Sau lần chuyển đồ đầu tiên, tôi bảo mẹ ở lại trong nhà trong khi tôi vội vã tới lui chiếc xe để đem đồ vô nhà. Mất khoảng 10 phút dưới cơn mưa để tôi lấy hết đồ trên xe đưa vào trong nhà lều. Ít nhất thì tôi cũng đã làm cho tâm trí thoát khỏi những gì mẹ tôi đã nói trong một lúc.

Khi bốc dỡ đồ đạc, mẹ sắp xếp chúng thành từng đống. Sau lần chuyển đồ cuối cùng, tôi vào trong nhà lều, đóng cửa lại và bỏ vài món đồ lên bàn.

“Va li của con nè Tân.” Mẹ đưa cho tôi cái túi. “Thay đồ nhanh lên đi kẻo chết cóng bây giờ. Sau đó con nhóm lửa trong khi mẹ đi thay đồ nhé.”

Tôi đá văng đôi giày lầy lội ra khỏi chân, lướt qua hành lang trong đôi vớ ướt để đến phòng tắm của nhà lều. Đóng cửa phòng tắm, tôi nhanh chóng lột đồ và lau nước mưa. Tôi cảm thấy như sau khi bị tắm trong cơn mưa lạnh, thật may, đã giữ cho tôi không còn nghĩ đến mẹ và vú mẹ.

Nhưng giờ đây, nhìn mình trong gương, những suy nghĩ đen tối bất ngờ quay trở lại. “Mẹ trông ra sao khi trần truồng nhỉ?” Tôi cuống cuồng tự hỏi. Tôi ước gì có thể ở phía bên kia chiếc gương, tàng hình, khi mẹ tôi vào đây thay đồ. Tôi không thể tin nổi cặp vú của mẹ trở nên to lớn như thế nào khi mẹ sinh bé Na.

Đỏ mặt vì xấu hổ, tôi không thể ngăn nổi con cặc của mình đang từ từ cương phồng lên. Tức giận với những ý nghĩ bẩn thỉu như thế, tôi lau khô tóc và lấy ra một cái quần đùi rộng và một cái áo len. Một sự kết hợp kỳ lạ, tôi nghĩ, nhưng sau khi nhóm lửa sưởi ấm, tôi biết căn nhà lều này sẽ ấm áp như thế nào.

Căn nhà chỉ có 4 phòng đúng nghĩa, 2 phòng ngủ, 1 phòng tắm và 1 phòng kết hợp giữa nhà bếp và phòng khách. Lò sưởi làm bằng đá to, nó sẽ làm cho toàn bộ căn nhà ấm hơn trong khoảng một giờ, nếu tôi nhớ không lầm.

Bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy mẹ đang nôn nóng chờ tôi thay đồ xong.

“Đến phiên mẹ.” Mẹ nói khi đi tới phòng tắm. “Mẹ tưởng con chết cóng ở trong đó rồi chứ.”

“Trông mẹ như con chuột bị chết đuối vậy đó.” Tôi cười khúc khích khi mẹ tôi đi ngang qua, mái tóc ướt của mẹ như trát vữa trên đầu và quần áo thì vẫn đang nhỏ giọt.

Nhưng dù bị ướt sũng và bối rối vì lội trong mưa, trông mẹ vẫn dễ thương. Dễ thương. Đúng thế, từ này dường như được tạo ra cho mẹ, Tôi thầm nghĩ, khi đi nhóm lửa. Phải, mẹ tôi xinh đẹp, nhưng không phải là một vẻ đẹp phi phàm. Dễ thương. Đúng, mẹ là như thế. Nhưng phải nói là rất dễ thương mới chính xác. Vóc dáng của mẹ, thon thả và quyến rũ sau khi mang thai, trông thật tuyệt vời với lứa tuổi của mẹ.

Sau đó, tự mắng mình vì nghĩ về mẹ theo cách ấy, tôi chuẩn bị nhóm lửa.

Tôi nghe thấy tiếng nước chảy từ vòi sen khi cố nhóm lửa. “Tại sao mẹ lại cần phải tắm nhỉ?” Tôi tự hỏi. Mẹ đã tắm mưa rồi. Lạc trong suy nghĩ, đột nhiên tôi nhận ra mình đang tự hỏi mẹ trông sẽ như thế nào khi đứng trần truồng dưới làn nước. Tôi thậm chí còn nghĩ đến việc lẻn tới phòng tắm để nhìn trộm qua lỗ khóa, nhưng quyết định chống lại ý nghĩ đó và trở lại việc nhóm lửa.

Truyện dịch loạn luân hay nhất – Full

Phần 1

Trong thần thoại có kể một câu chuyện về con chim Phượng hoàng, một con chim mạnh mẽ đã xây một cái tổ và ngồi trong đó khi ngọn lửa đang thiêu cháy. Từ đống tro tàn, Phượng hoàng đã tái sinh và lại lớn lên với sức mạnh và sự khôn ngoan. Đôi khi trong cuộc sống, thứ giết hại và hủy diệt chúng ta lại là thứ ban phúc lành lớn nhất cho cuộc đời.
Tôi tên là Robert O’Connor.

Gia đình tôi thì gọi tôi là Bobby, nhưng người ngoài thì gọi tôi là Robert.

Ngay sau khi tốt nghiệp đại học, tôi được công ty Willis, Goldman & Reed tuyển chọn và giao việc làm trong một văn phòng ở Chicago.

Có 11 nhân viên mới và chúng tôi bắt đầu làm cùng ngày, và đó là khi tôi gặp Barbara.

Chúng tôi ngồi gần bàn nhau vì những tân binh cùng phòng tụ họp nhau lại để tìm kiếm sự an toàn nhằm chống lại nhóm cựu binh.

Đám lính mới cùng nhau uống cà phê lúc nghỉ giải lao và gặp nhau vào giờ ăn trưa để trao đổi và trò chuyện vui vẻ với nhau, khi tất cả chúng tôi đang cố gắng để hòa nhập vào thế giới của công ty.

Sau vài tháng thì nhóm bắt đầu thưa dần đến khi chỉ còn lại tôi và Barbara.

Barbara là một cô gái xinh đẹp, kiểu sắc đẹp có thể làm cho một người đã chết đứng lên và nhảy múa. Sau khi chúng tôi biết về nhau, cô ta thừa nhận là đã từng xuất hiện ở một trong những bức ảnh mà tạp chí Playboy ấn hành, có tên “Những nữ sinh trường đại học New England”. Ngay lập tức tôi ra ngoài và tìm thấy một cuốn, giữ nó trong ngăn kéo ở đầu giường tôi. Mọi gã đàn ông trong văn phòng đều cố tìm cách hẹn hò với nàng, nhưng đều bị từ chối.

Cô ta có mái tóc đỏ dài và dày, với những lọn tóc treo phủ xuống tới lưng, và một đôi mắt màu xanh lục đậm.

Làn da của cô ta thật hoàn mỹ không tì vết, và cô ta rất ít khi trang điểm, vì cô ta không cần đến nó.

Thậm chí không dùng son môi mà đôi môi của cô ta đã có màu đỏ đậm rồi.

Cô ta cao 6 foot với đôi chân dài, trong khi tôi chỉ cao có 5, 1 foot.

Thường thì cô ta mặc quần dài khi đi làm nhưng thỉnh thoảng lại mặc váy, khiến đám đàn ông luôn dán mắt vào đôi chân dài hoàn hảo của cô ta.

Vú cô ta không lớn cũng không nhỏ, chỉ vừa đúng kích cỡ và có hình dáng đẹp.

Mọi thứ trên người cô ta đều có tỷ lệ hoàn hảo.

Mỗi lần cô ta bước đi trông như một bản giao hưởng gợi cảm, từ việc cô ta đi lấy thứ gì đó từ cái tủ đồ đến hành động đơn giản là đặt một chồng giấy tờ lên bàn.

Riêng tôi thì không phải là nam thần nhưng cũng không xấu trai mập ú. Có một cô bạn gái hồi học đại học có lần đã mô tả tôi là “6 điểm trên mức trung bình”. Tôi được vài người phụ nữ cho rằng thứ đẹp nhất trên cơ thể tôi là đôi mắt màu xanh lam và nụ cười của tôi. Một trong những điều hối tiếc trong đời tôi là không được cao đến 6 foot giống như hai ông anh của tôi. Nếu di truyền theo kiểu này thì đến khi 50 tuổi, chắc tôi sẽ nặng hơn 30 pound so với ngày tốt nghiệp trung học, không có hy vọng gì sẽ giảm cân.

Tôi không phải là người yêu đời gì cho lắm nhưng vẫn có thể nói đùa trong khi trò chuyện. Barbara xinh đẹp thì ít nói nhưng không nhút nhát, cô ta là trung tâm của sự chú ý ở bất kỳ đâu. Dù cô ta không nói gì thì vẫn có đám đàn ông bu quanh cô ta, chỉ để chờ được thấy cô ta mỉm cười với họ. Bạn không nhận ra cô ta thông minh như thế nào đến khi tiếp xúc với cô ta được một thời gian. Tôi không bao giờ tìm ra cách để rời bỏ những dịp tiếp xúc đó.

Từ những lần uống cà phê và ăn trưa ở văn phòng, chúng tôi bắt đầu đi xem phim sau giờ làm, rồi đi ăn uống vào những buổi tối thứ sáu. Từ đó diễn tiến đến những đêm thứ bảy và sau đó là nhiều đêm trong tuần.

Sáu tháng sau lần hẹn hò đầu tiên, chúng tôi đã kết hôn.

Cuộc sống thật tốt đẹp. Chúng tôi làm tình với nhau thật điên cuồng. Vì làm chung cơ quan nên chúng tôi đi làm và về nhà cùng nhau. Chúng tôi có một thế giới nhỏ bé của riêng mình, mà đối với những người khác chỉ là một căn phòng nhỏ. Tình dục hàng ngày là một điều tuyệt vời và cùng nhau, chúng tôi học được những cử chỉ và hành vi mới để làm cho nó càng mãnh liệt hơn khi sống bên nhau.

Vài năm sau ngày cưới, trụ sở công ty gửi đến một người giám đốc mới trong chỗ làm của tôi.

Derrick Andrews là một gã đàn ông da đen to cao với cái đầu cạo trọc bóng lưỡng, với ánh mắt kiêu ngạo.

Hắn thân thiện với phụ nữ nhưng lại là một tên khốn nạn thực sự đối với những nam nhân viên trong văn phòng.

Dần dần tôi nhận thấy hàng đống công việc nhiều hơn trước ở trên bàn làm việc của tôi, trong khi tôi cố gắng để hoàn thành mọi việc được giao.

Thay vì đi làm chung với Barbara, tôi phải đi làm sớm hơn và về nhà trễ hơn.

Tôi không thể về nhà trước 8 hoặc 9 giờ đêm, thêm nữa là phải làm việc trong văn phòng vào ngày thứ bảy.

Rõ ràng là Andrews đang cố ép tôi phải nghỉ việc.

Trong thời gian này, thứ duy nhất còn níu giữ tôi ở lại với công ty là Barbara. Mỗi đêm cô ta làm dịu đi bản ngã héo mòn của tôi và xua tan mọi căng thẳng ưu phiền. Vào ban ngày, cô ta đi tới bàn làm việc của tôi chỉ để nói “chào anh” hoặc đem lên bàn tôi một hộp bánh quy hoặc một miếng bánh sinh nhật của ai đó. Niềm hạnh phúc của tôi lên tới đỉnh điểm khi Barbara thông báo cho tôi một tin quan trọng. Cô ta đang có thai.

Tất cả những ý nghĩ về vấn đề nghỉ việc ngay lập tức bay ra ngoài cửa sổ. Không có gì mà Derrick có thể làm cho tôi không thể chịu đựng nổi. Niềm vui khi biết rằng tôi sắp làm cha đã chăm sóc cho mọi thứ. Quan hệ tình dục vào ban đêm là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất trong đời tôi cho đến thời điểm đó.

Tôi đã nghe những câu chuyện từ những gã đàn ông trong công ty kể về những bà vợ nứng lồn khi đang mang thai.

Lúc đầu thì chuyện đó là sự thực và chúng tôi quan hệ tình dục hầu như không ngừng nghỉ khi hai vợ chồng tôi ở nhà.

Nhưng càng gần đến ngày vượt cạn thì Barbara dường như nóng lạnh thất thường.

Vào một đêm nọ, cô ta nhảy lên người tôi, xé rách quần áo của tôi ra khi tôi vừa đi qua cửa phòng.

Đêm tiếp theo cô ta trở nên lạnh nhạt và xa lánh tôi.

Trong những tuần gần đây, cô ta hoàn toàn rút lui và ngần ngại mỗi khi tôi cố tình đụng chạm vào người cô ta.

Rốt cuộc thì ngày trọng đại cũng đến. Nước ối vỡ ra vào sáng chủ nhật và chúng tôi vội vã đến bệnh viện. Vào buổi chiều, chúng tôi ở trong phòng sinh và bác sĩ yêu cầu cô ta khi nào thì nên rặn. Cuối cùng là một lần rặn cuối và đứa bé đã lọt ra khỏi con kênh sinh đẻ. Bác sĩ ngay lập tức nhìn lên tôi và sau đó nhìn sang Barbara. Căn phòng im lặng một cách kỳ quặc. Không nói một lời, cô y tá đặt đứa bé lên ngực Barbara.

Da của đứa bé có màu đen như than.

Tôi đứng đó như trời trồng, bị choáng váng, nhìn vào đứa bé. Mặt của Barbara lộ rõ vẻ kinh hãi. Có vẻ như mọi thứ đang diễn ra trong những chuyển động chậm rãi. Tôi lùi lại khỏi cái bàn sinh đẻ, rồi quay lại và bước ra khỏi căn phòng. Khi cánh cửa khép lại, tôi nghe được tiếng Barbara hét lên:

“Anh Robert, trở lại đây đi mà.”

Tôi cảm thấy đường đến bãi đậu xe thật mờ ảo. Trong cơn bàng hoàng, bằng cách nào đó mà tôi có thể tìm thấy chiếc xe của mình rồi lên xe chạy khỏi bệnh viện. Tôi lái xe lòng vòng không có đích đến trong một thời gian, sau đó hướng về nhà. Mấy giờ đồng hồ tiếp theo, tôi cứ đi tới đi lui, cố gắng để tìm hiểu xem chuyện gì vừa xảy ra.

Tôi đã vật lộn với những cảm xúc của mình hàng giờ liền. Liệu tôi có gây ra lỗi lầm, có làm điều gì sai trái hay không? Hay tôi hiểu sai về đứa bé? Tôi có đánh giá sai về Barbara? Chúng tôi sẽ đi đâu kể từ đây? Lời giải thích có thể là gì? Tôi đã làm gì khiến cô ta phản bội? Tại sao tôi đã không nhận thấy những dấu hiệu lừa dối nào từ cô ta? Cô ta đã lừa dối tôi để ngoại tình với một hay nhiều người đàn ông? Liệu cuộc hôn nhân của tôi có thể được cứu vãn, hay có còn gì để cứu vớt nữa không? Nó luôn trở lại với một thực tế đơn giản.

Không có cách chết tiệt nào mà hai vợ chồng gốc Ai Len lại có thể sinh ra một đứa bé da đen.

Sau lần thứ ba vào nhà vệ sinh để nôn mửa, tôi đã mất mọi ý thức kiểm soát và phá hủy hoàn toàn phòng tắm. Barbara, lý do để sống của tôi, đã phản bội tôi. Nỗi đau về tình cảm vì bị cô ta cắm sừng đã trở thành nỗi đau về thân xác. Sau bao nhiêu năm chung sống, từ những gì tôi luôn thương yêu và tận tụy với Barbara, vậy mà cô ta đã không chung thủy với tôi và hiện giờ đã sinh ra một đứa bé có cha là một người đàn ông khác.

Chúng tôi đã đưa ra những chọn lựa về nơi mà cuộc sống của chúng tôi sẽ tiếp tục. Rõ ràng là lựa chọn của Barbara không bao gồm tôi, cô ta đã không thực hiện lời nguyện thề hẹn ước mà chúng tôi đã trao cho nhau trong ngày hôn lễ.

Điện thoại đổ chuông liên tục kể từ khi tôi về nhà. Lúc đầu thì tôi để cho máy trả lời nhận và nghe tiếng Barbara, yêu cầu tôi trở lại bệnh viện để chúng tôi có thể nói chuyện. Cô ta gọi 5 lần trong một giờ tiếp theo, từng lời nhắn trở nhưng ít đòi hỏi hơn đến khi cuối cùng thì cô ta đang khóc và cầu xin tôi hãy đến với cô ta.

Tôi không thể chịu nổi nữa và gác điện thoại lên để không phải nghe gì từ nó nữa. Đi vô nhà để xe, tôi trở lại với một cái búa. Đặt điện thoại lên trên bàn ăn nhà bếp, tôi đập nó nát thành hàng ngàn mảnh rồi quăng cái búa qua cửa sổ đóng kín trên cái bồn. Giờ thì cơn thịnh nộ đã dịu xuống đủ để tôi có thể đưa ra một số ý nghĩ mạch lạc.

Với tình hình này thì điều đáng ngạc nhiên là những thứ vật chất đã trở nên vô nghĩa đối với cuộc sống của tôi. Trong vài giờ tiếp theo, tôi thu thập những đồ dùng thiết yếu và xếp chồng lại một đống ở giữa phòng khách. Mọi thứ được nhét vào 3 cái hộp các tông mà tôi tìm thấy trong nhà để xe, và tôi chất chúng lên xe. Quăng hết quần áo vào trong xe mà không thèm xếp chúng vô va li, tôi bỏ cái va li trống không vô xe và định bỏ quần áo vào đó sau. Tôi phải rời khỏi căn nhà này, nơi đã lưu giữ rất nhiều kỷ niệm về Barbara trong cuộc đời tôi.

Điều cuối cùng mà tôi làm là đến nhà để xe và trở lại với một cái búa và đinh. Tôi vào trong phòng ngủ lần cuối cùng và nhìn quanh. Lôi ra chiếc nhẫn cưới, tôi đóng nó vào đầu giường làm bằng gỗ. Quăng cái búa vô gương và nó rơi xuống bàn quần áo. Lúc 11 giờ rưỡi khuya, tôi đã chạy xe ra đường lộ và tìm một khách sạn.

Đêm đó tôi không ngủ và đến sáng thì tôi gọi cho thư ký của mình, bà Lopez, để nói rằng tôi sẽ không đi làm. Bà Lopez hỏi tôi Barbara thế nào rồi thì tôi lặng lẽ gác máy mà không nói gì. Tôi dành cả ngày trong phòng khách sạn, cố gắng để kiểm soát những suy nghĩ và cảm xúc của mình.

Truyện Sex: Đụ cả mẹ lẫn chị

Phần 1

“Trời ạ, lẹ lên Tú ơi! Sắp đi rồi đó nghen!” Mẹ tôi hét lên cầu thang.
Mẹ tôi lại uống rượu nữa rồi. Bả không phải là một người bình thường theo bất cứ tiêu chuẩn nào, nhưng “bả không thích uống nước lạnh vào một ngày ấm áp” theo như lời người cha quá cố của tôi từng nói.

Tôi vừa cọ quẹt xong con cặc của mình vào quần lót của mẹ tôi. Ở tuổi 17, tôi về nhà để dự đám cưới của dì tôi và chỉ ở lại vài ngày. Bất cứ khi nào trở về nhà, tôi đều thích thủ dâm với quần lót của mẹ và chị tôi, tận hưởng cảm giác sang trọng và trơn láng của lớp nylon và satin bao bọc quanh thằng nhỏ của tôi. Tôi cũng không ngại hít hà phần đáy của mấy thứ đồ lót đó trong khi lục tìm cái khác.

Không ai lên tiếng ca cẩm gì vì tôi luôn cẩn thận dọn dẹp đống lộn xộn mà mình để lại, nhưng chắc là họ có nghi ngờ, đặc biệt là mẹ tôi, vì thỉnh thoảng tôi không thể cưỡng lại việc kéo lớp vải mỏng của một ống chân quần bó lên cặc tôi và bắn tinh vào lớp nilon trong mờ đó. Tôi cẩn thận như bất kỳ một thằng đàn ông nứng cặc nào làm giống như tôi, nhưng chắc là tôi có để lại một số dấu vết.

Tôi lau sạch đống nhầy nhụa trên quần lót của mẹ tôi bằng một cái khăn mặt và vùi sâu nó xuống giỏ đựng đồ để giặt, việc mà tôi đã làm rất nhiều lần trong suốt những năm qua. Mấy ngón tay tôi bỗng chạm vào một thứ đồ lót rất có cảm giác, và tôi lấy nó ra khỏi đồng đồ dơ trong giỏ.

Đó là một cái quần bó màu đen rất tuyệt. Tôi nhận thấy có rất nhiều phụ nữ đi ngoài đường với loại quần bó, mà họ cho là rất thời trang vào thời điểm này. Là một người đàn ông “mê đít và chân” nên tôi khó mà không để ý đến. Nhưng loại quần bó này có lớp vải mỏng dính.

Một nhãn hiệu khá to được gắn vào dây đai, và tôi đọc nó ngay khi bỏ cặc vô trong quần rồi kéo khóa quần lên.

“Quần siêu bó của hãng Venosan. 70% Nylon 30% lycra spandex. Giặt bằng tay và để nơi khô mát. Đừng giặt bằng máy. Đừng sấy khô. Hết sức đề nghị là hãy mặc quần bên trong loại hàng này”

“Hmmm… dám cá là mấy thứ này rất sướng khi bọc cặc mình vô trong nó đây” Tôi tự nói với mình.

Cạo vài vết dơ ở đáy quần và đưa lên ngửi, ngay lập tức một mùi lồn hăng nồng phả vào mũi tôi.

“Vậy là có người không mặc gì dưới cái quần bó này” Tôi mỉm cười với mình và ném nó lại giỏ giặt. Ngay sau đó chị tôi cũng van nài cùng mẹ tôi.

“Tú ơi, mày làm gì trên trển vậy? Đang sục cặc hả mày?” Chị tôi hét lên.

Tôi đỏ mặt khi mở cửa phòng tắm nhưng cũng mỉm cười. Giá mà bà chị tôi biết được mình vừa nói câu sát với sự thật như thế nào.

“Em đang đi đái. Đi 3 tiếng mới tới nhà dì mà!” Tôi trả lời khi chạy xuống cầu thang.

Mẹ và chị tôi đang sốt ruột khi đứng chờ tôi ở ngoài xe, nên tôi đóng sầm cánh cửa nhà, lướt qua bậc tam cấp rồi thẳng tới nơi chiếc xe hơi nhỏ gọn đang đậu ở lề đường.

Một cái mông đít rất xinh xắn được bao phủ bởi thứ mà tôi cho là quần siêu bó của hãng Venosan, đang thò ra cửa sau xe. Cái mông to lớn nhưng cân đối đó là thuộc về mẹ tôi, và hiển nhiên là bả không chịu nghe theo lời khuyên từ nhà sản xuất là nên mặc thêm trang phục bên trong cái quần siêu bó này.

Cái quần bó lung linh dưới ánh mặt trời buổi chiều, làm nổi lên đôi chân dài đáng yêu của mẹ tôi. Mẹ đang trườn người sâu vào trong xe và đôi chân của mẹ hơi tách ra, lớp vải mỏng bám vào mông đít mẹ càng thít chặt hơn vào lớp da thịt phồng ra trên mông mẹ. Lớp vải mỏng đó còn bám vào khe nứt của cơ quan sinh dục của mẹ. Có vẻ như mẹ tôi không mặc gì ngoài cái quần bó đó thì phải. Mẹ tôi là một bà mẹ điển hình, bả mặc trang phục để đi xa nhưng cứ một mực mang đôi giày cao gót.

Tôi không thể chịu nổi sự cám dỗ nên cứ nhìn chằm chằm vào mông đít của mẹ, và con cặc vừa bị khô kiệt tinh khí của tôi lại bắt đầu cương lên. Tôi lắc đầu để xóa đi tầm nhìn vô vọng trong tâm trí và bước tới chiếc xe.

“Mẹ, mẹ đang làm gì ở trong đó, để con giúp cho” Tôi đề nghị.

Mẹ tôi trườn ra khỏi ghế và quay lại. Như thường lệ, mẹ luôn trang điểm, thậm chí cả khi đi ra cửa hàng để mua đồ. Mẹ tôi là mẫu phụ nữ tin rằng sẽ không phải là ăn mặc đúng cách nếu không trang điểm và mang giày cao gót.

Mẹ mỉm cười rồi chồm tới ôm tôi.

“Đừng có lo Tú à. Ở nhà mình thì người phụ nữ phải lo chu toàn mọi thứ” Mẹ mỉm cười.

Mẹ tôi đang mặc một cái áo satin rộng với cái quần bó da láng, và khi mẹ ôm tôi thì cặp vú bự của mẹ bị nghiền giữa hai cơ thể mẹ con tôi. Mùi nước hoa của mẹ không át nổi mùi rượu và mùi thuốc là từ hơi thở của mẹ. Háng của chúng tôi cạ xát thoáng qua và tôi cảm thấy hình như mẹ không mặc gì bên trong, kể từ eo trở xuống. Thật là một sự khiêu dâm đầy lôi cuốn nhưng làm cho tôi rất bối rối.

Chị tôi đóng cửa xe cạnh chỗ tài xế và nhìn tôi với ngụ ý là vào xe nhanh, vì mẹ tôi thì đã uống rượu mà chúng tôi sắp đi xa tới 3 tiếng.

“Xin lỗi Tú nha, ghế trước để chật đồ rồi, chị mày phải vứt vali của mày ra ghế sau” Chị tôi mỉm cười tinh nghịch với tôi.

Hai chị em tôi có một mối quan hệ yêu/ghét. Chúng tôi rất yêu thương nhau, nhưng không bao giờ bỏ qua cơ hội nào để gây gổ nhau, đặc biệt là bắt mẹ phải chịu đựng với tính lập dị của mẹ.

“Chị cùi bắp quá nghen chị Hằng! Khi nào thì chị mua được một chiếc xe đàng hoàng thay vì cứ đi mãi với chiếc xe ọp ẹp chật ních này?” Tôi gây với chị.

Chị tôi là người sống thoáng. Chị mặc váy ngắn, và thích chọc ghẹo mấy người đàn ông trong những bữa tiệc tùng.

“À, em trai của chị ơi, chị chưa sắm nổi xe mới đâu. Nếu mày không thích thì cứ tự tìm cách khác mà đi tới nhà dì, ai bắt mày phải đi xe của chị mày đâu hả” Chị mỉm cười châm chọc tôi.

“Đù má, chị vừa phải thôi nha!” Tôi cười thân thiện với chị.

Chị vặn người trong ghế tài xế và định nói gì thì mẹ tôi lên tiếng.

“Hai đứa thôi đi!” Mẹ nói rồi mỉm cười. “Mẹ có mua bia rồi”

“Ngạc nhiên chưa!” Chị tôi lầm bầm rồi đóng cửa xe lại.

Tôi nhìn quanh xe. Một bên ghế dự phòng đã bị cái va li lớn của tôi chất lên.

“Trời ơi, mẹ, chỗ nào mình ngồi cho vừa đây?” Tôi than vãn.

“Bình tĩnh đi con trai, mẹ sẽ ngồi vào lòng con. Chỉ có mấy tiếng đồng hồ thôi, mà bà mẹ già của con cũng không nặng lắm đâu” Mẹ trêu tôi khi đang nhấp nháp lon bia ướp lạnh.

Mẹ tôi nói đúng, bả không nặng lắm. Tuy là mẹ không nhỏ con, nhưng mẹ không mập. Thân hình mẹ rất cân đối với lứa tuổi 40 của mình. Mẹ tôi rất chăm lo cho dáng vóc của mình, nhưng lại uống bia rượu nhiều hơn từ khi ba tôi qua đời. Dạo này mẹ có hơi mập lên chút đỉnh, đúng là mẫu người phụ nữ đẫy đà xôi thịt nên trông bả rất gợi dục.

“Thằng Tú với mẹ đừng nhiều lời nữa, đi thôi nào!” Chị tôi gọi và tra chìa khóa vào ổ để khởi động máy.

“Á đù!” Tôi lầm bầm trong hơi thở và vặn vẹo trong chỗ ngồi của mình.

Khi tôi ổn định chỗ ngồi thì mới nhận ra mẹ tôi ăn mặc thiếu vải như thế nào. Cái va li choán hết chỗ ngồi bên cạnh tôi và che khuất tầm nhìn cửa sổ bên hông xe, lại còn những túi quần áo treo trên ghế trước nữa, làm cho tầm nhìn tài xế về hướng sau xe bị bịt kín hoàn toàn. Tôi theo dõi chị tôi đang chỉnh gương chiếu hậu để cố nhìn ra phía sau xe.

“May là còn có gương chiếu hậu bên hông xe” Chị Hằng nói.

“Chị làm tài xế nên may mắn là không bị dồn đống như em” Tôi thở dài.

“Thôi mà, đi chỉ có mấy tiếng là tới nơi, công an còn không nhìn thấy gì bên trong xe nữa là. Chỉ cần chắc chắn là mẹ ngồi vững trong lòng mày là được. Không thắt dây an toàn thì phải cẩn thận” Rồi chị tôi nói với mẹ. “Con lái thì ổn, mẹ cứ làm theo những gì con nói thì không có gì phải lo đâu”

“Phải đành chịu thôi chứ biết sao giờ” Mẹ tôi cười khúc khích và vặn vẹo cặp mông đáng yêu của mình qua hàng ghế sau rồi áp người xuống đùi tôi.

“Tú à, mẹ nhớ hồi xưa con ngồi vào lòng mẹ khi ba con lái. Giờ con phải trả lễ lại cho mẹ đó” Mẹ mỉm cười rồi hôn lên má tôi.

Sau đó mẹ đóng sầm cửa xe lại và vươn người xuống thùng ướp lạnh.

“Uống bia nè” Mẹ cười khúc khích và đưa cho tôi một lon bia.

Khi mẹ đã ngồi yên vị trong lòng tôi, chúng tôi bật nắp bia ra uống. Chị tôi chạy xe ra đường lộ và chuyến hành trình bắt đầu.

Với một chút vặn vẹo luồn lách, cuối cùng thì tôi đã để cho mẹ tôi ngồi được thoải mái hơn trong lòng mình. Chúng tôi nhấp nháp bia và tán gẫu về đám cưới của dì. Mẹ và chị Hằng đều có bình luận thông thường về một người phụ nữ tái giá ở độ tuổi 30. Khi mẹ tôi trở thành góa bụa và chị Hằng ly dị chồng thì hai người đều giữ ý kiến rằng một người đàn bà không cần có đàn ông để sống cùng. Là một người đàn ông dù là mới lớn, tôi thấy mình có quyền tham gia cuộc trò chuyện. Nhưng vì tôi là đàn ông nên cuộc tham dự của tôi có thể bị khiển trách bất cứ lúc nào.

Ở giai đoạn này của chuyến hành trình, tôi quá bận uống bia và tham gia đùa cợt nên không chú ý nhiều khi mẹ tôi vặn vẹo và luồn lách trong khi trò chuyện. Tôi nhận ra tiếng sột soạt của cái quần bó mà mẹ mặc, khi nó cạ vào quần jean cụt của tôi. Nó nhẹ nhàng và có cảm giác, và tôi còn nhận thấy cặp mông với lớp vải mỏng đã trượt dễ dàng, gần như cảm giác nó ở ngay trên háng tôi. Mẹ vặn người liên tục để được ngồi cho thoải mái hơn, cuối cùng thì hai mông đít to bè của mẹ đã chạm vào phần da thịt trần trên đùi tôi. Có một cảm giác sướng khoái chút đỉnh ở nơi mà bắp đùi trơn mượt và mát mẻ của mẹ đang cọ xát vào phần da thịt ấm áp của tôi. Cặc tôi bắt đầu cương lên và tôi nhận ra tình huống khó xử như thế nào nếu nó cương cứng lên hoàn toàn.

Tôi ôm lấy eo mẹ và kéo lưng mẹ vào lòng mình. Mẹ cười khúc khích và vặn vẹo mông đít mình một chút.

“Điên lên rồi phải không con? Mẹ nặng quá hả?” Mẹ trêu chọc, giọng mẹ đã ngà ngà vì hơi men.

“Không, con chỉ làm cho cả hai thoải mái để đi đường xa thôi mà” Tôi đáp.

Cuộc trò chuyện vơi dần sau một lát và tôi trôi dạt vào giấc ngủ.

Truyện Sex: Bà dì dâm đãng

Phần 1

Đó là một ngày đẹp trời đầu tháng Sáu. Tôi vừa bước sang tuổi 18 vài tháng trước đây và đang học hành chăm chỉ để giữ điểm số của mình được cao. Tôi được hai trường đại học nhận vào, nhưng tôi chọn trường có học phí thấp hơn.
Nằm dài trên ghế, tôi đang nghĩ ngợi xem làm thế nào để kiếm được một khoản chi tiêu để đi học thì chuông điện thoại reo. Tôi nghe tiếng mẹ tôi trả lời trong nhà bếp và qua cuộc trò chuyện thì biết là mẹ đang nói chuyện với dì Hạnh. Vài phút sau thì mẹ gọi tôi:

“Thành ơi, lại đây, mẹ cần nói chuyện với con”

Thành là tên tôi nhưng mẹ thường gọi tôi là “Tèo”, là tên gọi thân mật của tôi trong gia đình. Mẹ gọi tôi là “Thành” khi nghiêm túc hơn và muốn tôi chú ý đến.

“Dạ, con tới liền”

Tôi đáp và tò mò không biết dì Hạnh nói chuyện gì với mẹ mà mẹ lại muốn nói chuyện với tôi. Tôi vào nhà bếp và ngồi trên cái ghế đối diện với mẹ ở cái bàn ăn, giống như chúng tôi thường làm vậy trong mỗi bữa ăn. Ba mẹ tôi đã ly dị khi tôi chưa đầy một tuổi. Mẹ Dung của tôi và dì Hạnh rất hợp nhau nên “tám” rất nhiều trên điện thoại, nên tôi không ngạc nhiên khi thấy mẹ vui vẻ sau khi hai chị em họ nói chuyện.

“Thành nè, dì Hạnh cần một số công việc trong nhà mình, và đang hỏi con xem có thích kiếm thêm tiền để đi học hay không. Nó thường nhờ dịch vụ nhưng khi nghe mẹ nói về những khoản chi phí học đại học của con thì nó thấy tốt hơn là mướn con làm”

“Tất nhiên rồi mẹ, ý hay đó. Con đang nghĩ cách để kiếm thêm tiền đây. Chừng nào thì dì Hạnh muốn con bắt đầu làm?”

“Ngay khi con có thể. Nó muốn đồ đạc được dọn vô sớm”

“Tuyệt, con sẽ sẵn sàng để tới đó. Cảm ơn mẹ đã giúp đỡ”

Tôi đáp khi đứng dậy và đi về phòng mình để sửa soạn quần áo. Số tiền tôi kiếm được thì tốt, nhưng quan trọng hơn là làm việc gần bên cạnh bà dì của tôi, là điều tôi mong đợi nhất.

Dì Hạnh năm nay 36 tuổi, nhỏ hơn mẹ tôi 3 tuổi, và rất dễ thương. Dì có một nụ cười tuyệt vời và tính cách vui vẻ, sôi động, có thể làm vui lây những người xung quanh. Dì tôi lập gia đình ngay sau khi tốt nghiệp đại học và chồng dì là người giàu có tiếng trong thị trấn. Gia đình dì sống gần một nhà thờ lớn, cách nhà tôi hai dãy nhà. Dượng tôi thường đi khắp nơi trong đất nước để giúp đỡ những nhà thờ khác thực hiện các chương trình của nhà thờ. Dượng rất hiếm khi về nhà vì đã dành tất cả thời gian của mình cho nhà thờ. Tôi không biết chắc lý do tại sao dì tôi lại ở với dượng ngoài thực tế rằng gia đình dượng giàu có, có lẽ dì muốn sống vậy để có nhiều tiền chi tiêu theo ý muốn.

Tôi vui hơn khi làm việc với dì Hạnh, không có lý do gì khác ngoài việc ngắm nhìn cơ thể tuyệt vời của dì, để thêm vào bộ sưu tập tưởng tượng của tôi về bà dì của mình. Dì luôn tán tỉnh, âu yếm và đụng chạm tôi, ôm và cù tôi bất cứ khi nào hai dì cháu tôi ở gần nhau. Từ cảm giác về cặp vú của dì khi ôm tôi trước đây, tôi có thể đoán kích cỡ của nó rất lớn. Dù dì thường ở nhà, nhưng dì biết giữ gìn vóc dáng luôn mảnh mai và gợi cảm. Dì tôi là một trong những người phụ nữ hấp dẫn nhất trong thị trấn này, và dù dượng tôi không ở nhà nhiều nhưng dì là một người không thể chạm đến, vì dì có mối quan hệ với nhà thờ.

Sau khi tạm biệt mẹ tôi, tôi đi tới nhà dì. Tôi gõ cửa và nghe tiếng bước chân của dì. Sau đó dì mở cửa để chào đón tôi.

“Tèo hả, rất mừng khi gặp con. Con đang trở thành một chàng trai trẻ rồi đó nghen” Bà dì xinh đẹp của tôi kêu lên.

Mẹ và dì tôi luôn gọi tôi là Tèo khi tôi còn trẻ. Mẹ đã thay đổi để gọi tôi là Thành khi tôi đã lớn, nhưng dì vẫn cứ gọi tôi là Tèo. Ngay lập tức dì ôm tôi và cù vào hông tôi giống như dì hay làm trước đây. Lần này tôi lợi dụng cơ hội để quằn quại ra xung quanh, áp ngực vào vú dì. Sau đó dì buông tôi ra, nắm lấy tay tôi và dẫn tôi đến khu vực làm việc trong phòng khách lớn.

“Dì đã lập một danh sách cho con làm việc. Chắc là phải mất vài tuần tùy theo tốc độ con làm nhanh hay chậm” Dì Hạnh nói khi đưa cho tôi danh sách rồi nói thêm. “Nếu dì nhờ dịch vụ họ làm thì tốn chừng 2 triệu à, thay vì vậy dì sẽ trả cho con 5 triệu, con thấy sao?”

Tôi biết dì rất giàu, nhưng nhìn vào danh sách thì thấy đây là một số lượng công việc lớn. Tôi không than phiền gì vì đang cần tiền.

“Vậy thì tuyệt lắm dì!” Tôi nói. “Con sẽ bắt đầu ngay lập tức với vài công việc bên ngoài”

Hầu hết công việc là cắt tỉa cây cỏ và bảo trì vườn tược nhà cửa. Tôi ra ngoài và làm việc. Mấy tiếng sau, dì ra ngoài để kiểm tra. Dì mặc quần đùi, phô bày đôi chân khỏe khoắn và làn da mịn màng của mình. Tôi không thể chịu nổi nên cứ nhìn chằm chằm vào dì, nhưng cố không nhìn quá lộ liễu. Sau đó dì bảo tôi vào trong nhà uống trà đá. Tôi đồng ý vì đang khát nước, trời đang nóng vả lại đây là một cơ hội tốt để tôi được nhìn cặp giò của dì, khi tôi đi sát theo sau dì.

Chúng tôi ngồi nói chuyện trong khi uống trà đá. Nụ cười của dì Hạnh luôn làm say đắm lòng người. Tôi ngồi đó nói chuyện với dì khi nhớ lại trước đó đã nhìn chằm chằm vào chân dì. Dì để mái tóc ngắn, nó làm tôn lên khuôn mặt hoàn hảo của dì. Sau khi uống nước xong, tôi nói với dì là cần phải làm việc trở lại, trước khi về nhà ăn cơm tối.

Dì ra ngoài để kiểm tra công việc của tôi khi tôi đang vui vẻ vì sắp làm xong. Dì thất vọng khi tôi nói là cần phải về nhà, và dì khuyên tôi ở lại ăn cơm với dì. Dì nói là có thể giặt quần áo cho tôi trong khi ăn, để cho mẹ tôi được nghỉ ngơi trong khi tôi làm việc. Nhưng tôi nói là mẹ đang chờ tôi ở nhà và cảm ơn dì đã đề nghị tôi ở lại.

Dì đến bên tôi khi tôi chuẩn bị ra về, vươn người đến để ôm tôi. Điều này không có gì lạ với tôi. Tôi còn hạnh phúc hơn khi được ôm cơ thể hấp dẫn của dì trong vòng tay mình. Hai dì cháu tôi ôm nhau và dì ôm tôi lâu hơn bình thường. Tôi nhận ra rằng dì đang cạ vú vào ngực tôi. Dì làm rất nhanh khi giơ hai tay lên ôm lấy đầu tôi, nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Tôi vẫn vòng tay ôm quanh người dì.

“Tèo ơi, con thật là dễ thương. Bác sĩ của dì nói với dì là không nên làm điều này, nhưng đối với con thì dì sẽ làm một ngoại lệ”

Sau đó dì kéo đầu tôi xuống để cho hai đôi môi của chúng tôi chạm vào nhau. Tôi có thể cảm thấy người dì trở nên mềm nhũn và tôi phải ôm giữ cơ thể dì để dì không bị té ngã. Tôi nghĩ là dì có thể đang bị ngất xỉu thoáng qua nên tôi rời nụ hôn và nhìn xuống thì thấy dì mở mắt ra như thể đang thức giấc từ một giấc mơ.

“Dì hy vọng là không làm con sợ. Đó là lý do tại sao bác sĩ bảo dì không nên hôn người khác. Dì mắc phải một căn bệnh hiếm là khi môi dì tiếp xúc với môi của đàn ông thì dì bị rơi vào một cơn hôn mê, làm cho dì bị mất nhận thức và không còn biết điều gì đang xảy ra. Dì thoát ra khỏi nó nhanh sau khi môi dì không còn tiếp xúc nữa.”

Tôi không thể tin nổi, không chỉ đang nghe một chứng bệnh kỳ quặc mà còn vì tôi đã sớm cho rằng điều đó là sai. Tôi định hỏi sâu hơn về chứng bệnh này, nhưng không muốn làm hỏng bất kỳ khả năng được hôn dì trong tương lai. Tâm trí tôi đang xáo trộn khi nghĩ đến việc dùng điều này để tận dụng cơ hội ôm ấp dì Hạnh của tôi.

“Không có vấn đề gì đâu dì à. Sau này con phải ôm giữ dì chặt hơn để dì khỏi bị té. Con không muốn bà dì yêu dấu của con bị thương”

Dì tôi cười khi chúng tôi chia tay nhau. Tôi về nhà khi mẹ tôi đã đi làm về và chào đón tôi. Mẹ phàn nàn về bộ quần áo dơ bẩn và đầy mồ hôi của tôi, bảo tôi đi tắm và quăng đồ dơ vô máy giặt. Tôi nói với mẹ về chuyện dì Hạnh mời tôi ở lại ăn cơm và giặt đồ cho tôi, làm tôi đã từ chối ra sao vì mẹ thích chúng tôi cùng ăn cơm tối với nhau.

Mẹ tôi dừng lại và nhìn như thể đang cố gắng đưa ra một quyết định. Sau đó mẹ nói:

“Thành nè, đó là một ý tưởng tuyệt vời đó con trai. Mẹ có thể được nghỉ ngơi thêm nữa. Rất tốt khi con ở lại đó lâu hơn trong khi ăn và chờ giặt đồ. Mẹ thấy dì con không có nhiều bạn bè. Thật tội nghiệp cho nó, sống với ông chồng bất hạnh cứ bỏ nhà đi suốt. Nếu nó muốn lấy công việc nội trợ của mẹ để đổi lại bầu bạn, thì nó còn vui hơn nữa”

Tôi không muốn tỏ vẻ quá vui mừng, nhưng không thể chờ đợi để dành nhiều thời gian hơn với dì tôi. Tôi nói với mẹ là việc đó thật tuyệt vì tôi có thể làm việc được nhiều hơn. Sau đó tôi đi tắm rửa rồi vào nhà bếp để ăn cơm tối. Trong khi ăn, tôi bắt đầu so sánh mẹ và dì. Hai chị em đều có những đặc điểm tương tự và cả hai đều xinh đẹp. Tôi không chắc về cặp vú của mẹ tôi, vì mẹ không ôm tôi giống như dì Hạnh. Hai mẹ con tôi có một mối quan hệ tuyệt vời, nhưng chúng tôi không đụng chạm nhau nhiều sau khi tôi lớn lên. Mái tóc của mẹ dài hơn vai và thường thì mẹ búi nó lên khi làm việc và để nó xõa xuống khi ở nhà với tôi.

Tôi kiểm tra cơ thể của mẹ và dừng lại ở đôi môi mẹ. Nhớ lại tình trạng của dì, tôi tự hỏi đó có phải là lý do mà mẹ tôi không bao giờ hôn tôi. Tôi đang suy nghĩ miên man thì mẹ bắt gặp ánh mắt đăm chiêu của tôi, bèn làm tôi sực tỉnh.

“Thành, con có nghe mẹ nói gì không?”

Câu hỏi của mẹ đã đưa tôi ra khỏi giấc mơ. Tôi kiếm cớ nói là đang suy nghĩ về những mục trong danh sách công việc ở nhà dì. Khi ăn xong, chúng tôi đi ra phòng khách để xem tivi. Sau đó ai nấy về phòng mình. Tôi đã trừng phạt con cặc mình trong đêm, với trí tưởng tượng về cảnh tôi đụ bà dì ruột của mình. Tôi đã ngủ rất ít vì nghĩ đến những công việc ngày mai sẽ như thế nào.

Truyện Sex: Người mẹ góa

Phần 1

Đây là một câu chuyện có thật của tôi và người mẹ góa chồng của tôi. Tôi tên là Khanh, 22 tuổi. Trong nhà tôi, ngoài hai mẹ con tôi còn có chị tôi.
Chị tôi 24 tuổi nhưng vẫn chưa lấy chồng. Ba tôi đã chết vì tai nạn giao thông cách đây 3 năm. Ba tôi phải nhập viện trong mấy tháng trước khi chết, gia đình tôi phải vét sạch tiền tiết kiệm trong ngân hàng để chữa trị cho ba tôi, nhưng vẫn không cứu sống được ba tôi.

Sau khi tốt nghiệp phổ thông, do tài chính cạn kiệt nên tôi không học tiếp đại học nữa. Giờ đây tôi đang làm việc trong một nhà máy nhỏ với mức lương còm cõi.

Các đơn thuốc của ba tôi đã làm cho gia đình tôi nghèo đi, và mức lương thấp của tôi không đủ trang trải cuộc sống cho cả nhà. Mẹ và chị tôi không tìm được việc làm. Do đó chúng tôi giục chị kết hôn để tìm một tấm chồng lo cho cuộc sống của mình.

Giờ hãy để tôi mô tả một chút về mẹ và chị tôi. Chị tôi có dáng người mảnh dẻ và khuôn mặt xinh đẹp. Chỉ rất gợi cảm nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ về chị theo cách đó. Chị tôi rất nghiêm khắc và lớn tuổi hơn tôi nên thường ăn hiếp tôi. Chị cũng buồn phiền và mặc cảm vì gia đình nghèo túng.

Mẹ tôi năm nay 45 tuổi và có dáng người hơi đẫy đà. Cơ thể mẹ mũm mĩm, nhưng dáng mẹ cao nên trông không mập cho lắm. Mẹ có cặp vú rất to và hai mông đít bự tổ chảng. Mặc dù gia cảnh túng thiếu, nhưng mẹ luôn mỉm cười với mọi chuyện vì tính tình của mẹ rất yêu đời. Dù vậy, sau khi ba tôi chết, mẹ thường buồn bã và ảm đạm.

Tôi luôn nghĩ là mẹ buồn vì cái chết của ba, và lo lắng về tình trạng hôn nhân của chị tôi.

Dù mẹ là một người đàn bà gợi cảm, nhưng tôi không bao giờ nghĩ về mẹ theo cách tình dục cả. Tôi cũng nứng cặc ở độ tuổi của mình chứ, nhưng tôi biết rằng mình khó mà có cơ hội kiếm vợ sớm, nên tôi đã cặp bồ với một con nhỏ hàng xóm và đã đụ nó vài lần trong nhà mình, khi mẹ và chị tôi vắng nhà.

Nhiều lần tôi trông thấy mẹ tôi ngồi đăm chiêu với tâm trạng buồn bã. Tôi cố làm cho mẹ vui, nhưng mẹ vẫn như thế. Điều này làm cho tôi cảm thấy buồn.

Vào một ngày, chị tôi ra ngoài chơi với bạn, tôi thì đi làm, chỉ còn mẹ tôi ở nhà. Do tôi cảm thấy không được khỏe nên xin nghỉ phép nửa ngày và về nhà sớm.

Tôi mở cửa và vào trong nhà nhưng không thấy mẹ và chị tôi ở đâu. Tôi vào phòng chị thì thấy trống không. Sau đó tôi vào phòng mẹ, nó đang đóng nhưng không khóa trong.

Có những tiếng động lạ từ trong phòng mẹ phát ra. Tôi ngạc nhiên và nghĩ rằng có kẻ trộm đột nhập.

Tôi mở cửa và bước vào bên trong. Khi vào trong phòng, tôi cảm thấy như một trái bom hạt nhân đang nổ trong đầu mình.

Ở trong phòng, bà mẹ đẫy đà của tôi đang đứng đó. Quần mẹ bị tuột xuống tới chân. Mẹ đang đứng gần giường, một tay kéo cái áo lên cao đến vú. Vì quần mẹ thì bị kéo xuống, còn áo mẹ thì kéo lên, cho nên cái lồn của mẹ được phơi bày ra toàn bộ trước mắt tôi. Do mẹ đang đứng đối mặt với tôi, nên lồn mẹ được tôi nhìn thấy rõ ràng.

Mẹ đang dùng một tay giữ cái áo, còn tay kia thọc một cây đèn cầy loại to vào trong lồn mình.

Có lẽ mẹ tôi đang sắp lên đỉnh nên đầu mẹ lắc qua lắc lại, mặt mẹ sáng bừng lên. Tay mẹ đang cầm cây đèn cầy và thọc vô ra với tốc độ rất nhanh.

Khi tôi mở cửa ra thì mẹ nhìn thấy tôi. Mẹ đã thực sự bị sốc và kinh hoàng khi trông thấy tôi. Mẹ bị choáng váng, mặt mẹ tái nhợt đi khi thấy tôi đứng ở ngay ngoài cửa.

Bối rối khi bất ngờ trông thấy tôi và không thể nghĩ hay làm gì, trước tiên mẹ đã rất kinh hoàng và sau đó là do mẹ đang sướng mụ mị và sắp đạt cực khoái, nên mẹ không kịp nghĩ gì ngay lập tức. (Thậm chí sau đó tay mẹ còn đâm thọc đèn cầy vài lần vô ra rồi mới dừng)

Thật là một cảnh tượng khiêu dâm. Trước mặt tôi đây là người mẹ ruột xinh đẹp của tôi, đang đứng cởi truồng từ eo trở xuống, với cây đèn cầy to được thọc hơn phân nửa vào trong lồn để tự đụ mình. Còn tôi, con ruột của bà ta, đang nhìn thấy cảnh tượng khiêu dâm nhất trong đời mình. Cơ thể mẹ rất phốp pháp, lồn mẹ được bao phủ bởi lớp lông lồn đen và rậm rạp. Nó rậm đến nỗi tôi chỉ trông thấy màu đỏ của cây đèn cầy đang ló ra ngoài lồn mẹ.

Tôi cũng bị choáng váng. Cả hai mẹ con tôi cứ đứng đó như những bức tượng đá. Sau đó, khoảng 10 đến 15 giây sau, mẹ hồi tỉnh lại và lật đật kéo áo xuống để che lại. Nhưng do vội quá nên mẹ quên không rút cây đèn cầy ra khỏi lồn mình.

Vì nó bị kẹt trong lồn, nên khi mẹ phủ cái áo sơ mi xuống thì nó bị đẩy xuống dưới và treo bên ngoài lồn mẹ. Do cây đèn cầy bị dốc xuống nên mẹ khóc vì đau, do nó đâm thọc vào lệch góc độ.

Do bị đau nên mẹ bỏ áo ra và cúi xuống, cố kéo quần lên để che cái lồn trần trụi của mình lại.

Một lần nữa, điều tương tự lại xảy ra. Lần này cái quần kéo cây đèn cầy lên, do vẫn còn nằm trong lồn mẹ nên làm cho nó dựng ngược lên. Mẹ lại cảm thấy đau khi góc của nó bị kéo dốc lên phí trên.

Mẹ lại khóc vì đau đớn, nước mắt chảy dài trên mặt mẹ.

Tôi đang đứng như pho tượng và nhìn thấy tất cả những điều này. Giờ thì mẹ đang lúng túng với quần áo của mình và rút cây đèn cầy ra khỏi lồn.

Khoảng hơn một tấc đèn cầy được kéo ra khỏi lồn mẹ. Mẹ đã mài phần đầu của nó thành hình dạng như cái đầu cặc. Nó đang lấp lánh bởi nước lồn, rất to và dài.

Ngay lập tức, mẹ che phủ lồn mình và quay mặt tránh xa tôi. Giờ thì tôi có thể nhìn thấy hai mông đít của mẹ rõ ràng. Đít mẹ rất to lớn và mọng thịt. Trông mẹ rất là gợi dục ở tư thế này.

Bây giờ tôi mới lấy lại các giác quan và vội vã chạy ra khỏi phòng mẹ để về phòng mình.

Tôi đóng cửa lại và ngã vật xuống giường. Tất cả những điều này xảy ra quá mau lẹ và bất ngờ nên tim tôi đập nhanh như thể tôi đã chạy bộ vài cây số.

Sau vài phút nghỉ ngơi, sức mạnh tư duy của tôi đã trở lại. Tôi bắt đầu suy nghĩ về những chuyện vừa xảy ra.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời trẻ trung của mình, tôi đã nhìn thấy mẹ ruột của mình trần truồng. Không chỉ là trần truồng mà còn với một cây đèn cầy trong lồn, và mẹ đã tự đụ với nó.

Ngay khi hình ảnh đó hiện lên, cặc tôi dựng đứng như một thanh thép. Giờ đây tôi đang nghĩ về mẹ ruột của mình và tay tôi tự động thò vào trong quần và vuốt ve con cặc cứng của mình.

Nhưng sau khi tôi ra ngoài phòng được vài phút, mẹ tôi vẫn ở trong phòng riêng, cánh cửa đang bị đóng chặt từ bên trong.

Mẹ rất mắc cỡ với tình huống bất ngờ nên không dám ra ngoài đối mặt với tôi. Tôi cũng không thể nhìn mặt mẹ, nên ra phòng khách và ngồi ở đó.

Nữa tiếng sau, mẹ vẫn còn cảm thấy xấu hổ nên vẫn chưa chịu ra khỏi phòng.

Sau đó đột nhiên cánh cửa chính trong nhà mở ra, chị tôi bước vào. Chị hỏi tôi:

“Khanh, sao em ngồi ở đây? Mẹ đâu? Em sao vậy?”

Tôi cố nói chuyện như thể mọi thứ bình thường:

“Em không được khỏe nên hôm nay xin nghỉ về sớm. Mẹ ở trong phòng, có lẽ đang nghỉ ngơi hay ngủ”

Như thường lệ, chị tôi ở trong trạng thái cáu gắt nên bực tức nói:

“Giờ có phải lúc để nghỉ ngơi hay ngủ đâu”

Sau đó chị hét cao giọng để gọi mẹ.

Giờ đây mẹ tôi không thể ở lại trong phòng được lâu hơn nữa. Mẹ đi ra ngoài và dụi mắt để giả vờ mình vừa ngủ dậy.

Mẹ không dám nhìn mặt tôi, đến thẳng chỗ chị tôi và nói rằng đang nghỉ ngơi trong phòng. Nói xong mẹ dắt chị vô nhà bếp để chuẩn bị bữa cơm tối.

Thậm chí trong bữa cơm và sau đó, mẹ tôi vẫn còn cảm thấy rất xấu hổ nên không dám nhìn mặt tôi.

Mẹ đang lo sợ rằng tôi có thể kể lại chuyện đó cho chị tôi, người có tính khí rất nghiêm khắc.

Truyện Sex: Trại huấn luyện tình dục – Full

Phần 1

Todd rên rỉ, lưng dựa vào tường khi nó cảm thấy những vách tường nóng bỏng trong hang lồn đang nắn bóp lên xuống suốt chiều dài con cặc nó.
Nó nhìn cặp mông đầy thịt của đối tác đang đẩy vào bụng nó và cảm thấy đầu cặc nó hơi chếch lên khi chạm vào tử cung bà ta.

Todd liếc nhìn những cậu bé 18 tuổi khác. Có một hàng 12 đứa, tất cả đều dựa lưng vào tường, tất cả đều bị ghim chặt giữa một bên tường và 12 người đàn bà đã có chồng, đang cúi xuống phía trước mặt tụi nó. Căn phòng toàn màu trắng và được điền vào chỉ với những lớp da thịt trần truồng.

Hướng dẫn viên đi tới đi lui trước mặt họ, cặp vú to lớn của bà ta rung lên theo từng nhịp bước. Cú nện của giày cao gót vang vọng khắp căn phòng khi bà ta bước đi.

“Chậm thôi các mẹ… nhấp chậm và dài” Bà ta nói bằng một giọng người Anh gợi cảm.

Todd nghe vài đứa trẻ khác rên rỉ khi cặc chúng được bao phủ trong sự ấm áp và ẩm ướt.

Hai môi cổ tử cung có cảm giác giống như một cái lưỡi ướt át đang liếm vào phần dưới đầu khấc của cặc Todd khi chúng trượt qua trượt lại trên chúng.

“Vậy đó… nghiền nó… xay nó! ” Bà giảng viên ra lệnh.

MỘT TUẦN TRƯỚC.

Todd ngồi kế bên mẹ nó trên máy bay, chăm chú nhìn vào cặp chân dài tuyệt đẹp, bắt chéo nhau và để hở một nửa bên dưới chiếc váy của bà ta.

Khi máy bay rung lên do sự nhiễu loạn của không khí, mắt nó nhìn sang nơi khác. Phần lồi lên bên dưới chiếc áo len dường như rung động mỗi lần chiếc máy bay rung lắc. Sau vài phút liếc nhìn cặp vú, nó cảm thấy một cú bóp nhẹ vào tay nó.

Nó nhìn lên mắt mẹ nó khi bà ta tựa đầu vào lớp nệm của lưng ghế. Todd không thể biết nhưng tự hỏi mẹ nó đã thức giấc hồi nào và bà ta có biết nó đang liếc nhìn bà ta hay không.

“Mẹ ơi, mẹ nói với ba là chúng ta đi thăm dì Jen trong một tuần hả? ” Nó hỏi.

“Ừ” Bà ta trả lời.

“Ơ… dì Jen sống ở bang Arizona. Chuyến bay này lại đang bay tới Florida mà mẹ”

“Con có tin mẹ hay không nào? ” Bà ta hỏi với một nụ cười.

“Tất nhiên là con tin”

“Vậy thì cứ ngồi yên đó và tận hưởng đi. Chuyến đi này tất cả là dành cho con đó”

Họ đáp xuống sân bay và được chào đón bởi một người phụ nữ tuổi trung niên trong trang phục kinh doanh.

“Bà Flecher có phải không? ” Người phụ nữ hỏi.

“Đúng rồi” Bà Vicky trả lời.

“Chào bà, tôi là Monique, tôi là người của BSTC” Bà ta tự giới thiệu.

“Chào bà Monique, xin vui lòng gọi tôi là Vicky. Đây là con trai tôi, Todd” Bà Vicky mỉm cười.

“Rất vui được gặp hai người. Xin mời đi theo tôi, chúng ta sẽ đi cùng với những cặp khác và lên máy bay để tới hòn đảo” Bà ta nói.

Bà Vicky nắm tay con trai khi họ đi theo bà Monique, xuống một nhà đón khách nhỏ.

“Ơ… BSTC là cái gì hả mẹ? ” Todd hỏi.

“Con hãy tin ở mẹ trong chuyện này, nhớ không nào? ” Bà ta mỉm cười.

“Dạ, con nghĩ vậy” Nó nói.

Khi hai mẹ con bước lên một chiếc máy bay nhỏ, có một người phụ nữ trung niên đứng dậy và đi về phía họ.

“Vicky! ” Bà ta kêu lên.

“Hê! ” Bà Vicky hào hứng nói khi cả hai ôm nhau.

“Cục cưng của mẹ à, con còn nhớ cô Michelle, hàng xóm cũ của mình không? ” Bà Vicky hỏi con.

“Nhớ chứ, mới có mấy năm trước thôi mà” Todd nói.

“Ồ, giờ con đã trở thành một cậu bé đẹp trai rồi” Bà Michelle mỉm cười, nhìn lên xuống trên cơ thể của nó.

“Dạ đúng, nhưng mà con vẫn có thể đá đít nó được” Giọng nói của một thằng con trai đến từ phía sau chiếc máy bay.

“Jeff” Todd kêu lên ngạc nhiên khi phát hiện ra bạn nó đang ngồi ở những hàng ghế phía sau.

“Chuyện gì hả nhóc? ” Jeff nói.

“Mẹ ơi, con ngồi chung với thằng Jeff được không? ” Todd hỏi mẹ.

“Tất nhiên rồi, con yêu” Bà ta trả lời.

“Mấy đứa đừng có làm ồn dưới đó nghe chưa” Bà Michelle nói.

Todd ra phía sau và ngồi gần bạn nó. Hai đứa bắt đầu làm quen trở lại.

“Cậu bé trẻ à, mày là một thằng đàn ông may mắn đó nghe” Thằng Jeff nói.

“Ý mày là gì? ” Todd hỏi.

“Ý tao là gì à? Nhìn vào cơ thể đó đi” Nó nói, hướng mắt về phía mẹ của Todd, bà Vicky.

“Nhìn cái mông đít của bả kìa. Mày có tin là mày sắp được thọc vào đó hay không? ” Thằng Jeff cười khúc khích.

“Thọc vào đó? ” Todd lẩm bẩm.

“Còn cặp vú chết tiệt kia nữa chứ. Nó to khủng luôn, cứ như là… và đến sáng ngày mai tụi mình sẽ được ngắm nhìn nó nảy lên nảy xuống, nhóc à” Thằng Jeff nói với vẻ hào hứng.

“Mày đang nói cái gì vậy hả? ” Todd hỏi, với cái nhìn bối rối trên khuôn mặt.

“BSTC đó nhóc. Tụi mình sắp trở thành những cậu bé của mẹ rồi” Thằng Jeff nói.

“BSTC là cái quái gì vậy? ” Todd hỏi.

“Mày có nghiêm túc không đó… bộ mày không biết thiệt hả? ” Thằng Jeff hỏi.

Todd lắc đầu, vẫn còn bối rối.

“Không, mẹ tao không nói cho tao biết”

“À, mẹ tao cũng vậy thôi. Nhưng tao có một thằng bạn đã tới đây hồi năm ngoái với mẹ nó và nó đã kể cho tao nghe về chỗ đó” Thằng Jeff nói.

“Vậy thì nó là gì? ” Todd hỏi với giọng càng tò mò hơn.

“BSTC… là Trại huấn luyện tình dục cho các cậu bé. Đó là nơi các bà mẹ đưa con trai của mình đến để dạy cho chúng biết đụ đéo là như thế nào” Thằng Jeff giải thích.

“Hả… Mày có nói nghiêm túc không đó? ” Todd hỏi.

“Tao xin thề với chúa, cậu bé ạ. Bạn tao nói rằng tất cả những gì nó làm ở chỗ đó là đụ đéo suốt một tuần liền”

“Mày có chắc… đó chỉ là, hơi kỳ lạ đó” Todd lẩm bẩm.

“Cứ nhìn quanh máy bay đi cậu bé. Chỉ có mấy đứa con trai trạc tuổi mình với một đám mấy bà mẹ tuổi trung niên. Mấy chuyện mà bạn tao kể về chỗ này… mày đéo tin nổi đâu” Thằng Jeff nói.

Trong thời gian nữa giờ bay còn lại, Todd ngồi đó trong sự hoài nghi. Nó cứ nghĩ đến cặp vú của mẹ nó và tự hỏi sẽ như thế nào khi có được đôi chân dài của bà ta bao bọc xung quanh nó. Có phải giấc mơ lớn nhất của nó sắp trở thành sự thật không?

Sau khi hạ cánh, nhóm người trên máy bay được đưa lên một chiếc xe tải, chở đến một nơi hẻo lánh trên hòn đảo. Họ đến một chỗ giống như một cái bãi đậu xe có cấu trúc mở khi tiếp cận. Khi xe chạy vào trong, họ được chở xuống một lối vào lớn bên dưới lòng đất.

Khi bước ra khỏi chiếc xe tải, bà Monique hướng dẫn họ vào bên trong.

“Tôi cần các cậu bé đi sang bên trái… còn các bà mẹ thì đi sang bên phải” Bà ta nói.

“Gặp lại con chỉ lát nữa thôi, cục cưng của mẹ” Bà Vicky nói khi bỏ đi với mấy bà mẹ khác.

Todd và Jeff đi cùng nhau với 10 đứa con trai khác, chúng đi xuống một hành lang dài.

“Đến nơi rồi nhóc” Thằng Jeff nói vẻ hào hứng khi chúng đi theo bà Monique xuống hành lang và vào trong phòng thay đồ. Mấy cậu bé phát hiện ra một tủ quần áo với tên của chúng trên đó.

“Các con có 15 phút. Đi tắm và mặc bộ đồ màu trắng vào” Bà ta nói xong liền đóng cửa lại sau lưng chúng.

Đó là 15 phút đùa giỡn vui mừng vì tụi nó chuẩn bị cho chuyện sắp xảy ra.