Chuyển tới nội dung

Vương Trường Sinh – Quyển 5

  • bởi

Phần 97: Bắc Cương diệt trùng

Diệp Hải Đường sắc mặt lạnh lùng, lạnh giọng nói: “Ngươi cũng đừng có ý đồ với bác của ta, đừng cho rằng ta không biết tâm tư nho nhỏ của ngươi, ta sẽ không để bác đi mạo hiểm.”
Nàng bắt pháp quyết, mấy trăm khối hài cốt lục tục bay lên, lơ lửng ở giữa không trung. Nàng há mồm phun ra một làn khí đen, bao vây lấy những cái xương này, đánh vào từng pháp quyết, truyền ra một tràng tiếng quỷ khóc “Ô ô”.

Bắc Cương, Vạn Khôi sơn mạch.

Một mảng gò đất bên ngoài, mấy trăm tu sĩ đang tranh đấu với hơn ngàn con U Minh Chu, nằm trên mặt đất là lượng lớn thi thể tu sĩ, thi thể U Minh Chu tương đối ít, trên mặt đất phân tán lượng lớn mảnh pháp khí, hài cốt con rối thú, còn có hơn trăm cái hố lớn nhỏ không đồng nhất.

Đầu thi thể người tu tiên đều vỡ ra, tựa như bị vật sắc xuyên thủng.

Tu vi cao nhất là một đại hán áo đỏ lưng hùm vai gấu, trên tay nắm một cây quạt gấp màu đỏ đậm, quạt nhẹ một cái, ngọn lửa hừng hực thổi quét ra, lửa bao trùm hai con U Minh Chu toàn thân màu đen, hai con U Minh Chu phát ra một tràng tiếng rít khổ sở.

Một bàn tay khổng lồ màu đỏ lớn hơn trăm trượng từ trên trời giáng xuống, đập vào trên thân hai con U Minh Chu.

Ầm ầm ầm!

Một tiếng nổ qua đi, hai con U Minh Chu bị bàn tay khổng lồ màu đỏ đập vỡ nát, chất lỏng màu xanh lục chảy đầy đất, trong không khí tràn ngập một mùi tanh hôi đến cực điểm.

Đúng lúc này, một chuỗi tiếng xé gió “Xẹt xẹt” vang lên, một mảng lớn tơ nhện màu vàng mảnh khảnh bắn nhanh đến, đánh lên hộ thể linh quang của đại hán áo đỏ, hộ thể linh quang của hắn nháy mắt tan vỡ, thân thể bị tơ nhện màu vàng dày đặc cuốn lấy, lửa màu đỏ đánh lên trên tơ nhện màu vàng, tơ nhện màu vàng hoàn hảo không tổn hao gì.

Một chuỗi tiếng rít bén nhọn đến cực điểm vang lên, một con U Minh Chu ngoài thân có một chút hoa văn màu vàng lao tới.

Đại hán áo đỏ hoảng sợ biến sắc, ngại là hai tay hai chân đều bị tơ nhện màu vàng cuốn lấy, không thể động đậy.

U Minh Chu thích ăn nhất tuỷ não người tu tiên, nếu U Minh Chu bình thường còn chưa tính, con U Minh Chu lao tới này là U Minh Chu biến dị.

Hắn vội vàng há mồm, phun ra một cây kéo lấp lánh ánh đỏ, nháy mắt phóng to, cắt về phía tơ nhện màu vàng, phát ra tiếng kim loại va chạm “keng keng”.

U Minh Chu biến dị càng khó đối phó hơn, lửa bình thường căn bản vô dụng, tơ nhện nó phun đao thương bất nhập, thủy hỏa nan xâm.

Một luồng hào quang màu đen bay vút đến, nháy mắt xuất hiện trước mặt con U Minh Chu này.

U Minh Chu vung vuốt màu vàng như lưỡi hái, bổ về phía hào quang màu đen.

Ầm ầm ầm!

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, hào quang màu đen nổ tung, hóa thành một vầng lôi quang màu bạc chói mắt, bao phủ thân thể U Minh Chu, tơ nhện màu vàng đứt ra, đại hán áo đỏ khôi phục tự do, vội vàng vung cây quạt lông màu đỏ trong tay, ngọn lửa hừng hực thổi quét ra, đánh về phía lôi quang màu bạc.

Tiếng nổ ầm ầm ầm vang lên, lôi quang màu bạc cùng ánh lửa màu đỏ đan vào nhau.

Mặt đất chợt nứt ra, lượng lớn đá vụn bắn ra, bắn nhanh về phía đại hán áo đỏ.

Đại hán áo đỏ vội vàng vung cây quạt lông màu đỏ trong tay, mấy chục quả cầu lửa màu đỏ to bằng cái đầu bay ra, nghênh đón.

Ầm ầm ầm!

vuong-truong-sinh-quyen-5-125-2-1

Một chuỗi tiếng nổ vang lên, bộc phát ra những làn sóng khí mạnh mẽ, lửa hừng hực thiêu đốt.

Một con U Minh Chu hình thể thật lớn từ trên trời giáng xuống, xuất hiện ở trước mặt đại hán áo đỏ, móng vuốt như lưỡi hái hướng thẳng đến đại hán áo đỏ.

Hét thảm một tiếng, đại hán áo đỏ tránh được, nhưng cánh tay phải bị chém rụng, máu chảy không ngừng.

U Minh Chu lao về phía hắn, lúc này, người tu tiên còn có hơn trăm người còn sống, hy sinh hơn phân nửa.

Hắn nhìn tu sĩ khác một cái, ánh mắt lộ ra một chút không cam lòng, tung người hóa thành một luồng hào quang màu đỏ xé gió chạy đi, núi xanh còn đó, sợ gì không có củi đốt, hắn rõ ràng đã phát ra tín hiệu cầu cứu, sao chưa có tu sĩ đến trợ giúp bọn họ?

Tiếng xé gió “xẹt xẹt” vang lên, tơ nhện màu vàng rậm rạp bay tới, trong đó một sợi tơ nhện màu vàng cuốn lấy đại hán áo đỏ chân phải.

Đại hán áo đỏ phát ra một tiếng hét thảm, mắt cá chân bị tơ nhện màu vàng xuyên thủng, máu chảy không ngừng. Hắn từ giữa không trung rơi xuống, nhanh chóng di động về phía U Minh Chu.

Hắn nhìn răng nanh màu vàng U Minh Chu lộ ra bên ngoài, mặt lộ vẻ tuyệt vọng.

Đúng lúc này, một tiếng kiếm ngân vang dội thiên địa vang lên, một dải cầu vồng màu xanh từ chân trời nơi xa bay vút đến, nhanh chóng lướt qua thân thể U Minh Chu, U Minh Chu phân thành hai, hóa thành một mảng lớn mưa máu.

Cầu vồng màu xanh bay múa ở trong đám người, từng con U Minh Chu lục tục hóa thành một mảng lớn mưa máu.

Không đến năm hơi thở, toàn bộ U Minh Chu ngã xuống trong vũng máu, không con nào sống sót, cầu vồng màu xanh dọc theo đường lúc tới đây bay đi.

“Viện binh cuối cùng đã đến, mau nhìn, hoa sen màu xanh.”

Không biết ai hô to một tiếng, các tu sĩ lục tục nhìn về phía bầu trời, chỉ thấy những đóa hoa sen màu xanh xuất hiện ở phía chân trời nơi xa, một thanh niên áo sam màu xanh thân hình cao lớn giẫm một đạo kiếm quang màu xanh dài mấy trượng, hai tay để sau lưng, vẻ mặt kiên định, cho người ta một loại cảm giác an toàn mạnh mẽ. Trên quần áo hắn thêu một hình hoa sen màu xanh.

Mấy chục tu sĩ giẫm những pháp khí hoa sen màu xanh, theo sát sau đó.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 270 271 272 273 274 275 276 277 278 279 280 281 282 283 284 285 286 287 288 289 290 291 292 293 294 295 296 297 298 299 300 301 302 303 304 305 306 307 308 309 310 311 312 313 314 315 316 317 318 319 320 321 322 323 324 325 326 327 328 329 330 331 332 333 334 335 336 337 338 339 340 341 342 343 344 345 346 347 348 349 350 351 352 353 354 355 356 357 358 359 360 361 362 363 364 365 366 367 368 369 370 371 372 373 374 375 376 377 378 379 380 381 382 383 384 385 386 387 388 389 390 391 392 393 394 395 396 397 398 399 400 401 402 403 404 405 406 407 408 409 410 411 412 413 414 415 416 417 418 419 420 421 422 423 424 425 426 427 428 429 430 431 432 433 434 435 436 437 438 439 440 441 442 443 444 445 446 447 448 449 450 451 452 453 454 455 456 457 458 459 460 461 462 463 464 465 466 467 468 469 470 471 472 473 474 475 476 477 478 479 480 481 482 483 484 485 486 487 488 489 490 491 492 493 494 495 496 497 498 499 500