Chuyển tới nội dung

Vương Trường Sinh – Quyển 7 (Update Phần 280)

  • bởi

Phần 264: Vạn Linh môn di lạc linh dược viên (2)

“Đáng tiếc bộ công pháp đó rơi vào trên tay tu sĩ Vương gia, ta dùng một món thông thiên linh bảo đổi với chủ nhân vật phẩm, hắn cũng không đáp ứng, cũng không biết tu sĩ Vương gia lấy ra cái gì, lại có thể đổi đi bộ công pháp kia.”
Ông lão áo bào xanh vẻ mặt đầy hoang mang.

“Truyền Đức, phân phó xuống, phái người tìm kiếm điển tịch, công pháp, pháp bảo có liên quan Vạn Linh môn, nếu có ai đạt được công pháp trấn môn của Vạn Linh môn, nói không chừng cũng phát hiện mấy vườn linh dược kia.”

Liễu Thiên Tiêu nói xong lời cuối cùng, ánh mắt nóng rực.

Vạn Linh môn tinh thông thuật gieo trồng, trừ linh dược, cũng bồi dưỡng không ít linh mộc, linh mộc mấy vạn năm lấy để bố trí đại trận bậc sáu, uy lực càng mạnh hơn.

Nếu có thể chiếm cứ mấy vườn linh dược đó, đạt được linh dược bên trong, nếu có mười mấy cây linh dược vạn năm, ngàn năm tương lai, Liễu gia có nắm chắc bồi dưỡng ra ít nhất hai vị tu sĩ Luyện Hư.

“Vâng, cao tổ phụ.”

Liễu Truyền Đức đáp ứng. Hắn hơi do dự, tò mò hỏi: “Năm đó Vạn Linh môn bị diệt, thật là bởi vì Vạn Linh Bình sao?”

“Nhiều ý kiến lắm, có cái nói Vạn Linh môn đạt được một tờ Thiên Hư Ngọc Thư, có cái nói đạt được bảo vật phụ trợ tu sĩ Hợp Thể độ kiếp, có cái nói đạt được trọng bảo Huyền Linh Thiên Tôn lưu lại, chân tướng nhắm chừng chỉ có Kim Bằng nhất tộc mới biết được. Phái thêm một ít nhân thủ, chỉ cần tìm được vườn linh dược Vạn Linh môn lưu lại, có trọng thưởng.”

Liễu Thiên Tiêu thanh âm trầm trọng, hắn không bận tâm Vạn Linh môn vì sao bị diệt, hắn chỉ để ý mấy vườn linh dược Vạn Linh môn lưu lại, cho dù là phát hiện một cái, cũng là một hồi cơ duyên lớn.

“Vâng, cao tổ phụ.”

Liễu Truyền Đức đáp một tiếng, khom người lui ra.

“Vương gia, hừ, chờ bùng nổ thú triều cỡ lớn, các ngươi sẽ biết tay.”

Liễu Thiên Tiêu châm chọc, vẻ mặt đầy sát khí lạnh lẽo.

Năm tháng như thoi đưa, bốn mươi năm thời gian rất nhanh trôi qua.

Góc tây bắc Huyền Linh đại lục, hòn đảo hoang nào đó phạm vi ngàn dặm, góc tây bắc hòn đảo truyền đến một chuỗi tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Một tiếng chim hót thê thảm vang lên, một con Vị Ưng Thú máu tươi đầm đìa từ trong một hang núi bay ra, cánh trái gãy, tốc độ rất chậm.

Nó còn chưa bay ra bao xa, một tiếng xé gió vang lên, một cầu vồng màu lam bắn ra, rõ ràng là một thanh kiếm khổng lồ màu lam dài hơn mười trượng, nháy mắt lướt qua thân thể Vị Ưng Thú, chém nó thành hai nửa.

Mười mấy tu sĩ từ trong hang núi bay ra, cầm đầu rõ ràng là một thanh niên áo lam diện mạo hiên ngang, thanh niên áo lam đeo một cái hộp kiếm màu lam tinh xảo, bên trên có khắc một hình hoa sen màu xanh.

Trên quần áo thanh niên áo lam có một hình hoa sen màu xanh, là con cháu Thanh Liên đảo Vương gia Vương Lập Hà, hắn từ nhỏ tu luyện kiếm đạo, Vương Thanh Sơn chỉ điểm rất nhiều, đã kết anh.

Trừ Vương Lập Hà, trên quần áo của tu sĩ khác đều có một hình con rắn nhỏ màu xanh, hiển nhiên không phải tu sĩ Vương gia.

“Vương đạo hữu đạo pháp cao thâm, nhẹ nhàng như vậy đã giải quyết yêu thú này, lão phu bội phục đến cực điểm.”

Một ông lão áo bào đỏ mặt mày hồng hào khen tặng, ông lão áo bào đỏ mặt tròn mắt to, là một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.

“Tạ đạo hữu quá khen rồi, nếu không phải các ngươi vận dụng linh bảo đả thương yêu thú này, ta cũng không dễ dàng như vậy diệt yêu thú này. Yêu thú trên đảo đã diệt trừ, các ngươi có thể phái người vào trú đóng hòn đảo này.”

Vương Lập Hà phân phó. Vì không bùng nổ xung đột chính diện với Liễu gia, Vương gia chỉ có thể khai phá đảo hoang này.

Lấy tu sĩ Vương gia làm nòng cốt, tu sĩ họ khác là phụ, Vương gia thanh trừ yêu thú trên đảo hoang, mời chào tu tiên giả mất đi quê nhà, cung cấp bảo hộ cho bọn họ, làm hồi báo, các tu tiên giả này định kỳ cống nạp, làm thế lực phụ thuộc Vương gia.

Tính tới trước mắt, Vương gia đã chiếm cứ hơn sáu trăm hòn đảo, nếu không phải số lượng tu sĩ cấp cao quá ít, Vương gia có thể chiếm cứ càng nhiều đảo hơn. Vùng hải vực này đảo hoang vô chủ không dưới mười vạn, nếu không phải thường xuyên bùng nổ thú triều, Vương gia sẽ mở rộng nhanh hơn, Liễu gia cũng tương tự.

“Đa tạ, Vương đạo hữu, chúng ta nhất định sẽ…”

Ông lão áo bào đỏ còn chưa nói xong, mặt biển kịch liệt quay cuồng, truyền đến một tiếng rồng gầm đinh tai nhức óc.

“Không ổn, giao long!”

Ông lão áo bào đỏ kinh hô, vẻ mặt khẩn trương.

Tiếng ầm ầm ầm nổ vang, mặt biển nổ tung, một con giao long toàn thân màu lam từ đáy biển bay ra.

Cẩn thận quan sát, ngoài thân giao long màu lam máu thịt mơ hồ, lượng lớn vảy rụng ra, khí tức uể oải, bụng có mấy vết máu khủng bố.

“Không tốt, đây là giao long bậc năm hạ phẩm.”

Vương Lập Hà biến sắc hẳn.

Giao long màu lam coi như không thấy, căn bản không để ý đám người Vương Lập Hà, bay về phía bầu trời.

Giao long màu lam vừa bay ra nghìn trượng, mặt biển nổ tung, hơn ngàn đạo hào quang màu vàng kim chói mắt từ đáy biển bay ra, một bộ phận đánh trúng giao long màu lam, giao long màu lam phát ra tiếng gào rống đau khổ.

Một tiếng kiếm rít chói tai cùng một tiếng đao ngân chói tai vang lên, hai đạo linh quang một đỏ một trắng từ nơi xa bay tới, lao thẳng đến giao long màu lam.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 270 271 272 273 274 275 276 277 278 279 280