Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Truyện Sex: Lão ăn mày (Update Phần 156)

Truyện Sex: Lão ăn mày (Update Phần 156)

Phần 149: Bí mật được phơi bày

-Không! Không phải thế ạ… Ý con là… To thế kia… Đau lắm ạ… -Như xấu hổ thì thầm và chỉ vào cái thứ trên tay ông Lý. Hóa ra đây là một quả dưa chuột lớn mà ông Lý đã mua ở chợ sáng nay cùng một chiếc bao cao su.
-Vậy à… Bố xin lỗi… Để bố xuống tủ lấy quả khác nhỏ hơn… Bố tưởng con thích… -Ông lý gãi đầu gãi tai.
-Trời ạ, không phải ai cũng thích to đâu nha bố… To vừa thì được ạ… Thế này là to quá rồi ý… Bố không thương con đúng không? -Như nhíu lông mày lại nhìn bố và mỉm cười bất lực với ông, đi mua cả dưa chuột nữa, chứng tỏ ông cũng có sự chuẩn bị từ trước rồi.
-Bố có, có chứ! Bố thương lắm! –Vừa nói ông Lý vừa sờ vào cái bướm mềm mềm của Như. Gì chứ con bé ông nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nhưng ông lại chưa để ý đến vấn đề ở quả dưa chuột vì nó quá to.
-Hmm… -Như bĩu môi nhíu mày lại phụng phịu nhìn bố.
-Khà! Khà! Thôi! Để bố xuống tủ lấy quả khác… -Ông Lý vội vàng nhảy xuống giường mặc tạm chiếc quần đùi và đi ra cửa với một quả dưa chuột khổng lồ trên tay. Thực ra quả dưa này cũng không hẳn dài chỉ dài cỡ bằng một cái thước kẻ 20cm, nhưng bề rộng của nó lại quá lớn nên Như mới sợ.
-Bố!… –Như bỗng gọi bố lại. Ông Lý quay lại nhìn con gái mình, trông con bé xinh quá, cả cơ thể trắng mịn của con bé ngồi trên giường với bộ ngực to lộ hết ra, hai dây áo bị dúm lại một chỗ ở bụng, phía dưới váy cũng tốc lên để lộ ra cặp đùi dài trắng mịn đến phát sáng.
-Bố nhẹ nhàng thôi nha… Không cái Thư tỉnh ạ… -Như đưa một ngón tay lên miệng suỵt một cái vì lo bố sẽ quên mất vì trông ông khẩn trương quá.
Ông Lý không nói gì, ông chỉ gật đầu một cái rồi nhẹ nhàng mở cửa lén lút ra ngoài như một tên trộm. Như thở mạnh với gương mặt ửng hồng, nàng ngồi ở giường chờ bố. Như không bao giờ nghĩ mình và bố lại có những giây phút thế này.
Không ngờ nàng và bố lại đang thủ dâm để giải quyết nhu cầu sinh lý cho cả hai, như thế này là hơi quá rồi, nhưng nàng không phủ nhận rằng mình cũng rất thích. Mặc dù cả hai bố con đều có những lúc hưng phấn đến phát điên vậy mà thật may mắn vẫn chưa có gì vượt quá giới hạn.
-Đây rồi con… -Một lúc sau ông Lý mở cửa bước vào thều thà thều thào nói với một quả dưa chuột khác nhỏ hơn nhưng cũng thuộc loại to dài cỡ 20cm và đường kính bằng một nửa cổ tay người lớn. Ông nhẹ nhàng bước vào phòng và chốt cửa lại. Như mím môi xấu hổ, nàng ngồi trên giường nhìn đũng quần bố lắc qua lắc lại với con chim cứng đơ bên trong.
Như chớp mắt một hai cái vì hồi hộp, nàng không nhìn vào quả dưa chuột mà nhìn vào dương vật của bố mình. Ông Lý cười và vội vàng tụt quần xuống ném ra đất, con cu to dài của ông lại bật ra, vẫn cơ thể trần truồng gày gò dơ xương, ông Lý nhảy ngay lên giường với con gái mình làm chim ông đập bồm bộp sang hai bên đùi.
-Đây rồi con… Quả này được chứ? –Ông Lý cười và đưa quả dưa chuột cho Như. Như xấu hổ cầm quả dưa chuột trên tay.
-Dạ… -Như mỉm cười và cầm dưa chuột đưa xuống đo với chim bố.
-To như nhau con nhỉ? Khà! Khà! –Ông Lý thấy thế liền cười.
-Dài như nhau bố ạ… Nhưng mà của bố cong hơn, với lại to hơn một chút ạ… -Như mím môi đỏ mặt và rút tay lại.
-Bố phải đo mãi đấy, vì con bảo tầm bố là vừa đúng không? –Ông Lý nở mũi thở mạnh nhìn con gái mình nắm quả dưa chuột trong tay trông bẽn lẽn đáng yêu cực kỳ.
-Nào! Con nằm xuống đi… -Ông Lý vội vàng nắm vào vai Như và đẩy con bé nằm xuống, ngay sau đó ông khẩn trương đưa tay bóp vú Như và há mồm mút luôn một bên… “Chụt!”.
-Ãhh!!! –Như nhắm mắt lại và ưỡn ngực lên rên, cảm giác như sắp làm tình vậy… Như cảm thấy thật bậy bạ khi có những suy nghĩ đó… Nhưng mà nó hồi hộp quá.
-Chụt! Chụt! Chụt! –Ông Lý vừa bóp vừa mút ti Như khiến con bé quằn quại trên giường. Sau đó ông nhổm dậy lấy cái bao cao su ở dưới đệm.
-Xoạt! Xoạt! –Tiếng xé bao cao su vang lên, Như khẽ mở mắt ra nhìn và xấu hổ khi thấy bố đang tuốt bao cao su vào quả dưa chuột.
-Bố ơi… Có thực sự cần không ạ… -Bỗng Như thấy xấu hổ liền hỏi bố.
-Cần chứ con… Con đã giúp bố nhiều cái rồi, bố chỉ muốn con được thư giãn thoải mái… Đừng ngại… -Ông Lý biết tính con bé hay xấu hổ nên trấn an, vì ông biết dù có làm con bé lên đỉnh nhưng nó vẫn nhớ cảm giác được đút vào chứ không thể thiếu được.
-Nhưng… Bố chưa xuất mà, của bố vẫn cứng lắm… -Như liếc nhìn xuống dương vật cương cứng của ông Lý đang lúc lắc qua lại theo nhịp chuyển động của cơ thể ông.
-Hay để bố đút cái này vào trong nhé, bố sẽ xuất luôn một công đôi việc! –Ông Lý cười và nói trêu Như.
-Eo! Không! Như thế không được! Không được đâu ạ… -Như ôm mặt vì xấu hổ, nàng lúng ta lúng túng khi bị bố trêu như vậy, sau đó lại tách hai ngón tay thon dài của mình ra để liếc vào chim bố.
-Khà! Khà! Bố trêu! Ai lại làm thế! Khà! Khà! –Hai bố con cười nói nhưng vẫn không quên phải cười thật nhỏ và nói thật bé, hai người cứ thì thầm to nhỏ với nhau càng làm cho không khí thêm phần kích thích hơn rất nhiều.
-Thôi! Để đấy! Bố sẽ giúp con trước… -Ông Lý nói và ngồi trồm hỗm ở gần Như, ông vuốt đùi con bé và vuốt vào trong váy. Ông sờ quần lót và ấn tay vào bướm Như làm nó lõm nhẹ xuống. “mềm quá”…
-Ưm… -Như khẽ rên, nhịp thở nàng tăng mạnh, sau đó nàng đưa tay mình đến và nắm vào chim bố rồi sóc vì nàng biết không có nhiều thời gian.
Ông Lý thở phì phò như con ngựa chạy nước rút về đích, ông cầm quả dưa chuột đã bọc sẵn bao cao su. Ông khẽ tách hai đùi Như ra và vén quần lót con bé sang một bên… “Ahh… Hahh… Hahh… Hahh…” Như chưa gì đã thở rất mạnh khi ông Lý còn chưa đút dưa chuột vào.
Ông Lý cầm quả dưa chuột quệt lên quệt xuống miệng bướm của Như để lấy nước nhờn, một tay ông vén quần lót, một tay ông cầm quả dưa chuột và nhìn chằm chằm xuống bướm con gái mình, lông bướm lơ thở của con bé đã dựng hết lên rồi, chứng tỏ con bé đang sướng lắm.
Ông Lý nhìn chằm chằm xuống miệng bướm trắng hồng của con gái và không thể tin được con bé lại có cái bướm đẹp như vậy, đã thế còn rất nhiều nước nhờn nữa, như thế này còn nói là không cần, không muốn… Ông Lý thở dài và thấy thương con gái quá, chắc con bé phải nhịn lâu lắm… Không để Như chờ lâu, ông quét vài cái đầu quả dưa đã ướt đẫm nước nhờn, sau đó ông xoay đầu quả dưa và từ từ đút vào trong bướm con gái mình.
-Ạ… Ạ… Ạ… Ãhh!!! –Như ưỡn bộ ngực to lên và rên những tiếng rên bị ngắt nhịp khi ông Lý đút quả dưa chuột dần vào trong bướm, đã vậy bố còn đang xoay nó vòng vòng nữa, cảm giác tê quá.
-Ãhh!!! Ãhh!!!… –Như nắm chặt dương vật bố và rên những tiếng rên rất thoải mái. Ông Lý trợn to mắt nhìn con gái mình và nhìn quả dưa chuột lớn đang đi vào trong bướm con bé từng chút một. Cảnh tượng này khiến ông sướng phát điên, chim ông càng lúc càng rỉ ra nhiều nước nhờn ở đầu khấc.
Sau khi đút được một nửa, ông Lý rút quả dưa ra và từ từ xoay và đút vào thêm lần nữa.
-Ãhh!!!!!! Ahhhhhh!!!! –Như ôm miệng rên một tiếng dài khi ông Lý đút quả dưa từ từ vào trong đến nút cán. Ông Lý trợn to mắt khi thấy quả dưa 20cm đã biến mất vào trong bướm con bé. Cũng may ông đã buộc đầu bao cao su kia thành một cái nút để kéo ra rồi nếu không bướm con bé khít thế này muốn lấy ra cũng rất khó.
-Nhóp nhép!… –Thấy đã trơn tru, ông Lý bắt đầu rút ra và đút vào chậm rãi, đều đặn.
-Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! –Tiếng rên của Như và tiếng nhoét nhoét phía dưới bướm vang lên cùng lúc. Khi đó Như đã cảm thấy rất sướng, nhịp tim tăng mạnh, tay phải đang tự động sóc lọ cho bố, còn tay trái thì đưa lên ôm miệng vì sợ âm thanh đó sẽ lọt ra ngoài.
-Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! –Ông Lý gồng tay lên và đút cho Như cỡ vài phút, sau đó ông dừng lại vì hơi mỏi tay.
-Con sướng không? Hờ hờ… -Ông Lý há hốc mồm thở dốc hỏi Như.
-Ụm… -Như nhắm tịt mắt và gật đầu.
-Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! –Thấy vậy ông Lý tiếp tục rút quả dưa ra và đút vào liên tục.
-Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ãhhh!!! –Như lúc này đã nhấc chân mình lên thành hình chữ M và dạng ra. Lúc đó ông Lý biết con bé đang rất sướng rồi, nhìn con gái mình vậy ông cũng cảm thấy hạnh phúc và yên lòng. Chồng nó không thõa mãn được nhu cầu sinh lý của con bé thì ông sẽ làm.
-Nhóp nhép!! Nhóp nhép!! Nhóp nhép!! –Ông Lý bắt đầu tăng tốc, ông quỳ hẳn hai đầu gối xuống giường ưỡn chim ra cho con bé sóc. Tay trái ông bám vào đầu gối Như lấy điểm tựa, tay phải thò xuống ra sức đút ra đút vào nhanh hết cỡ để cho con bé lên đỉnh.
-Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! –Như sướng ưỡn hẳn ngực lên, tay trái nàng ôm miệng, tay phải sóc lia lịa cho bố cũng nhanh như cách ông đút cho nàng.
-Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! –Ông Lý gồng lên đút nhanh khiến Như sướng quằn quại, chân nàng run rẩy, hai đầu gối khép lại với nhau, mông thì giật liên tục. Thấy thế ông Lý càng dồn sức.
-Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!!! –Như rên những tiếng rên khoái lạc, cơ thể nàng run lên bần bật vì sướng, mặc dù quả dưa chuột không giống dương vật nhưng nó cũng to dài và lấp đầy được âm đạo ngứa ngáy của nàng.
-Hờ hờ Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! Hờ hờ… Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! Nhoét!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! –Ông Lý thở và gồng người lên vừa bóp vú con bé ông vừa nắm chặt phần nút của cái bao cao su và đút quả dưa chuột như điên vào bướm con bé khiến con bé sướng khép chặt đùi và giật vài cái.
-Ãhhhhhhh!!!!!!!! –Như ôm miệng, ưỡn cao ngực giật mạnh người. Nàng khép chặt hai đầu gối lại, mông và bướm nàng giật lên đùng đùng như bị điện giật. Ông Lý mở to mắt nhìn phản ứng lên đỉnh của Như, sau đó ông dừng tay nhưng không dừng hẳn lại mà vẫn cầm quả dưa đút ra vào một cách nhẹ nhàng.
-Ãhhh!!! Hahhh!!! Hahhh!!! Hahhh!!! –Như khẽ mở mắt ra thở dốc, thi thoảng vẫn bị giật lên một cái vì sướng, vì nàng có một cơ thể nhạy cảm nên việc lên đỉnh không có gì khó.
-Hờ hờ… Con lên đỉnh rồi à… -Ông Lý mở to mắt hỏi con gái mình, ông nhìn phản ứng của con bé mà ông cũng sướng lây.
-Hahh!! Vâng ạ… Hahhh… Hahhh… -Như thở dốc và gật đầu. Nàng mím môi lại, cơn cực khoái vừa rồi vẫn âm ỉ sung sướng trong cơ thể nhạy cảm của nàng. Nàng nằm đó mắt khép hờ nhìn bố, bàn tay phải yếu ớt sóc cho bố nhẹ nhàng từng chút một.
-Hờ hờ… -Ông Lý từ từ rút quả dưa chuột ra khỏi bướm Như khiến con bé lại nhắm tịt mắt rên nhẹ khi quả dưa chuột đi ra khỏi bướm.
-Con sướng lắm không? –Ông Lý nhìn quả dưa chuột bọc bao cao su dính đầy những dịch nhờn trắng đục phía ngoài biết con bé lên nhiều quá. Ông ném quả dưa chuột xuống thùng rác cạnh giường và quay lại vuốt ve đùi Như.
-Ụm… -Như lại khẽ gật đầu vì nàng biết thừa nhận như vậy đàn ông sẽ rất thoải mái.
-Con sảng khoái chứ? Thoải mái rồi chứ? Đỡ nhớ chồng chưa? –Ông Lý cười và sờ tay vào bướm Như và kéo lại quần lót cho con bé. Như cũng duỗi đôi chân dài của mình thẳng đuột xuống cuối giường.
-Hahh… Con đỡ rồi ạ.. –Như thở và trả lời bố. Ông Lý nghe thấy vậy cũng ngả người xuống nằm với Như và thở.
Như mím môi lại, nàng nhìn xuống dương vật bố vẫn cửng tướng vổng lên cao phía dưới. Nàng từ từ chống tay ngồi dậy. Như thở mạnh nhìn ông Lý.
-Để con giúp bố nốt còn về phòng nha… -Như vừa thở vừa nói thầm và di chuyển xuống cuối giường.
-Ừ ừ… Bố cảm thấy cũng sắp ra rồi… -Ông Lý vội vàng dạng chân ra vì ông biết con bé sẽ thổi cho mình.
-Con chưa từng làm cái này với ai đâu đó ạ… -Như nói và quỳ gối giữa hai chân ông Lý, nàng nắm chim bố mình sóc hai cái rồi vén tóc cúi xuống há khuôn miệng xinh xắn ra và mút “Chụt!” một cái.
Ông Lý rướn người gồng chân và căng bàn chân của mình, chĩa ngón chân về phía cuối giường vì sướng. Không gian trong căn phòng ngủ im lặng không tiếng động chỉ có tiếng mút chùn chụt ở miệng Như vang lên.
Sau đó Như chớp mắt hai cái, có lẽ nàng thấy xấu hổ vì hành động sắp tới, nhưng nàng biết nó sẽ khiến bố xuất nhanh hơn. Nàng nắm chặt chim ông Lý và nhấc lên như nhấc cổ con gà. Sau đó nàng vén lông chim bố gọn lại, rồi há đôi môi đỏ của mình ra và mút hai hòn dái “chụt” một cái.
-Ôi!!! Ô!!!!! –Ông Lý run bắn người khi được Như mút dái. Cảm giác nó tê như bị điểm huyệt vậy, nó tê khắp hai hòn dái ông tê lên đến đầu khấc và xung quanh hạ bộ, cảm giác đó còn kéo dài xuống hai bên đùi khiến đùi ông rung lên bần bật.
-Chụt! Chụt! Chụt! –Như vừa kéo cao chim bố lên vừa sóc và mút dái cho ông, nàng làm vậy được tầm một phút thì đầu khấc ông Lý giãn nở, phía đầu khấc chảy ra rất nhiều nước nhớt, chảy xuống ngón tay Như. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử cuộc đời ông Lý bị chảy nhiều nước sướng của dương vật như vậy.
-Hờ hờ… Con… Sướng quá con ơi… Hờ hờ… -Ông Lý nghiến răng lại vì sướng. Như vừa mút, nàng vừa dùng lưỡi liếm quanh hai hòn dái của bố, có những sợi lông mọc lỉa chỉa cũng chọc hết vào miệng nàng. Nhưng lúc này nàng không quan tâm, vì đây là bố mình, với lại nàng cần phải kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt vì con bé Thư có thể dậy bất cứ lúc nào.
-Chụt! Chụt! –Như mút dái rồi dùng lưỡi mình liếm từ dái lên tận đầu khấc của bố rồi mút chọn cái đầu khấc vào tận trong cổ họng.
-Ô!!!! Hơ… -Ông Lý nhăn hết cả mặt lại khi con bé biết mút quá, ông chưa bao giờ thấy sướng như thế. Điều đó nhanh chóng làm ông đạt được giới hạn của mình.
-Chụt!! Chụt!! Chụt!! Chụt!! –Như liếm đầu khấc bố rồi mút liên tục, nàng vừa mút vừa sóc sau đó lại lặp lại chu kỳ đó. Như mút dái bố và liếm từ dái đến phần gốc rồi liếm lên tận đầu khấc sau đó lại đưa chim vào trong mồm và mút một cái vừa mạnh vừa sâu.
-Chụt!! Chụt!! Chụt!! Chụt!! ỌE!!! –Vì cố gắng mút sâu quá nên Như bị nôn khan.
-Con… Con có sao không? Từ từ thôi con… -Ông Lý lo lắng định gàn nhưng Như vẫn tiếp tục đưa chim ông vào miệng để mút vì nàng muốn kết thúc chuyện này thật nhanh.
-“Bố đã không được thoải mái từ rất lâu rồi, cũng cả chục năm rồi bố chưa được thỏa mãn… Bố chỉ biết sống vì gia đình mà chưa bao giờ nghĩ đến bản thân…”. –Như vừa mút vừa nghĩ và thấy rất thương bố mình vì vậy nàng sẽ dùng hết khả năng để khiến ông thấy sướng, để bủ đắp lại cho ông quãng thời gian cô đơn vừa rồi.
-Chụt!! Chụt!! Chụt!! Chụt!! –Như cứ làm như vậy vài lần thì nàng thấy bố có dấu hiệu xuất tinh.
Ông Lý rùng mình và chống tay ngồi hẳn dậy, ông với tay xuống vú Như và bóp bộ ngực to của con bé. Vừa bóp ông vừa hẩy đít như muốn đút vào sâu hơn. Thấy thế Như sóc càng lúc càng nhanh và mút chặt chim bố vào miệng và dùng lưỡi cuốn qua lại.
-Ôi!!! Sướng quá con ơi… Như ơi!!! Ôi!!! –Cuối cùng ông Lý rung cái đít gày gò của mình lên bần bật và bóp chặt vú con bé rồi xuất tinh ào ạt vào miệng Như.
-Um… Um… -Như nhắm tịt mắt lại ngậm chim bố cho bố xuất hết ra miệng nàng vì nàng sợ sẽ làm bẩn ga giường, với lại nếu ngậm thế này đàn ông sẽ sướng hơn nhiều.
-Um… Um… Um… -Như nhắm tịt mắt, nước mắt chảy dàn dụa khi bố lỡ đút chim hơi sâu vào trong miệng. Sau một lúc, khi đít ông Lý chỉ còn giật vài cái hời hợt toàn bộ tinh trùng ông đã bắn hết vào miệng con gái mình, một cảm giác sung sướng không thể diễn tả nổi.
-Um!!! –Như nhả chim bố ra và mím môi lại, nàng ôm miệng rồi bước nhanh xuống đất và ọe tinh trùng vào thùng rác cạnh giường.
Sau khi nhè hết tinh trùng của bố ra, nàng ho vài tiếng và lên giường ngồi. Ông Lý đưa cho Như cái giấy ướt với gương mặt lo lắng vì thương con gái.
-Bố xin lỗi… -Ông Lý nhăn mặt nhìn Như.
-Dạ… Không sao đâu ạ… -Như quay lại nhìn bố với đôi mắt ướt hơi đỏ.
-Ừ! Không sao là tốt rồi… -Ông Lý nói và cầm dây áo Như kéo lên cho con bé. Thấy thế Như cũng kéo lại dây áo, chỉnh lại tóc và váy. Ông Lý cũng mặc lại đồ của mình với gương mặt hết sức sảng khoái.
-Cảm ơn con… -Ông Lý mặc xong cái quần thì leo lên giường ngồi. Như vuốt lại tóc rồi cũng ngồi ở giường để thở.
-Con học điều đó ở đâu vậy? –Ông Lý tò mò hỏi Như. Ông không ngờ con gái mình lại có thể mút sướng như vậy.
Thực ra ông cũng chỉ muốn quan tâm con bé, nhưng Như lại nghĩ bố sẽ giận mình vì bố đang muốn biết nàng học mấy kiểu mút chim đó ở đâu, vì nàng còn rất trẻ không thể tự biết điều đó được.
-Dạ… Con… -Như không thể nói nàng học nó từ bác Lú xe ôm được, nhiều lúc nàng nghe bác ấy kể chuyện nàng cũng rất tò mò mãi đến hôm nay mới được thử, không ngờ nó thực sự có tác dụng.
-Bố không có ý tra hỏi con, nếu con không tiện nói cũng không sao… -Ông Lý nhìn Như nở một nụ cười trìu mến.
-Dạ vâng ạ, thực ra… Anh Ninh dậy cho con… Bố không giận con chứ? –Như nhíu lông mày lại nhìn bố.
-Không! Bố không giận! Ngược lại nó rất tuyệt con à! Nếu là thằng Ninh dậy thì không sao rồi! –Ông Lý thở phào vì ông chỉ sợ con bé lại học hư ở đâu, chỉ sợ người ta sẽ lợi dụng con bé… Nhưng ông không hề biết con gái ông vì quá thiếu thốn mà đã từng quan hệ với một lão già ăn mày. Đây là bí mật cực kỳ sốc mà ông Lý không hề biết. Nếu như ông và con gái hiểu nhau sớm hơn thì có lẽ Như đã không có mối quan hệ đó.
-Con về phòng nha bố… Bố ngủ ngon ạ… -Như lo lắng nên đứng dậy và đi ra cửa.
-Con ơi, sau này nếu cần thì sang đây con nhé! –Ông Lý nhìn vào bộ mông to của Như và nói với theo.
-Hmm… Vâng ạ… -Như quay lại nhìn ông Lý với ánh mắt xẩu hổ rồi nàng đóng cửa lại và rón rén đi về phòng.
Còn lại một mình ông Lý ngồi ở phòng thẫn thờ nghĩ lại những giây phút đó với con gái, lỗ mũi ông nở to vì tự hào, tự hào vì có một cô con gái xinh đẹp, quyến rũ và biết chăm sóc bố đến mức khó tin như vậy.
Ông nghĩ lại gương mặt xấu hổ của con gái lúc đóng cửa thấy con bé thật xinh, chiều cao ấy, dáng người ấy, bộ tóc ấy, làn da ấy… Con bé xinh như một thiên thần vậy… Ông Lý gật gù tự hào.
Ông cũng không nghĩ đến thời điểm này bản thân mình lại thế này, thực sự với quan điểm có chút lệch lạc so với xã hội nhưng ông Lý vẫn thấy mình đúng… Chỉ cần con bé đồng ý, ông đồng ý là được. Bởi vì ông luôn có một quan điểm vững vàng là ông đang tự bảo vệ con gái mình, và gia đình mình theo cách riêng của ông… kể cả cho có ảnh hưởng đến sự thiêng liêng của quan hệ tình thân.

Sáng hôm sau, Như đi dậy sớm để đi học, nàng mặc lại bộ váy và đi thẳng xuống nhà. Bước xuống dưới sân nàng nhìn thấy bố mình đang tưới cây, cả hai bố con nhìn nhau rồi cười, một nụ cười ngầm hiểu ý nhưng thẳm sâu trong đó vẫn có chút xấu hổ bẽn lẽn của Như.
-Con đi học đây ạ… -Như đứng ở sân mỉm cười với ông Lý. Nhìn Như cao hơn hẳn bố mặc dù nàng chỉ đang đi một đôi giày búp bê.
-Ừ! Con đi cẩn thân nhé! –Ông Lý nhìn con gái mình và nhìn xuống cặp đùi thon dài trắng mịn của con bé, sau đó ông lại liếc lên.
-Vâng ạ! Sắp tới con cũng bận… Nên… -Như ấp úng với đôi má hây hây đỏ.
-Rồi! Rồi! Bố hiểu! Cố gắng lên con nhé! Thôi đi đi kẻo muộn! Khà! Khà! –Ông Lý cười và phẩy phẩy cái tay.
-Dạ vâng… Bố chú ý nha, đừng tiếp xúc với cái gì gây hứng đó… -Như che miệng nói nhỏ với bố và cười tủm tỉm.
-Cảm ơn con gái! Bố sẽ nhớ lời con! –Ông Lý cười với hai bên tai đỏ rực.
-Con đi học đây ạ… -Như nói và nhìn bố bằng ánh mắt trìu mến rồi đi ra xe. Ông Lý mỉm cười nhìn theo dáng con gái mình. Hôm nay nhìn ánh mắt con bé ông đã hiểu rằng ông và Như thực sự đã xóa bỏ được khoảng cách khác giới, thật không thể tin được ông và con bé lại có quan hệ như thế này… Cả hai bố con đều đang giúp nhau những vấn đề hết sức tế nhị mà không thể nói bừa bãi thành lời.
Con bé thật ngoan và hiếu thảo, ông Lý thở dài rồi mỉm cười, một nụ cười đầy tự hào nhưng cũng chất chứa những sự lo lắng vô hình… Ánh mắt ông nheo lại mang theo nhiều nếp nhăn tuổi già, ông nhìn lên bầu trời đang dần hửng những ánh nắng buổi sớm, trông ông có một chút suy tư khó tả.
Như ra đến xe, nàng ôm chặt vô lăng và nghĩ về những gì nàng cùng bố đã làm, nàng mím môi lại và thở dài… Sau những lần nàng đạt cực khoái, Như đã tỉnh lại và nhận ra mình bị dục vọng thúc đẩy… Những việc ấy liệu có phải sai trái? Liệu những động chạm ấy có khiến bố hiểu lầm hay không? Liệu anh Ninh có ghét nàng khi biết được sự thật không? Như lại thở dài lần nữa rồi nổ máy xe và phóng vào những con phố đông đúc.
Một tuần sau…
-Bố ơi! Bác tổ trưởng dân phố gọi bố sang họp tổ đó! –Uyên đi ra sofa nơi ông Lưu đang ngồi đọc báo. Lúc này nàng mặc một bộ quần áo ngủ ở nhà, chất liệu voan mỏng, bên dưới là quần đùi ngắn, bên trên là áo ngủ kiểu cúc đóng, từ lúc Phi đi công tác đến giờ Uyên luôn mặc những bộ quần áo kín đáo khi ở nhà với ông Lưu.
-Ừ! –Ông Lưu chỉ ừ một cái rồi tiếp tục đọc báo.
-Ừ? Bố cả năm rồi chưa đi họp buổi nào, họ đến tận nhà nhắc rồi đó! –Uyên cau mày lại nhìn ông Lưu.
-Không phải lo đâu con, nhà ta là nhà ủng hộ cho cái phường cái quận này nhiều nhất đấy! Chúng nó muốn bố đi họp lại xin xỏ cái gì thôi! –Ông Lưu bỏ tờ báo xuống và nhìn Uyên qua chiếc kính lão.
-Nhưng ít nhiều bố cũng nên đi chứ, không ủng hộ cũng được, mình sống ở đây nên theo phép tắc bố ạ… -Uyên ra sức thuyết phục ông Lưu.
-Đất nhà mình nằm trên địa phận 2 tổ, đầu năm vừa ủng hộ cho cả hai tổ mấy sân cầu lông tenis là được rồi con à! –Ông Lưu bỏ chiếc kính lão xuống và ngồi lại gần chỗ Uyên đứng.
-Con kệ bố đấy! Con chuyển lời lại của bác tổ dân phố thôi! –Uyên cau mày khi thấy ông Lưu lướt gần đến chỗ nàng.
-Rồi! Chuyện ở tổ để bố lo, cảm ơn con nhé! –Ông Lưu vừa nói vừa cười và nhìn xuống cặp mông tròn xoe của Uyên, nó đang cong lên sau chiếc quần ngủ lộ cả viền quần lót trông hứng chết người.
-Hmm… -Uyên thở dài nhìn cái mặt của bố âm mưu quá, thấy thế nàng liền quay người đi vào trong bếp thì y như rằng, bất ngờ ông Lưu vuốt tay qua sờ bướm Uyên.
-TÉT!!!!! –Ngay lập tức một phát tát rất mạnh vang lên trong nhà. Như ở trong phòng ăn đang dùng bữa chiều cũng phải đứng dậy chạy ra xem.
Nàng mở tròn đôi mắt khi thấy chị Uyên vừa đánh bố Lưu một cái vào cánh tay mập ú của ông. Chỉ thấy bố Lưu cười cười ôm tay trông hèn hèn. Từ lúc biết được bộ mặt thật đằng sau gương mặt đáng sợ đầy uy nghiêm của ông Lưu thì Uyên đã luôn phải đề phòng ông, nhưng ông Lưu vẫn chứng nào tật nấy, lúc nào có cơ hội là xàm sỡ không nể nang gì cả.
-Bố thôi ngay cái kiểu đấy đi! –Uyên cau mày lườm ông Lưu và ôm bàn tay phải của mình vì vừa rồi nàng tát mạnh quá đau cả tay.
-Hề hề… Con… Bố không cố tình –Ông Lưu ngại cười đỏ cả mặt tía cả tai. Như vẫn đứng núp sau cánh cửa phòng ăn, nàng vừa ăn vừa phồng má, và mở to đôi mắt bồ câu xem chị Uyên với bố.
-Hừ! –Uyên không nói gì nàng liền đi vào trong bếp, ông Lưu vẫn cố chấp đưa tay lướt ra để sờ mông Uyên nhưng Uyên đánh mông sang một bên để tránh né vì nàng đã quá quen rồi.
-Chị ơi! Bố lại xàm sỡ chị ạ? –Như vẫn bê cái bát trên tay vừa ăn vừa hỏi chị.
-Ừ! –Uyên cau mày đi lướt qua Như.
-Chị vừa đánh bố vào tay à chị? –Như tò mò chạy theo.
-Ừ! –Uyên tiếp tục “Ừ!” và mở cái tủ lạnh cao 2m ra lấy nước ngọt uống.
-Eo ơi, dạo này bố dê lắm ý, càng ngày càng tỏ ra ý, chắc thèm lắm rồi chị nhờ…
-Mày nói ít thôi cho mồm mọc da non… -Uyên lườm Như và ngửa cổ lên uống nước.
-Chị ý… Em chỉ lo cho chị thôi, chắc bố thích chị lắm đấy, bố không dám xàm sỡ em đâu…
-Hừ! Mày đừng có chủ quan, ở nhà mặc áo lót vào! Ông ấy tầm này đang thèm lắm đấy… -Uyên vừa nói vừa chỉ vào ngực Như.
-Vâng ạ… Lát nữa em lên mặc sau… -Như nói và nhìn xuống vú mình, nó đang căng lên sau chiếc áo ngủ của nàng.
-Giờ đừng có ở nhà một mình với ông ấy nhé! –Uyên thở dài và ngồi xuống ghế.
-Nhưng khổ thân bố, hay chị cho bố làm một cái đi… -Như nói rất tự nhiên và cười tủm tỉm nhìn chị.
-Mày có bị sao không đấy? Mày nói câu đó như thể nó bình thường lắm vậy? –Uyên quay lên lườm Như.
-Trước chị cũng cho bố rồi cho thêm lần nữa…
-Chẹp!! Đi lên phòng mặc áo lót vào ngay! –Uyên chẹp miệng một cái và mở to mắt lườm Như khiến con bé giật mình đặt bát xuống rồi chạy luôn lên tầng không dám nói gì thêm.
Uyên ngồi ở ghế thở dài và vuốt tóc ra đằng sau, nàng chống tay vào má rồi nhìn lên trên nhà. Tại sao, từ lúc nào mà bố Lưu lại không biết ngại khi liên tục muốn xàm sỡ nàng, cảm giác như ông không có liêm sỉ vậy. Cái hình tượng uy nghiêm của ông ấy đã mất hết thay vào đó là một con thú hoang đói khát tình dục, sẵn sang lao vào nàng bất kể lúc nào.
Cả tuần nay, cứ tối đến ông luôn lượn qua lượn lại phòng nàng và Như, nàng cảm thấy có chút phiền khi thấy ông lúc nào cũng vậy. Chẳng biết phải nói thế nào nữa, ông nghĩ ông từng làm tình với mình và con bé Như thì ông có quyền đòi hỏi tiếp như vậy sao? Thật khó chịu. Uyên thở dài đứng dậy và đi lên phòng với em gái mình.

Tối đến, hai chị em mặc áo hai dây và khoác ngoài một chiếc áo thu đông mỏng vì thời tiết Hà Nội hôm nay thật rất mát mẻ. Hai nàng phóng chiếc siêu xe mui trần đi dạo cho thoáng mát. Vì có chút hướng nội nên mới đầu Như không muốn đi nhưng Uyên phải rủ mãi con bé mới chịu đi theo nàng. Nàng muốn ra ngoài vì không muốn ở nhà nhìn thấy bản mặt của bố chồng.
Hai nàng phóng xe ra phố trên chiếc mui trần đỏ, ngay lập tức cả hai chị em đều thu hút mọi ánh nhìn trên phố, mọi người nhốn nháo đổ dồn ánh mắt về phía Uyên và Như vì ngoài vẻ sang trọng quyến rũ ra hai nàng còn rất xinh đẹp nữa.
Với làn da trắng sáng, đôi môi đỏ, hai mái tóc dài khẽ bay lên vì những làn gió nhẹ luồn vào xe và cùng với khí chất vốn có của hai chị em, hai nàng để lại rất nhiều lời tán dương và ánh mắt trầm trồ khi chiếc xe lướt qua những ngã ba ngã tư, hay dừng đèn đỏ ở một con phố đông đúc nào đó.
Nếu nhìn từ xa nhìn Uyên và Như có chút giống nhau như hai chị em sinh đôi vậy. Nếu ở gần người ta còn sẽ nhìn thấy rõ đôi má của Như có chút ửng đỏ vì xấu hổ khi bị nhiều người nhìn. Còn Uyên vẫn vậy, vẫn lạnh lùng và chẳng để ý một ai trên đường, lúc này nàng chỉ muốn hòa mình vào không khí mát mẻ của trời thu Hà Nội.
Nhưng chẳng một ai có thể ngờ được, hai chị em xinh đẹp, tiểu thư đài các nhà có chức có quyền, dâu nhà tỷ phú nhưng đã quan hệ với một lão ăn mày, và làm tình với bố chồng. Nhưng lý do thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu tại sao.
-Ơ! Chị Uyên! –Như bỗng giật mình khi nhìn thấy bóng dáng thân quen đi bộ ngược lại ở vỉa hè bên kia đường.
-Ơi! –Uyên nhìn theo hướng chỉ tay của Như và phát hiện ra đó là lão ăn mày, vừa mới nghĩ đến lão mà lão đã xuất hiện.
-Có đúng ông lão không chị? –Như nheo mắt lại nhìn trông rất đáng yêu.
-Hình như đúng rồi đó, lâu lắm rồi không thấy lão lang thang khu nhà mình… -Uyên cau mày lại nghĩ đến lần gần nhất khi gặp lão là đêm mưa hôm đó. Ngay lập tức Uyên liền đỏ mặt khi nghĩ đến cảnh ân ái với một lão già đáng tuổi ông mình.
-Chị ơi đi sang đó đi… -Như chỉ tay về phía lão ăn mày, lâu rồi nàng cũng chưa gặp lão, không biết dạo này lão đã đi đâu mà biệt tăm lâu như vậy. Uyên không nói gì, nàng liền nhìn gương, bật nhan và rẽ sang bên đường.
-Ông ơi! –Sau khi chiếc xe phóng lại đủ gần, Như liền vẫy tay gọi lão ăn mày.
Lão ăn mày quay lại, mắt lão sáng bừng khi thấy Uyên và Như, nhưng ngay sau đó lão lại tỏ ra sợ hãi và đi nhanh về phía trước. Thấy lạ Uyên liền đi theo sau.
-Ông ơi! Cháu Như đây ạ! Ầu chị ơi, ông ấy bị sao ý ạ… –Khi đến gần, Như giật mình mở to mắt khi thấy đầu lão ăn mày bị băng bó. Uyên cau mày lại và đoán có lẽ lại có chuyện gì xảy ra rồi. Lần gần nhất đâu có thấy ông ấy bị sao.
-Tôi không quen… Tôi không quen! –Lão ăn mày phẩy tay ra sau và chạy nhanh qua một ngã tư. Uyên và Như phải dừng lại vì gặp đèn đỏ, hai nàng nhìn nhau vì không hiểu chuyện gì xảy ra, tại sao ông ấy lại có phản ứng như vậy?
-Chị ơi, ông ấy bị làm sao ý chị nhờ… -Như cảm thấy buồn và hỏi chị.
-Chị cũng không biết, mà chị thấy ông ấy bị thương ở đầu… -Uyên suy nghĩ, đầu thì băng bó, chắc chắn bị thương khá nặng, thời gian gần đây lão cũng không thấy lảng vảng ở khu nàng nữa.
-Vâng ạ, không biết ông ấy bị sao chị nhờ… -Như vẫn nhìn theo bóng dáng của lão ăn mày, trông lão vội vàng vô cùng, lúc đèn xanh cũng là lúc lão đã đi khuất vào một ngõ nhỏ.
-Chị làm sao mà biết được, khi nào thử ra chỗ công viên gần nhà xem ông ấy còn ở đó không? –Uyên thở dài và tiếp tục phóng xe đi thẳng.
-Vâng ạ, bây giờ phải làm sao hả chị? –Như lo lắng cho vết thương trên đầu của lão ăn mày.
-Về chứ sao! –Uyên cau mày lại và phóng thẳng xe về nhà, trong lòng nàng đang có một dự cảm không lành về chuyện của nàng với lão.

Buổi đêm tại căn phòng vệ sinh bỏ hoang trong công viên, lão ăn mày thu lu một góc nằm ngủ và nghĩ đến lần gặp tình cờ ngày hôm nay. Lão nghiến răng đau đớn và sợ hãi, tay lão nắm chặt chiếc điện thoại mà Như đã tặng, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định như có suy nghĩ gì đó. Đôi mắt ấy không trống rỗng mà ẩn chứa một cái gì đó rất khó đoán. Lúc sau lão ăn mày run rẩy nghĩ đến cái đêm định mệnh hôm đó…
Một thời gian trước…
Sau cái đêm làm tình với Uyên bảy lần và khiến con bé lên đỉnh tận sáu lần thì sáng hôm sau người lão ăn mày uể oải với hai hòn dái xệ như không còn sức sống. Tuy nhiên lão vẫn rất hạnh phúc và cực kỳ thỏa mãn, nghĩ đến chuyện tối qua đã giúp lão lấy lại tinh thần vào buổi sớm. Tuy nhiên vì quá ấn tượng với cơ thể của Uyên và ấn tượng với lần làm tình cháy bỏng đó, trong đầu lão luôn xuất hiện hình ảnh của Uyên trong đầu.
Khi hai người hòa quyện vào nhau, nó tạo nên một loại tình cảm rất khó tả… Lão ăn mày chỉ tự nhiên cảm thấy nhớ Uyên vô cùng, như kiểu lão đã yêu Uyên rồi vậy. Sau cả một ngày lão ăn không ngon ngủ không yên, đến đêm lão lò dò đi từ công viên về đến nhà ông Lưu chỉ hy vọng được nhìn thấy Uyên thêm một lần.
Mặc dù lão biết cô ấy chắc chắn không có tình cảm với lão nhưng lão vẫn lao đến nhà ông Lưu như một kẻ si tình. Đêm hôm đó, cuộc làm tình đó như một phép màu xảy ra với lão vậy, sự tình cờ mà ông trời ban cho lão và lão đã không bỏ lỡ nó. Vì quá sướng nên lão đã quá ấn tượng, lão sinh ra nhung nhớ và không ngần ngại mà lao về phía nhà ông Lưu mặc dù đã bị ông cấm từ lâu.
2h sáng hôm đó, lão ăn mày đi đôi dép bẩn thỉu loẹt quẹt qua những con phố vắng lặng không có người qua lại, tiếng cho sủa thi thoảng vang lên trong những con ngõ nhỏ rồi lại im bặt. Dưới ánh đèn đường màu vàng, lão ăn mày gày gò nhỏ bé với đôi chân thoăn thoắt đi nhanh qua những con phố quen thuộc, trên vai lão là một chiếc bao tải cũ rách vang lên những tiếng lọc cọc chai lọ phía trong.
Một lúc sau, lão đã đi đến nhà ông Lưu. Lão nuốt nước bọt và nhìn lên cửa phòng của Uyên và Như, lão chỉ hy vọng Uyên đang thức, và thậm chí lão chỉ cần được nhìn thấy nụ cười của Uyên, hoặc chỉ cần nhìn thấy Uyên qua những khung cửa sổ… Cô bé với gương mặt cau có nhưng hết sức xinh đẹp này đã gây cho ông ấn tượng lớn.
Nhưng… Lão không hề biết, đứng trong gara ô tô nhà, một ánh lửa đỏ lóe lên như con mắt của dã thú, sau đó một làn khói trắng phả ra ngoài ánh điện trắng ở sân. Một bóng đen to béo đứng phía trong bóng tối nên lão ăn mày không nhìn thấy, lão đứng ngó nghiêng ở cổng để tìm vị trí đứng nhìn lên phía tầng hai.
Một lúc sau, biết hai nàng đã ngủ, lão ăn mày tiếc nuối lủi thủi quay đầu ra về. Ngay lúc đó bóng đen trong gara bước ra ngoài với đôi mắt long sòng sọc vì tức giận. Đó chính là ông Lưu. Ông tức phát điên khi thấy lão ăn mày dám mò tới nhà mình trong đêm trong khi ông đã cấm lão bén mảng đến đây từ lâu. Hóa ra con chuột nhắt này vẫn thường lén quay lại đây lúc đêm muộn.
Ông Lưu rít một hơi xì gà rồi ném ra sân, sau đó ông rút điện thoại ra gọi cho ai đó. Lúc sau ông lững thững đi vào nhà để ngủ. Thật không may mắn cho lão ăn mày khi bị ông Lưu bắt gặp đêm nay.
Đêm hôm sau…
Lão ăn mày tiếp tục mon men đi tơi nhà ông Lưu, nhưng ngay khi vừa bước chân đến gần cổng, ở phía ngách bên thùng rác lao ra 4 ông cao to lực lưỡng mặc đồ đen, trong một tích tắc bọn chúng kéo lão ăn mày vào trong ngách nhỏ.
-Địt mẹ mày thằng già này, mày biết mày gây ra tội gì không? –Một thằng cầm dao dí lưỡi dao lạnh như băng vào cổ lão ăn mày khiến lão khiếp hồn sợ hãi đái cả ra quần.
-Địt mẹ thằng già này đái rồi anh ơi! –Một thằng bị nước đái chảy vào quần tức mình gào lên.
-UM UM UM UM… -Lão ăn mày sợ khiếp vía, lão vùng vằng nhưng không lại sức của mấy thằng cao to. Cơ thể lão run lên bần bật và không hiểu tại sao lại bị bắt thế này.
-Địt mẹ mày, ông chủ đã nói mày không được bén mảng lại gần đây, mày nói nhẹ không thích mày thích chết đúng không? –Thằng cầm dao dí chặt dao vào cổ lão ăn mày khiến da cổ lão bị rách và bắt đầu chảy máu.
-UM UM UM UM… HÚ HÚ HÚ… UM UM UM… -Lão ăn mày sợ hãi khóc dàn dụa nhưng vì bị bịt mồm nên lão không nói được thành câu.
-Im mồm! Nếu không tao giết! –Một thằng trừng mắt.
-Um um um… -Lão ăn mày gật đầu lia lịa. Nhưng ngay sau đó tên cầm dao xách tai lão ăn mày lên trừng phạt cảnh cáo kẻ không biết nghe lời.
-Xoẹt!!! –Một nhát cắt ngọt chưa từng thấy, một bên tai của lão ăn mày bị cắt ra nhanh đến mức chính lão còn chưa biết chuyện gì xảy ra. Cho đến khi tên cầm dao vứt cái tai ông vào túi bóng, máu bắt đầu chảy ra thì lão ăn mày mới đau điếng.
-Aooo…. UM UM UM UM UM Ư!!!!!!!!!!!!!!!!!! –Lão ăn mày nhẩy cẫng lên vì đau, máu phun ra rất nhiều chảy xuống cả cánh tay thằng bịt miệng lão. Một thằng ngay lập tức chạy đến cầm bông băng dí vào chỗ tai vừa cắt để cầm máu cho lão.
-Im mồm! Không tao cắt nốt bên còn lại giờ! –Thằng cầm dao dí dao vào tai bên kia và nói khiến lão ăn mày trợn mắt lên gật đầu lia lịa.
-Ngoan! Tao nói mày nghe nè, từ giờ tao cấm mày bén mảng tới đây nghe chưa, tao mà thấy mày đến đây thêm lần nữa thì lần sau không phải là cái tai đâu, mà là cái MẠNG mày đấy! –Thằng cầm dao trừng mắt dọa lão ăn mày khiến lão sợ thất kinh, chân tay bủn rủn đầu gật lia lịa.
-Anh ơi! Xe đến rồi… -Một thằng chạy đến báo cáo.
-Chúng mày rìu lão lên xe! –Thằng cầm dao cất dao và phẩy tay cho mấy thằng em đưa lão ăn mày lên xe ô tô.
-Này! Lát lên viện, bọn tao sẽ nói gặp mày ở đường, mày bị mái tôn rơi xuống cưa vào tai nghe chưa? Địt mẹ mày tao thấy mày nói khác lời tao tao giết! –Thằng đàn em vừa rìu lão ăn mày vừa dọa khiến lão ăn mày sợ gật đầu lia lịa. Chưa bao giờ trong cuộc đời lão sợ đến mức này, lão như muốn ngất đi ngay lập tức, đầu óc choáng váng lảo đảo vì bị tác động mạnh đến tâm lý dẫn đến vì quá sợ hãi mà bất kể bọn chúng nói gì lão cũng sẽ nghe theo.
Chiếc xe lao vào trong phố để đưa lão ăn mày lên viện xử lý vết thương theo lời của ông Lưu. Ông chỉ dám cảnh cáo lão chứ không dám thủ tiêu vì dù gì lão ta cũng chỉ là một lão ăn mày không đáng để ông mạo hiểm, và ông nghĩ với một kẻ như lão vậy là đủ rồi.
Đúng như vậy, với một kẻ trốn nghĩa vụ quân sự, không tham gia chiến tranh như lão ăn mày, là một kẻ có bản chất hèn nhát là một kẻ sống cả đời dưới đáy xã hội, vốn lão đã chấp nhận cuộc sống của mình bằng tất cả tích cực của cuộc đời… Nhưng những tác động ngoại cảnh, lối sống, sự hưởng thụ mà lão đã được hưởng từ khi gặp Như và Uyên đã khiến lão thay đổi.
Sự hèn nhát, tiểu nhân trong con người lão đã bị đánh thức sau mấy chục năm ngủ yên. Ai cũng vậy, ai cũng có ước mơ của mình kể cả là lão ăn mày. Nhất là khi đã gặp được Như và Uyên, tính cách ích kỷ chiếm hữu của thằng đàn ông trỗi dậy. Lão luôn có một khao khát âm thầm và mãnh liệt là được thoát khỏi cái nghèo cùng cực, cái nhục của đời, và muốn có một thứ gì thực sự thuộc về mình. Nhưng rất đen đủi cho lão khi ông Lưu là một kẻ không thể dây vào.
Trở lại thực tại…
Ngay lúc này đây khi nằm trong căn nhà hoang cũ nát, lão ăn mày cầm chiếc điện thoại của Như trên tay và nắm chặt. Từ những khao khát đó đã khiến lão ăn mày sinh ra những mưu mẹo, thủ đoạn và có chút tư thù với ông Lưu. Ánh mắt lão toát lên một vẻ tham lam khó tả, có lẽ lúc này lão có thể sẵn sàng lừa gạt, nắm bắt sơ hở của người khác chỉ để thỏa mãn bản thân mình.
Sau ngày hôm bị cắt tai, lão đã học được rằng trong thế giới khắc nghiệt này, cẩn trọng với tất cả là cách duy nhất để sống sót và tồn tại. Dần dần lòng tốt đã trở thành điều xa xỉ, thay vào đó là sự giảo hoạt và đức tính tốt đẹp của ông đã nhường chỗ cho toan tính và ích kỷ.
…. Hai ngày sau.
Như đang ngồi làm luận văn trên bàn học, còn Uyên nằm ở giường cắn ngón tay suy nghĩ về thái độ của lão ăn mày. Chuyện lão bỏ chạy rồi có vết thương trên đầu, có khi nào lão đã tiết lộ chuyện nàng và lão qua đêm ở khách sạn không?
Uyên cau mày lại lo lắng, lòng nóng như lửa đốt, nếu đúng là vậy lão ta mới tránh mặt chứ, chết tiệt… Uyên tức giận ngồi dậy bước khỏi giường, nàng mở tủ lấy mũ, khẩu trang, và mặc một chiếc váy zip, áo phông đơn giản để đi ra ngoài. Vì nàng biết đi ra công viên sẽ có nhiều kẻ chú ý đến nàng nên nàng phải cẩn thận một chút.
-Chị đi đâu đó ạ? –Như quay lại ngậm đầu bút hỏi chị.
-Học đi! Chị ra ngoài một chút rồi về… -Uyên cau mày búi tóc lên cao, đội mũ và đi ra khỏi phòng. Như phồng má nhìn theo rồi chẳng hiểu gì, cũng tò mò nhưng thôi kệ đang bận mất rồi.
-Ô! Con đi đâu đêm khuya thế này? –Ông Lưu ngồi dưới nhà nhìn Uyên đi từ trên tầng xuống, ông thấy lạ liền hỏi:
-Con đi thể dục! –Uyên nói và đi qua ông Lưu với vẻ mặt lạnh lùng.
-Cho bố đi cùng với! –Ông Lưu định đứng dậy thì Uyên nói tiếp.
-Con đi có việc! –Uyên thay đổi câu trả lời ngay lập tức với vẻ mặt rất lạnh, nàng thẳng thừng từ chối bố chồng khiến ông Lưu lại phải ngồi xuống ghế thở dài.
Uyên bước ra ngoài cau mày lại nhìn vào trong nhà, còn lão già này nữa, để ở đây với con bé Như thật quá nguy hiểm. Nhưng việc kia cấp bách hơn, nàng đành đi nhanh nhất có thể rồi quay về luôn. Uyên vào gara lên ô tô và phóng về phía công viên. Bình thường ngày trước hay đi bộ với ông Lưu thì mất khoảng 10 phút mới đến công viên nhưng nàng đi xe chỉ mất tầm 2 đến 3 phút.
Ngoài trời nổi gió to, như kiểu sắp có cơn giông lớn kéo tới, nó như minh họa cho nỗi lòng của Uyên lúc này, nàng đang rất lo lắng không biết lão già ăn mày kia có dở trò gì không. Nếu chuyện ấy bại lộ chắc nàng sẽ đi tự tử mất.
Uyên phi xe tới cổng phụ của công viên, một nơi để xe rất kín đáo, nàng bước vào trong nhưng lúc này lại không biết lão ta ở đâu trong cái công viên rộng lớn cỡ này. Uyên đành bước về phía trước và nhìn về phía ghế đá hay sân chơi rồi bụi cỏ, sau đó nàng đi tới một cái nhà hoang, đây là phòng vệ sinh bỏ hoang mà ngày trước nàng và bố chồng đã một lần ân ái trong này. Uyên cau mày và định rời đi thì trời bất ngờ đổ cơn mưa lớn.
-Rào!! Rào!! –Một cơn mưa nhanh chóng rơi xuống rất dày, hạt rất to. Uyên che đầu vội vàng chạy lại căn nhà hoang đó để trú mưa. Cũng may ở đây là khu vực bỏ hoang có nhiều vật liệu xây dựng cũ nên chẳng có ai bén mảng tới đây để đi chơi hay thể dục cả.
-May quá… -Uyên bước vào trong căn nhà hoang và phủi vài hạt mưa đọng ở trên vai. Ngay lúc đó có một bóng đen nằm bên trong cũng giật mình đứng dậy.
-Cô… Cô Uyên hử? –Giọng lão ăn mày vang lên khiến Uyên giật thót tim.
-A! Lão già! Giật cả mình! –Uyên dơ điện thoại lên hướng về phía lão ăn mày, nàng vừa sợ vừa thấy may mắn khi không chẳng tìm lại xuất hiện. Cũng may khi nàng vào trú mưa thì trú đúng căn nhà hoang mà lão ăn mày hay nằm.
-Cô Uyên… -Lão ăn mày lấm lét đứng một góc với cơ thể gày gò và cái băng đầu trên trán. Uyên cau mày lại liếc một vòng thì thấy khá nhiều thuốc men và bông băng các thứ, ai đã mua cho lão ta vậy?
-Ông bị sao ở đầu thế? –Uyên cởi mũ bỏ khẩu trang và hỏi lão. Gương mặt xinh đẹp của Uyên hiện ra khiến trái tim lão ăn mày đập loạn nhịp. Lão đứng đó nhìn Uyên chằm chằm và cảm thấy vui sướng không thể thốt lên lời khi người mà mình thương nhớ lại đang đứng ngay trước mặt mình.
Trước đây vì nhung nhớ nàng nên lão đã liều mình đến tìm Uyên và bị mất cái tai này, đêm nào lão ăn mày cũng tương tư đến Uyên rồi nghĩ đến Như. Cứ ngỡ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại…
-Ông! Này ông! –Uyên xua tay trước mặt lão ăn mày vì thấy lão đứng đực ra đó.
-À ờ… Tôi đây… -Lão ăn mày gãi đầu cười, gương mặt già nua đầy nếp nhăn bỗng chốc bị đỏ lên vì ngại.
-Đầu ông bị sao vậy? –Uyên hỏi lại lần nữa, hay do lão bị ngã nên đầu có vấn đề rồi.
-Đầu tôi… -Lão ăn mày ấp úng, lão rất sợ nhóm du côn và ông Lưu, lão không biết có nên nói ra không, nếu lộ ra có thể lão sẽ bị bọn chúng truy lùng mất.
-Đầu ông bị sao? –Uyên cau mày lại vì lão cứ ấp a ấp úng.
-Cô Uyên… Cứ ngồi xuống đây đã… -Lão ăn mày kéo cái chiếu rách của mình ra gần cửa để cho Uyên ngồi.
-Thôi cháu không ngồi đâu, ông ngồi đi! –Uyên vẫn đứng đó khoanh tay và nhìn ra ngoài mưa, còn lão ăn mày thì ngồi xuống chiếu. Ánh đèn công viên le lói hắt vào cũng đủ ánh sáng để hai người nhìn thấy nhau.
Mới đầu lão ăn mày không dám nói, nhưng đứng trước người đẹp lão đã vượt qua nỗi sợ của mình để kể ra toàn bộ câu chuyện, một phần lão cũng muốn tìm kiếm sự thương hại của Uyên.

Uyên đứng khoanh tay nhìn ra ngoài mưa và nghe lão ăn mày kể chuyện mà nàng rùng mình, hóa ra lý do lâu rồi không thấy lão cũng vì bố Lưu đã thuê người làm việc này. Uyên thở dài, nàng cũng không thấy lạ cách làm của ông Lưu vì nàng biết thời trẻ ông cũng rất ghê gớm. Và để lý giải cho phản ứng của lão ăn mày ngày hôm trước hóa ra là lý do này. Điều này khiến Uyên cảm thấy yên lòng hơn.
-Ông cho cháu xem cái tai của ông… -Uyên tự dưng thấy thương lão và ngồi xuông dưới chiếu, mùi thơm thoang thoảng của Uyên khiến lão ăn mày thấy hứng.
-Nó đỡ nhiều, lành nhanh lắm… -Lão ăn mày vừa nói vừa tháo cái quấn đầu ra cho Uyên nhìn, cũng phải công nhận lão lành vết thương rất nhanh, có khi nào vì là ăn mày cả đời tiếp xúc với nhiều thứ bẩn thỉu nên bản thân lão tự sinh ra miễn dịch, cơ thể lão đã tự “luyện tập” suốt cuộc đời rồi nên vết thương mới lành nhanh như vậy?
Uyên cau mày lại nhìn một bên tai của lão bị cắt bỏ, lúc này nó chỉ còn có một chút phần tai lồi nhẹ lên ở gần thái dương, vết thương cũng dần khô rồi… Trông vừa sợ vừa thấy thương, cũng vì mình mà lão bị thế này.
-Ông này… Ông nhớ chuyện lần trước… Không được nói ra đâu! Nhớ chưa? –Uyên ngồi cạnh cuốn lại băng cuốn đầu cho lão và nhẹ nhàng nói.
-Tôi nhớ! Tôi hứa có chết tôi cũng không nói, cô yên tâm! –Lão ăn mày dơ bàn tay gầy gộc nhăn nheo của mình lên thề.
-Hmm… -Uyên thở dài, một nhịp thở xóa hết mọi khó chịu và khúc mắc trong người. Lúc này nàng đã cảm thấy rất thoải mái.
Hai ông cháu ngồi ở chiếc chiếu nhìn màn mưa dày đặc phía ngoài, cả hai đều không nói gì, Uyên nhìn lên bóng đèn đường phía ngoài công viên và chờ mưa tạnh nàng sẽ đi mua cho lão già này một ít đồ ăn, và nàng cũng nghĩ sau này không biết con bé Như sẽ xin cho lão ăn mày về nhà kiểu gì trong khi bố Lưu lại ghét lão đến mức ấy.
Còn lão ăn mày, lão đứng ngồi không yên vì được ngồi cạnh Uyên, mùi thơm trên cơ thể nàng tỏa ra khiến lão cảm thấy hứng vô cùng. Chính vì sự hưng phấn đó đã khiến lão ăn mày nghĩ đến đoạn ghi âm trong điện thoại.
Lão lưỡng lự, vì nếu để Uyên nghe đoạn ghi âm đó tình cảm hai chị em sẽ rạn nứt, vì đây là đoạn ghi âm mà lão ghi lại được khi Phi làm tình với Như ở sofa đêm hôm đó. Nhưng để đạt được mục đích của mình có lẽ lão sẽ thử. Vì những khao khát mà lão đã suy nghĩ trước đó, thực sự phải cần một chút mưu mẹo.
-Cô Uyên này… -Lão ăn mày run rẩy nói, vì đây là lần đầu tiên lão làm điều tồi tệ đến mức này.
-Vâng? –Uyên quay sang nhìn lão ăn mày rồi lại quay về phía mưa.
-Tôi rất cảm kích cái đêm hôm đó…
-Hmm… Ông lại định xin làm lần nữa đúng không? –Uyên nói thẳng vì nàng biết thừa những kiểu gạ gẫm thế này rồi.
-Tôi không dám… Ý tôi là… Tôi không biết lấy gì đền ơn cô… Nhưng tôi biết có một số chuyện, cô nên biết… -Lão ăn mày ấp a ấp úng.
-Chuyện gì vậy? –Nói đến đây Uyên rất tò mò. Nàng nhìn lão ăn mày chằm chằm, chỉ thấy lão run rẩy rút trong túi ra chiếc điện thoại cảm ứng mà Như đã tặng.
-Ông lấy điện đâu ra sạc nó vậy? –Uyên rất bất ngờ khi thấy chiếc điện thoại vẫn còn sử dụng được.
-Tôi… Tôi có cái ổ điện câu ở góc kia, của mấy bác công nhân… mấy bác ấy cho tôi dùng chung… -Lão ăn mày nói rồi chỉ ra khu nhà dựng tạm của nhóm thợ xây ở phía xa. Nói xong lão ăn mày cầm điện thoại run rẩy lướt qua lướt lại và dừng ở phần ghi âm rồi đưa cho Uyên.
-Cô hứa phải thật bình tĩnh được không? –Lão ăn mày run rẩy.
-Chuyện gì thế ạ? –Uyên cau mày lại và thấy rất hồi hộp.
-Cô hứa đi…
-Cháu hứa! –Uyên nói xong thì lão ăn mày đưa cho Uyên, sau đó nàng bật đoạn ghi âm lên. Lão ăn mày nhìn Uyên chằm chằm, trông mặt lão lúc này thật mưu mô và hèn hạ.
“Anh… Phi… sao anh… lại ở đây…
Anh… anh đi uống nước… Em xuống đây làm gì
Em… em cũng thế… em… em…
Ơ… Anh… anh… anh Phi…
Ưm… không… ưm…
Ưm… anh Phi…anh làm gì đó… anh Phi…
Hờ hờ… hờ… hờ…
Anh Phi… anh…. Bỏ em ra….
Ahh… Ưm… ưm….
Hờ hờ hờ…
Ưm… ưm… ưm… ưm… um… um…
Ôi… hờ hờ…
Chị Uyên…”
Uyên cau mày, hai hàng nước mắt chảy xuống, tay run run cầm chiếc điện thoại của ông cụ nghe hết đoạn hội thoại của Như và Phi, mặc dù chỉ là âm thanh nhưng trong bóng đêm tĩnh mịch như vậy chiếc điện thoại đã ghi âm rất tốt. Nó đã cho Uyên nghe được rất rõ giọng em gái mình và chồng mình đang làm tình với nhau.
Lúc này, đầu óc Uyên choáng váng cùng cực, nàng bị sốc nặng, đôi mắt mở to, nàng không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Em gái nàng… Chồng nàng… Tại sao lại… Tại sao… Cái Như… Tại sao nó lại làm thế?
-Hu hu… Hu hu… -Uyên bất ngờ ôm mặt và bật khóc, điều này khiến lão ăn mày cảm thấy mình bắt đầu có lỗi, nhìn Uyên khóc ông thấy rất đau lòng.
-Hu hu hu… -Uyên khóc nấc lên, người mạnh mẽ như nàng cũng không thể nào chịu được cú sốc này.
-Cô Uyên… Cô đừng khóc, không phải lỗi của cô Như, chắc cậu Phi say rượu thôi… Nên là ép cô Như… -Lão ăn mày ấp úng nói và ngồi dịch lại gần Uyên, lão chưa bao giờ an ủi ai nhưng lão biết một cái ôm có thể khiến Uyên đỡ phần nào.
“Ahh… Ưm… ưm….
Hờ hờ hờ…
Ưm… ưm… ưm… ưm… um… um…
Ôi… hờ hờ…”
Âm thanh trong điện thoại cứ phát đi phát lại cùng với tiếng mưa và tiếng khóc của Uyên. Lão ăn mày thấy thế liền ngồi dịch lại và ôm Uyên. Uyên không phản ứng gì, nàng chỉ ngồi ôm mặt và khóc. Lão ăn mày vòng tay qua eo Uyên và ôm con bé. Tim ông đập thình thịch khi ngồi sát lại với Uyên, chim lão ngay lập tức cửng lên nhanh chóng.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng