Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Truyện Sex: Lão ăn mày (Update Phần 156)

Truyện Sex: Lão ăn mày (Update Phần 156)

Phần 156: Những chuyến đi

-Cộp! Cộp! Cộp! –Tiếng guốc của Uyên vang lên trong đại sảnh công ty, với một vẻ mặt lạnh lùng kiêu sa nàng không bao giờ liếc nhìn bất kể một ai mặc cho họ đang dõi theo nàng với những ánh mắt hâm mộ và si mê.
Chiếc guốc đế đỏ hàng hiệu cao tám phân khiến chiều cao của nàng cao đến gần 1m80. Uyên đi vào trong thang máy, nàng vuốt mái tóc dài của mình ra đằng sau. Bỗng Uyên cau mày lại khẽ liếc ra đằng sau khi thấy ai đó cứ lén lút phía sau nàng, hình ảnh của hắn vừa phản chiếu trong tấm kính phía trước.
-Uyên!!! Chờ tớ!!!! –Giọng Lý mập vang lên phía sau Uyên. Bàn tay béo múp của nó chặn cửa thang máy khiến Uyên cau mày lại. Hóa ra là thằng Lý mập, ngày nào nó cũng rình Uyên phía dưới đại sảnh để được đi thang máy lên cùng nàng.
Có nhưng lần Uyên đã cố gắng đi sớm để không đi cùng nó vậy mà ngày hôm sau nó còn đến sớm hơn, thằng này cứ bám nàng như con Sam khó chịu thực sự. Nhưng nghĩ đến những lần nó giúp đỡ thì Uyên cũng giãn đôi lông mày khó ở của mình ra.
-Hì… Uyên! Hôm nay cậu đi làm sớm thế? Hì… -Lý mập bẽn lẽn bấm tầng 12 và lùi lại đứng sau Uyên.
Lúc này Uyên đang mặc một bộ quần áo công sở cực kỳ quyến rũ, chiếc quần vải bó sát vào mông và đùi để lộ ra hình dáng thon gọn của đôi chân dài cực phẩm, còn phía trên nàng mặc một chiếc áo sơ mi điệu, khoác ngoài là một chiếc áo Blazer đắt tiền. Cổ tay nhỏ nhắn đeo một chiếc đồng hồ trị giá cả tỷ đồng, mái tóc búi cao để lộ ra chiếc cổ thiên nga trắng như bạch tuyết, đâu đó rơi vài sợi tóc xuống gáy trông quyến rũ vô cùng.
-Ngày nào tôi chả đi sớm… Mà cậu đứng sau lưng tôi làm gì đó? Bộ định chụp lén mông người ta à? –Uyên quay lại nhìn Lý mập với ánh mắt sắc lạnh.
-Tớ! Tớ không… Không có ý đấy… -Lý mập luống cuống đi lên đứng phía trên cạnh Uyên.
-Vậy sao ngày nào cũng lẽo đẽo đi theo người ta thế hả? –Uyên khoanh tay lại lườm Lý mập chất vấn.
-Tớ… Đâu… Chỉ là tình cờ thôi mà Hì hì… -Lý mập gãi đầu gãi tai, lúc này nó đứng cạnh Uyên trông nó chỉ thấp đến vai nàng vì Uyên đang đi guốc, mà cho dù có không đi guốc thì Lý mập vẫn thấp hơn khi nó chỉ cao có 1m60 béo tròn như quả bóng lớn.
-Hay nhỉ! Ngày nào cũng tình cờ! Bộ ông định theo dõi tôi hả? Báo công an nhé! –Uyên lườm lý mập.
-Không! Cậu đừng! Tớ không có ý đó mà… Uyên… -Lý mập nghe Uyên nói nên nó rất sợ nhưng thực sự Uyên chỉ muốn trêu nó, dù gì nó cũng là bạn từ thời cấp ba nên nàng quá hiểu tính nó rồi.
-Vậy cậu dám đưa điện thoại cho tôi kiểm tra không –Uyên dơ bàn tay thon dài của mình ra trước mặt Lý mập.
-Tớ… Tớ… -Lý mập rất sợ vì trong điện thoại nó khá nhiều ảnh của Uyên, đã vậy thời gian này nó còn chụp lén Uyên nhiều hơn để báo cáo cho Phi. Nếu lộ ra sẽ ảnh hưởng tới cả Phi nên nó không dám.
-Sao nào… Chụp lén mông người ta rồi nên không dám đưa cho tôi xem hả? –Uyên cười khúc khích nhìn cái vẻ mặt sợ hãi của Lý mập.
-Không! Tớ không chụp… -Lý mập nắm chặt cái điện thoại trong tay.
-Biến thái… -Uyên thở dài rồi thu tay lại và quay đi. Lý mập liếc nhìn Uyên thấy nàng có vẻ không vui liền từ từ đưa điện thoại ra.
-Đây cậu xem đi, tớ không chụp thật mà…. –Lý mập thấy mình bị oan trong mắt crush nên đành đưa điện thoại cho Uyên, đối với nó thể diện của nó với Uyên mới là quan trọng nhất nên nó không được để mất điểm trong mắt nàng.
Uyên lườm Lý mập và rút điện thoại trong tay nó.
-Cậu không được đọc tin nhắn của tớ đâu đấy, cho cậu xem album ảnh thôi! –Lý mập ngó nghiêng xem Uyên đang vào mục nào của nó.
-Thèm vào đọc tin nhắn của ông! –Uyên bĩu môi rồi xem ảnh, thì thấy toàn ảnh của nàng, nàng biết nó si mê mình nhưng những bức chụp trộm này thật biến thái. Uyên cau mày, nàng bấm vào ảnh đã ẩn trên iphone bởi vì những gì thầm kín nhất đều ở trong đây. Nhưng bị vướng mật khẩu nên nàng dơ điện thoại ra trước mặt Lý mập một cách rất lạnh lùng, ánh mắt xinh đẹp cau có của nàng khiến cho Lý mập phải đứng im bất động.
-Ơ gì thế cậu… -Lý mập chưa kịp phản ứng thì máy đã mở khóa phần ảnh ẩn.
-Cậu! –Lý mập định nhào tới lấy lại điện thoại thì Uyên giấu nó ra sau lưng và mở to mắt nhìn Lý mập. Đôi mắt bồ câu của Uyên và hàng lông mi dài tự nhiên đó càng khiến biểu cảm của nàng thêm hút hồn Lý mập khiến nó phải đứng im.
Uyên lướt xem mấy ảnh ẩn của nó thì thấy toàn ảnh chụp mông nàng, thậm chí là mu bướm của nàng những lúc nàng mặc đồ bó thế này. Bất chợt Uyên cau mày lại và đưa một tay xuống kéo cái vạt áo che đi như một bản năng của con gái. Nhưng vì chiếc áo Blazer của Uyên chỉ dài đến đúng phần bụng nên không thể kéo thêm được nữa.
Uyên cau mày nhìn Lý mập chằm chằm, nó thấy thế liền đứng lùi lại và cúi mặt xuống. Uyên tức giận vì sự biến thái của Lý mập. Rõ ràng nó toàn chụp lén nàng những lúc nàng không để ý, đã vậy còn có cái ảnh chụp lén dưới váy nữa, mặc dù bị mờ và không lộ quần lót nhưng thấy rõ phần đùi phía trong của nàng. Uyên tức giận tắt máy và đưa cho Lý mập.
-Tớ… Tớ… -Lý mập đứng run rẩy như cầy sấy và đưa tay cầm điện thoại.
-Đồ biến thái bệnh hoạn! Khai mau cậu chụp để làm gì? –Uyên đập mạnh một cái vào vai Lý mập ngay sau khi nó vừa cầm điện thoại.
-Tớ… Tớ xin lỗi… Tớ…. Au ui!! –Lý mập ôm vai vì bị Uyên đánh, mặc dù không đau nhưng nó vẫn phải tỏ ra đang bị Uyên trừng phạt. Một sự trừng phạt sung sướng khi tay Uyên chạm vào người nó.
-Có khai không? Không tôi mách anh Phi! –Uyên khoanh tay đứng nhìn nó và định dơ tay đánh thêm một cái nữa thì bỗng cửa thang máy mở ra.
-Tinh!… –Cửa thang máy mở dần sang hai bên, trước cửa thang máy là bác gái lao công, bác gái mở to mắt khi thấy Uyên đang dơ tay, còn Lý mập thì ôm người né tránh.
-Xin cậu!!! Tớ… -Lúc này cả Lý mập và Uyên đều dừng lại đỏ mặt xấu hổ.
-Cháu chào bác ạ! –Uyên thấy bác lao công liền dừng tay, lễ phép chào rồi đi thẳng ra ngoài thang máy. Bác lao công cũng chỉ cười rồi đẩy xe dọp dẹp vào phía trong.
-Uyên!!! –Lý mập gọi theo Uyên thì thang máy dần đóng lại. May quá, cô ấy đi rồi… Lý mập thở dài vì vừa rồi chỉ bị Uyên phát hiện việc nó chụp trộm chứ nàng chưa đọc đến tin nhắn của nó và Phi.
-Pặp! –Bỗng có một bàn tay trắng trẻo chặn cửa thang máy, cửa thang máy lại mở ra. Đứng ngoài là Uyên với gương mặt cau có lườm Lý mập.
-Uyên!… Tớ… -Lý mập mặt nhăn tái mét khi thấy Uyên quay lại.
-Tại sao lại là tầng 29 hả tên kiaaaa???? –Uyên dậm chân một cái tức giận vì tự nhiên nàng bị đưa lên tận tầng 29, đã đi ra rồi còn phải quay lại như đồ ngốc thế này.
-Ơ! Tớ! Tớ xin lỗi, tớ nhớ mình đã ấn tầng 12 rồi mà… -Lý mập mở to mắt nhìn lên cửa thang máy và thấy tầng 29 thật.
-Hừ! Đồ mắt đuiii! –Uyên tức giận không nói được gì vì có cô lao công đứng trong. Nàng hậm hực đi vào thang máy và ấn tầng 12. Gương mặt xinh xắn của Uyên bỗng đỏ lên vì xấu hổ. “Cái tên chết tiệt này, bộ đến cái thang máy cũng không biết bấm sao”. Uyên hậm hực.
-“Dễ thương quá…” –Lý mập không dám nói gì, nó chỉ liếc nhìn Uyên. Lúc nãy vào thang máy vì luống cuống và mải để ý đến Uyên nên nó bấm nhầm lên tận tầng 29, bảo sao thang máy đi lâu hơn bình thường.
-Tinh!!! –Sau một lúc, thang máy dừng ở tầng 12, nơi làm việc của Uyên và Lý mập. Cửa thang máy vừa mở ra thì Uyên quay lại chào bác lao công và đi thẳng ra ngoài. Lý mập cũng lẽo đẽo chạy theo nàng. Uyên không thèm nói gì, hậm hà hậm hực đi về phòng của mình.
Đây là khu vực tầng 12, nơi làm việc của phòng Sale, phòng kế toán, trợ lý, và giám đốc. Một lúc sau, Lý mập lò dò tới phòng Uyên.
-Cộc! cộc! Uyên ơi! –Lý mập đứng ngoài gọi cửa.
-Cạch! Gì nữa? –Uyên mở cửa thấy Lý mập đang cầm trên tay một cốc trà sữa vị mà nàng thích.
-Tớ xin lỗi cậu… Tớ không cố ý làm cậu xấu hổ lúc nãy… -Lý mập đưa cốc trà sữa cho Uyên.
-Hừ… -Uyên quay người đi vào trong phòng nhưng vẫn để cửa, thấy thế Lý mập liền đi vào trong cùng Uyên, nó đặt cốc trà sữa lên bàn rồi bẽn lẽn ngồi xuống ghế sofa trong phòng Uyên.
Uyên chẳng thèm nói gì, nàng chỉ ngồi ở bàn làm việc và gõ máy tính. Một lúc sau liếc lên thấy Lý mập vẫn chưa đi, nó ngồi im như khúc gỗ ở đó.
-Cậu đến đây chỉ để xin lỗi thôi à? Hay định chụp trộm tôi tiếp? –Uyên lạnh lùng nói.
-Không phải thế… Tớ… Muốn giải thích về mấy bức ảnh đó… -Lý mập ấp úng, hóa ra nó muốn giải thích với Uyên tại sao lại chụp lén nàng nhiều vậy, bởi vì đối với nó lòng tự trọng và tư cách quan trọng hơn cả, nó chỉ sợ làm mất lòng Uyên, sợ hơn mọi thứ trên đời.
-Huh! Tôi hiểu, cậu không cần phải giải thích đâu… -Uyên biết thừa nó chụp mấy thứ đó về để làm gì, nghĩ đến cảnh nó thủ dâm với ảnh của nàng Uyên thấy rùng hết cả mình. Đồ bệnh hoạn, tên thất bại… Đấy là lý do chính khiến nó chưa có người yêu.
-Không phải… Là vì chồng cậu… -Lý mập ấp úng, nghe nó nói đến đây Uyên liền ngó đầu ra khỏi chiếc màn hình máy tính và nhìn nó.
-Chồng tôi á? Anh Phi? –Uyên tò mò.
-Ừ… Anh ấy nói tớ để ý cậu… Nên là… Tớ mới chụp nhiều như thế… -Lý mập lôi Phi ra để giải thích cho sự biến thái của mình, nó thà bất tín với Phi còn hơn làm Uyên mất lòng.
-Để ý?… Anh ấy nhờ cậu từ bao giờ? –Uyên nhíu lông mày lại suy nghĩ. Biết nó đang giải thích cho sự biến thái của nó nhưng Uyên biết thừa anh Phi không bao giờ bảo nó chụp ảnh nhạy cảm của nàng như thế. Việc nó dùng ảnh nàng thủ dâm không thể thay đổi rồi, nhưng cái Uyên suy nghĩ là việc anh Phi nhờ nó theo dõi nàng… Tại sao?
-Cách đây mấy ngày thôi… Bảo tớ để ý cậu… Nhưng không phải theo dõi đâu… -Lý mập ấp úng.
-Trời ạ… Có gì đâu mà theo dõi… -Uyên thở dài, chắc anh ấy lo lắng nàng với giám đốc Quang. Nếu là mấy ngày trước chắn chắn có liên quan đến chuyện ở sân bay rồi, chỉ vì nàng phải về sớm đi làm mà anh ấy nhờ cả Lý mập theo dõi, trời ạ.
-Ừ… Vì biết cậu không có gì hết nên tớ cũng muốn nói với cậu, tớ không muốn giấu cậu điều gì cả!–Lý mập nói vậy làm Uyên nhắm mắt lại thở dài, nghĩ cho cùng nó biến thái cũng vì nó thích mình quá. Dù gì nó cũng không hẳn xấu, cũng biết khai ra chuyện anh Phi nhờ nó theo dõi.
Hóa ra cũng vì ông Quang, anh ấy tính hay ghen lại gia trưởng. Phi làm thế này Uyên cũng thấy bình thường vì nàng rất hiểu tính chồng, thôi thì để anh ấy yên tâm công tác nàng cứ coi như chưa biết gì vậy.
Thì ra mấy ngày nay cứ thấy thằng Lý mập liên tục đi theo mình, mới đầu cũng nghĩ nó chỉ lẽo đẽo đi theo như bình thường thôi, nhưng tần suất nhiều hơn rất nhiều nên Uyên thấy lạ nhưng giờ nàng đã hiểu nó làm thế là vì Phi.
-Tớ sẽ không theo dõi cậu đâu, tớ sẽ bao cáo giả với anh Phi, cậu đừng lo, anh em cùng công ty với nhau… -Lý mập thấy Uyên dịu dịu nó bắt đầu hắng giọng oai tơ sĩ diện.
-Ai anh em với ông… Tôi vẫn hơn tháng ông đấy! Là chị! Hiểu chưa! –Uyên bặm môi rồi nói, nàng thấy Lý mập vẫn cứ trẻ con như ngày nào, nó không chịu trưởng thành hay sao á.
-Ừ ừ… Thì tớ đang thí dụ… Hì hì… -Lý mập gãi đầu gãi tai.
-Về chuyện đó… Ông cứ làm như những gì anh Phi nói đi, anh ấy yêu cầu gửi gì ông cứ gửi, kể cả lúc tôi ngủ trưa, không phải lo đâu… Tôi cho phép! –Uyên thở dài và nói với Lý mập, nàng làm vậy cũng vì chồng mình, nàng muốn anh ấy có một tâm lý thoải mái nhất để tiếp tục dự án ngoài kia, chứ nếu không anh ấy suốt ngày ghen tuông lo lắng thì sao mà làm việc được chứ. Vẫn là Uyên tâm lý và thấu hiểu chồng.
-Làm vậy được á… -Lý mập đần mặt ra, nó không hiểu sao Uyên lại kệ cho nó theo dõi.
-Cậu không cần thắc mắc đâu, cứ làm theo lời tôi là được rồi… -Uyên thở dài và không muốn giải thích gì vì Lý mập nó đần lắm nó sẽ chẳng hiểu được tình cảm vợ chồng chịu hy sinh vì nhau là thế nào.
-Tuân lệnh! –Lý mập đứng phắt dậy và dơ bàn tay lên trán như chào điều lệnh. Điều này khiến Uyên nhăn mặt lại.
-Tuân lệnh gì chứ… Trời ạ… -Nàng lắc đầu và mang son ra tô lại môi cho đỏ.
-Cậu bôi son à? Cậu đi đâu đấy! –Lý mập cầm cốc trà sữa đặt lên bàn làm việc của Uyên.
-Đi đâu kệ tôi! –Uyên cau mày lườm thì Lý mập cười hề hề.
-Thôi tớ về phòng nha! Mốt tớ có lẽo đẽo theo cậu thì đừng giận nha! –Lý mập vẫy tay và cười rất tươi.
-Ừm… -Uyên ừ một cái rồi đứng dậy, nàng cầm túi xách đi ra ngoài.
Lý mập đứng từ xa và thấy Uyên không đi qua phòng mình mà đi thẳng lên phòng giám đốc Quang. Hóa ra lên phòng giám đốc, cậu ấy lên đó để làm gì nhỉ, còn bôi son nữa… Sao lại bôi son nhỉ, môi cậu ấy bình thường cũng đã đỏ rồi mà… Lý mập thắc mắc nhưng chẳng thể giải thích nổi vì đứa tồ tệch như nó làm sao có thể hiểu được.
… Lúc đó bên phòng tay Quang.
-Nữ giám đốc của anh!!! Trời ơi em đẹp quá! –Tay Quang thấy Uyên liền đứng dậy đi tới, với gương mặt xấu xí sở khanh thì tay Quang cũng cao cỡ bằng Uyên nhưng người hắn to và đậm.
-Anh… Em nói mấy lần rồi anh đừng nói chuyện với em kiểu đó… Em có chồng, anh có vợ, nói kiểu đó khác gì tán tỉnh chứ… -Uyên cau mày lại.
-Ừ ừ… Anh xin lỗi… Nào em! Em có chuyện gì mà lại sang phòng anh thế này, đến thăm anh à? –Lão Quang đặt tay vào hông Uyên và đưa nàng tới ghế sofa ngồi.
-Và cũng đừng chạm vào người em! –Uyên cau mày gạt tay của lão Quang ra và ngồi xuống ghế.
-Ừ! ừ! Lỗi anh! Lỗi anh làm thiên thần khó chịu… -Tay Quang tiếp tục buông lời tán tỉnh Uyên.
-Hmm… -Uyên thở dài rồi nhìn lão Quang.
-Anh đang lắng nghe em đây! –Lão Quang thấy Uyên nhìn mình chằm chằm liền có chút lúng túng nhẹ.
-Một hai ngày nữa em đi du lịch với bố… Lần trước em có xin phép anh rồi đó… Anh nhớ chứ? –Hóa ra Uyên đến đây chỉ để thông báo sẽ đi du lịch với ông Lý trong vòng vài ngày nữa.
-Ừ! Anh nhớ chứ! Từng câu từng chữ phát ra từ miệng em, anh đều ghi nhớ trong này… -Lão Quang nói và đập tay vào ngực.
-Hmm… -Uyên thở dài, bộ mỗi lời nói ra đều phải trêu ghẹo tán tỉnh mới chịu được sao. Mặc dù mới đầu khó chịu nhưng ngày nào nàng cũng nghe lão Quang tào lao kiểu này đến quen rồi.
-Em… Nhớ mua quà về cho anh nhé! –Lão Quang bất chợt nắm tay Uyên và nói.
-Ơ! –Bị bất ngờ Uyên liền rụt tay lại nhưng trông nàng có vẻ luống cuống.
-Em nhé! –Lão Quang mỉm cười và nhìn thẳng vào đôi mắt thiên thần của Uyên.
-Được rồi!… Em sẽ mua quà về… -Uyên nói với gương mặt hơi ửng hồng.
-À Không… Chỉ cần em về với anh, em sẽ là món quà lớn nhất của anh rồi! Không phải mua gì đâu em! –Lão Quang cười và ngồi dịch gần hơn với Uyên.
-Gì vậy? –Uyên nghiêng người ngửa ra sau khẽ tránh né khi thấy lão lao đến. Trong lòng nàng có chút xấu hổ với trái tim đập mạnh và nhìn chằm chằm vào mặt lão. Cái kiểu tấn công này khiến nàng thấy nửa khó chịu nửa lúng túng.
-Em đi chơi thật vui nhé! Có gì về kể cho anh nghe với! –Tay Quang nắm tay Uyên lần nữa.
-Sao lại kể với anh? Em sẽ kể cho chồng em! –Uyên tiếp tục rụt tay lại và đứng dậy, mùi thơm của Uyên thoang thoảng khiến tay Quang cứng hết cả người, chưa kể lúc nàng đứng dậy mu bướm của nàng ở sát mặt lão Quang khiến lão sướng rơn, chim cửng cứng đơ trong quần.
-Em… Anh muốn nghe em kể, em kể cho chồng xong kể cho anh cũng được mà… -Lão Quang cười hề hề, trông mặt nhơn nhơn thấy ghét.
-Trơ trẽn! –Uyên cau mày nói nhỏ một câu rồi đi ra ngoài. Tay Quang thấy Uyên có chút tức giận hắn càng thấy hứng thú. Vì hắn cảm thấy càng ngày Uyên càng không có nhiều phản ứng tiêu cực như xưa.
-Mà anh này! –Bỗng Uyên quay lại.
-Anh đây em! Hề hề… –Lão Quang có chút giật mình nhưng ngay lập tức đã định thần trở lại.
-Lần sau anh nhắn tin với em thì nhắn nghiêm túc một chút nhé, em hay ở cạnh chồng em, ngộ nhỡ anh ấy có đọc được sẽ không hay… -Uyên nhíu lông mày lại. Mặc dù nàng vẫn tin chồng sẽ không đọc tin nhắn của mình, nhưng nàng dặn tay Quang như vậy để đề phòng khi anh Phi ở cạnh, nếu có lỡ liếc mắt sang thì anh ấy lại giận thì mệt lắm. Và nàng đã nghĩ có khi ở sân bay anh ấy cũng liếc thấy lúc nàng nhắn tin với lão Quang rồi nên mới ghen như vậy.
-Anh sẽ lắng nghe trái tim mình, và em là trái tim của anh! Anh hiểu mà… Chụt! –Tay Quang cười và lườm yêu Uyên, sau đó lão hôn gió một cái khiến Uyên nhăn mặt rồi quay người đi thẳng.
-Thật là trơ trẽn mà… -Uyên thở dài lắc đầu và đi thẳng về phòng.
Lão Quang nhìn Uyên đi khỏi phòng mà nuốt nước bọt khi nghĩ đến cặp mông to tròn của nàng đánh sang hai bên. Lão chỉ ước được thúc vào đó thì sướng biết mấy. Lão vắt chéo hai chân, rút xì gà ra để hút, hắn nheo mắt lại và cười nham hiểm khi lão là kẻ hiểu tâm lý của con gái hơn cả. Lão biết Uyên vắng chồng lâu ngày, là một cô gái trẻ đẹp thiếu hơi dương nên dù có kiên cường đến đâu, khó tính đến đâu, một lòng một dạ thủy chung đến đâu thì cũng phải lung lay, dù ít hay nhiều.
-Hết sảy! –Lão Quang đứng dậy nắm đấm lại dậm chân một cái cười sướng khi nghĩ tới cặp vú to và mông to tròn của Uyên, đôi môi đỏ ấy, lão lại muốn hôn vào đó lần nữa rồi, lúc nãy suýt chút nữa lão không chịu được nhưng sợ bị ăn tát nên không dám.
Là một kẻ mang danh “thần địt”, lão cũng là một tay chơi khét tiếng, là một kẻ săn gái khéo léo của thời đại mới, chưa một cô gái nào hắn nhắm đến mà không gục ngã. Nhiều lắm chỉ trong một tháng… Nhưng ở Uyên hắn đã gặp phải một khối kim cương cứng rắn, quyết đoán và mạnh mẽ lớn nhất trong cuộc đời. Nhưng đối với một kẻ chinh phạt như hắn, hắn lại thấy thật sự thú vị. Chưa bao giờ hắn hứng thú đến mức này.
Bọn trẻ nó có câu chế của Tào tháo rất hay: “Chỉ có vợ của kẻ địch mới làm ta rung động” quả không sai… Mặc dù không cùng đẳng cấp với tập đoàn của Phi, nhưng trong mắt tay Quang Phi đã là thiên địch từ lâu, kể từ lần Phi đấm Quang một trận lên bờ xuống ruộng, hắn càng muốn chinh phục Uyên, bởi hắn biết đặc điểm của Phi và Uyên thế nào… Nếu đi công tác lâu như vậy thì cái bướm xinh đẹp kia chắc chắn đang rất thiếu thốn rồi đây… Lão Quang vừa xoa chim vừa tưởng tượng đến cơ thể Uyên.

Tối đến, Sau khi tắm xong, Uyên lên giường đắp chăn nghịch điện thoại, còn Như ngồi làm luận văn ở bàn làm việc của Phi. Vì phòng Uyên rất ngăn nắp gọn gàng, nên hễ có gì mới là nàng nhận ra ngay. Lúc này trên bàn xuất hiện một số giấy tờ trông khá lạ. Uyên cầm lên thì đó là hồ sơ và biểu mẫu của trường RMIT.
-Như ơi, cái gì đây? –Uyên đọc qua thì đó là biểu mẫu xin chứng chỉ.
-Dạ, mấy hôm nữa em đi từ thiện đấy chị, em cũng báo với chị từ lâu lâu rồi đó! –Như quay lại ngậm bút vào mồm mút.
-Thế à? Mày đi hôm nào? Mấy hôm nữa chị cũng đi du lịch với bố Lý!
-Khoảng 3 ngày nữa ạ…
-Cái gì? 3 ngày nữa chị cũng đi, thế mày bảo bố chưa? Bố Lưu ý –Uyên có chút lo lắng vì cả hai chị em lại đi đúng ngày thế này.
-Em nói qua cho bố rồi ạ… -Như vừa nói vừa quay lại làm bài luận văn.
-Ừm, vậy được rồi, ông ấy có nói gì không?
-Bố chỉ hỏi em đi mấy ngày thôi, bố cũng không nói gì đâu ạ… -Như vẫn cặm cụi vừa làm bài vừa nói chuyện với chị.
-Hmm… Vậy cũng tốt, chị cũng không muốn mày ở nhà một mình với ông ấy khi chị vắng nhà… -Uyên cau mày lại nghĩ đến thói sở khanh bệnh hoạn của ông bố chồng, nàng mà đi vắng kiểu gì ông ta chả gạ gẫm cái Như. Con bé thì ngây thơ… Nghĩ lại chuyện lần trước, con bé làm tình với ông ta rồi, con cu to tướng đó không phải không có ảnh hưởng đến tâm lý của con bé…
-Thật ý chị nhờ… Bố dê lắm ý… -Như bỗng quay lại nhìn chị cười.
-Sao thế? Điệu cười đó là sao? Mồm nói một đằng miệng cười một nẻo hả? –Uyên cau mày.
-Không ạ, em thấy… chuyện đó ý… Cái hôm ấy ấy đó… -Như nheo mắt lại nhìn lên trần nhà như thể đang nhớ lại vậy.

-Thôi! Thôi! Stop!!! Đừng nghĩ đến chuyện đó nữa… -Uyên đỏ mặt chùm chăn và quay lưng lại với Như. Như cười khúc khích khi thấy chị ngại ngùng cỡ đó. Cũng phải thôi vì hôm ấy chính chị ấy đã là người bắt đầu trước…
Tuy nhiên việc tày trời đó nàng và chị không hề coi nhẹ, chỉ là giữa hai chị em nói chuyện thoải mái hơn một chút. Lần nào nhắc đến cũng xấu hổ, cũng cảm thấy điên rồ tại sao lúc đó lại làm được như vậy chứ… Nghĩ lại thì thật khó hiểu, cảm giác như cả hai chị em bị cuốn và một cơn bão cảm xúc rạo rực và khoái cảm không thể cưỡng lại được vậy.
-À mà chị ơi, chị đi với bố Lý thì cái Thư sẽ ở nhà một mình… À không, có ông lão ở cùng nó mà nhờ. –Như ngậm bút và nhìn lên trần nhà.
-Không phải lo, bố thuê bảo an rồi… -Uyên nói vọng ra từ trong chăn… Tuy nhiên Uyên có chút lo lắng, nàng cũng không muốn để lão ăn mày ở cùng cái Thư chút nào vì con bé mới học lớp 11. Nhưng nghĩ lại thì tính lão ta cũng nhát với lại không phải dạng người xấu nên nàng tạm thời yên tâm, ở trong cái biệt thự đó có hai người còn hơn không. Tuy nhiên hôm đó nàng vẫn phải nhắc nhở lão một chút.
-Vâng ạ… -Như cũng có chút lo lắng, nhưng nghĩ đến em gái mình cũng giống chị Uyên không phải người dễ bắt nạt nên nàng cũng tạm thời yên tâm.

Ba ngày sau…
-Bố ở nhà giữ gìn sức khỏe nha! Hi hi… -Như đứng vẫy tay chào ông Lưu.
-Bọn con đi đây, mấy hôm nữa bọn con mua quà về cho bố! –Uyên nhìn ông Lưu một cái rồi quay mặt đi luôn vì nàng vẫn ngại ông chuyện đó, chuyện chủ động sang làm tình với ông khi tức Phi. Nên từ hôm ấy đến giờ nàng vẫn phải tránh mặt ông, nghĩ lại mấy ngày tới ông lủi thủi ở nhà một mình nàng lại thấy có chút thương cảm, vì dù gì ông cũng già rồi, không ghét vì ông đối xử rất tốt với hai chị em, chỉ ghét cái thói suốt ngày đòi chuyện đó, gạ gẫm đủ kiểu.
-Ừ! Các con đi đi… Gì mà rủ nhau đi cùng lúc thế? Khà Khà! –Ông Lưu cười và đứng ở cửa, ông nhìn chị em chúng nghĩ như thể cả hai rủ nhau đi cùng ngày để tránh mặt ông bố già này thì phải.
-Bọn con cũng không nghĩ sẽ đi cùng ngày bố ạ… -Như đứng lại với ông Lưu trong khi Uyên đi vào gara lấy xe ô tô.
-Này con… Nhớ về có quà cho bố đấy! Khà! Khà! –Ông Lưu cười cợt và ghé vào Như nói với ánh mắt gian manh. Như liếc mắt thấy bố ghé vào người và nhìn vào cổ áo liền mở to mắt che tay lại nhìn bố chằm chằm và dần hiểu ý.
-Không… Cái đó con không biết đâu ạ… Thôi con đi đây ạ… -Như ấp úng vội vàng đẩy hai cái vali chạy ra xe với chị Uyên.
Ông Lưu đứng ở cửa cười khà khà và nhìn theo dáng Như, con bé hôm nay mặc chiếc quần jean bó sát nhìn mông cũng to không kém gì chị nó rồi. Ông tự cảm thấy mình thật may mắn khi có hai đứa con dâu xinh đẹp cỡ này. Đã vậy sau khi làm chuyện đó với chúng, ông không bị chúng hận hay thù ghét gì cả… Có khi nào vì ông đã “làm tốt” công việc của mình lúc đó?
Có lẽ vì chúng là những cô gái được ông Lý nuôi dậy rất tốt, mặc dù mỗi đứa mỗi tính nhưng có điểm chung là hiểu chuyện, chắc chúng nó không muốn gây mất hòa khí trong gia đình, muốn một cuộc sống yên ổn hạnh phúc nên mới không làm to lên.
Vì thế đây sẽ là bí mật của riêng ông với chúng, thật là tuyệt vời, một cảm giác rạo rực khó tả khi ông là bố chồng mà có những sợi dây liên kết riêng với hai con dâu. Những sợi dây mà hai thằng con trai ông không hề biết. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại có khi ông mới là người cân bằng lại cuộc sống của chúng mới phải.
Tuy không hẳn thừa nhận nói ra nhưng những điều đó cả ba đều ngầm hiểu… Ông Lưu cười sướng vì không ngờ đến cuối đời lại trúng số độc đắc cỡ này. Và ông tin rằng mình sẽ vẫn còn cơ hội với chúng, bởi ông đã hiểu dần tính cách chúng rồi, chồng thì vắng nhà, ngày nào ông cũng gặp chúng, không có cơ hội lúc này thì lúc khác… Điều quan trọng cả hai chị em đã được “thử” qua con cu này của ông, nói không nhớ là sai, không biết sau vụ đó chúng đã nói chuyện gì với nhau nhưng ông khẳng định cả hai đã biết đến mùi sung sướng đó. Ông Lưu cười và nhìn xe của Như và Uyên đi khuất ông mới ra đóng cổng.
Sau 20 phút… Uyên đưa Như đến cơ sở massage. Lúc đó đã có sẵn một xe khách ghế ngồi hạng vip chờ sẵn ở ngoài cửa. Tập chung bên ngoài là rất nhiều ông bà già trong đoàn từ thiện. Phần lớn là người mù.
Uyên và Như bước xuống xe, bà chủ như thường lệ chạy ra hồ hởi đón tiếp.
-Cháu Như! Cháu Như!!! Thật là tuyệt vời! Thật là tuyệt vời! Cô cứ tưởng cháu không đến! Cô mong mỗi cháu thôi! –Bà chủ ra nắm tay Như vui mừng khôn siết, vì Như là khách vip của vip ở đây rồi, vợ chồng Ninh Như là hai người từ thiện nhiều nhất từ trước đến nay, vì thế bà luôn dành mọi tình cảm cho Như.
-Này Như! –Uyên đẩy cái vali ra cho Như.
-Ui dời ơi!!! Ai thế này? Sao mà xinh đẹp cao ráo thế? Cháu có đi cùng bọn cô không? –Bà cô nhanh mồm nhanh miệng nhìn Uyên và choáng ngợp vì vẻ xinh đẹp của Uyên, chẳng khác gì lần đầu khi nhìn thấy Như.
-Đây là chị Uyên, chị gái ruột của cháu cô ạ! Hì… -Như giới thiệu Uyên với bà cô.
-Ui dời ơi!! Hai cái chị em nhà này! Lấy hết nét đẹp của phụ nữ Việt nam rồi! Sao mà xinh, sao mà trắng thế cơ chứ! Tạo hóa này đã thiên vị hai chị em quá nhiều rồi đấy! –Bà cô đon đả cười nói với hai chị em.
-Cô ơi! Đoàn nhà mình đây ạ? –Uyên nhìn một vòng chẳng có lấy một người đàn ông nào, chỉ toàn ông bà già.
-Ừ! Đúng rồi cháu! Xin giới thiệu với cháu đây là đoàn từ thiện của cơ sở bọn cô! Cô tên là Mai. Cô là người chịu trách nhiệm cho chuyến đi lần này. Tuy bọn cô toàn những người lớn tuổi nhưng đã có rất nhiều kinh nghiệm trong chuyến từ thiện xa Hà Nội… -Bà mai chép miệng để lấy hơi nói tiếp.
-Và đây là chuyến từ thiện thứ 42 lên tây bắc nên cháu yên tâm nhé! Lần này bọn cô quay lại điểm Bản làng cổ. Cô muốn Như đi cùng để làm gương mặt đại diện cho cơ sở bọn cô, sau đó bọn cô sẽ cấp chứng chỉ cho Như theo mong muốn của cháu Như đây! Cháu yên tâm nhé! Cứ gửi em cho cô, cô đảm bảo đưa em về đến nơi đến chốn! –Bà Mai nói một thôi một hồi với chất giọng nhẹ nhàng vì bà biết Uyên là chị nên lo lắng là chuyện đương nhiên.
-Chị! Em đã bảo chị rồi mà, chị yên tâm nha! Hi hi… -Như lay tay chị, nàng biết chị chỉ lo cho nàng nên mới hỏi như vậy.
-Đi cẩn thận đấy! Lên đó rừng thiêng nước độc mang theo thuốc uống đầy đủ chưa? –Uyên lo lắng, vì em gái nàng là lá ngọc cành vàng, xinh như nó hiền như nó dễ bị bắt cóc mất.
-Ui dào! Cháu cứ yên tâm ở bọn cô! Đây cháu xem, cô đưa cả đống người toàn mấy ông bà già còn đi được nữa là cháu Như tuổi còn trẻ khỏe thế này! Ha ha cứ yên tâm nhé! Đi ăn đi uống toàn ăn đặc sản chứ không ăn đồ linh tinh đâu cháu à! –Bà Mai cười và vỗ vào tay Uyên.
-Hmm… Vì đây là chuyến đi đầu tiên của em cháu lên Tây bắc nên cô chú ý em giúp cháu nha, cháu hơi lo lắng một chút vì nó tồ lắm… -Uyên tạm thời tin tưởng vì nghe bà Mai nói đây cũng là lần thứ 42 họ từ thiện lên Tây bắc rồi, chắc chắn họ cũng rất nhiều kinh nghiệm và quen được nhiều người dân bản địa ở đó, nên tạm thời yên tâm.
-Cháu yên tâm! Cô sẽ đem mạng sống của mình ra để đảm bảo cho cháu Như đây! –Bà Mai vỗ ngực cười.
-Vâng ạ… Cháu có chút quà gửi đoàn mình, vì vội quá cháu không chuẩn bị được gì nên cháu ủng hộ một ít cho các em có hoàn cảnh khó khăn… -Uyên vừa nói vừa đưa một cục tiền cho bà Mai cỡ 100 triệu.
-Ui dời ơi!! Cháu… Làm cô bất ngờ quá… Sao cháu từ thiện nhiều thế? Cháu Như với cháu Ninh cũng từ thiện cho các em vùng cao nhiều lắm rồi cháu à… –Bà Mai trợn mắt khi thấy số tiền lớn được đưa ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế này. Tuy hơi ngại nhưng đó cũng là khoản mà bà đang cần.
-Đây là tấm lòng của riêng cháu, mong cô nhận cho ạ… -Uyên vẫn cố đưa cho bà Mai, Đây một phần là khoản từ thiện tự tâm của Uyên và cũng là khoản tiền để bà ấy chú ý đến em gái nàng. Đây là một việc làm hết sức ý nghĩa nên Uyên cũng muốn góp chút sức mình cho các em nhỏ. Vì Uyên là một người rất thương yêu trẻ con, bởi vì đã từ lâu nàng có nghĩ tới tương lai khi mình mang thai và có em bé với Phi. Một tương lai đầy ắp tiếng cười trẻ thơ trong nhà.
-Uyên à… Cô không biết phải nói gì… Cháu yên tâm… Số tiền này cô sẽ minh bạch rõ ràng từng khoản chi rồi cô sẽ báo cáo cho cháu nhé! Cô sẽ sử dụng nó đúng với yêu cầu của cháu! –Bà Mai rưng rưng nhận số tiền cho vào túi của mình.
-Cô Như… Cô Như đấy à… -Bỗng từ xa có một ông cụ chống gậy đi tới, đó là ông Mừng.
-Cháu chào ông ạ… -Như vẫy tay vui vẻ chào ông Mừng, mặc dù đã làm tình với ông ấy nhưng nàng vẫn phải coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
-Khà! Khà! Nghe giọng cô tôi nhận ra ngay! –Ông Mừng đập gậy đi tới gần Như và Uyên. Là một kẻ giả mù nên ông đang liếc nhìn Uyên trong chiếc kính đen của mình, ông nhìn từ chân lên mông rồi nhìn lên ngực, cuối cùng ông dừng lại ở ánh mắt sắc lạnh của Uyên, sợ quá ông đành cúi đầu xuống.
-Ông Tâm đâu ạ? Cháu không thấy ông ấy đi cùng ông… -Như nhìn trái phải không thấy ông Tâm đâu vì bình thường cả hai ông hay đi cùng nhau.
-Ông Tâm cáo ốm rồi, lần này may quá có cô đi cùng… Còn có người nói chuyện Khà! Khà! –Ông Mừng cười sướng, trong lòng nổi sóng nổi gió vì không có con kỳ đà Tâm đi cùng cản mũi. Không biết có sơ múi được gì không nhưng chỉ cần đi với Như là ông Mừng thấy sướng rồi.
-Người quen của mày hả? –Uyên ghé vào tai Như nói. Như không biết bắt đầu từ đâu nên nàng chỉ “vâng” nhẹ một cái vì nàng không muốn nói thầm chỗ đông người.
-Mấy chị em nói chuyện nhé! Cô đi ra đây hoàn tất nốt thủ tục rồi ta lên đường! À hôm nào Uyên rảnh qua đây massage cho thư thái nhé! Riêng cháu cô sẽ miễn phí hết! –Bà Mai cười rất tươi rồi vẫy tay để đi chuẩn bị nốt thủ tục.
-Vâng ạ! Cháu chúc cô và mọi người lên đường thượng lộ bình an ạ! –Uyên mỉm cười.
-Hì hì… Chị! Đây là ông Mừng người hay massage cho em với anh Ninh… -Như đưa tay giới thiệu.
-Cháu chào ông! –Uyên chỉ biết chào chứ không biết nói gì cả, gương mặt nàng vẫn lạnh lùng như thế khi tiếp xúc với người lạ.
-Chào cô! Tôi có nghe cô Như đây kể về cô… Hôm nào rảnh cô qua đây massage ủng hộ bọn tôi nhé! –Lão Mừng cười nói và nhìn vào cơ thể Uyên qua lớp kính đen, ông Mừng thấy rạo rực khi con bé Như lại có người chị vú to cỡ này, mặc dù đã nghe Như kể chị con bé rất xinh nhưng không ngờ lại đẹp đến mức này… Nhưng mà trông khó gần quá.
-Vâng! Thôi mọi người lên xe rồi đấy! Chị cũng sang nhà bố Lý đây! Cháu chào ông, ông để ý em gái giúp cháu nha! –Uyên mỉm cười rồi liếc nhìn Như.
-Ừ!! Cô cứ yên tâm! Khà! Khà! Chào cô! Tôi đi đây! –Ông Mừng đập gậy đi về phía chiếc xe.
-Sao chị lại nhìn em? –Như bặm môi.
-Mày với Ninh massage ở đây á? –Uyên cười hỏi lại Như vì nàng thấy cơ sở này không sang trọng lắm.
-Vâng ạ, ở đây người ta massage tốt lắm, với cả ở đây massage là gây quỹ mà chị, anh Ninh thích ở đây lắm… Hôm nào chị cũng qua đây thử đi! -Như bặm môi nói vì cảm thấy chị Uyên đang cười mình.
-Rồi! Để xem đã… -Uyên khoanh tay đứng nhìn cơ sở này một lượt.
-Ở đây toàn người mù massage thôi chị ạ, mà yên tâm lắm, ở đây không ai biết mình là ai đâu, kín lắm… hì hì… -Như khoác tay chị nói nhỏ.
-Hmm… Kín thì sao chứ? Sợ người ta biết mình vào đây à? –Uyên lườm em gái mình. Như chỉ cười, nàng không dám nói với chị chuyện ở đây… Nhưng mà có lẽ một lúc nào đó nàng sẽ rủ chị đến đây thử xem vì dù gì các anh đi công tác còn lâu mới về.
-Hmm… Thôi đi đi, nhớ cẩn thận đấy, có gì thì gọi cho chị, lớn rồi đừng làm mấy trò dại dột nghe chưa? –Uyên dí ngón tay vào trán Như.
-Vâng ạ, em biết rồi mà… Chị đi đi nha, em lên xe đây! –Như vẫy tay và tung tăng chạy lên xe ô tô ngồi cùng với bà Mai. Vì là khách Vip nên Như được ngồi phía trên cạnh bà Mai.
Uyên lên xe ngồi, nàng chờ chiếc xe của Như đi hẳn rồi mới nổ máy. Lo thì cũng lo nhưng đây là việc con bé cần phải làm nên nàng cũng kệ, vì lớn rồi phải tự biết chăm sóc cho bản thân, với lại nhìn qua cơ sở này Uyên thấy yên tâm vì mọi người trông rất lành, còn bà Mai trông khá chuyện nghiệp. Thôi đành kệ nó không cần phải lo quá, cứ đại đại đi… Lớn rồi.
Uyên thở dài và phóng xe về nhà bố Lý.

Uyên xách chiếc vali của mình xuống xe và để ở sân. Nàng bước vào trong nhà thì thấy bố Lý đang đứng nói chuyện với lão ăn mày, trông hai ông khá vui vẻ.
-Ông xem! Cái áo đi biển này của tôi đẹp chứ? –Ông Lý đứng khoe chiếc áo mới mua.
-Đẹp quá! Hợp với ông lắm… -Lão ăn mày vẫn khúm núm trước mặt ông Lý.
-Con chào bố! –Uyên chào bố và nhìn lão ăn mày, lão ăn mày rướn đôi lông mày ra nhìn Uyên rồi cúi mặt xuống không dám nhìn thêm. Trái tim lão đập loạn nhịp, không hiểu sao mỗi lần gặp Uyên lão lại bị như vậy.
-Con à! Con đến sớm thế? Tối chúng ta mới đi! –Ông Lý chạy ra kéo vali Uyên vào nhà.
-Con đưa cái Như đi từ thiện, tiện đường con qua đây luôn… -Uyên vừa nói vừa ngồi xuống ghế sofa. Nhưng thực chất nàng không muốn ở một mình với ông Lưu.
-Vậy càng tốt Khà! Khà! Con bé này! Vào nhà mà không có mồm miệng chào hỏi ai hả con? –Ông Lý chống nạnh nhìn Uyên rồi nhìn qua lão ăn mày.
-Cháu chào ông! –Uyên chào mà không thèm nhìn lão ăn mày.
-Cháu nó chào tôi rồi… Tại ông không nghe thấy đấy! Khà! Khà! –Lão ăn mày cười ngại và khúm núm đi vào trong bếp.
-Con này! Người ta mới đến ở nhà mình, con hành xử như vậy người ta ngại chứ! –Ông Lý ngồi xuống ghế nói nhỏ với Uyên.
-Con cũng biết ông ấy mà… Trước ở nhà bố Lưu có bao giờ con chào đâu… -Uyên nói rất lạnh lùng và nhìn lên tivi.
-Con à… Mình là nhà có giáo dục đàng hoàng, người ta dù gì cũng là người lớn tuổi, con học lại cách lịch sự đi con à… -Ông Lý biết tính Uyên nhưng ông vẫn phải khuyên bảo nếu con bé sai.
-Vâng! Vâng! Con biết rồi… -Uyên khoanh tay lại cau mày.
-Haizz… -Ông Lý lắc đầu rồi đứng dậy đi lên tầng, ông phải xem kỹ lại cái “vườn thượng uyển” của mình mới yên tâm đi du lịch được.
Thấy bố mình vừa đi lên tầng, Uyên liền đứng dậy đi vào trong bếp, thấy lão ăn mày đang dọn dẹp nàng liền ngồi xuống ghế bàn ăn.
-Này ông… -Uyên chống tay vào cằm nhìn lão.
-Cô… Cô Uyên… -Lão ăn mày bẽn lẽn quay sang nhìn Uyên, ông cũng đoán Uyên sẽ nói gì, vì từ lúc lão sang đây, tới giờ lão mới được gặp Uyên.
-Bố cháu đang ở trên tầng, nên cháu nói nhanh không bố cháu xuống… Ông ngồi đi… -Uyên nói và liếc lên phòng khách. Lúc này nàng đang mặc một chiếc váy dài đến đầu gối khá kín đáo, nhưng nó vẫn hở ra cánh tay và cẳng chân trắng mịn của nàng.
-Ừ ừ… -Lão ăn mày vội vàng ngồi xuống ghế bàn ăn và liếc nhìn Uyên, lồng ngực của lão đập như trống trận khi ngửi thấy mùi thơm của con bé, cái mùi thơm quyến rũ thoang thoảng dễ chịu, dễ nghiện… Nhất là khi nó làm ông nhớ đến cái đêm ân ái với Uyên ở khách sạn.
-Ông sang đây ở rồi… Ông sẽ tiếp xúc với bố cháu nhiều, mong ông chăm sóc bố cháu… -Uyên đan hai bàn tay lại với nhau vì nàng thấy hơi ngại khi ngồi đối diện với ông ta thế này. Nhìn lão ta nàng lại nhớ đến tối hôm đó, cái hôm lão khiến nàng lên đỉnh không biết bao nhiêu lần, nói sướng chết mê chết mệt cũng không sai. Người thì gầy bé mà chim to khiếp lên được… Chính ngày hôm đó lão như thể đã bù đắp lại quãng thời gian thiếu thốn của nàng vậy.
-Cô yên tâm… Tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho ông nhà cả đời… Và làm trâu làm ngựa cho các cô cả đời… Tôi… Tôi biết lỗi của mình, lần này tôi sẽ sống thật tốt… -Lão ăn mày run rẩy nói thầm sợ ông Lý nghe thấy.
-Hmm… Không nhất thiết phải như vậy, ông ở bên này thì yên tâm vì bố cháu khác với bố chồng cháu… Ông ấy là một người tốt và đáng kính… Ông ấy sẽ coi ông như người nhà… Vì thế… -Uyên đang nói thì lão ăn mày ngắt lời.
-Tôi… Tôi đội ơn cô, đội ơn ông nhà, đội ơn các cô! Tôi hạnh phúc lắm… Mọi người là ân nhân của tôi… -Lão ăn mày chắp tay vái vái.
-Này! Ông già! Đừng làm thế! Cháu sẽ tổn thọ mất… Với lại cháu muốn nói, ông tuyệt đối không được tiết lộ hay lỡ mồm nói chuyện của… cháu và ông ra với bố cháu đấy… Bất kể ai, ông cũng không được nói… Đây là chuyện hệ trọng… –Uyên nhíu lông mày lại lo lắng và dặn dò.
-Tôi hiểu… Tôi hiểu mà… Nhưng cô à… Liệu tôi có thể được làm với cô nữa không? –Lão ăn mày rướn lông mày lên hỏi Uyên một câu thẳng như ruột ngựa khiến nàng mở to mắt mất vài giây.
-Ông già này… -Uyên cười và ôm mặt lắc đầu vì không thể hiểu sao ông ta lại dám nói thẳng như thế.
-Cô… Tôi hỏi thật cô mà… Vì tôi không thể quên ngày hôm đó… Nếu cô muốn sướng…
-Im ngay! –Uyên mở to mắt cau mày quát nhỏ khiến lão ăn mày cúi mặt xuống.
-Tôi tôi xin lỗi… -Lão ăn mày cúi gằm mặt sợ hãi.
-Thật là… Ăn với chả nói… -Uyên thở dài vì thấy mình cũng hơi quá khi quát ông ta như vậy.
-Ông thôi ngay cái tư tưởng đó đi nghe chưa… Ông cứ coi như đó là một giấc mơ đi, và tuyệt đối không được nhắc lại nữa… Nếu ông nghe lời… Cháu sẽ xem xét… -Uyên nói đến đây thì lão ăn mày ngẩng mặt lên trợn to mắt vì sướng.
-Ừ! ừ! Đương nhiên!!! Đương nhiên cô à… Tôi xin thề! Tôi xin thề! Có đánh tôi chết cũng không bao giờ nói ra! –Lão ăn mày vội vàng dơ tay lên thề.
-Ý cháu không phải chuyện đó… Cháu sẽ xem xét chuyện khác… Ông chỉ cần giữ bí mật cấm được nói ra với ai là được, kể cả cái Như! Ông nhớ chưa? –Uyên lo lắng, nàng rất sợ lộ chuyện đó ra nên phải lấy gì đó ra trao đổi với lão để lão có tinh thần nếu không ai mà biết được tương lai thế nào.
-Chuyện gì vậy cô… Tôi…
-Chuyện gì cháu sẽ nói sau, bây giờ ông chỉ cần biết vậy là được! –Uyên nhìn lão ăn mày, đúng là cái lão trời đánh này, luôn làm nàng lo lắng, lão chỉ cần lỡ lời một cái có mà xong chuyện. Ai đời một cành vàng lá ngọc, thiên kim đại tiểu thư mà lại đi làm tình với một lão ăn mày, đã vậy còn thoải mái như thế… Nghĩ đi nghĩ lại nàng cần phải nghiêm túc trong vấn đề này.
Chắc chắn phải gieo cho lão một hy vọng gì đó để lão còn nhớ tới lời thề này của lão, khổ thật đến lúc này Uyên mới thấy hậu quả, đầu tiên cứ phải lo lắng nơm nớp, rồi còn phải trao đổi gì đó với lão nữa… Uyên đã suy nghĩ kỹ và nàng tự nguyện. Bởi vì vì nàng thích giải quyết nó một cách êm đẹp nhất, chứ nàng không muốn đe dọa lão, trong khi nàng có thể làm thế… Vớ vẩn ép lão quá lão nói ra thì chết dở, vì lão đâu có gì để mất chứ… Với lại lúc này lão tới đây ở rồi, nên nàng phải thực sự cẩn thận hơn nhiều.
-Ừ ừ! Tôi xin thề! Tôi xin thề! Nếu tôi nói ra tôi sẽ chết không toàn thây! –Lão ăn mày lại dơ tay lên thề.
-Khiếp! Thôi được… Cháu tạm tin ông… Với lại còn một chuyện nữa… Sắp tới cháu đi du lịch với bố cháu, ông ở nhà có thể để ý cái Thư giúp cháu được không?
-Được chứ cô! Bây giờ tôi là trâu ngựa của gia đình rồi, tôi sẽ chú ý! Cô cứ yên tâm mà đi du lịch với ông nhà! –Lão ăn mày nói trông rất quả quyết. Lão sướng rơn khi nghe Uyên nói vậy, lúc này sự trong lão đang hừng hực khí thế để làm trâu làm ngựa cho gia đình này.
-Hmm… Với lại… -Uyên ấp úng, nàng không biết phải bắt đầu từ đâu.
-Với lại… Bây giờ ông ở bên này rồi… Nên giữ khoảng cách với cái Thư… Ông hiếu ý cháu chứ? –Uyên cau mày lại nhìn lão ăn mày bằng ánh mắt sắc lạnh.
-Tôi… Tôi hiểu… Tôi hiểu… Cô yên tâm… Tôi biết phận mình… -Lão ăn mày không dám nhìn Uyên mà chỉ dám liếc lên. Hóa ra là chuyện đó, lão hiểu vì con bé là chị lo lắng là đúng, lão có cây hàng khủng khiếp như vậy mà.
-Hmm… -Uyên thở dài, nàng tạm yên tâm, cuối cùng cũng nói được hết những gì cần nói với lão.
-Bịch! Bịch! Bịch! –Bỗng tiếng bước chân của ông Lý khiến Uyên vội đứng dậy đi ra phòng khách.
-Ông à! Ở nhà ông xem cho tôi cái vườn trên sân thượng nhé, mỗi ngày lên tưới cây là được rồi, tôi để cái doa nước ngay cạnh cửa! –Ông Lý vui vẻ đi xuống bếp nói.
-Vâng! Ông cứ yên tâm! –Lão ăn mày nói rồi tiếp tục đứng dậy dọn dẹp.
-Bố ơi tối mấy giờ xe đón đó ạ? Con cứ tưởng được đi máy bay chứ… -Uyên nhíu lông mày lại, đi ô tô từ đây vào Nha Trang có mà chết mệt.
-Tối tầm 21h30 xe đón con à… Lịch trình của bọn bố còn phải dừng vài điểm để thắp hương cho các liệt sĩ nên lúc đầu ta phải đi ô tô. Con gái bố cứ yên tâm, mỗi ngày đi có 200km thôi nên không mệt đâu… Khà! Khà! Vừa đi vừa chơi ấy mà! Sau khi vào Nha Trang bố con ta chơi ở đó vài ngày rồi bay máy bay về! –Ông Lý đứng lau cái vali, vừa nói vừa nhìn cô con gái cả của mình.
-Vâng ạ… Cũng may con xin nghỉ một tuần đó! –Uyên cau mày lại xem tivi.
Ông Lý mỉm cười nhìn Uyên, tuy con bé hay cáu gắt nhưng ông biết nó là đứa thương ông nhất. Như hay thể hiện bằng hành động, nhưng Uyên hay lo lắng từ trong tâm, và nó là đưa lo cho sức khỏe của ông nhất, sự quan tâm của nó theo một kiểu riêng biệt, khó tính nhưng rất ấm áp. Nhiều lúc ông thấy nó giống với tính cách người vợ quá cố của mình.
Ông Lý cần mẫn lau cái vali, sau đó lại liếc nhìn Uyên và để ý thấy vú con bé to không kém gì cái Như… Không biết phải do áo lót không mà to gớm. Ông Lý nuốt nước bọt và liên tục lén nhìn vào vú của Uyên và bắp chân của con bé. Bỗng Uyên liếc mắt xuống nhìn làm ông Lý giật mình quay mặt đi chỗ khác.
Uyên cau mày lại, nàng có thấy ánh mắt của bố nhưng nàng mặc kệ, sau đó nàng lại nghĩ đến căn bệnh của bố mà cảm thấy lo, đang đi chơi ông mà lớn tướng lên thì có mà chết dở… Không biết bệnh ông dạo này thế nào, không thấy í ới gì chắc không sao đâu… Nàng muốn hỏi mà lại ngại quá nên thôi…

21h00 tối…
Hôm nay biết bố và chị đi du lịch, Thư đã về sớm để tiễn hai người. Nàng mặc một chiếc quần đùi ngắn, một chiếc áo phông rộng cổ và khoác bên ngoài một chiếc áo cadigan. Thư khoanh tay đứng nhìn ra đường trông chẳng khác gì dáng dấp chị Uyên.
Với mái tóc dài xõa sang hai bên, ánh mắt to tròn nhưng mang một chút trầm tư đượm buồn, đôi môi đỏ cảm giác có cậy ra cũng chẳng nói, đôi lông mày lá liễu nhíu nhẹ lại. Đứng cạnh đó là lão ăn mày. Thư vốn dĩ cũng chẳng để ý lão là mấy nên nàng cũng chẳng đề phòng gì.
-Này Thư… Ở nhà ăn uống cho đầy đủ với lại… Ăn mặc kín đáo vào, sao mày với cái Như giống nhau thế, lúc nào cũng quần đùi, rồi không mặc áo lót… -Uyên kéo Thư ra một chỗ và nói nhỏ.
-Ở nhà mà chị, có phải ra đường đâu? –Thư mím môi lại cau mày.
-Ở nhà thì ở nhà, cứ mặc vào cho chị… Vú to rồi chứ còn bé bỏng gì? –Uyên cau mày rồi liếc sang lão ăn mày.
-Vâng em biết rồi… Là ông lão kia chứ gì… Chị không phải lo đâu, nhìn đi già thế rồi sợ gì chứ… -Thư bĩu môi có vẻ khinh thường ông lão.
-Không phải sợ… Mà người ta lớn tuổi rồi thì ăn mặc cũng nên lịch sự một chút, lên phòng rồi cởi ra cũng đâu có sao? –Uyên hết sức khuyên bảo em mình, nàng hơi giận, có lẽ con bé mà cãi thêm một câu chắc nàng sẽ mắng nó mất.
-Vâng ạ… Em đứng đây lát nữa sẽ lên phòng thôi mà… -Thư thở dài và không dám cãi chị nữa, cũng may dừng kịp.
-Rồi, bố cho tiền chưa? –Uyên định rút ví ra cho em tiền thì Thư đẩy lại.
-Thôi bố cho em rồi… Nhiều lắm, tiêu chẳng hết…
-Cái gì tiêu chẳng hết? –Uyên cau mày vì Thư nói trống không.
-Em tiêu chẳng hết ạ! BLè!! –Thư bĩu môi lè lưỡi, trông hơi bướng, nhưng Uyên chỉ thở dài vì nó là em út nên nàng ít nghiêm khắc hơn Như.
-Uyên ơi! Con ơi! Xe đến rồi ta đi thôi! –Ông Lý kéo cái vali của cả hai bố con đi ra cổng.
-Thôi ở nhà ngoan về chị mua quà cho! Đi lên phòng đi! –Uyên nói rồi đi ra chỗ ông Lý.
-Thư ở nhà ngoan nhé! Bố đi mấy ngày bố về! Nhớ lời bố dặn nhé! –Ông Lý cười và tạm biệt Thư. Thư không nói gì chỉ vẫy tay. Nàng thấy hơi mệt mỏi vì khoản lo lắng thái quá của bố Lý. Trước lúc ấy ông ấy đã đưa cho nàng một list danh sách số điện thoại của công an phường, rồi mấy người bạn bố quen.
Và ông ấy còn cẩn thận thuê hẳn một đội bảo an túc trực ngoài cổng và đưa đón Thư đi học. Thư thở dài, nàng thấy hơi phiền nhưng thôi cứ kệ đi cho bố yên tâm, thấy bố và chị Uyên đi ra cổng nàng cũng quay người đi thẳng lên tầng chẳng thèm nói với lão ăn mày một câu, chắc trong mắt Thư ông lão chỉ như người ở mà thôi.
Đúng lúc đó… Chiếc xe giường nằm 20 cabin hạng sang đỗ trước cửa nhà ông Lý. Lão ăn mày vẫn đang khúm núm đứng ở cổng chờ ông Lý đi khỏi để khóa cổng, đúng lúc đó ông nhìn thấy mấy người bảo an đã đứng sẵn ngoài cổng… Đúng là người nhà giàu, họ thuê cả đội bảo vệ trong thời gian đi vắng, thế này thì ông cần gì phải trông nhà nữa… Kể cũng yên tâm phần nào.
Năm sáu ông bảo an, có cả phụ nữ, họ đứng ngoài cổng trông như đặc vụ, vì ai nấy cũng mặc vest rồi đeo thẻ đầy đủ, có một ông đang phân chia công việc vì nhà ông Lý quá rộng, có lẽ đó là viên đội trưởng. Tuy nhiên họ chỉ đảm bảo vòng ngoài, còn người phụ nữ kia có lẽ sẽ đảm nhiệm công việc đưa đón Thư đi học. Ông Lý gật gù nhìn sự chuyên nghiệp của họ cũng phần nào thấy an tâm hơn.
-Anh Lý! Anh Lý! Lâu lắm không gặp rồi! –Bỗng một vài ông già, bà cô nhảy xuống xe đến chào ông Lý tay bắt mặt mừng.
-Cháu chào cô ạ! –Uyên lễ phép chào bạn của bố mình.
-Cô chú lên xe đi ạ! Để cháu cất vali cho! –Ông Phụ xe nhảy xuống phía sau kéo vali của Uyên và ông Lý để cất vào cốp trông rất nhanh nhẹn. Ông phụ xe ngẩng lên thì giật mình vì thấy Uyên trông rất cao, mỗi tội trời tối và Uyên đang đeo khẩu trang nên hắn chưa thấy vẻ xinh đẹp của nàng, tuy nhiên với dáng người và cơ thể cực phẩm này hắn chắc chắn đây là một cực phẩm nhan sắc…
-Ui dào! Con bé Uyên đây phải không? Chẹp! Chẹp! Chẹp! Cao lớn xinh gái hơn người rồi! Ông nhé! Ông là ông có phước lắm đó! Ba cô con gái cô nào cũng xinh cũng đẹp như tiên! –Bà cô nhìn Uyên khen hết lời. Làm Uyên xấu hổ chỉ biết cười.
-Khà! Khà! Con gái cả của tôi! Vợ mất sớm, thành thử ra là đi không có ai nên con bé nó đi cùng kể cũng đỡ tủi! –Ông Lý cười nói nghiêng cả người.
-Nào mấy ông bà có lên xe không, tâm sự sau đi! Em chào thủ trưởng! Khà! Khà! Em mời thủ trưởng lên xe! –Một ông bác đầu tóc bạc phơ ngó xuống xe vừa cười vừa nói nhưng vẫn không quên chào ông Lý sếp cũ của mình.
-Thủ trưởng cái gì nữa Khà! Khà! Thôi ta đi con! Ông ở nhà giữ sức khỏe, đóng cổng hộ tôi nhé! –Ông Lý cười nói với lão ăn mày và đi cùng Uyên lên chiếc xe giường nằm 20 cabin. Mấy ông bà bạn của ông Lý nhìn lão ăn mày thấy khúm núm chắc là người ở nên cũng chẳng muốn bắt chuyện cùng, chỉ cười một cái rồi lên xe.
-Anh chị em cô bác nhà mình lên xe chưa ạ? Cháu xin phép xuất phát nhé! Đi thôi anh ơi!!!!! –Tay phụ xe đập bồm bộp vào hông chiếc xe và nhẩy tót lên xe. Trong chất giọng nhanh nhẹn đó đã pha lẫn một chút yểu điệu. Tay phụ xe vừa lên xe đã nhìn ông tài xế âu yếm, hóa ra họ là một cặp đôi đồng tính.
Một tiếng sau khi xuất phát, cả xe vẫn rôm rả nói chuyện với nhau. Chỉ có điều, khi chiếc xe di chuyển đến nhà ông Lý đón hai bố con cũng là hai hành khách cuối cùng nên thế tất cả cabin phía trước đều có người nằm kể cả hàng trên hay hàng dưới, trái hay phải. Chỉ còn duy nhất một cabin phía dưới ở giường trên, nên Uyên đã đi thẳng xuống đó và túm lại váy trèo lên tầng hai.
Vì là xe Vip nên đây là loại cabin đôi, rất rộng, vừa hai người lớn nằm. Lúc này Uyên đang nằm trên phía bên tay phải nếu nhìn từ dưới xe lên. Đối diện Uyên là một cabin đựng chăn gối và đồ dùng, đằng sau là một cái cốp nhỏ thẳng đứng. Phía dưới cùng hàng với nàng là một đôi vợ chồng già, phía bên trái hàng dưới cũng là một đôi vợ chồng già. Bởi vì chuyến đi này chỉ có duy nhất Uyên là người trẻ tuổi còn đâu đều là đồng nghiệp của bố nàng đã nghỉ hưu.
Uyên nhíu lông mày lại, vậy bố mình sẽ nằm đâu đây? Ông ấy còn đang mải nói chuyện dưới kia, mà hàng giữa chỗ đi lại kia lại không có chỗ ngủ, nó là một mặt phẳng ốp gỗ… Chắc bố sẽ lên ngủ với mình rồi… Ngay từ đầu bố mình có nói chuyến đi này là dành cho những cặp vợ chồng già nên có lẽ họ đã thuê chiếc xe này. Như vậy bố sẽ chẳng nằm được với ai.
-Ha ha ha ha… Thôi ta nói chuyện sau nhé các ông! Tôi thấy mấy cụ ngủ say sưa hết rồi lát lại dậy bảo máy bay địch oanh tạc thì chết dở Khà! Khà! Khà! –Mấy ông bà ngồi dưới nói hàng trăm câu chuyện với nhau mà vẫn chưa kết thúc. Lúc này ông Lý đề nghị dừng ở đây cho mọi người ngủ thì đám đông mới bắt đầu giải tán.
Thấy bố chuẩn bị lên, Uyên dịch vào trong để cho bố nằm cạnh mình, tuy hơi ngại vì lớn rồi mà vẫn nằm với bố thế này nhưng không còn cách nào khác nữa. Nàng nghĩ nếu anh Phi mà biết chắc anh ấy sẽ mắng nàng mất, bởi vì trong từ điển của anh ấy chẳng bao giờ có chuyện con gái nằm cùng giường với bố như vậy.
Một lúc sau, Uyên thấy bố mình cứ đứng dưới, thi thoảng thò đầu vào trong cabin phía dưới nói gì đó. Vì đây là cabin đôi nên cái nào cũng có rèm che chắn rất riêng tư. Lúc bố bò xuống chiếc giường ngay dưới chỗ nàng nằm, nàng mới nghe thấy giọng bố Lý.
-Này… Ông à… Tôi hết giường rồi… Bà có thể lên nằm với cháu nhà tôi… Tôi nằm với ông nhà được không? –Giọng ông Lý thều thào nhưng cũng đủ để Uyên nghe thấy. Hóa ra bố đang ngại nằm với mình và đang đi thuyết phục mọi người đổi chỗ.
-Ông chịu khó ông à, sáng mai đến điểm rồi ta tính sau! Bà nhà tôi say xe, nằm dưới quen rồi… Ở trên nó lắc lắm… Mà con gái ông chứ có phải ai đâu mà ngại! Thôi ông chịu khó nhé ông Lý! –Ông cụ trong cabin phía dưới nói khiến ông Lý khó xử chỉ biết cười.
-Thôi lên nằm với cháu nó đi! Gường này rộng lắm ông Lý –Một bà cô ở cabin bên cạnh thò mặt ra khỏi rèm và nói.

3-Ừ… Thôi thế tôi không làm phiền các bác nữa… Tôi xin phép! –Ông Lý cười và đứng dậy. Đập vào mắt ông lúc này là ánh mắt cau có của Uyên đang nhìn ông chằm chằm.
Uyên không nói gì vì nàng không muốn gây ra tiếng động nên nàng dơ một ngón tay thon dài của mình lên chỉ xuống đệm ý nói bố lên đây mà nằm, sao mà lắm sẹo vậy.
-Con à… Con nằm dịch vào một chút… -Ông Lý nắm lấy thanh chắn và trèo lên, thôi đành vậy chứ chẳng còn chỗ nằm nữa rồi. Nhưng điều ông lo lắng không phải là giấc ngủ mà là vẫn đề đụng chạm với Uyên. Vì trước đến nay ông biết con bé tính khó đăm đăm, không giống Như nên chỉ sợ nó nói. Ai dè nó cũng để mình nằm cạnh thế này.
Ông Lý trèo lên giường và nằm xuống, điều đầu tiên ông cảm nhận được là phần đùi mịn màng của con bé vừa chạm vào cái đùi đầy lông của ông. Sau đó là mùi thơm thoang thoảng rất dễ chịu của con gái. Chiếc giường cũng không phải quá rộng, vừa đủ hai người lớn nằm nhưng cơ thể lại chạm hết vào nhau.
-Con à… Con nằm thoải mái không con? –Ông Lý nằm xuống vặn vẹo một chút. Sau đó kéo chăn đắp cho cả hai bố con vì điều hòa trên xe phả trực tiếp xuống khá lạnh.
-Suỵt! Bố nói bé thôi cho các bác ngủ… Bố ngủ đi… -Uyên nói và quay lưng lại với bố để nghịch điện thoại. Nàng chổng bộ mông to về phía ông Lý, khiến tay ông khẽ chạm vào mông nàng. Vì giường vừa đủ nên Uyên hiểu và nàng chẳng nói gì cả, dù gì cũng là bố mình.
Lúc này, ông Lý đang mặc một chiếc áo phông, quần đùi, đi tất, chiếc giầy da của ông đã ném gọn vào một góc phía dưới sàn rồi. Thật không hiểu nổi phong cách ăn mặc của mấy ông bác có tuổi ở thời đại này.
Còn Uyên, nàng mặc một chiếc váy liền đến đầu gối, đi biển mà nên nàng chủ yếu mang váy và bikini chứ quần áo không có nhiều. Nên thế lúc này ở tư thế nằm xoay qua xoay lại, chiếc váy nàng dần tốc lên đùi và bị tay ông Lý chạm vào.
Ông Lý hồi hộp chưa ngủ được nên ông lấy điện thoại ra đọc báo, vì hai bố con cũng là những người khá cao, chân rất dài nên phải thay đổi tư thế liên tục nếu không sẽ khá mỏi. Đọc báo một lúc ông thấy chóng mặt lại cất đi nhắm mắt. Nhưng càng nhắm mắt ông càng để ý đến cơ thể của Uyên.
Con bé xoay người liên tục, tay ông thường xuyên chạm vào đùi và mông nó… Mẩy quá, mềm nữa… Uyên quay phải, nằm thẳng, rồi lại quay phải chứ chưa dám quay trái vì quay trái là quay mặt sang bên bố. Nhưng cuối cùng do nàng quá mỏi rồi nên đành quay sang trái.
Lúc này ông Lý đang nằm thẳng, ông cảm nhận được bộ ngực của con bé đang chạm vào bắp tay mình, cơn hưng phấn lớn dần lên, cuối cùng không chịu nổi hơi ấm này của con bé, sự nhạy cảm đã phá vỡ chút cố gắng cuối cùng của ông, chim ông đã cửng cứng đơ trong chiếc quần đùi.
Ông Lý nằm im bất động, bởi vì ông biết tính cái Uyên khác cái Như… Nhưng nghĩ lại thì đợt trước con bé là người bắt được ông đang nằm ở giường cởi truồng nắm chim. Hình ảnh đáng xấu hổ như vậy mà con bé không ghét ông thậm chí còn lo lắng và đưa ông đi khám. Nghĩ con gái cũng thương mình nên ông thở phào nhẹ nhõm, dù gì đây cũng là tình huống bất khả kháng rồi…
-Con ơi… Con thấy chật à? Hay để bố xuống dưới nằm đất nhé! –Ông Lý thấy Uyên quay người nhiều liền hỏi.
-Dưới đất có gì nằm đâu bố, bố cứ nằm ở đây đi… Tại cái chăn này… Ạ…. –Uyên thò tay ra sau lưng kéo một cục chăn sau lưng nàng rút ra.
-Đó… Thoải mái hơn rồi bố ạ… -Uyên cười, hóa ra vì cái chăn lúc nãy nàng kéo nhiều quá để gác chân, nên nó vun thành một cục sau lưng nàng nên mới hơi chật như vậy.
-Ừ… Thoải mái hơn hẳn… Mà con không ngủ hả? –Ông Lý nói thầm và liếc sang Uyên. Lúc này ánh sáng trong xe đã tắt hết sạch để cho mọi người ngủ. Chỉ còn tiếng nhạc không lời du dương nhẹ nhàng khẽ vang lên.
-Bố nói nhỏ thôi… Có gì bố nhắn tin qua bên con… Đây này… -Uyên chỉ vào điện thoại, vì nàng là một người ý tứ nên không muốn mình bị đánh giá chút nào, với lại nếu trên xe toàn người già chắc chắn người ta sẽ rất khó tính và thuộc típ khó ngủ nên tuyệt đối phải giữ trật tự.
Ông Lý không nói gì, ông nhìn vào gương mặt xinh xắn của Uyên đang bị ánh sáng điện thoại hắt vào. Con bé với cái Như giống nhau quá… Xinh như hai chị em sinh đôi vậy… Tuy nhiên nhiều lúc ông cảm thấy gương mặt con bé lại giống mẹ nó hơn cả. Có lẽ vì do cái tính ương bướng khó ở này của nó. Đấy trong khi lướt điện thoại mà lông mày vẫn cau vào được.
Một lúc sau, ông Lý nằm mãi không ngủ được khi ngực con bé liên tục chạm vào cánh tay ông, phía dưới tay ông cũng thi thoảng chạm vào đùi Uyên. Theo như ông dự đoán nếu nằm tư thế này bàn tay ông ít nhiều sẽ chạm vào bướm con bé nhưng ông để tay ở đó mãi chẳng thấy đâu, có lẽ con bé đang cong mông về đằng kia, vì dù gì nó cũng biết ý biết tứ, chính vì con bé cong mông vào thành xe nên ngực con bé mới chạm vào tay ông nhiều thế này.
Lúc sau Uyên lại xoay người quay lưng về phía ông Lý, thấy vậy ông Lý mới có cơ hội trở mình, ông nằm quay về hướng Uyên như tư thế úp thìa. Do phải xoay mình nên ông Lý không để ý được lực xoay, ông xoay hơi dứt khoát nên vô tình chọc con cu cứng đơ của mình vào mông con bé. Cả ông Lý và Uyên đều giật mình khẽ lùi ra.
Một lúc sau, chiếc xe vào cua ông Lý lại bị đẩy đến chỗ Uyên làm con cu to tướng của ông chọc mạnh dí sát vào mông con bé. Uyên lúc này cau mày lại, nhưng nàng biết không phải do bố mình. Uyên xấu hổ, nàng lại nghĩ đến chuyện lần trước khi dùng tay giúp bố thủ dâm. Lúc đó ông say rượu nên không biết gì cả.
Giờ đây, dương vật ông lại cương cứng thế này, nàng biết một phần cũng do căn bệnh “quá nhạy cảm” của ông ấy. Sơ hở là cửng lên rồi, còn chưa kể nằm sát với nàng thế này. Âu đó cũng là phản ứng bình thường của đàn ông.
Chiếc xe tiếp tục di chuyển và vào cua nhiều hơn, dương vật ông Lý liên tục chọc vào mông Uyên, ông càng dịch ra thì đẩy vào càng mạnh. Điều này càng khiến ông Lý thấy khó chịu, chim càng cửng to hơn. Đến khi đạt mức cực đại thì nó lại càng khó chịu vì chim ông rất dài, nó chọc lên trên chiếc quần đùi căng hết cả ra.
Bị huých vào mông hơi nhiều, Uyên bỗng quay lại cau mày nhìn bố… Ông Lý nhìn Uyên cười ngại. Lúc này ở cabin của ông Lý và Uyên vẫn đang bật cái đèn ngủ màu xanh nên hai bố con nhìn khá rõ biểu cảm của nhau, tình huống thật ái ngại nhưng ông Lý không biết phải làm thế nào. Nếu đây là Như có khi con bé lại giúp ông rồi đó. Nhưng khổ nỗi đây là Uyên nên ông rất lo lắng.
-Bố… Không cố ý… -Ông Lý ghé vào tai Uyên nói thầm khi thấy con bé giận rồi.
-Huhh… -Uyên bặm môi lại và lườm ông một cái rồi quay đi. Một lúc sau nàng đưa cho ông cái điện thoại… Trong đó có ghi: “Con không trách bố, bệnh của bố dạo này thế nào rồi? Có bị tái phát nữa không?”… Hóa ra Uyên lườm không phải vì nghĩ bố biến thái, mà do nàng lo cho bố mình, nằm thế này không thể tránh khỏi, nếu cương lên thì có nghĩa bệnh đã tái phát rồi, mà nàng lại nghĩ đến gương mặt đau đớn của bố ngày hôm đó, chắc ông phải khó chịu lắm…


Còn tiếp…

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng