Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Truyện Sex: Lão ăn mày (Update Phần 156)

Truyện Sex: Lão ăn mày (Update Phần 156)

Phần 152: Chồng, em gái…

-Hmm… Chỉ lần này nữa thôi đó… -Uyên thở dài một cái và chủ động nhún vai đưa tay xuống cầm đầu khấc to tướng của bố chồng đặt vào miệng bướm mình.
-Ahhh!!!… –Chỉ mới đặt vào Uyên đã nhíu lông mày lại rên lên một tiếng hết sức quyến rũ, hai chân nàng dạng to bên trong chiếc chăn của ông Lưu.
-Hờ hờ… -Ông Lưu sướng nổi cả gân mặt lên khi phía dưới đầu khấc ông chạm vào miệng bướm nóng nhờn của Uyên. “Con bé này, thường ngày khó tính khó ở, mặt lúc nào cũng cau có, vậy mà ở trên giường bướm lại nóng và chảy nhiều nước cỡ này…” Bướm càng ấm chứng tỏ con gái càng hứng tình. Mặt ông Lưu gân lên vì sướng, mắt ông trợn lên vì ông cảm thấy mình đã chinh phục được con bé. Một điều tự hào của cánh đàn ông mà phụ nữ ít hiểu được.
Trong một tích tắc, ông nhìn xuống gương mặt kiều diễm của Uyên, ông nghĩ lại lần đầu tiên ông được làm tình với con bé cũng không có bao, nhưng lúc đó lâu quá rồi, lúc này cảm giác như chưa từng được chơi con bé vậy. Sau lần ở phòng tắm công cộng, và sau lần ông bị ốm, ông cứ nghĩ đó là lần cuối ông được làm tình với con bé bởi thái độ gần đây của con bé rất khó gần.
Những thái độ biểu cảm đó, cứ như chưa có chuyện gì xảy ra giữa ông và nó vậy. Tuy nhiên, ngày hôm nay như một sự thay đổi chóng mặt, ông cảm giác mình được con bé xếp ở vị trí thứ hai, mỗi khi con bé có chuyện hay vấn đề gì, nó lại ưu tiên ông…
Có lẽ vì ông là người trong nhà hay sao? Vì sự an toàn? Vì ông đã từng làm tình với con bé? Hay vì nó đang thực sự rạo rực vì tình dục? Đêm nay con bé quá cô đơn? Chẳng biết được… Nhưng ông cảm thấy rất hạnh phúc khi con bé chủ động tìm đến ông, cảm giác thật tự hào khi có con cu hàng khủng cỡ này, ông biết chắc chẳng vì lý do gì nhưng con bé chắc chắn sẽ phải mê và nhớ nó.
Thật thăng hoa, cứ như được trẻ lại vậy, cảm giác này đến cuối đời ông vẫn được cảm nhận sao… Hạnh phúc quá… Thôi thì mặc kệ lý do tại sao, cứ sướng trước đã. Ông Lưu đang tự trải lòng thì ông liếc xuống thấy Uyên đang lườm mình. Ánh mắt này xinh đẹp quá, là đôi mắt khó ở mà ông rất muốn chinh phục… Nhưng tại sao… Con bé lại nhìn mình như vậy?…
-Bố… Có định đút vào không đó? –Uyên thấy ông Lưu đơ người ra một lúc nàng liền cau mày nói với hơi thở dồn dập chờ đợi.
-À! Có! Tại con xinh quá, bố muốn ngắm mãi… Khà! Khà! –Không để con bé mất hứng, ông Lưu gồng đít và bắt đầu đút vào từ từ.
-Ạ… Ạ… -Uyên nhắm tịt mắt lại, hai tay nàng bám lên tay bố chồng và rên từng nhịp một, mỗi khi dương vật ông di chuyển vào bên trong là một lần nàng bị kích thích mạnh vào từng giây thần kinh khoái cảm.
-Hờ hờ hờ… -Gân mặt ông Lưu nổi lên khi chim ông đi dần vào cái bướm khít dịt nhiều nước của Uyên mà không có bao cao su, cảm giác đầu khấc ông đang tách dần lỗ bướm ấm áp của con bé ra để đi vào. Nó vừa tê vừa sướng kèm cảm giác chinh phục rất khó tả.
-Ạ… Ạ… Ạ… -Uyên ưỡn ngực lên khi dương vật bố chồng tiến dần vào bên trong từng chút một, mặc dù lúc nãy cũng đã quen rồi nhưng lúc này cái thứ đó lại tạo cho nàng một cảm giác khoan khoái khó tả, ngực nàng cứ tự ưỡn lên một cách vô thức.
-Hờ hờ… hờ hờ… Sướng quá… -Ông Lưu thở dốc, vừa thở ông vừa dí vào bên trong. Cảm giác không dùng bao sướng hơn rất nhiều, trong bướm Uyên rất nóng và nhiều nước nhờn, mặc dù chim ông đi vào khá trơn tru nhưng cảm giác vẫn khít quá, rõ ràng vừa rồi vừa rồi đi vào dễ vậy mà… Tại sao bướm con bé khác với những cái bướm mà ông đã từng chơi nhiều quá vậy, nó tự động khít vào sao?
Lúc này, ông Lưu mới chợt nhận ra con bé đang co bóp và siết bướm lại một cách vô thức, đây là một hiện tượng tự phát khi khoái cảm của con bé tăng mạnh, nhưng điều đó vô tình lại làm cả hai bố con sướng hơn rất nhiều.
Ông Lưu trợn mắt lên nhìn gương mặt xinh xắn của con bé và cảm thấy mình như trúng mánh lớn vậy. Bất chợt ông cảm thấy thằng Phi con ông là một thằng đại ngốc khi không biết hưởng cơ thể cực phẩm này.
-Ạ… Ạ…. Ạ… Ãhhh!!!! –Uyên ưỡn cao ngực khi dương vật bố chồng cuối cùng đã đâm nút cán vào bên trong. “To quá…”. Uyên khẽ mở mắt ra lơ ma lơ mơ thở dốc vì sướng. Nàng không thể ngờ lần này tâm lý được thoải mái nên sướng hơn trước rất nhiều.
-Hờ hờ hờ… -Ông Lưu trợn mắt nhìn xuống… “khít quá… sao bướm con bé khít vậy chứ, con bé lấy đâu ra nhiều nước mà chảy ra liên tục vậy?” “Đã khít cỡ này lại còn nhiều nước… Trúng số, đúng là trúng số rồi…” Ông Lưu mở to mắt bần thần và không thể lý giải nổi. Nói con bé là linh dục của tiên nữ cũng không sai.
Với một người ăn chơi như ông Lưu, thời trẻ ông gặp không biết bao nhiêu phụ nữ, trải qua bao nhiêu cuộc tình… Phụ nữ gia đình có, ca sĩ có, hoa hậu có… Nhưng họ đều có một điểm chung khi đến với ông là thảo mai và nịnh nọt chỉ để đạt được mục đích, còn chưa kể “lối sống” tình dục của họ rất yếu bởi vì trong đầu họ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền. Thường họ sẽ không chịu được lâu, nhiều lúc sẽ dẫn đến âm đạo bị khô, sau đó nước nhờn cũng không có nhiều, bướm thì rộng…
Nhưng đối với con dâu ông lại hoàn toàn khác, con bé khác biệt với đám phụ nữ đó về mọi mặt, nhất là lúc này, khi ông đã chơi đến hiệp thứ ba con bé vẫn rất hứng tình với cái bướm khít và nóng nhờn khó tả, tuy nhiên đó lại là điểm yếu của con bé, không biết con bé đã thiếu thốn thế nào, cô đơn thế nào nhưng cảm giác lúc này thực sự ông chưa từng được sướng như vậy.
Ông Lưu thở dốc và nhìn xuống bướm con bé, ngoài những sợi lông lơ thơ đang dựng lên thì ông thấy phần gốc bóng nhãy nước nhờn của dương vật đang ở ngay miệng bướm Uyên, ông đã đút vào sâu đến mức những sợi lông nửa bạc nửa đen xoăn tít của ông cọ nhẹ vào hai mép bướm đang mở ra con bé.
Còn lại toàn bộ cây dương vật to dài 20cm đang nằm gọn trong cái âm đạo nóng nhờn của con bé, và cái âm đạo đó đang không ngừng co bóp siết chặt lại. Đúng là bướm khít và chim to gặp nhau nên cả hai mới cảm giác khít và chật chội như vậy. Cũng rất may con bé có nhiều nước nếu không sẽ thật khó để đút vào.
-Hahh… Hahh… Hahh… Hahh… -Uyên thở dốc vì sướng, dưới âm đạo ngứa ngáy của nàng đang bị dương vật bố chồng lấp đầy, cảm giác có cái gì đó nghẹn nghẹn dưới bụng nhưng sướng và thỏa mãn vô cùng. Khoái cảm càng lúc càng dâng trào khiến tim nàng đập rất nhanh.
Cả hai bố con dừng hình một lúc khi toàn bộ dương vật ông Lưu đang nằm trong bướm Uyên. Uyên nhíu lông mày lại vừa thở vừa đưa bàn tay thon của mình xuống xoa bụng, thậm chí nàng còn cảm thấy phần bụng dưới phẳng lì của mình hơi lồi lên vì chim của bố chồng to quá. Nhưng mà sao nó sướng vậy, anh Phi sẽ chẳng bao giờ làm được điều này…
-Nhoét… Nhoét… nhoét… -Ông Lưu trợn mắt nhìn xuống dưới bướm Uyên và cảm nhận sự sung sướng khi cây hàng to dài của ông đang nằm gọn trong đó, nước nhờn của con bé không ngừng tiết ra, mỗi khi mông đít ông run lên thì tiếng nhoét nhoét cũng vậy mà vang lên theo…
Và ông cùng Uyên đã đơ ra thế này vài phút rồi, có lẽ cả hai bố con đang phải dừng lại vì không ngờ cảm giác không có bao cao su che chắn lại sướng đến thế.
-Hờ hờ hờ… Hahh… Hahh… -Uyên thấy ông Lưu dừng lại khá lâu rồi nàng liền liếc nhìn bố chồng thấy ông đang nhìn mình chằm chằm và há hốc mồm ra thở… Hai bố con nhìn nhau một lúc, phía dưới mông Uyên khẽ run lên vì sướng khiến dương vật ông di chuyển nhẹ trong bướm nàng.
-Hahh… Bố sao vậy? Hahh… Không chịu được đúng không?… Lại chuẩn bị xuất nữa hả? –Uyên khẽ mím môi lại cười với gương mặt đỏ ửng khi thấy mặt bố chồng đần ra, chắc hẳn ông ấy phải sướng lắm, vì già thế kia rồi còn được làm tình với gái trẻ cỡ này thì sao mà chịu được chứ… Uyên mím môi lại cười bố chồng mình, trông nàng trong tình huống này thật tinh nghịch và xinh đẹp một cách khó tả.
Ông Lưu mở to mắt khi nghe lời nói đó của Uyên, không ngờ con bé mới 23 tuổi mà trong chuyện tình dục lại đáo để đến vậy… Ông luôn tự hỏi, bọn trẻ bây giờ nó cá tính vậy sao? Hay do tính nết từng đứa? Tại sao cái Uyên hay có những biểu cảm khiến đàn ông dễ động lòng đến vậy chứ… Trông con bé quyến rũ từ ánh nhìn cho đến từng câu nói thẳng thắn có chút châm trọc đó.
Ông Lưu không nói gì vì ông cảm thấy rung động bởi những lời nói cá tính và có chút ngang bướng ấy… “Thật kiêu kỳ” nhưng ông không cảm thấy mình bị coi thường mà ông cảm thấy thực sự rất thú vị và thậm chí là động lòng. Ông luôn thích Uyên bởi cái vẻ kiêu ngạo đó, và bởi cái vẻ bướng bỉnh thường ngày, nhưng nay lại đang nằm dưới ông, cảm giác ông thấy mình như một ông vua vậy đang đi trừng phạt kẻ bướng bỉnh vậy.
Ông Lưu trợn mắt lên và nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Uyên, lúc thì cau mày, lúc thì ưỡn bộ ngực to lên rồi lườm ông, không biết phía dưới cái bướm khít dịt của con bé ngứa ngáy đến mức nào, nhưng bộ dạng này thật khiến ông thấy mê mẩn, nếu không phải vợ của con trai ông, chắc ông sẽ dồn cả gia sản để xin cưới Uyên về làm vợ ngay lập tức.
-Con ơi… Hờ hờ… -Ông Lưu bất ngờ mở to mắt lao xuống ôm chặt Uyên và hôn vì ông không thể chịu được nữa rồi, bộ ngực nhiều lông của ông áp xuống bộ ngực to đàn hồi của Uyên, làn da mịn màng mát mẻ và đầu ti của con bé chọc vào người ông Lưu khiến ông sướng như muốn xuất ngay lập tức vậy. Con bé nói không sai, nếu với tình trạng lúc này nếu không cẩn thận ông sẽ xuất mất.
-Um… Um… Chụt… Chụt… Chụt… –Uyên cũng hôn đáp trả và đưa tay lên ôm bố chồng, hai bố con trần truồng ôm nhau trong chăn và cuốn lưỡi với nhau trông cảnh tượng hết sức kích dục.
-Um… Um… Chụt… Chụt… Chụt… Hahhh… Hahh…. Hahhh… -Ông Lưu hôn Uyên xong lại quay ra hôn tai và liếm cổ con bé khiến con bé ngửa cổ lên và thở dốc.
-Ahhh… Hahh… Ahhh… Hahh… Ahhh… Hahh… -Uyên nhắm tịt mắt lại vừa rên vừa thở với trái tim đập nhanh, phía dưới dương vật bố chồng vẫn đang cắm sâu trong âm đạo nàng mà chưa di chuyển.
-Hờ hờ hờ… Chụt… Chụt… Chụt… Còn lâu… Hờ hờ… Còn lâu bố mới xuất… Hờ hờ -Ông Lưu vừa nói vừa hôn cổ Uyên và ngửi mùi thơm của con bé, lúc này vì ông thấp hơn nên ông rướn lên cao mới với tới mặt của Uyên được, nhưng chính vì vậy ông càng dí chặt, ép chặt chim mình vào bướm khiến con bé phải dơ cả hai chân lên cao.
-Ahhh… Hahh… Hahhh…. Ahhh!!! Để rồi xem… Ãhhh!!! –Uyên nhắm tịt mắt lại, đôi môi đỏ hé ra vừa thở vừa nói với đôi lông mày lá liễu nhíu lại trông rất gợi tình, hai đầu ti nàng cứng đơ chọc vào cơ thể béo ú của bố chồng.
-Hờ hờ… Rồi xem… Chụt!! Chụt!! Chụt!! Hà… Hà… Bố chưa xuất được… Hờ hờ… Bố sẽ làm con sướng… Hờ hờ… -Ông Lưu vừa hôn cổ Uyên vừa nói, vẫn là cái nết đáp trả bướng bỉnh đó nhưng tại sao ông lại thấy con bé đáng yêu vậy chứ. Cả hai chị em nhà này, thật giống nhau mà.
Ông Lưu thầm nghĩ, nếu đúng là ông chưa xuất tinh hai lần trước thì có lẽ khi đút vào đây ông đã xuất ngay lập tức rồi, tại sao bướm con bé lại cho cảm giác tê và sướng vậy chứ, cứ như có hàng ngàn tia nước nhỏ li ti bắn vào dương vật ông vậy, bướm con bé khiến mọi tế bào trong cơ thể ông phải run lên vì sướng.
-Um… Ahhh…. Hahhh… Ahhh…. Hahhh… Ahhh…. Hahhh… -Uyên nhíu lông mày lại ngửa cổ lên rên rỉ, nàng cũng sướng chẳng kém gì bố chồng… Mọi vị trí nhạy cảm của nàng đang bị ông làm sướng. Hai tay nàng ôm chặt người bố chồng, lông mày nhíu lại, phía dưới mông nàng khẽ hẩy lên trong vô thức vì nàng muốn ông di chuyển lắm rồi.
Trông hai bố con lúc này chưa bao giờ khẩn trương vội vã như thế, chiếc chăn bùng nhùng theo nhịp cơ thể của cả hai bố con… Cả hai đều quá sướng không thể tự chủ được cảm xúc và hành động, cả hai người cứ giật lên và làm mọi thứ vụng về hơn thường ngày vì đang có một cơ thể tê dại khó kiểm soát.
-Hờ hờ… Chụt! Chụt! Chụt!… Um… Um… Um… –Thấy con bé hứng phát điên, ông cũng không để Uyên chờ lâu, ông quay sang hôn con bé và rút ra hai phần ba chiều dài dương vật rồi đóng vào. Ông Lưu gồng cứng mặt khi chim mình bắt đầu di chuyển, với cái bướm cực phẩm cỡ này, được chơi không bao là một “thành tựu” sung sướng nhất của đời ông. Ông thầm nghĩ kể cả thằng nào có gọi là bậc thầy cao thủ của tình dục mà được địt vào đây thì cũng dễ “chịu thua” như ông thôi.
-Nhoét!!! Ãhhh!!!! –Khi bị bố chồng đóng cái đầu tiên Uyên phải há miệng ra để rên vì sướng. Sau đó nàng lại há đôi môi đỏ ra để bố chồng hôn. Ông Lưu run rẩy khi tiếp tục được hôn Uyên, con bé có một mùi thơm quyến rũ vô cùng.
Chưa kể con bé còn có tiếng rên nịnh tai kinh khủng, nó sẽ “giết chết sự tự tôn của một thằng đàn ông ngay lập tức bằng cách khiến tâm lý của hắn bị kích động mạnh và phải “chịu thua” sau khi nghe thấy tiếng rên này. Kể cả là những bậc thầy có nhiều năm kinh nghiệm như ông Lưu cũng phải siêu lòng.
-Chụt… Chụt… Chụt… -Trông mặt ông Lưu rất thỏa mãn, ông ngậm môi dưới của Uyên và mút chùn chụt, vừa mút ông vừa rút chim ra và đút vào từ từ, với độ khít cỡ này không cẩn thận lại xuất nhanh thì nhục lắm, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm, ông sẽ cố gắng hết sức mình, vận dụng hết mọi kỹ năng và sức lực vào lần này để khiến con bé chết mê chết mệt như ông đã từng nói.
-Ahhh!!! UM!!! Ãhhh!!!! UM!!! Hahh… Hahh… -Uyên vừa rên vừa để bố chồng hôn, cả cơ thể nàng run lên từng đợt mỗi khi chim ông tiến vào trong bướm. Bên dưới âm đạo ngứa ngáy của nàng thực sự được thỏa mãn với con cu to dày 20cm của bố chồng.
Lúc sau ông Lưu dứt môi Uyên ra và chống hai tay dậy… “Ahh…” Chỉ thấy Uyên rên một tiếng và thở mạnh nhìn ông Lưu với đôi môi đỏ mọng khẽ hé ra, đôi mắt khép hờ trông rất hứng tình.
Sau đó không để con bé chờ lâu, mông ông bắt đầu hẩy như một dải lụa gặp gió, nhìn mông ông hẩy rất dẻo, chậm rãi từng chút một, nếu không biết ông là một doanh nhân thì tưởng đâu ông là một diễn viên múa.
-Hờ hờ… Sướng quá con ơi… Hờ hờ… -Mắt ông mở to nhìn biểu cảm sung sướng của Uyên và bộ ngực to tròn của con bé, hai đầu ti hồng hào cứng đơ nhô lên cùng với nhịp thở gấp. Ông lúc này không những được sướng ở cảm giác, ông còn sướng về thị giác và tinh thần. Chắc kiếp trước ông phải là một vĩ nhân nên kiếp này ông mới được sướng như vậy.
-Hờ hờ… Sướng… Bố sướng quá… Hờ hờ… -Ông Lưu bắt đầu nhấp nhanh hơn một chút và duy trì tốc độ vừa phải. Không biết ông đã làm tư thế này bao nhiêu lần mà cặp mông béo của ông di chuyển dẻo như kẹo kéo vậy, động tác này khiến dương vật đi vào bướm Uyên vừa mạnh mẽ, vừa trơn tru lại vừa có sự khéo léo kèm một chút nhẹ nhàng ân cần như đang xoa dịu tâm trạng của Uyên lúc này.
Đối với kỹ năng hết sức tuyệt đỉnh này của bố chồng, ông khiến con dâu mình ưỡn ngực, cơ thể run rẩy, mông uốn éo không ngừng và rên càng lúc càng to hơn.
-Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! –Uyên nhắm tịt mắt lại rên, phía dưới âm đạo nàng vang lên những tiếng nhoen nhoét của nước nhờn vì sự ma sát với cây hàng to dài của bố chồng.
-Hờ hờ… Con sướng không? Hờ hờ… -Ông Lưu đưa tay lên bóp vú Uyên và hỏi khiến nàng có chút cau mày lại.
-Hờ hờ… Con… Con sướng không? –Ông Lưu tiếp tục gặng hỏi vì ông rất thích nghe Uyên thừa nhận, nó như một căn bệnh vậy.
-Hahh… Bố… Đừng hỏi nữa… Ãhhh!!! –Uyên khẽ mở mắt ra lườm ông Lưu. Thấy ánh mắt con bé ông Lưu liền không dám hỏi thêm, ông chỉ thắc mắc trong cơn sướng cỡ này mà con bé vẫn lườm mình với ánh mắt đó được, thật là tài…
Thấy con bé không mấy thích thú với những câu hỏi, ông bắt đầu bám vào phần đùi trắng mịn của Uyên và sờ mó khắp nơi như thể ông rất nhớ cặp đùi này của con bé vậy. Nó vừa dài vừa trắng mịn không chút vết nhỏ nào, thật là khó tin con bé lại có làn da đẹp cỡ đó.
-Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Hờ hờ hờ… -Ông Lưu vừa hẩy hông vừa ưỡn cái bụng béo của mình ra để ngồi thẳng người và kéo một bên chân của Uyên lại gần mồm, ông vừa làm tình vừa mút bắp chân của con bé một cách ngon lành.
-Chụt!! Chụt!! Chụt!! Chụt!! Hà hà hà… Thơm quá… Chụt!! Chụt!! Chụt!! –Ông Lưu nhắm mắt lại mút bắp chân Uyên trông cực kỳ thỏa mãn.
-Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! –Uyên vừa rên vừa khẽ mở mắt ra nhìn và cảm thấy ông ấy hâm rồi, nhưng chính vì hành động đó nên nàng cảm thấy mình được yêu chiều cưng nựng khác hẳn với tính cách và kiểu làm tình nhạt nhẽo của Phi.
Mút một lúc, ông Lưu sờ vào phần đùi trong của Uyên rồi tách hai chân nàng ra và nhìn xuống, ông chỉ thấy cây dương vật đen thùi lùi của ông đang đi ra đi vào cái bướm non trẻ của con dâu mình. Hai mép bướm hồng tách sang hai bên để đón những cú thúc chất lượng từ cây hàng to dài, chỉ thấy nước nhờn đã rỉ ra ướt hết phần đùi trong của con bé và ướt nhẹp sang lông dái và hạ bộ của ông.
-Bố… Đừng nhìn!! Ãhhh!!! –Uyên cau mày lại xấu hổ vì thấy ông liên tục nhìn xuống dưới bướm mình, mặc dù nàng rất tự tin về cái bướm đẹp của mình nhưng Uyên vẫn xấu hổ vì đây không phải chồng nàng. Với lại chim ông ấy đang đi ra đi vào nơi đó, nhìn như vậy xấu hổ lắm chứ.
-PẠCH!!! –Ông Lưu bỗng đóng vào một cái mạnh làm dương vật chọc sâu vào bên trong, đầu khấc ép chặt vào miệng tử cung con dâu mình. “Ãhhhhh!!!”… Việc này khiến Uyên mở to mắt rên lớn vì bị bất ngờ. Sau đó nàng lườm bố chồng… Đang chậm chậm tự nhiên đút một cái như vậy ai mà chả giật mình chứ.
Ông Lưu thở dốc, ông dí chặt như thể ông muốn đút hết vào trong bướm Uyên vậy, chỉ thấy hạ bộ ông dí chặt vào bướm con bé, chặt đến mức lông dái ông còn chạm vào lông bướm của Uyên. Lúc này dương vật ông đã hoàn toàn biến mất, cảm giác thật chặt chẽ như cây đinh đóng hết xuống ván gỗ vậy.
-Ãhhh!!! -Uyên cau mày lại và xoa bụng, hơi thốn nhưng mà sướng quá… Già mà chim to phát khiếp… Bên trong bướm nàng liên tục co bóp và siết lại, tại sao lại chặt thế này chứ, cảm giác được lấp đầy hoàn toàn, chật chội vô cùng… Uyên khẽ mở mắt ra nhìn thì đúng lúc đó ông Lưu lao xuống ôm trầm lấy Uyên và hôn nàng.
-Chụt!! Ãhhh!!! Chụt!!! Chụt!!! –Uyên lại há miệng ra cho ông Lưu hôn và chỉ đáp trả lại có chút hời hợt.
Như kiểu vẫn chưa thỏa mãn, cảm giác ông Lưu muốn đút cả hòn dái vào trong bướm con dâu mình vậy. Ông đạp hai bàn chân xuống đệm và dí chặt thêm, nhìn người ông khom khom như vận động viên bóng bầu dục đẩy tới với đối thủ. Dương vật dí chặt vào đến mức khiến mông của Uyên bị nhấc lên cao khiến hai chân nàng cũng thế mà dạng to ra.
-Ãhhh!!! Bố… Ãhhh!!! Bố làm gì đó… Ãhhh!!! –Uyên xoa bụng liên tục vì thốn và sướng, đôi chân dài nàng vung vẩy một chút rồi dừng lại. Bỗng mông đít ông Lưu nhấp nhanh rung lên bần bần, không phải ông rung vì mất kiểm soát mà ông rung vì kỹ năng của ông là như vậy.
-Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Ahhh!!!! Ahhh!!!! Ahhh!!!! Ahhh!!!! –Vì chim đang dí sát vào bướm nên chỉ vang lên tiếng nước nhoen nhoét phía dưới. Còn Uyên thì xấu hổ vì thấy cái dáng này thật kỳ cục.
-Ahhh!!!! Bố!!! Ahhh!!!! Ahhh!!!! Thả con ra!!! Ahhh!!!! –Uyên cau mày lại một tay xoa bụng, một tay đập xuống giường, với cơ thể run rẩy cỡ này, nàng không còn chút sức nào để cưỡng lại.
-Hờ hờ… Sướng không con? Hờ hờ… Tư thế này được chứ? Hờ hờ… -Ông Lưu vừa nhấp vừa hỏi.
-Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! BỐ!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! –Uyên cau mày lại rên rỉ và không cưỡng lại được.
-Hờ hờ… Thế nào… Sướng chứ con?… –Ông Lưu vừa dí vừa cười khi thấy con bé xoa bụng nhiều quá. Càng lúc ông càng dí khỏe khiến hai bố con bị di chuyển chéo cả sang một bên.
-Sướng!!!… Ãhhh!!! Nhưng mà kì quá… Ãhhh!!! Ãhhh!!! Bố thả con ra… -Uyên đành phải thừa nhận và đập tay vào vai bố.
-Hà.. Hà… -Ông Lưu cười rồi nới lỏng hạ mông con bé xuống giường và chống đầu gối xuống đệm. Ông thở phì phò và nhìn Uyên cười.
-Hahh… Sao bố nghịch thế hả? Hahh… Hahh… Hahh… -Uyên vừa thở dốc vừa lườm ông Lưu.
Ông Lưu chỉ biết cười, sau đó ông ôm đùi Uyên và kéo con bé nằm về vị trí cũ. Ngay lúc đó ông luồn hai cánh tay của mình xuống dưới lưng Uyên và bế thốc con bé lên.
-Ahhhhhh!!!!!! Bố lại làm gì… Ãhhh!!! –Uyên bất ngờ bị bế lên, cơ thể nàng run rẩy khi ở tư thế này chim bố chồng liên tục chọc vào tử cung nàng. Uyên nhíu lông mày lại và tiếp tục xoa bụng.
Ông Lưu ngồi ở giường với cơ thể béo ục ịch, tấm lưng như cái phản cong lại y chang con tôm để bế Uyên. Uyên chống hai đầu gối xuống giường và ngồi trên hạ bộ bố chồng, bình thường nàng đã cao nay ngồi thế này đầu ông Lưu chỉ với được đến vú của nàng.
Theo phản xạ Uyên cong mông và ưỡn ngực ra khiến bộ ngực to đập vào mặt ông Lưu làm ông vùi mặt vào đó và đưa tay lên bóp, vừa bóp ông vừa há miệng ra để mút. “Chụt! Chụt!” Tiếng mút vang lên cũng là lúc tay ông đưa ra sau lưng Uyên và ôm chặt con bé.
-Ahhh!!! – Cơ thể Uyên giật nhẹ, vì tê nên mông nàng di chuyển vô thức, nó lắc qua trái qua phải làm đầu khấc ông Lưu gạt qua lại miệng tử cung nàng.
-Ahhh…. Hahh… Hahh… -Uyên vì run quá, cơ thể nàng giật lên khi đầu khấc bố chồng ép chặt vào miệng tử cung, nó khiến đầu óc nàng trống rỗng mơ hồ không suy nghĩ được gì vì cảm giác này nó quá sướng, như mọi khoái cảm của nàng đang chi phối ý chí của nàng vậy. Nó khiến cơ thể nàng tê từ ngón chân lên tới tận não… Bỗng người Uyên giật lên đùng đùng… “Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!! Ãhhh!!!”.
-Hờ hờ… Con sao vậy? Con… -Thấy Uyên cúi mặt xuống, mái tóc dài xõa hết vào mặt ông, mông và người giật liên tục khiến ông lo lắng liền gặng hỏi.
-Hahhh… Hahhh…. Không… Con không sao… Hahhh… Hahh…. –Uyên vừa run vừa nói. Tuy nàng nói vậy nhưng ông Lưu đã nhìn thấu cảm xúc của nàng, ông vừa hãnh diện vừa thấy sướng khi khoái cảm của con bé tăng đột biến như vậy, như thể con bé đã lên đỉnh rồi…
-Chụt… Chụt… Hà Hà… -Mới chỉ ngồi lên mà đã vậy nên ông Lưu ôm chặt Uyên và để kệ cho con bé run một lúc… Ông vừa ôm vừa hôn lên vú và lên vai của Uyên, sau đó ông liếm xuống đầu ti và mút “chùn chụt”. Đầu ti hồng hào của Uyên bị mút nhiều nên trông nó đỏ hẳn lên.
-Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! –Mặc dù chưa di chuyển nhưng như thế cũng làm Uyên sướng lắm rồi, cơ thể nàng tê không thể tự chủ, lúc này nàng chỉ có thể để mặc cho cơ thể tự giật như vậy.
-Chụt… Chụt… -Ông Lưu hôn liếm khắp ngực, vai Uyên, mùi thơm của cơ thể và làn da mịn màng của con bé thật khiến ông thấy hưng phấn mạnh, đây là một loại mùi hương tự nhiên tỏa ra từ cơ thể Uyên, nó như để quyến rũ đàn ông vậy, ngửi lâu rất có thể sẽ bị xuất tinh sớm.
Ông Lưu thở mạnh, ông biết khả năng của mình nhưng vẫn dè chừng cơ thể cực phẩm này, ông không biết mình có thể sẽ xuất lúc nào nếu con bé di chuyển, nhưng ông đang cố tình “ngâm” con cu của mình trong đó để nó có thể “bình tĩnh” lại được mà sẵn sàng lâm trận.
Một lúc sau thấy đã ổn, ông Lưu ôm chặt Uyên và từ từ ngả xuống giường. “Nhoét nhoét” vì chảy quá nhiều nước “sướng” nên khi di chuyển như vậy nó đã vang lên những âm thanh ma sát phía dưới bướm.
-Ạ… Ạ…. Ãhhh!!!! –Cuối cùng hai bố con cũng nằm xuống giường khi Uyên đang ở trên người ông Lưu. Cơ thể cực phẩm cân đối của nàng đè lên cơ thể béo ú đầy thịt của bố chồng, chỉ có phần dưới là dũng mãnh. Nó đang cắm nút cán sâu hết cỡ vào trong cơ thể Uyên, mặc dù nó dài 20cm và to như cái cổ tay nhưng âm đạo Uyên vẫn có thể giãn ra để ôm chặt lại nó. Cảm giác khít dịt không bao cao su này khiến cả hai sướng đến phát điên cũng không phải là ngoa.
-Hahh… Bố… Bố sao vậy? –Thấy ông Lưu không dám di chuyển Uyên liền hỏi.
Khi nằm xuống Uyên quay mặt vào trong tường vì lúc này đầu nàng đang ở sát đầu ông Lưu, nàng không muốn mình và bố chồng quá tình cảm, nó dễ khiến ông có những suy nghĩ sai lệch. Tuy mới 23 tuổi nhưng những vấn đề cảm xúc Uyên biết khi nào thì cần né tránh, khi nào thì cần chiều chuộng.
-Bố… Bố làm bây giờ đây… -Mặt ông Lưu nhăn lại cười trừ vì ông sợ nếu di chuyển sẽ xuất mất, ngâm trong này mà cơn sướng nó cứ tăng lên liên tục thật khó hiểu.
-Bố… sợ xuất à? Hahh… Hahh… -Uyên vừa nói vừa thở dốc và nằm bẹp trên người bố chồng.
-Không! Bố thấy con run quá, sợ con bị sao… Hà hà… -Ông Lưu cười trừ, biết con bé thẳng tính mà không nghĩ trong lúc này nó lại hỏi câu đó.
-Hahh… Nếu… Hahhh… Bố muốn xuất… Thì xuất đi… Hahhh… Đừng cố… -Uyên cũng không gượng ép vì nàng biết bố tuổi cao rồi, không nên cố quá, nếu có chuyện gì xảy ra thì chết dở.
-Bố… Xuất trong con nhé… Hờ hờ… -Ông Lưu nói xong câu đó thì chim cửng lên một cái vì sướng, cảm giác được xuất trong con bé Uyên là mơ ước bấy lâu nay của ông, trước nay làm tình với nó, con bé toàn bắt xuất ra ngoài hoặc muốn xuất trong thì ít cũng phải có bao cao su.
-Không được… Nhỡ có em bé thì sao bố?… Hahh… Hahh… -Uyên mím môi, nhíu lông mày lại và cảm giác chim ông vừa cửng lên khi nói đến vấn đề đó, chả lẽ lại thích xuất vào trong vậy sao…
-Không có đâu con… Hờ hờ… Bố già rồi… Không có được… -Ông Lưu vừa nói vừa xoa lưng của Uyên rồi cong hông lại để rút một phần dương vật ra và bắt đầu đút vào từ từ.
-Ãhhh!!!! Ai mà biết được… Ãhhh!!!! Với lại… Xuất trong… Thì khác gì vợ chồng chứ… Ãhhh!!!! –Uyên cau mày lại vừa nói vừa rên vì phía dưới ông Lưu bắt đầu di chuyển. Thực ra nàng vẫn muốn giữ lại một cái gì đó cho Phi, nhưng lúc này mà nghĩ đến Phi chỉ khiến nàng thấy khó chịu.
-Hờ hờ… -Ông Lưu không biết nói gì khi con bé nói vậy, ông tóm chặt bộ mông to của Uyên rồi bắt đầu hất mông đều đặn.
-Ãhhh!!!! Này bố!!! Ahhh!!! Bố mà xuất vào trong… Ahhh!!! Ahhh!!! Thì đừng trách con… Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! –Uyên chống tay xuống đệm và khẽ gượng dậy nhìn ông Lưu chằm chằm, mái tóc dài của nàng xõa xuống mặt ông, chỉ thấy ông ta nhăn mặt như thể chuẩn bị về đích vậy.
Ông Lưu liên tục thúc vào mông Uyên khiến nàng phải ưỡn ngực lên, mông nàng cong ra sau và ngồi xuống hạ bộ bố chồng. Lúc này cơ thể Uyên cong như một tác phẩm nghệ thuật vậy, trông nàng xinh đẹp quyễn rũ vô cùng với làn da trắng muốt, bộ ngực to tròn ưỡn cao lên với đôi mắt nhắm tịt và tiếng rên khoái cảm đến cùng cực.
-Pạch!!! Pạch!! Pạch!!! Hờ hờ… -Ông Lưu gồng lên bóp mông Uyên và kiễng chân để tăng tốc, tiếng hạ bộ ông va vào mông Uyên vang lên khá to, phía dưới bướm Uyên chảy ra rất nhiều dịch nhờn, chảy xuống hai hòn dái bố chồng rồi chảy xuống ga đệm nhiều đến mức ướt cả một vũng to.
-Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! Ahhh!!! –Uyên nhắm tịt mắt lại rên, cơ thể nàng run bắn lên vì sướng, mông giật giật liên tục. Thấy vậy ông Lưu liền dồn sức.
-PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! ÔI!!! ÔI!!! Ô!!! –Ông Lưu gồng chân đóng mạnh khiến mông Uyên bị va vào liên tục đỏ ửng lên.
-AHHH!!! AHHH!!! AHHH!!! AHHH!!! AHHH!!! –Kèm theo đó tiếng rên của Uyên cũng lớn hơn, người giật mạnh hơn, hai bản tay thon dài của nàng bám chặt xuống người ông Lưu và nắm chặt lại như muốn cấu ông vậy.
-AHHH!!! Bố!!! Bụp bụp! Dừng lại!!!! AHHH!!! AHHH!!! AHHH!!! Dừng lại!!!!! –Uyên đấm vào ngực ông Lưu vài cái yếu ớt vì cơ thể nàng mất hết sức lực rồi.
-PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!!!!!!!!!!!! Hô Hô Hô… Sao vậy con? –Ông Lưu đóng một cái nút cán vào bên trong và trợn mắt lên rồi dừng lại hỏi Uyên.
-Ahhh!!! Bố… Ahhh!!! Con sợ bố… Ahhh!!! Không kiềm chế được… Ahhh!!! Nên… Bố rút ra đi… Ahhh!!! Hahh!!! Hahh!!!… –Uyên vừa thở vừa nói như đứt hơi, nàng nhìn thẳng vào mắt bố chồng vì nàng sợ ông sẽ xuất vào trong mất.
-Con à… Bố xin con… Hờ hờ… Cho bố xuất vào trong một lần thôi… Hôm nay, bố không biết con có chuyện gì… Hờ hờ… Bố biết con đang buồn… Hờ hờ… Bố không biết an ủi con thế nào… Nhưng… Cho bố xuất vào trong một lần nhé… Hờ hờ… -Ông Lưu vừa thở vừa nói, bàn tay ông vẫn vuốt ve phần mông của con dâu mình.
-Hahh… Hahh… Hahh… Bố gian xảo… Bố định xuất vào trong… Hahh… Hahh… Khi mà con… Hahh… Hahh… Không đồng ý… Hahh… Hahh… -Uyên vừa thở vừa nói câu được câu không và cau mày lại.
-Bố xin lỗi… Hờ hờ… Lâu lắm rồi… Hờ hờ… Hôm nay bố chỉ xin con… Hờ hờ… Một ngoại lệ duy nhất… Hờ hờ… -Ông Lưu cũng thở như đứt hơi với cái mặt nhăn nhúm như đít khỉ.
Uyên không nói gì, nàng thở mạnh với bộ ngực to nâng lên hạ xuống và liếc nhìn xuống gương mặt khắc khổ của ông Lưu. Vì đang sướng nên cơ thể nàng thi thoảng lại run lên, với cơ thể nhạy cảm cỡ này, lý trí nàng thật khó mà suy nghĩ thấu đáo khi đang bị chim ông cắm sâu vào trong âm đạo thế này.
-Đi mà con… Chỉ lần này thôi, cả cuộc đời bố chưa bao giờ được làm tình với một người nào xinh đẹp như con… Hờ hờ… Con cho bố toại nguyện được không? Bố rất muốn xuất vào trong con… Hờ hờ… Nếu con lo lắng… Hờ hờ… Thì mai bố mua thuốc tránh thai… Bố biết… Thuốc tránh thai cũng không tốt… Hờ hờ… Thì…
-Chỉ lần này thôi đó… -Ông Lưu đang nói thì bị Uyên ngắt lời. Mắt ông Lưu sáng như đèn pha khi con bé đồng ý. Uyên mím môi nhắm mắt lại, hai bàn tay nàng run run cào nhẹ lên người ông Lưu trông mơi gợi vô cùng, có lẽ hôm nay nàng cũng muốn thực sự được sướng và được yêu chiều.
Nghĩ đến Phi ngày hôm đó nàng còn không biết hắn ta có xuất vào con bé Như không nữa, nhưng để trả thù nàng sẽ cho bố chồng xuất vào trong nàng để bõ tức, chả muốn giữ gì cho hắn ta nữa. Với lại lúc này cơ thể nàng hưng phấn lắm rồi, lý trí cũng yếu ớt nên đành chiều ông ấy một lần, dù gì ông ấy cũng làm rất tốt khi nàng chuẩn bị lên đỉnh lần thứ tư rồi.
-Cảm ơn con!! Hờ hờ… -Ông Lưu vì sướng quá, ông vội vàng kéo Uyên nằm xuống và ôm chặt con bé, ông kéo đầu con bé lại hôn, ngay lúc đó Uyên cũng hôn đáp trả lại bố chồng cho ông ấy thực sự được toại nguyện một lần.
-Um… Um… Um… Chụt! Chụt! Chụt! Chụt! –Hai bố con cuốn lưỡi với nhau một lúc rồi Uyên dứt môi ra.
-Nhanh lên bố… Hahh…. Hahh… -Uyên lại chống tay ngồi dậy. Thấy thế ông Lưu bắt đầu gồng chân lên và đút.
-Pạch!! Pạch!! Pạch!! Pạch!! Pạch!! Pạch!! Ahh!!! Ahh!!! Ahh!!! Ahh!!! Ahh!!! –Tiếng rên và tiếng pạch pạch hòa lại quyện với nhau.
-PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! PẠCH!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! –Tiếng hạ bộ ông Lưu đập vào đùi Uyên càng lúc càng mạnh và nhanh hơn, tiếng rên của Uyên cũng vậy, cũng vì thế mà to hơn nhiều. Lúc này cả hai bố con đang cùng “kéo” nhau lên đỉnh. Ngay lúc đó vì không chịu được cơn sướng này, Uyên tự hẩy hông mỗi khi ông Lưu đút nút cán, thấy con bé chủ động ông Lưu liền dừng lại âu cũng để nghỉ lấy sức.
-Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Ãhhh!!!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! –Uyên di hông mỗi lúc một nhanh, hai tay nàng bám chặt dưới cơ thể ông Lưu. Bên trong bướm cây hàng to dài của bố chồng liên tục quẹt đi quét lại miệng tử cung Uyên khiến nàng giật lên như điên nhưng vẫn cố gắng hẩy hông nhanh nhất có thể, có lẽ nàng đã quá sướng rồi, không thể tự chủ được nữa.
-Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Nhoét!! Ahhhh!!!! Ahhhh!!!! Ahhhh!!!! Ahhhh!!!! Ahhhh!!!! Ahhhh!!!! –Uyên chống đầu gối di đi di lại và siết chặt bướm, cảm giác chim ông Lưu như bị bóp nghẹt nhưng mà điều đó khiến ông sướng muốn nổ tung não, ông biết mình sắp xuất nên lúc sau ông kiễn chân lên. Cùng với nhịp di hông, ông đưa tay bóp chặt bộ mông to của con bé rồi bắt đầu đóng.
-PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! ÃHHHH!!!! –Tiến rên vang lên rất thoải mái như thể không có ai ở nhà vậy. Mặt ông Lưu nhăn tít lại, răng nghiến chặt và dồn nhưng cú thúc cuối cùng.
-PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! PẠCH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! AHHHH!!!! PẠCH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ÃHHHHHH!!!!!!! –Ông Lưu đóng một cái nút cán rồi xuất tinh ồ ạt thẳng vào miệng tử cung của Uyên.
Ngay lúc đó vì “phê” quá Uyên cũng bị khụy tay và rơi thẳng xuống nằm gục trên người bố chồng rồi giật cả mông lẫn người lên như bị điện giật vậy, nàng vừa giật vừa run lẩy bẩy. Lúc này nàng cảm nhận rất rõ tinh trùng nóng hổi của bố chồng đang bắn thẳng vào tử cung mình rất nhiều. Cảm giác tinh trùng phọt mạnh vào trong cũng khiến khoái cảm cao trào của Uyên tăng mạnh.
-Hahhh!!! Hahhh!!! Hahhh!!! –Uyên thở dốc và giật người liên tục từ nãy đến giờ chưa dừng lại, lần lên đỉnh này sướng quá… Cuối cùng nàng đã lên đỉnh lần thứ tư, còn ông Lưu xuất tinh ba lần.
Cả hai bố con nằm ôm nhau thở dốc như hụt hơi vậy, đã vài phút trôi qua mà hai người vẫn ôm nhau. Uyên vẫn chưa hết cơn sướng khi cơ thể thi thoảng bị giật lên vài cái, tuy nhiên trong bướm Uyên dương vật ông Lưu đã nhỏ dần xuống. Uyên mím môi lại thở, nàng chợt nghĩ lão ăn mày vẫn khỏe hơn bố chồng nàng khi ông ấy liên tục cứng mỗi khi xuất tinh, cảm giác như ông không bao giờ nhỏ xuống vậy.
Lúc sau, Uyên run rẩy chống tay dậy và kéo cây hàng to tướng của bố chồng ra ngoài, dương vật ông Lưu được kéo ra với tình trạng mềm oặt như bị Uyên rút hết sinh lực vậy. “Bộp” nó chui ra khỏi bướm Uyên và rơi cái bộp xuống bụng vì sức nặng của nó.
Uyên nhíu lông mày lại, cảm giác tinh trùng đang chảy ra, nàng đưa tay che bướm và uể oải nằm sang bên cạnh và kéo chăn trùm kín người. Ông Lưu thở dốc và quay sang thấy con bé trùm chăn nên cũng không dám gọi. Uyên bỗng chốc chảy nước mắt, nàng cũng không hiểu cảm xúc của mình lúc này mặc dù cơ thể đang rất sảng khoái.
Cảm giác như sau khi đạt cực khoái nàng dường như tỉnh lại và nhận ra bản thân đã bị dục vọng thúc đẩy và lỡ phát sinh quan hệ với bố chồng, sâu thẳm trong nàng, nàng vẫn muốn giữ phẩm hạnh với Phi nên cảm giác hối hận bất chợt này đã khiến nàng bật khóc. Mặc dù rất tức anh ấy, nhưng lúc này sau khi thỏa mãn nàng đã thực sự đỡ tức hơn hẳn nhưng kèm theo đó là cảm giác xấu hổ và hối hận.
Ông Lưu mở to mắt với gương mặt sáng khoái vô cùng, ông không dám gọi Uyên, ông từ từ ngồi dậy và đi lững thững vào phòng tắm. Nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại, Uyên cũng lật chăn ra lồm ngồm bò dậy với cặp mông cong đỏ ửng, phía trong âm đạo hồng hào của nàng đang co bóp giãn nở vì nó đêm nay đã đạt cực khoái đến tận bốn lần.
Lúc này phía trong bướm đang chảy ra rất nhiều tinh trùng đặc sệt của ông Lưu. Uyên một tay che bướm, một tay ôm quần áo đi về phòng mình để tắm. Gương mặt nàng đỏ ửng, ánh mắt mở to vì vừa được thỏa mãn nhưng sâu trong ánh mắt đó vẫn ánh lên sự dằn vặt khó tả…
Uyên đi về phòng mà không thèm để ý con bé Như có nghe lén hay không, nhưng nàng liếc thấy cửa phòng nó vẫn đang đóng, giờ này chắc con bé đang khóc… Nghĩ cũng thương nhưng ngày mai nàng sẽ nói chuyện riêng với nó, hai chị em dù gì cũng không thể tức nhau được lâu vì lỗi thuộc về ông Phi chứ không phải của con bé.
40 phút sau, Uyên bước ra khỏi phòng tắm, nàng đã tắm hai lần sữa tắm, nàng rửa sạch âm đạo mình bằng nhiều đợt nước vì tinh trùng của bố chồng chảy ra nhiều quá, nàng như muốn gột rửa những thứ dơ bẩn đó ra khỏi người, nhưng nàng không hiểu sao lúc đó lại đồng ý cho ông ấy xuất vào trong nữa… Thật điên rồ mà…
Sau khi sấy tóc, Uyên mệt mỏi ngồi dựa vào thành giường, hơi thở nàng vẫn hơi nặng. Lúc này gần 3h sáng, nàng cầm điện thoại lên thấy hàng trăm cuộc gọi nhỡ của chồng, và hàng chục tin nhắn xin lỗi theo nhiều cách khác nhau.
Bất chợt nàng nhìn lên tấm ảnh cưới của hai vợ chồng rồi nghĩ đến những giây phút hạnh phúc, những khoảnh khắc vui vẻ thời còn yêu nhau, và những lời hẹn ước, những kế hoạch tương lai của cả hai đứa, những cử chỉ ân cần và sự quan tâm mà nàng và Phi dành cho nhau.
Đôi mắt Uyên rưng rưng rồi khóc… Nàng khóc vì uất ức, uất hận vì tại sao anh ấy lại làm thế với em gái nàng, rồi nàng khóc vì cảm thấy khó chịu với chính bản thân mình, tại sao mọi thứ lại trở nên rối tung rối bời thế này. Rồi chuyện này sẽ đi đến đâu đây, đến khi nào thì nàng sẽ tha thứ cho chồng, hay sẽ không bao giờ có thể tha thứ?…
….
9h sáng hôm sau… khi Uyên tỉnh dậy, nàng đã thấy con bé Như đi học từ bao giờ rồi, nếu nó ở nhà có lẽ con bé cũng muốn tránh mặt nàng. Hôm nay Uyên cũng không đi làm mà xin nghỉ ở nhà một ngày để tâm trạng được ổn định. Tuy nhiên tình dục thực sự đóng vai trò cực kỳ quan trọng để xoa dịu những cơn bí bách trong người, nhất là khi hôm qua nàng có một ngày cực kỳ tồi tệ.
Đúng là như vậy, ngày hôm nay cơ thể nàng sảng khoái vô cùng, tâm trạng cũng được cải thiện nhiều, tuy nhiên cảm xúc của nàng vẫn khá day dứt và cảm thấy buồn thê thảm khi nghĩ đến Như… Bởi vì nàng thấy hối hận khi đã đối xử với em mình như vậy, nàng vô cùng đau lòng … Nghĩ con bé chỉ là người bị hại mà nàng nỡ có những hành động mất kiểm soát như vậy… Hôm nay nhất định nàng sẽ nói chuyện với con bé, không thể để tình trạng này diễn ra quá lâu được.
-Con đấy à? –Ông Lưu thấy Uyên đi từ trên tầng xuống liền phấn khởi ra mặt.
Uyên không nói gì, nàng lững thững đi qua ông Lưu và không thèm nhìn ông lấy một chút, có lẽ do nàng xấu hổ. Lúc này Uyên đang mặc một chiếc quần đùi bó sát và một chiếc áo hai dây, trông mông và ngực con bé căng lên đẫy đà quá. Ông Lưu lại nuốt nước bọt và nghĩ tới cuộc ân ái đêm qua. Nhưng thấy con bé lạnh lùng quá, thực sự khó tin khi hôm nay con bé lại coi như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.
-Con à! Con ơi! –Ông Lưu bật dậy chạy theo Uyên, dáng vẻ uy nghiêm thường ngày của ông liền biến mất khi ở trước Uyên, trong mắt ông Lưu, con bé tỏa ra một khí chất của nữ hoàng chứ không phải trong thân phận của một cô con dâu. Thấy bố chồng chạy theo, Uyên quay lại liếc mắt nhìn ông.
-Đây con… Con cầm lấy… Hôm qua con cũng chịu thiệt rồi… Bố xin lỗi… -Ông Lưu dúi vào tay Uyên một viên thuốc tránh thai. Uyên không nói gì, nàng cau mày lại và chụp lấy viên thuốc đó rồi quay người đi lên tầng với vẻ mặt lạnh lùng.
Ông Lưu đứng nhìn theo mà không biết nói gì nữa, con bé ngày hôm nay lại quay trở lại cái tính bướng bỉnh đó rồi, khác hẳn hôm qua… Thôi thì thuận theo ý nó vậy, sau này may mắn còn được nó chiều. Ông thở dài nhưng trong lòng khoan khoái vô cùng, biểu cảm đó của con bé ông hiểu, có lẽ con bé cũng biết rõ ông và nó đã làm ra chuyện gì… Tuy nhiên nó vẫn vùng vằng như vậy, vẫn không thể tỏ ra mềm mỏng với ông được, thôi thì hôm qua cũng là một đêm tuyệt vời… Ông Lưu nằm ngửa ra ghế và mỉm cười với tinh thần sảng khoái vô cùng.
….
Cả ngày hôm đó, Uyên nhốt mình ở trong phòng để suy nghĩ về chuyện giữa nàng và Như. Thực sự sau những hành động không kiểm soát được vì quá tức giận, Uyên tự trách bản thân mình và mỗi lần nghĩ đến cảnh con bé cặm cụi nhặt lại luận án nàng lại khóc vì trông nó tủi thân quá…
Nàng đau lòng khi nghĩ đến khoảng thời gian mẹ mất và Như đã lủi thủi trong một thời gian dài, từ đó trách nhiệm một người chị đã tự hứa sẽ đối xử tốt với con bé trong suốt phần đời còn lại và không bao giờ muốn nhìn lại hình ảnh đó của con bé một lần nào nữa, nàng chỉ muốn nó được vui vẻ vô tư hồn nhiên đúng như tính cách vốn có của nó.
Uyên càng nghĩ càng thấy áy náy, vì hôm nay con bé còn phải thuyết trình chính bài luận văn đó nữa… Nếu mẹ còn sống chắc mẹ sẽ mắng nàng mất. Nghĩ đến mẹ Uyên lại thấy thương em hơn vì bây giờ ngoài hai chị em ra thì chẳng ai ở gần hai nàng nữa. Làm dâu nhà người ta phải nương tựa lẫn nhau, vì một giây phút tức giận lần đầu tiên nàng đã làm tình cảm hai chị em sứt mẻ… Vì cái gì chứ…
Đang nằm thì thấy có bóng người lướt qua cửa phòng, cao như vậy chỉ có cái Như thôi… Uyên liền vội vàng bật dậy và mở cửa.
-Này… -Uyên hé cửa ra và gọi. Như đang lao về phòng thì giật mình, nàng quay lại thấy chị mình mặt mũi lập tức đỏ ửng.
-Lại đây chị bảo! –Uyên vẫy tay làm Như lúng túng từ từ chạy lại phía chị. Uyên đẩy Như vào phòng và đóng cửa lại.
-Hôm nay có làm được bài không? –Uyên đứng khoanh tay giữa phòng nhìn em gái mình. Trông con bé tội quá, chắc đang sợ lắm.
-Em… Có ạ… -Như bẽn lẽn nhìn chị.
-Đã tắm chưa? –Uyên cũng xấu hổ nên chỉ biết hỏi Như mấy câu đơn giản, nàng có phần lúng túng, gượng gạo vì đang cố làm lành lại với em gái.
-Em tắm lúc nãy rồi ạ… -Như mím môi lại, những ngón tay đan vào nhau trông hơi run rẩy.
-Thế đã ăn gì chưa?
-Em chưa… Em định xuống ăn thì thấy bố ở dưới, nên em quay lại mặc thêm áo… -Nghe Như nói vậy thì Uyên mới để ý con bé đang mặc cái váy ngủ sexy quá. Hai đầu ti nổi lên thấy rõ, chứng tỏ những lúc thế này con bé rất biết nghe lời mình, có lẽ vì con bé sợ lại làm mình tức thêm. Ngoan như vậy là tốt.
-Thôi chị cũng chưa ăn gì, ra ngoài ăn với chị không? –Uyên nói và quay người mở cửa tủ lấy quần áo.
-Dạ… Em có ạ… Thế em về phòng thay đồ nha… -Như cũng cảm thấy vui vì nàng thấy chị mình có vẻ như hết giận rồi.
-Này! Nhớ mang gối sang đây… -Uyên nói rồi mỉm cười.
-Dạ vâng ạ!!! Hi hi… –Như cười và chạy về phòng với tâm trạng vui vẻ vì chị lại cho sang ngủ cùng chị. Mới có một ngày mà chị đã hết tức… Như cười tủm tỉm vì nàng biết lý do tại sao.
Một lúc sau, hai chị em mặc hai bộ váy dài đến bắp chân, vốn dĩ nó là chiếc váy có thiết kế dài tới mắt cá chân nhưng vì chân Uyên và Như dài quá nên vạt váy chỉ dài đến bắp chân hai nàng. Phía trên là áo hai dây quây lại ôm chọn bộ ngực to của cả hai, hai chị em phải mặc thêm một cái áo khoác mỏng bên ngoài, phía dưới đi một đôi giày búp bê, tóc búi cao và đeo khẩu trang.
-Hi hi… Chị ơi, lâu lắm rồi chị em mình mới mặc đồ đôi chị nhờ… -Như ngồi bên cạnh ghế lái vui vẻ nói.
-Ừ… May mà vẫn mặc vừa, đây là bộ đồ mà bố tặng chị em mình lần chị sinh nhật tuổi 20 đấy…
-Vâng, em nhớ lúc đó em cũng vừa bước sang tuổi 18, bây giờ nhìn vẫn mới tinh ý.
Hai chị em vào một trung tâm thương mại để ăn BBQ, mặc dù đã đeo khẩu trang và chọn một chiếc bàn ở nơi khuất người nhưng với vẻ đẹp quyến rũ của hai chị em thì hai nàng luôn thu hút mọi ánh nhìn ở trung tâm thương mại. Từ già trẻ trai gái cho đến nhân viên ở đó, ai nấy cũng phải liếc nhìn với nhiều kiểu ánh mắt.
Nhất là lúc hai nàng tháo khẩu trang ra để ăn, vẻ xinh đẹp chết người khiến tất cả mọi người chết lặng, họ thầm thắc mắc không biết hai cô gái đó là ai mà lại xinh đẹp trắng trẻo đến vậy, nhìn cứ như con lai tây vậy. Vì hơi phiền nên cả hai đều ăn nhanh rồi ra về. Lúc thanh toán cô bé thu ngân còn đỏ hết cả mặt và không ngừng vui sướng khi được nói chuyện với Uyên. Thậm chí nhân viên ở đó còn kéo tới chỉ để chụp ảnh với hai cô gái đẹp như bước ra từ truyện tranh.
Xuống đến xe, cả hai chị em đều thở phào nhẹ nhõm vì đã cảm thấy thoải mái hơn, lúc này hai chị em phóng xe trên phố đi dạo và ngắm cảnh đường phố Hà Nội về đêm. Tầm một tiếng sau, Uyên lái xe hướng về nhà, vì đi lượn mãi cũng chán. Trên đường về bỗng không khí trở nên trầm lắng.
-Chị ơi… -Là người có lỗi Như biết mình phải lên tiếng trước.
-Sao? –Uyên cũng biết con bé chuẩn bị định nói gì và nàng cũng đã sẵn sàng tha thứ cho con bé rồi.
-Em… Xin lỗi chị… -Như mím môi lại xấu hổ.
-Hmm… Chị hiểu, mày đừng nhắc đến nữa… -Uyên thở dài.
-Nhưng em vẫn phải xin lỗi chị… Hôm đó do anh ấy khỏe quá… Em cũng không nghĩ anh ấy… Lại đưa vào nhanh như vậy… Em xin lỗi chị… -Như ấp úng và giải thích.
-Rồi, chị bảo không cần nhắc rồi… Chị tha thứ vì lỗi không hoàn toàn thuộc về mày mà tất cả là do ông Phi… -Uyên cau mày lại, Như cũng nhắm mắt lại và không biết nói gì nữa vì nàng thấy rất ngại.
-Chị hiểu tình trạng và cảm xúc của mày lúc đó… Nên đừng tự dằn vặt, chị với mày trải qua nhiều chuyện rồi nên… -Uyên ấp úng, vì lúc này nàng lại nghĩ đến những giây phút không kiềm chế được của mình, đến bản thân nàng còn vậy thì sao trách em gái được…
Có trách thì chỉ trách Phi, lòng tự trọng của nàng và sự trong trắng của em gái nàng đã bị tổn thương nghiêm trọng. Nhất là Uyên, nàng khó có thể tha thứ cho Phi vì việc không cương lên được với nàng… Trong khi đó anh ta hiếp được cái Như thì đấy không phải bệnh lý mà là tâm lý, Uyên rất khó chịu vì không biết chồng mình có vấn đề gì nữa… Đây vừa là một sự tổn thương nghiêm trọng vừa là một sự tò mò không có lời giải. Nhưng lúc này, nàng cũng chẳng muốn nghĩ nhiều.
-Có nhiều bí mật, chỉ chị với mày biết, vì thế chị cũng thấy rất mệt mỏi với những đống suy nghĩ tiêu cực này… Mọi thứ đều mất kiểm soát… Vì mày cũng giống chị nên chị hiểu… Mấy ông chồng của mình… Đều không làm tròn trách nhiệm của một người chồng… Chị biết chị em mình có một khoảng thời gian rất khó khăn… Về chuyện đó… Nên chị không trách, cũng không buồn… Chị hiểu… Nên đừng áy náy nữa nghe chưa? -Uyên quay sang nhìn Như, chỉ thấy con bé rưng rưng nước mắt, chắc hẳn nó cũng buồn lắm vì nó cũng là một đứa biết chia sẻ và thấu hiểu với người khác, Uyên chỉ mong con bé hiểu rằng chị nó đã không giận nó nữa mà thay vào đó là thương nhiều hơn.
-Vâng ạ… Nhưng em vẫn thấy xấu hổ khi làm thế với chị… Em chỉ sợ chị sẽ giận em suốt đời ý… -Như rưng rưng nước mắt nói. Nàng biết chị Uyên bao dung chỉ với duy nhất mình nàng.
-Mày hâm à… Sao giận lâu thế được, chị với em phải che chở cho nhau chứ… Sống làm dâu nhà người ta, chỉ còn hai chị em mình nương tựa lẫn nhau, việc chị tức giận ngày hôm qua cũng do chị quá nóng giận… Chị xin lỗi… -Uyên nhìn em gái mình với ánh mắt trìu mến và mím môi lại.
-Hì… Không sao đâu ạ… -Như biết chị mình đang nói đến chuyện chị ấy tung luận án của nàng ra ngoài, lúc đó nàng thực sự rất sốc và buồn, nhưng nghĩ đến cú sốc của chị, chị ấy còn buồn hơn rất nhiều nên nàng chỉ thấy có lỗi chứ không thấy chị ấy sai ở điểm gì. Thấy Uyên có chút đăm chiêu Như lại quay sang.
-Em xin lỗi… Chị đừng buồn nữa nha… Em thấy chị thế này em buồn lắm… -Như phụng phịu nhìn chị.
-Mày muốn chị thế này hả? –Uyên cau mày lại lườm Như một cái rồi mỉm cười.
-Hì hì… Như thế mới là chị của em chứ!!! –Như nắm tay chị và đưa lên má mình dụi qua dụi lại.
-Chị đang lái xe mà… Bỏ chị ra… -Uyên lắc bàn tay mình và rụt lại.
-Cảm ơn chị đã tha thứ cho em… -Như nhìn chị mỉm cười, mặc dù vậy nàng vẫn cảm thấy day dứt và áy náy với chị, nếu như lúc đó nàng dứt khoát hơn, mạnh mẽ hơn thì đâu có chuyện ấy xảy ra.
-Mày còn nói nữa là chị giận tiếp đó… -Uyên lườm Như một cái. Lúc này nàng cảm thấy đã thoải mái hơn rất nhiều khi con bé cũng hiểu tâm trạng của chị nó lúc này rồi.
Sau đó nàng lại nghĩ đến Phi khiến nàng cau mày lại và thở dài, nàng thực thấy khó chịu khi nghĩ đến chồng mình, dù có muốn tức Phi nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì bản thân nàng cũng đã lạc lối trước Phi khi lỡ phát sinh quan hệ với lão ăn mày cùng bố chồng rồi.
Thực sự khó chịu khi biết trách ai trước đây? Biết ai sẽ là người có lỗi hơn? Lạc trong mối tơ vò suy nghĩ, Uyên không biết nên tức hay tha thứ cho hắn ta nữa. Mặc dù mọi lỗi lầm đều xuất phát từ Phi, không phải trực tiếp thì cũng gián tiếp tạo nên cuộc sống của Uyên ngày hôm nay. Nhưng những gì đã lộ ra ánh sáng thì nàng nghĩ mình nên đối diện trực tiếp, còn những gì vẫn còn là bí mật thì nên giữ kín thì hơn…
Nhiều lúc nàng thấy mình đã phụ công bố mẹ chăm sóc nuôi dưỡng, vì đâu mà nàng lại thế này, tại sao lại đi ngược lại với lời dạy dỗ của người mẹ quá cố? Tại sao cơ thể nàng lại có nhiều nhu cầu thế chứ?… Giống ai? Là ai đã để lại cái gen này trong nàng, là bố hay là mẹ…
Nhiều lúc nghĩ chẳng biết tại sao lại sống thế này nữa… Nàng là kỳ vọng của mọi người… Hình mẫu của bao người khác, kể cả em gái nàng… Cứ ngỡ nàng có một cuộc sống bình thường như những thiên kim đại tiểu thư khác. Nhưng… Chẳng ai biết cuộc đời nàng lại có nhiều ngang trái thế này chứ… Môt cô gái nhà trâm anh thế phiệt lại đi ngủ với một lão ăn mày… Với chính bố chồng của mình như vậy sao… Thật trớ trêu mà…
Hai chị em lái xe một lúc thì đến công viên gần nhà, nơi lão ăn mày đang ở.
-Vào đây đi dạo tí không? –Đang có nhiều tâm sự nên Uyên vẫn chưa muốn về nhà, với lại nàng thấy bên trong có lễ hội gì đó, hai chị em liền tấp xe vào một góc khuất.
-Lâu rồi không gặp ông cụ chị nhờ… -Bỗng Như nhắc đến lão ăn mày, Uyên không nói gì, nàng nhìn em gái mình và nghĩ không biết có nên nói việc ông ta bị bố Lưu cắt tai cho nó không vì dù gì nó cũng coi ông cụ đó là bạn. Với lại như cái tính của nó thì chắc nó sẽ phải lo lắng lắm.
Đi dạo trong công viên, cả Uyên và Như đều đi ngược về phía của lễ hội, nơi mà ít người qua lại nhất, cũng may có cái lễ hội thì mọi người sẽ đổ dồn về đó, và sẽ không có sự phiền phức nào cả.
Đêm nay, công viên thực sự yên tĩnh với một không khí hết sức trong lành, cả Uyên và Như đều đi chậm chậm cạnh con đường mòn ven hồ, thi thoảng chỉ gặp một số ông bà cụ đi bộ hoặc tập dưỡng sinh quanh đó.
-Chị ơi! Ẻm xin lỗi chị nha… Hì hì… -Bỗng Như chạy lên khoác tay chị
-Bỏ ra, chị đã bảo không sao rồi còn xin lỗi nữa… -Uyên cậy tay Như và gạt ra.
-Nhưng mà em vẫn thấy xấu hổ lắm ý… Mà sao chị hết tức em nhanh thế ạ? Hi hi… -Như chạy lên nhìn chị cười tủm tỉm, Uyên quay sang lườm, tự nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, sao con bé lại cười vậy chứ.
-Hmm… Mày là em chị sao tức mày mãi được, với lại lỗi không hoàn toàn thuộc về mày mà đúng chứ? Hay mày lại định bảo mày thích chuyện đó? –Uyên lườm Như.
-Không! Không phải vậy… Mà là… Ý em là… Thường ngày chị nghiêm khắc với em… Em cứ tưởng chị sẽ giận lâu lắm… Hay… -Như tung tăng chạy lên chặn đường Uyên và đi lùi rồi nhìn chị cười tủm tỉm.
-Điệu cười đó là sao? –Uyên bắt đầu thấy lo, gương mặt nàng dần đỏ lên.
-Hì hì… Thoải mái thế này… Hình như hôm qua… Có ai đó… Thoải mái lắm… -Như cười và nhìn chằm chằm vào mắt chị với ánh mắt tinh nghịch.
-A!! Con kia!!! –Uyên lúc này mới rõ, nàng mở to mắt dơ tay lên thì Như chạy về phía trước cười sung sướng, còn Uyên cũng đuổi theo để bắt Như lại.
-Ha ha ha… Ha ha ha… -Hai chị em đuổi nhau một đoạn thì dừng lại vì mệt, Uyên cũng không đuổi được vì con bé chân dài chạy nhanh quá, với lại với bộ ngực to thế kia sao nó dám chạy vậy chứ. Uyên phải dừng lại luôn vì ngực nàng cứ nẩy lên liên tục ngại chết đi được.
-Hah… Hah… Hah… -Uyên và Như thở dốc. Như thì ôm miệng cười còn Uyên thì cau mày lườm Như.
-Eo ơi… Suýt nữa thì hôm qua em không học được ý… Ha ha ha… -Như vẫn trêu Uyên, gương mặt nàng đỏ lên vì nghĩ đến âm thanh hôm qua. Nếu chỉ ở trong phòng chắc Như sẽ chẳng biết được, nhưng hôm qua nàng xuống nhà để lấy đồ ăn nhẹ thì bất ngờ nghe thấy tiếng rên của chị Uyên trong phòng bố Lưu.
Lúc đó, toàn thân Như run rẩy có chút choáng váng vì sốc, nàng vừa sợ vừa hưng phấn ghé tai vào nghe chị Uyên và bố Lưu làm tình, nhưng nàng hiểu và biết tình trạng của chị mình lúc đó, nên Như bỏ về phòng để cho hai người thoải mái.
Mặc dù khá sốc nhưng nàng không hiểu sao cảm giác lúc đó nàng lại thấy bình thường vì dù gì chuyện tình dục của hai chị em, Như đã phần nào hiểu rõ từ lâu rồi, hai chị em chẳng khác đã cùng đi trên một con thuyền… Thậm chí nàng còn cảm thấy có chút yên lòng vì như vậy chị ấy sẽ được thoải mái hơn.
-Mày rình trộm… Chị… -Uyên ngồi dựa xuống ghế đá gần đó và thở.
-Chị nha… Không rủ em… -Như ngồi xuống cùng chị và cười tủm tỉm.
-Mày điên à… Chẳng qua lúc đó chị hận ông Phi quá… Gì mà không rủ em chứ… -Uyên cau mày gõ nhẹ vào đầu Như một cái.
-Hì… Em hiểu mà… Em trêu chị thôi… Bố Lưu chắc thích lắm chị nhờ…
-Chả sướng điên lên ý… -Uyên đỏ ửng mặt nói.
-Thật á… Hôm qua mấy hiệp đó chị… Hì hì… -Bỗng chốc câu chuyện tế nhị này lại khiến hai chị em gắn bó với nhau hơn không còn ngại như trước.
Uyên không nói gì, nàng chỉ dơ bốn ngón tay thon dài lên và mím môi lại. Bỗng Uyên cũng rất xấu hổ khi không biết từ bao giờ nàng và em gái lại nói mấy chuyện này tự nhiên đến vậy, như thể chia sẻ cảm xúc vậy đó. Nhưng thế này còn hơn là tức giận nhau, giữ khoảng cách rồi ngại ngùng các thứ.
-Chao ôi!!! –Như ôm miệng mở to đôi mắt bồ câu nhìn chị, chỉ thấy Uyên lúng túng nhìn về phía xa.
-Bảo sao không thấy giận em nữa… Thích nha… -Như ôm miệng cười khúc khích.
-Thích gì, hâm à… Chuyện này đừng có buột miệng kể ra với ai nghe chưa? –Uyên dí một ngón tay vào đùi Như.
-Có hâm mới kể ra ý… Mấy chuyện đó… Chị và em đều hiểu mà… Nên chị đừng lo ạ… -Như nhìn chị mỉm cười, ánh mắt con bé long lanh như thể cũng muốn được làm chuyện đó vậy.
-Gì thế? Ánh mắt đó là sao? Mày thèm hả? –Uyên ôm miệng cười và nhìn em mình để trêu lại.
-Eo… Em không!! Nhưng mà chị làm với bố lần thứ hai à? Thích không chị? –Như tò mò hỏi.
-Ừ… Lần hai… lần… hai lần… Thì chả lần thứ hai còn gì! Con này!! -Bỗng Uyên đập nhẹ vào đùi Như có chút lúng túng khi con bé hỏi câu đó.
Nàng không biết có nên chia sẻ thật cho Như không nhưng nàng chỉ nhớ con bé và nàng đã từng công khai làm tình với bố Lưu ngay trước mặt nhau một lần… Uyên thở mạnh, nàng không biết sau này, hai chị em có nên thẳng thắn hơn với nhau về những bí mật này không nữa?
-Hai lần á chị? Có thật không đó? Hí hí… -Như vẫn nhìn chằm chằm vào mắt chị cười tủm tỉm.
-Vậy mày nghĩ mấy lần?… Ánh mắt đó là sao? Nghi ngờ chị hả? –Uyên cau mày lại với đôi má ửng hồng, chưa bao giờ nàng thấy mình nói dối em gái nhiều thế này. Nếu nó mà biết nàng lỡ phát sinh làm tình với “người bạn” lão ăn mày của nó nữa thì không biết tâm trạng nó sẽ thế nào.
Sau này hai chị em có nên thẳng thắn và chia sẻ những vấn đề tế nhị đó với nhau không? Nếu có đồng minh chẳng phải tốt hơn sao…
-Em không ạ! Hì hì… -Như cười và liếc mắt ra chỗ khác, nàng không dám hỏi nhiều vì nàng sợ chị sẽ nhìn ra điều gì đó ở nàng.
-Với lại mấy chuyện đó… Mày nên tránh xa bố Lưu ra, biết ông cũng đối xử rất tốt với chị em mình, nhưng mày nên ưu tiên việc học, với lại bố là bố chồng đó, không phải người ngoài đâu… Tốt nhất đừng có để ông ta thoải mái quá… -Uyên lo lắng nhắc nhở em mình, âu cũng để tránh ánh mắt nghi ngờ của con bé, vì Như là một cô gái thông minh, nó sẽ nhìn thấu nàng nếu như nàng sơ hở trong ánh mắt hay cảm xúc.
-Vâng chị yên tâm, hôm qua nếu không phải em có bài luận văn em sẽ gõ cửa trêu hai người rồi đó… Hi hi… -Như ôm miệng cười.
-Sao lại gõ cửa trêu? Muốn vào cùng hả? –Uyên cười tủm tỉm.
-Em không mà… Chị ý nhờ… -Như phụng phịu.
-Chả thế lại còn… Lần trước chả sướng thế còn gì nữa… -Thấy em gái xấu hổ Uyên tiếp tục trêu.
-Không!!! Chị nha!!!! –Như nắm tay chị Uyên lay đi lay lại.
-Ha ha ha ha… -Uyên ôm miệng cười thành tiếng vì nhìn cái mặt xấu hổ của con bé dễ thương quá.
-Nhưng mà chị ơi… -Bỗng Như dừng lại nhìn chị chằm chằm.
-Sao… -Uyên cau mày vì không biết con bé lại có ý tưởng gì đây.
-Chuyện nhà mình ý, chuyện vừa rồi ý… Nếu chị vừa ấy với bố… Thì chị có thể… Tha thứ cho anh Phi được không? Vì dù gì cũng hòa rồi ý chị… -Như ấp úng nói.
-Không phải việc của mày… -Uyên cau mày lại lườm Như. Nhưng câu nói đó của Như khiến Uyên có chút suy nghĩ. Dù gì Phi cũng là mối tình đầu và cũng là người nàng rất yêu, nên thế nàng mới hận như vậy. Nhưng con bé Như nói vậy thì chẳng khác nào nó cũng đang trách người chị của nó, vì hầu như những bí mật với bố chồng con bé đều biết, nếu để so sánh với việc Phi ngủ với em gái nàng thì nàng vẫn “hơn” anh ta một bậc rồi.
Uyên thở dài… Đêm nay thật là một đêm đầy tâm sự, không biết khi nào nàng mới thoát khỏi mối tơ vò này đây. Uyên chỉ biết thở dài và nhìn về phía mặt hồ phẳng lặng. Liệu có nên tha thứ cho anh ta rồi coi đó như một tai nạn không…
-Ơ chị Uyên ơi! Hình như ông cụ kìa! –Như định đứng lên thì Uyên kéo tay xuống.
-Thôi kệ ông ấy đi… -Uyên nhìn về phía cột đèn công viên đằng xa thì đúng là lão ăn mày thật, lão ta vẫn đang xách cái túi đi lững thững về phía lễ hội. Nàng không muốn gặp lão ta lúc này vì nghĩ cho Như, chính lão ta là kẻ đã quay lén con bé… Nhưng nếu không có lão ta nàng cũng không bao giờ biết được sự thật động trời đó. Không biết phải xử trí thế nào nhưng nàng không thích hành động của lão ta cho lắm.
-Để em đi mua cho ông ấy một ít đồ ăn thôi ạ… -Như xin chị vì lâu lắm rồi chưa gặp lão ăn mày.
-Ngồi xuống chị kể cho… Mày muốn ông ấy an toàn thì ở im đây… -Uyên cau mày kéo tay Như xuống.
-An toàn? Sao chị lại nói thế ạ? –Như ngồi xuống và nhíu lông mày nhìn chị.
-Mày biết sao lần trước gặp ông ấy lại băng bó đầu không?
-Em không! Ông ấy bị làm sao thế ạ? –Như bắt đầu thấy lo lắng.
-Ông ấy… Bị bố Lưu thuê người cắt một bên tai rồi đấy… -Uyên thở dài.
-Trời ạ… Có chuyện đó… Thật sao? –Như ôm miệng và rưng rưng nước mắt.
-Lão ta bị cấm đến gần nhà bố Lưu đúng không, nhưng lão ta vẫn cố chấp… Rồi sau đó bị bố phát hiện… Hôm trước chị vừa nghe lão kể, nhưng yên tâm… Lão được bọn nó đem lên viện băng bó mua thuốc cho đàng hoàng, nhìn vết thương khô lại rồi… -Biết tính em gái mình hay lo lắng cho người khác nên Uyên phải nói đỡ nếu không con bé sẽ không ngủ được mất.
-Hic… Sao lại như thế được chứ… Ông ấy vô hại mà… Sao bố ác thế… Hu hu… -Y như rằng, Như bật khóc vì thương lão ăn mày. Uyên không biết phải nói gì nên ôm em gái mình vào lòng.
-Thôi lát nữa nhờ mấy đứa trẻ con kia mua cho ông ấy ít đồ, hiện tại đừng lại gần ông ấy… -Vừa nói Uyên vừa nhìn ra chỗ mấy đứa trẻ đang đạp xe chơi dây ở sân cầu lông.
-Hu hu… Chắc ông ấy đau lắm… Ông già rồi mà còn bị người ta hành hạ… -Như vẫn khóc và dụi đầu vào vai chị.
-Thôi nín đi, sắp tới… Chị sẽ đi du lịch cùng bố khoảng vài ngày đấy! Có đi cùng chị không? –Uyên đành nói sang chuyện khác cho con bé quên.
-Ơ… Nhưng mà… Khi nào chị đi ạ? –Như lau nước mắt vì thời gian sắp tới nàng cũng có kế hoạch.
-Chắc tuần sau thôi… Chị không muốn mày ở nhà một mình với ông bố chồng dâm dê đê tiện đấy đâu… -Uyên lại thêm một nỗi lo lắng, nàng chỉ muốn kéo em gái mình đi cùng.
-Tuần sau ạ… Hôm trước… Chỗ massage người mù mà em với anh Ninh hay đi ý chị… Họ có gọi em và muốn em làm gương mặt đại diện cho cơ sở để lên vùng cao làm từ thiện chị ạ… -Như bất chợt nghĩ ra chuyện đó.
-Mày còn trẻ, mày đi một mình với người ta không sợ à? Ở nhà đi! –Uyên cau mày lo lắng cho em mình.
-Đi từ thiện mà chị, ở đó toàn người mù thôi ý ạ, có cô quản lý đi cùng, cô ấy đi lên đó nhiều rồi nên chị đừng lo… Với lại… Em biết tự chăm sóc mình mà… -Như nhíu lông mày lại, nàng nắm tay chị lay lay vài cái để xin phép.
-Có bà quản lý đi cùng à? Thế mày xin Ninh chưa? –Nghe thấy có bà quản lý đi cùng Uyên cũng phần nào bớt lo, chỉ cần không ở nhà cùng ông Lưu là được, tránh lão già dê xồm ấy ra.
-Em chưa ạ… Thế chị đi du lịch với bố có xin anh Phi không, bọn chị đang cãi nhau mà…
-Không phải xin, đi với bố chứ với ai đâu… -Uyên cau mày lại khi nhắc đến Phi.
-Vâng ạ, chuyến đi lần này rất có ý nghĩa với em chắc anh Ninh sẽ cho thôi ạ, vì họ cũng toàn người mù ý chị, nên em đi cũng sẽ giúp họ được nhiều việc, với lại em cũng cần có một cái giấy xác nhận công tác từ thiện gửi về Ủy ban mặt trận tổ quốc, vì trường em yêu cầu mỗi sinh viên đều phải làm ý ạ… -Như vừa nói vừa lấy điện thoại ra cho chị xem, vì nàng biết chị hay lo lắng cho nàng nên phải nói rõ lý do của chuyến đi lần này.
-Ừm! Chị hiểu rồi… Mấy cái giấy đó cũng cần đấy, vì lần trước chị cũng phải làm… Thế đi phải cẩn thận đó, cần thiết thuê người đi cùng cũng được, lên bản sâu bản xa chị cũng lo lắm… -Uyên rất lo lắng cho em mình vì con bé ngây thơ hồn nhiên quá dễ bị lợi dụng.
-Vâng ạ… Em sẽ hỏi anh Ninh xem ạ…
-Thế mày đi về địa chỉ nào, từ thiện phải có địa chỉ cụ thể chứ đúng không?
-Em về Bản làng cổ để từ thiện chị ạ… hình như ở trên Tây Bắc… Cũng xa xa… -Vừa nói Như vừa nhìn lên tán cây phía trên đầu mình.
-Tinh tinh tinh… -Bỗng tiếng chuông điện thoại của Như vang lên khiến cả hai chị em giật mình. Như rút điện thoại ra từ túi xách thì hóa ra là Ninh chồng nàng gọi từ Kenya, vừa mới nhắc mà thiêng quá.
-Alo em đây ạ…
-Như à!!!! Uyên đâu rồi!!! Sao không nghe máy!!! –Tiếng của Ninh to đến mức Uyên ngồi cạnh cũng nghe thấy, nàng liền rút điện thoại ra thì thấy có cả chục cuộc gọi nhỡ của Ninh, bỗng nhiên nàng dự cảm có chuyện chẳng lành.
-Chị Uyên đang ngồi đây với em ạ… Có chuyện gì thế anh? –Như cũng lo lắng quay sang nhìn chị.
-Phi!!! Anh Phi!!!! –Phía bên kia Ninh thở không ra hơi lại càng làm hai chị em hoảng hốt.
-Anh Phi… Bị sao ạ? –Như hoang mang hỏi chồng.
-Đưa đây cho chị! –Uyên giật lấy máy của Như và nghe vì nàng cũng đang hoảng lắm rồi.
-Alo Uyên đây! –Nghe giọng Uyên Ninh liền nói cái gì đó khiến Như chẳng thể nghe rõ chỉ thấy mặt chị Uyên rất lo lắng.
-Trời ạ… –Uyên ôm miệng và mở to mắt nhìn Như với đôi lông mày nhíu lại.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng