Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Truyện Sex: Lão ăn mày (Update Phần 156)

Truyện Sex: Lão ăn mày (Update Phần 156)

Phần 153: Tình dục đã thay đổi con người thế nào?

-Alo Uyên đây! –Nghe giọng Uyên Ninh liền nói điều gì đó khiến Như chẳng thể nghe rõ chỉ thấy mặt chị Uyên rất lo lắng.
-Trời ạ… –Uyên ôm miệng và mở to mắt nhìn Như với đôi lông mày nhíu lại.
-Um… Uyên cảm ơn!… Ninh cứ bình tĩnh… Thế nhé! Uyên cúp máy đã… -Uyên nhíu lông mày lại và thở dài.
-Chị ơi… Sao thế ạ? –Như lo lắng nhìn chị.
-Lão Phi… Đang bay về Việt Nam… -Uyên nhắm mắt lại vài giây rồi mở mắt ra, nàng không hiểu sao một người ham việc như Phi lại có thể trở về Việt Nam trong thời điểm “nóng” thế này, anh ta rõ ràng bảo đây là thời điểm vàng của dự án đặc biệt quan trọng của tập đoàn… Tại sao chứ… Đồ ngốc này…
Uyên mím môi lại và nhìn về phía xa, trong lòng nàng vô cùng lo lắng cho Phi và dự án mà anh ấy đã dày công nghiên cứu, toàn bộ nhân lực trong tập đoàn đã dốc hết sức lực vào dự án này, bao gồm cả bố Lưu và Ninh. Dự án đã đến bước cuối cùng… Mọi người sắp được gặt hái thành quả to lớn này của mình… Vậy mà tại sao… Anh ấy lại quay trở về Việt Nam trong thời điểm này… Không phải vì chuyện cãi nhau với mình chứ…
-Chị ơi… Chị… Anh ấy quay trở về làm gì đấy ạ? –Như ngồi bên cạnh lay vai chị và lo lắng, liệu có phải liên quan đến chuyện vừa rồi không?
-Chị không biết nữa… -Uyên ôm mặt thở dài.
-Nhưng sao… Giọng anh Ninh hoảng hốt thế ạ? –Như nhíu lông mày lại.
-Ninh nói ông Phi bỗng dưng mất tích, bỏ cả cuộc họp quan trọng và để lại cho Ninh một tin nhắn… Nói tóm lại là ông ấy bỏ về Việt Nam…
-Trời ạ… Tại sao lại thế? Từ trước đến nay, em thấy anh ấy là người rất coi trọng sự nghiệp, luôn đặt công việc lên hàng đầu… Tại sao lại… -Như cũng không thể tin vì trước đến nay anh Phi là một người cực kỳ nghiêm túc trong mọi việc, là người mà bố Lưu rất kỳ vọng có thể đem lại thành công lớn lần này… Vậy mà anh ấy lại bỏ cả một cuộc họp quan trọng sao…
-Chị cũng không rõ… Không biết anh ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý gặp bố chưa nữa… –Uyên lại thở dài, nếu chuyện này mà xé ra to chắc chắn con bé Như sẽ chịu thiệt chứ không phải Phi. Nàng không biết phải làm gì lúc này, chín phần mười anh ta trở về là vì chuyện này rồi… Vừa lo lắng cho chồng cũng vừa lo lắng cho em gái.
-Ầu… Anh ấy mà về bố Lưu sẽ mắng anh ấy mất… Em nghĩ anh ấy về để gặp chị đó… -Như liếc nhìn chị mình, nàng cảm thấy rất áy náy khi mọi thứ lại trở nên nghiêm trọng như vậy. Một phần vì nàng cũng có lỗi trong chuyện này.
-Ừ… Chị nghĩ là vậy… -Uyên có chút hoang mang, nàng cắn móng tay suy nghĩ. Như cũng vậy, nhưng tâm trạng nàng khác với Uyên, bỗng Như mở to mắt và quay sang mỉm cười.
-Eo ôi!!! Đỉnh luôn nha! Như trong phim vậy ý, chàng trai bỏ cả sự nghiệp để quay về với nữ chính! Hihi… -Như cười rồi huých nhẹ chị một cái.
-Thôi đi, giờ còn đùa nữa… Chị đang lo lắm đây… Cái lão này hâm quá… -Uyên đẩy Như ra và đăm chiêu suy nghĩ. Nàng không phải suy nghĩ về chuyện bố Lưu sẽ phản ứng thế nào khi biết Phi quay về Việt Nam, mà nàng đang cảm thấy động lòng vì hành động của Phi. Con gái mà, mặc dù rất lo lắng đấy, nhưng biết anh ta bỏ cả sự nghiệp để về với mình thì thật đáng để suy nghĩ lại.
Trước đến nay nàng cứ nghĩ anh ta coi công việc hơn gia đình, đến hôm nay nàng mới nhận ra, Phi coi trọng nàng hơn tất cả mọi thứ trên đời… Nên thế chuyện đó nàng nghĩ anh ấy cũng không thực sự cố tình. Chẳng qua đó chỉ là một giây phút không giữ được mình, nhất thời làm càn…
-Chị ơi… Chị… Bây giờ… Bố Lưu mà biết anh ấy về thì nguy lắm… Có nên nói với bố trước không chị? –Như đẩy tay Uyên vì thấy chị mình ngẩn ngơ mất một lúc rồi.
-Không cần đâu… Anh Phi về nước bất chợt thế này chắc chắn đã có dự liệu riêng rồi… Chuyện đó cứ để anh ấy tự nói… Thôi đi về đã… -Uyên thở dài và đứng dậy, bảo sao từ chiều đã không thấy anh Phi nhắn tin hay gọi điện, mặc dù nàng chẳng thèm trả lời nhưng nàng vẫn để ý.
-Vâng ạ… -Như mím môi đứng dậy và nhìn ra xa.
-Thôi về đi đã, giải quyết xong chuyện này rồi tính sau… -Biết em gái đang nhìn ra chỗ lão ăn mày Uyên liền kéo tay Như.
-Vâng ạ… -Hai chị em đi ra cổng công viên, trước lúc đó Như đã không quên đưa cho mấy đứa nhỏ ở sân cầu lông một ít tiền rồi nhờ bọn chúng đi mua đồ ăn cho ông lão ăn mày. Nàng thực sự rất thương ông lão, trong mắt Như nàng vẫn coi ông lão là bạn, vẫn thương cảm cho cuộc đời bất hạnh của ông ấy… Tuy nhiên có một việc nàng không hề biết chính lão ăn mày là người đã ghi âm lại đoạn âm thanh mà nàng bị Phi hiếp dâm. Và chính lão đã gián tiếp gây ra những rắc rối gần đây, lúc này thậm chí nó còn ảnh hưởng đến Phi và công việc của tập đoàn.

Về đến nhà, hai chị em vệ sinh cá nhân xong thì trèo lên giường nằm ôm nhau sau một ngày giận dỗi… Người vui nhất là Như vì nàng rất thích ngủ với chị chỉ sau chồng nàng. Như dụi đầu vào cổ chị và ôm chặt Uyên trong khi Uyên đang mở mắt nhìn lên trần nhà suy nghĩ và lo lắng cho Phi.
Nếu theo lời Ninh nói thì Phi đã bỏ một cuộc họp quan trọng để về nước, không biết sau này sẽ ra sao đây, đừng nói gần gặt hái được thành quả lại đổ sông đổ biển hết… Uyên cầm chiếc điện thoại trên tay và lưỡng lự không biết có nên gọi cho Phi không, nếu không có gì thay đổi có lẽ tối mai anh ấy sẽ ở nhà rồi.
-Chị ơi… -Như ngẩng mặt lên nhìn chị.
-Sao thế? Mà bỏ chị ra… Ôm chặt thế… -Uyên cau mày đẩy Như.
-Chị tha thứ cho anh Phi được không? –Như ấp úng.
-Vậy mày có tha thứ cho anh ta không? –Uyên liếc xuống nhìn.
-Em ạ… Thực ra thì… Em nghĩ… Anh ấy chắc cũng không cố tình… -Như ấp a ấp úng.
-Vậy hả? Lần sau ông lại làm vậy nữa thì mày tính sao? –Uyên nhìn em gái mình, nàng biết tính con bé nó hiền và nó cũng không muốn làm mất lòng ai bao giờ. Đặc biệt rất thấu hiểu cảm xúc của người khác mà chẳng mấy khi để ý đến cảm xúc bản thân. Đây là một điểm yếu của nó.
Đúng như vậy, vì thế Như là người rất dễ thích nghi với tính cách bệnh hoạn của chồng nàng, vì yêu nên nàng chấp nhận và cũng vì nàng nghĩ cho cảm nhận và sở thích của chồng nhiều hơn là của mình. Chính vì thế đôi lúc Uyên cũng rất lo lắng cho em mình khi dễ bị người khác lợi dụng. Vì con bé rất xinh, đã vậy còn “ngon” cỡ này.
-Không! Em sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa…
-Mày đó… Con gái con lứa nên tự biết đề phòng một chút… Nghĩ cho mình một chút… -Uyên dí nhẹ ngón tay và má Như.
-Hì… Em nhớ rồi ạ… Mà chị có tha thứ cho anh Phi không? –Như lo lắng cố gặng hỏi để thăm dò vì nàng lo cho sự nghiệp của Ninh và Phi sẽ bị ảnh hưởng bởi chuyện này. Đây là một tình trạng khẩn cấp đáng báo động của gia đình, vì lần này nó thực sự rất phức tạp, để hài hòa mọi thứ nàng cần phải giúp đỡ mọi người.
-Mày không để bụng thì chị cũng đâu cần quan tâm nữa… Cái chị lo sợ mày bị tổn thương mà thôi… -Uyên nói rồi lại dí tay vào má Như lần nữa.
-Hì… Em không sao đâu… Chị đừng lo… Chị đừng buồn… Vì sau tất cả chị vẫn là chị của em… Em vẫn luôn đứng về phía chị… -Như nói và ôm chặt Uyên. Uyên nghe em gái nói vậy nàng cũng yên lòng và thở dài một cái.
Suy cho cùng chuyện đó nàng thực sự cũng không phải căm hận hay đau đớn gì quá nhiều… Phải chăng vì nàng cũng đã làm chuyện đó sau lưng chồng? Lúc này Uyên nghĩ đến chuyện vua chúa ngày xưa năm thê bảy thiếp chung đụng cũng đâu có sao… Nghĩ đến đây Uyên lại thấy điên rồ vì chẳng lẽ mình lại có tư tưởng chia sẻ hay sao?
Hay vì nàng và con bé Như đã có cảm xúc chung về tình dục? Sau cái đêm hôm đó, đêm mà nàng cùng Như làm tình với bố chồng, mặc dù không phải cả ba người cùng một lúc, nhưng vì nàng không chịu được mà đã phát sinh làm tình cùng bố Lưu trước mặt con bé, rồi còn bị con bé mút ti nữa… Thật xấu hổ…
Sau lúc đó con bé còn bị bố chồng làm tình ngay sau khi nàng đi khỏi… Mà nàng không giận chỉ hơi sốc một chút… Chả lẽ nàng đang muốn chia sẻ cái cảm giác sung sướng đó cho con bé? Cũng muốn nó được như mình? Vì vậy nàng mới không thể tức được Như khi lỡ bị Phi hãm hiếp sao?…
Tư tưởng tình dục lại “thoáng” như vậy rồi sao? Tại sao lại hết tức nhanh vậy chứ… Con bé này… có nét xinh của một đứa rất ngoan ngoãn hiền lành mà cũng dâm ngầm phết… Uyên thở dài, nàng cảm thấy nàng và em gái mình thực sự có những nhu cầu tình dục giống nhau… Mà không được chồng thỏa mãn…
Uyên nhíu lông mày nhìn Như và cảm thấy em mình không có lỗi… Không ai có lỗi cả… Tất cả chỉ là cảm xúc ghen tức nhất thời…
Thôi thì… Mọi chuyện cũng đã rồi, phải chăng nên gác nó lại và hướng tới tương lai yên bình hơn… Ưu tiên những thứ quan trọng trước, chỉ cần con bé không bị ảnh hưởng tâm lý cũng là một điều tốt rồi, còn chuyện Phi cố tình làm vậy với em gái nàng, có lẽ nàng cũng nên gác lại để anh ta yên tâm công tác, nhưng không hẳn nàng sẽ quên nó, vì chuyện này có liên quan đến rất nhiều người, nếu xé nó ra to chắc chắn hậu quả sẽ không lường trước được, vì vậy… Nàng sẽ suy nghĩ thật kỹ rồi mới quyết định.
Ngày hôm sau, hai chị em sang nhà bố Lý, hôm nay Như được nghỉ học, còn Uyên cũng xin lão Quang nghỉ một ngày và đương nhiên lão luôn vui vẻ đồng ý mọi yêu cầu của Uyên. Hai nàng sang đây cũng vì muốn Phi tránh mặt bố Lưu, bởi vì nàng biết tính bố Lưu và Phi, vì trong tình trạng này hai người mà gặp nhau ở nhà chắc chắn sẽ không ổn, ông ta sẽ nổi trận lôi đình.
Mặc dù vậy, Uyên cũng không thèm gọi điện cho Phi mà nhờ Lý mập gọi xem anh ấy đã về đến Việt Nam chưa nhưng Phi không nghe máy. Uyên cảm thấy lo lắng và không hiểu tại sao tự nhiên mình lại thành người đi chủ động liên lạc với anh ấy thế này, cứ như bị dỗi ngược vậy.
-Sao vậy các con… Tại sao Phi nó lại về lúc này? Bố nghĩ dự án này phải rất quan trọng với nó chứ? –Ông Lý lo lắng ngồi ở bàn uống nước nhìn hai cô con gái của mình, mà ông đâu biết chúng nó vừa gây ra chuyện lớn.
-Chính vì thế con mới sang đây nhờ bố… Bố khuyên bảo anh Phi giúp con… Con cũng nhắn anh ấy xuống sân bay thì sang bên này luôn rồi ạ… -Uyên nhíu lông mày lại nói với bố.
-Haizz… Các con lại có chuyện gì đúng không? –Ông Lý lắc đầu lo lắng và cầm cốc chè uống một ngụm.
-Dạ không có gì ạ… Chỉ là con giận anh ấy thôi… -Uyên ấp úng rồi nhìn sang Như, Như chỉ mím môi rồi nhìn xuống đất xấu hổ không dám nói gì vì chuyện này có liên quan đến nàng.
-Cái Như sao đấy? Sao câm như hến ngồi im vậy? Mọi hôm nói nhiều lắm mà con! Khà! Khà! –Ông Lý cười rồi rót cho Như chén nước lọc.
-Dạ… Con… Con đang lo sợ anh Phi về đây bố Lưu mà biết thì… Với lại anh Ninh ở một mình bên đó, liệu có ổn không ý… –Như ấp úng xấu hổ, nàng rất áy náy vì chuyện đó… Chuyện nàng lỡ quan hệ với anh Phi, anh trai ruột của chồng nàng. Trong khi nàng và chị Uyên đang cố gắng giải quyết thì anh ấy không biết gì cả… Sau này có lẽ một lúc nào đó nàng sẽ lựa lựa nói cho anh ấy biết.
-Mấy đứa… Chuyện tình cảm vợ chồng của các con bố không can thiệp được, các con lớn rồi tự có cái nhìn của riêng mình… Tuy nhiên, cố gắng đừng làm ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của bố chồng con, tập đoàn đó cũng là tương lai của chồng các con… Làm gì nên suy nghĩ thật kỹ nhé! Bố tin tưởng các con sẽ có những hành động đúng đắn… -Ông Lý thở dài và khuyên nhủ hai cô con gái xinh đẹp của mình. Đối với ông mọi thứ trên đời đều không quan trọng bằng hạnh phúc của những đứa con gái mình.
-Dạ vâng ạ… -Như ấp úng.
-Vâng… Con chẳng hiểu anh ấy nghĩ gì nữa… Vốn dĩ con cũng chỉ định tức anh ấy vài ngày… -Uyên thở dài.
-Vậy khi nào nó về đây?
-Con cũng không rõ nữa ạ, nếu anh ấy bay thẳng chắc chiều nay sẽ đến ạ, còn bay quá cảnh thì con cũng không rõ vì con nhờ bạn liên lạc qua zalo cho anh ấy không có được… -Uyên dơ điện thoại lên xem giờ.
-Con gọi cho nó xem nào… Chuyện đã thế này thì thôi mình xuống nước một tí con à… Nó cũng vất vả… -Ông Lý nói xong thì lắc đầu vì ông biết con bé Uyên cứng đầu lắm.
-Kệ anh ý, đã có gan về thì có gan chịu trách nhiệm… -Uyên nói xong thì đứng dậy đi vào trong bếp. Như ngồi lại nhìn bố mình, hai bố con nhìn nhau thở dài như ngầm hiểu tính của Uyên như vậy thì đành chịu.
-Hôm nay hai đứa ở đây ăn cơm với bố nhé! –Ông Lý nói và nhìn Như cười, sau đó đôi mắt ông lia xuống ngực con bé, vì lúc này Như đang mặc một chiếc áo hai dây liền váy, bên ngoài khoác một chiếc áo mỏng nhưng cũng không thể che hết được bộ ngực to của nàng, ở giữa là khe ngực trắng phau khiến ông Lý không thể rời mắt.
-Dạ vâng ạ, vì dù gì hôm nay con với chị Uyên cũng chờ anh Phi về đây mà bố… Nhưng mà… Bố nha… Mắt kìa! Mắt kìa!… -Như kéo áo che lại rồi bặm môi lườm bố một cái.
-Khà! Khà! Lâu rồi con không sang chơi với bố… Nhiều lúc buồn lắm con à Khà! Khà! –Ông Lý cười gãi đầu gãi tai, biết con gái hiếu thảo nhưng làm thế này liệu ông có đang tự đánh mất cái tự trọng của một người bố không?
-Bố to lên lúc này con kệ bố… Chị Uyên đang ở đây đó ạ… -Như kéo lại áo và đứng dậy đi vào trong bếp với chị mình. Ông Lý thì đỏ mặt tía tai ngồi ở ghế nhâm nhi thêm cốc nước chè rồi mới dám đi vào.
-Các con ăn trưa ở đây nhé! Để lát bố gọi người ship đồ về! –Ông Lý đi vào trong bếp chống hai tay lên ghế hỏi các con mình. Lúc này thấy Uyên đang cúi người lục đồ trong tủ lạnh ông lại để ý vào cặp mông to tròn của con bé. Vì Uyên đang mặc một chiếc quần jean bó sát vào mông nên trông bộ mông con bé tròn quá. Ngày xưa mẹ chúng đâu có đẹp thế này… Chắc thời này ăn uống tốt nên cơ thể phát triển phổng phao hơn xưa.
-Cái Thư trưa có về không bố? –Uyên bất ngờ đứng dậy quay lại hỏi thì thấy ánh mắt bố nhìn xuống dưới chắc vừa nhìn vào mông mình khiến nàng cau mày lại.
-À… Cái Thư… Nó… Chắc không về đâu, nó học bán trú con à! –Ông Lý ấp a ấp úng cười nói khi bắt được ánh mắt của Uyên.
-Vâng… Để con còn biết đường nấu cơm… -Uyên đóng tủ và quay lại bếp. Ông Lý tuy ngại nhưng ông không thể không nhìn xuống cặp mông to tròn của Uyên được, ông tự cảm thấy bản thân mình càng ngày càng biến chất khi mà liên tục để ý đến cơ thể của con gái.
-Dạo này… Bệnh của bố thế nào rồi bố? –Uyên vừa đứng rửa mấy cái ly vừa hỏi. Câu hỏi khiến ông Lý có chút ái ngại. Còn Uyên thì khác, nàng không mấy ngại vì bố là gia đình của nàng, nàng phải thay mẹ hỏi han chăm sóc bố là điều đương nhiên.
-Khà! Khà! Không có vấn đề gì cả… Mọi thứ đều ổn con à! –Ông Lý nói và ngồi xuống chiếc ghế ở bàn ăn.
-Bố nên tập thể dục đều đặn, với tuổi của bố, bố tham gia thêm mấy club người cao tuổi hoặc đi chùa cho thanh tịnh bố ạ… -Uyên lau tay rồi ra bàn ngồi cùng Như và ông Lý.
-Ui dào! Bố không hợp với chùa chiền lắm con à! –Ông Lý cười và nhìn hai cô con gái xinh đẹp của mình. Nhìn hai đứa nó hao hao giống nhau mà cái Uyên nó suy nghĩ người lớn hơn hẳn cái Như. Nghĩ vậy ông lại thấy thương con gái cả… Vì con bé mới 23 tuổi mà đã phải có trách nhiệm với gia đình chồng, với em gái… Và cũng vì đó mà khiến con bé trưởng thành hơn cái Như rất nhiều.
-Bố mà không tịnh tâm bệnh nặng hơn không ai giúp được bố đâu đó… -Uyên nói xong thì mỉm cười khiến ông Lý thấy có lẽ mình lo hơi quá, vì nghĩ kỹ lại thì con bé tính cách cũng chẳng khác cái Như là mấy, sơ hở là trêu bố chẳng qua vì phải lo lắng nhiều hơn mới sinh ra cái nết khó tính. Nhưng ông Lý luôn thấy hạnh phúc vì có hai cô con gái xinh đẹp luôn biết lo lắng cho người bố già này.
-Khà! Khà! Có hai cô con gái xinh đẹp thế này, bố sao mà tịnh tâm được Khà! Khà! –Ông Lý cười nói… Ông cũng chỉ muốn trêu hai đứa nhưng vô tình lại tự khiến mình trông rất vô duyên.
-Bố! Háo sắc! Con là con của bố đấy! Còn nói được những lời đó ra nữa… -Uyên cau mày rồi đứng dậy đi lên nhà, nàng không trách bố mình vì tính ông trước nay vẫn hay đùa nhưng vì dạo này những lời nói đùa của ông ấy đi sâu vào vấn đề tế nhị nên khiến nàng thấy khó chịu.
-Thấy chưa… Con bảo mà… -Như cười tủm tỉm ôm miệng và chạy lên nhà cùng chị.
Ông Lý ngồi lại cười ngại và cảm thấy tại sao dạo này mình liên tục có những lời lẽ khiếm nhã như vậy với các con, thật không thể tưởng tượng được. Ông Lý lắc đầu và đứng dậy lại lẽo đẽo đi lên phòng khách với hai đứa.
Ông Lý cười khi thấy Uyên đang ngồi ghế sofa và lườm mình, ông rất ngại ánh mắt đó của con bé như thể con bé đang trách mình vậy. Nên ông lủi thủi cầm cái xô điếu cầy ra ngoài sân hút, ngay lúc đó Như cũng chạy theo và ngồi chơi với ông.
Uyên ở trong nhà, nàng nhìn ra ngoài sân thấy con bé Như ăn mặc gợi cảm quá, nhưng cũng không thể trách nó được vì đây là bố mà… Nhưng thực sự nàng có suy nghĩ về vấn đề của bố… Nàng có biết tình trạng rối loạn của ông, tình trạng mà bà bác sỹ đã không nói ra cho nàng biết.
Thực ra trước đó nàng cũng đã để ý và cảm thấy khá sốc khi bố lại có những ánh mắt như vậy với con gái. Và nàng đã bí mật tham khảo ý kiến của bác sỹ tâm lý qua đường dây nóng vì nàng sợ phải lộ mặt. Theo như những gì nàng biết, bố nàng bị “Rối loạn dục tính” vì có hứng thú lệch lạc, hứng thú với đối tượng không phù hợp, và không kiểm soát được nhu cầu bản năng của con người.
Sau đó, nếu nặng hơn ông sẽ bị suy giảm kiểm soát bản năng do stress, do tuổi tác, bệnh lý, rượu chè, và do… Bị ức chế dồn nén lâu ngày. Cái này giống y như lời nói của cô bác sỹ khám dương vật cho bố. Một phần do ông sống một mình quá lâu, không có bàn tay của phụ nữ chăm sóc nên ông gần như đã bị cô lập, không có lối thoát cho cảm xúc của mình… Đó là lỗi của nàng, Uyên đã tự nhận định như vậy.
Nàng rất sợ sau này bố mình bị rối loại xu hướng tình dục lệch chuẩn, và rối loạn quan hệ, ngày hôm đó bác sỹ tâm lý đã nói những lời khiến nàng bị sốc, đó là một trong những bệnh lý và hội chứng cực kỳ nghiêm trọng của xã hội thời kỳ mới này.
Uyên thở dài, có những thứ trên đời, mặc dù không ai nói ra nhưng vẫn khiến lòng nặng trĩu. Nàng yêu bố mình như những đứa con khác. Nàng hiểu tình cảnh của bố mình, và nàng không trách bố… Nàng nghĩ đó chỉ là sự yếu mềm của tuổi già, của nỗi cô đơn âm thầm mà người lớn ít khi chia sẻ.
Bố nàng đã chịu thiệt trong suốt một thời gian dài, là một người đẻ con rất muộn, khi nàng mới 23 tuổi bố nàng bây giờ đã hơn 60 rồi. Trong khi bố mẹ của chúng bạn vẫn còn rất trẻ, thì bố nàng đã như một ông cụ già rồi… Một ông cụ với những cô con gái còn tuổi đôi mươi sao? Uyên thở dài… Nàng thương bố vì bố chịu thiệt, có khi nào chính vì vậy bố mới sinh ra những căn bệnh và hội chứng khó kiểm soát kia không?
Nàng cũng không rõ, nhưng với trách nhiệm một người con nàng biết mình cần phải làm gì, vì bây giờ bố đã như một chiếc lá vàng, ở tuổi này thật rất nhạy cảm và dễ sinh bệnh… Những căn bệnh rất khó nói, có lẽ chỉ nàng mới có thể giúp được bố…
Uyên lại thở dài và nhìn ra ngoài sân, thấy ông cười nói vui vẻ với cái Như trong lòng nàng cảm thấy yên lòng, vì nàng vẫn còn con bé Như chia sẻ việc đó và nàng thấy vui vì nàng và em gái không lấy chồng quá xa… Vẫn còn nhiều cơ hội để chăm sóc bố mình.

Tối đến, sau một ngày dài chờ Phi, Uyên càng lúc càng lo lắng khi không có tin tức gì từ chồng. Nàng đã xuống nước chủ động nhắn tin mà không thấy Phi hồi đáp. Nàng đi qua đi lại ở cửa nhà, lo lắng sốt ruột mà trong kia hai bố con Lý và Như ngồi xem ti vi cười hơ hớ hơ hớ càng làm nàng thấy khó chịu.
Uyên vuốt tóc ra sau và ngồi xuống bậc thềm bên ngoài chờ chồng, không biết anh ấy đi đến đâu rồi, tại sao lòng nàng nóng như lửa đốt vậy… Mới nãy vẫn còn giận mà bây giờ nàng lại thấy thương chồng, vì quãng đường từ Kenya về nhà đâu phải gần.
-Ting! Ting! Ting! –Tiếng điện thoại reo lên khiến Uyên thở phào nhẹ nhõm, nàng vội vàng cầm máy lên, nuốt nước bọt để lấy tinh thần mắng cho Phi một trận thì đó lại là cuộc gọi từ bố Lưu.
-Alo… Con nghe đây… -Uyên thở dài và nghe máy.
-Con đang ở đâu, về nhà ngay nhé!… –Ông Lưu nói gì đó một lúc thì cúp máy. Uyên cau mày và hậm hực đi vào trong nhà lấy túi xách và áo khoác.
-Con đi đâu vậy? Uyên! –Ông Lý thấy thế liền hỏi.
-Anh Phi về rồi… Anh ấy về bên nhà bố ạ… -Uyên tức giận đến đỏ cả mắt, đôi mắt rơm rớm.
-Ơ! Em tưởng chị nhắn cho anh ấy về đây mà… -Như nhìn chị thắc mắc.
-Chị không biết nữa… Bây giờ biết giải thích với bố Lưu thế nào đây, có khi đang cãi nhau rồi… -Uyên ấm ức và lo lắng, đã nhắn như vậy rồi còn không sang đây, cứng đầu, bảo thủ… Chuyện này mà xé ra to thì biết xử lý thế nào.
-Thôi con à! Con về bên nhà đi, lựa lựa mà nói chuyện với chồng, có gì thì gọi cho bố con nhé! Hai con về đi! –Ông Lý cũng lo lắng và khuyên bảo hai đứa.
-Thôi cái Như ở bên này đi, mai hãng về, có gì chị sẽ nhắn tin sau…
-Dạ… Vâng ạ… -Như cũng hiểu ý chị, vì chuyện này có trực tiếp liên quan đến nàng, lúc này nàng nên tránh mặt là tốt nhất, chỉ có ông Lý không hiểu gì, nhưng khi biết con bé Như sẽ ngủ bên này khiến ông rất vui.
-Thôi thế con về đi… Có gì cần bố giúp nhắn cho bố nhé! Chuyện này là chuyện riêng của gia đình con, bố không can thiệp sâu được, nên hãy bình tĩnh con nhé! Chồng con cũng vất vả rồi… Cái quan trọng làm sao giải thích cho bố chồng con… –Ông Lý đứng dậy tiễn Uyên ra ngoài. Như mím môi lại và chạy theo đằng sau.
-Xong việc chị nhắn cho em nha!!! –Như đứng vẫy tay trên bậc thềm. Ông Lý thì tiễn Uyên ra tận cổng dặn dò đủ thứ rồi tiện đóng cổng luôn.
Uyên thở dài và đi ra xe, cái nàng lo lắng không phải chuyện nàng và Phi, mà là tính khí của bố chồng nàng… ông ấy sẽ nói gì khi thấy anh Phi về nhà chứ… Tâm trạng của anh Phi lúc này có lẽ không được tốt… Có khi nào hai bố con tranh cãi rồi ông Lưu lỡ mồm làm lộ chuyện nàng ngủ với ông ấy đêm hôm trước thì sao…
Càng nghĩ càng thấy lo, Uyên phóng xe mất 20p để về đến nhà… Nàng không cho xe vào gara mà để ngay giữa sân rồi vội vàng đi lên nhà, vẫn bộ quần jean, áo sơ mi trễ cổ, mái tóc dài của nàng xõa sang hai bên… Uyên mím môi và chuẩn bị một tinh thần tốt nhất để đi lên nhà.
Khác xa với nàng tưởng tượng, bước vào trong nhà nàng thấy bố Lưu và anh Phi đang ngồi ở ghế và nói chuyện, trông hai người như không có tranh cãi gì cả. Thật lạ lùng… Tại sao lại thế… Uyên thở mạnh và đi vào trong với bốn con mắt quay ra nhìn nàng chằm chằm. Tại sao nàng lại sợ ánh nhìn đó như vậy? Có điều gì bị lộ ra rồi sao…
Tại sao bố Lưu lại nhìn bình tĩnh thế kia? Tại sao chứ… Với tính cách của ông, nếu là ngày trước ông đã ném đồ của anh Phi ra ngoài sân và đuổi anh thẳng cổ về Kenya rồi chứ…
Trái tim Phi đập rộn ràng khi thấy người vợ xinh đẹp của mình bước vào nhà, vẫn khí chất kiêu sa ngút trời đó, vẫn ánh nhìn đó, nhưng ngày hôm nay ánh mắt lạnh lùng dành cho người khác lại dành cho anh, không còn ánh mắt trìu mến hiền dịu như xưa, ánh mắt đặc quyền của Uyên dành cho Phi đã biến mất rồi… Giờ đây là ánh mắt có chút khó chịu và xen lẫn một chút trách móc.
-Con chào bố!! –Uyên đứng ở giữa nhà cầm chiếc túi xách che phần bướm và chào ông Lưu nhưng nàng không chào Phi lấy một câu. Lúc này ông Lưu mới chợt hiểu ra hóa ra hai đứa nó cãi nhau.
Việc con bé Uyên chủ động sang ngủ với mình đêm hôm trước là vì lý do này sao… Thằng Phi… Anh này đã gây ra chuyện gì mà phải lặn lội từ tận bên Châu Phi về đây để gặp vợ như vậy… Có khi nào có chuyện gì vỡ lở rồi không… Đến ông Lưu lại nơm nớp lo sợ, cảm giác bất an giống Uyên nên hai bố con nhìn nhau rồi lập tức quay mặt đi.
-Bố! Mọi thứ con cũng báo cáo với bố vừa rồi, mong bố hiểu cho con… Sau khi giải quyết xong ngay ngày mai con sẽ quay lại Kenya… Con xin lỗi đã để bố phải lo lắng… Con sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm nếu có chuyện gì xảy ra với dự án lần này… Con xin phép! –Phi đứng dậy khẽ cúi đầu và đi lên tầng, mặc dù anh muốn ôm Uyên ngay lúc này nhưng vẫn phải tỏ ra lạnh lùng trong khuân phép vì lúc này đang ở trước mặt bố.
-Haizz… -Ông Lưu chỉ thở dài rồi đứng dậy đi ra ngoài châm xì gà hút. Rít được một hơi ông thở một làn khói dày đặc ra đường mũi rồi lắc đầu. Thằng con cả của ông, từ bao giờ nó lại thay đổi thế này, chưa bao giờ ông thấy thằng bé bỏ việc để chạy về như vậy… Ông biết nó yêu thương vợ nó, nó vì vợ nhưng thế này chẳng phải rất lạ sao, nó đã làm ra chuyện gì vậy…
Chắc chúng nó sẽ nghĩ ông nổi trận lôi đình, nhưng không lần này cảm giác của ông lại khác, chính bản thân ông tự thấy mình đã có sự thay đổi kể từ khi được quan hệ với hai cô con dâu của mình, phải chăng nó là một trong những cảm giác áy náy nên ông không thể la mắng chúng được nữa. Hay ông đã cảm thấy cuộc sống mình thực sự được cân bằng về mặt cảm xúc? Hay ông đã thực sự tin tưởng các con của mình và hoàn toàn giao mọi thứ cho chúng nó? Tuổi này thực sự ông chỉ muốn chơi, không muốn đau đầu vì tập đoàn hay công việc nữa… Ông chỉ muốn được ở bên hai cô con dâu của mình đến cuối đời.
Ông Lưu tiếp tục rít thêm một hơi xì gà rồi ngồi xuống chiếc ghế bành của mình ngoài sân và ngửa mặt lên trời, nghĩ lại cặp mông lúc nãy của con bé Uyên không khỏi khiến chim ông lại vổng lên… Cảm giác được ngâm cu trong bướm con bé khiến ông không thể nào quên, chưa bao giờ ông được chơi cái bướm nào khít đến vậy. Từ hồi trẻ đến giờ… Không… Từ lúc ông biết chơi gái đến giờ, từ năm ông học lớp 9… Tuy nhiên chưa có một cái bướm nào mà khít và nhiều nước như của con dâu ông…
Tại sao con bé lại đẹp vậy chứ… Cả cơ thể nó, mùi thơm của nó, cử chỉ và tính nết của nó mọi thứ đều cuốn hút ông… Người ta nói, chơi gái xinh mà nó nằm đần ra như khúc gỗ, bướm thì khô khốc thì cũng chỉ là cảm giác khô khan, chán chường và không có tính chinh phục, chỉ có tính chiếm hữu, là một cảm giác thất bại nhất trong tình dục mà thôi.
Nhưng, nếu chơi gái xinh mà bướm nó chảy nhiều nước, gương mặt nó có cảm xúc… Một cảm xúc mãnh liệt khi đối phương đạt được cực khoái và con bé lên đỉnh cùng với đống nước nhờn phụt ra từ bướm nó thì thật là một cảm giác dục tiên dục tử không thể nói thành lời, có thể nói là đỉnh cao của mọi sự sung sướng trên đời. Là cảm giác cực khoái lớn nhất của cánh đàn ông… Ông Lưu nhắm mắt lại và tưởng tượng với con cu cứng đơ trong quần.
Cùng lúc đó…
Khi hai vợ chồng vừa bước vào trong phòng, Phi vội vàng ra chốt cửa và chạy tới ôm chầm Uyên từ sau lưng.
-Ư… Bỏ ra! –Uyên vùng vằng, mặc dù nàng rất lo cho chồng nhưng vẫn phải giận dỗi.
-Không! Anh không bỏ! Em có biết anh đã lo lắng thế nào không? Anh sợ mất em… Anh sợ lắm… -Phi gồng lên ôm chặt vợ.
-Vậy tại sao lại làm thế? –Uyên vẫn vùng vằng rút tay ra nhưng Phi quá khỏe với quyết tâm của mình.
-Anh xin lỗi… Tại lúc đó anh say rượu… Anh tưởng là em… Xin em… Đừng giận anh nữa… Anh bay 8000km về đây chỉ để giải thích với em… -Phi nói giọng trầm ấm ngay cạnh tai Uyên.
-Bỏ em ra… Đau em… -Uyên vùng vằng mãi mà không được.
-Không! Anh không bỏ! – Thấy vậy Phi càng gồng lên để ôm.
-Anh… Đau em… Hu hu… Em đau… -Uyên bất ngờ khóc khiến Phi giật mình và nới lỏng tay. Lúc này Uyên mới đẩy Phi ra được.
-Chết… Anh xin lỗi… Anh xin lỗi… -Phi nhăn mặt lại nhìn Uyên vì anh không ngờ mình lại ôm vợ chặt quá. Uyên chảy hai dòng nước mắt xuống má vì đau, nàng ôm tay và lườm Phi với đôi mắt ướt lệ.
-Xin em… Anh mệt mỏi lắm rồi… Anh không được ngủ cả một ngày nay rồi… -Phi kể khổ, có vẻ như anh ta không biết cách xin lỗi con gái.
-Đánh vợ… -Uyên mím môi lại nói và nhìn Phi khóc.
-Không! Anh không cố ý, anh thương em còn không hết sao lại đánh em… -Phi nhăn mặt lại và dơ hai tay lên.
-Thương em! Thương mà đi ngủ với người khác?? –Uyên cau mày lại.
-Anh… Anh xin lỗi… Anh tưởng đấy là em… Lúc đó anh say rượu… -Phi không dám nhìn vào mắt Uyên, anh chỉ biết cúi mặt xuống giải thích.
-Tưởng là em? Anh nghĩ đây là phim chắc? Anh nghĩ em là trẻ con à? Tình trạng của anh thế nào em biết chứ… Tại sao? Lúc! Đó! Anh! Lại! Cứng! Lên! Được! Hả?? –Uyên vừa nói vừa đánh vào vai Phi, mỗi câu nói là một lần đánh vào vai chồng.
-Anh… Xin lỗi… Anh không biết nữa… -Phi chỉ dám đứng yên và thu mình lại cho vợ đánh. Còn Uyên đánh xong nàng ôm tay và nhìn Phi với ánh mắt ướt nhòe. Đôi môi đỏ mím lại ấm ức. Bình thường nghĩ sẽ tha thứ cho anh ấy rồi vì nàng cũng đã “trả thù” được ngay lúc đó.
Nhưng khi gặp Phi thấy bản mặt này nàng lại vừa thương vừa tức giận. Thương vì nhìn anh ấy tiều tụy quá, chắc chắn cũng khổ tâm vì trên vai còn nhiều trọng trách. Còn tức vì nghĩ đến cái vẻ mặt của anh ta khi cưỡng hiếp em gái nàng.
-Em… Anh không biết phải nói thế nào để em hết giận, em biết rồi đấy… Anh là kẻ khô khan không giỏi nịnh phụ nữ, không giỏi dỗ dành người khác… Nhưng anh chỉ biết từ cuộc gọi điện đó anh hoang mang, anh không thể làm được việc gì, anh chỉ biết lao ra sân bay và bay về với em… Vì anh biết em không dễ dàng gì khi biết được sự thật đó… Anh đã nghĩ nếu để chọn giữa em và sự nghiệp… Anh sẵn sàng bỏ sự nghiệp để được ở bên em suốt đời… Uyên à… Anh thực sự không cố tình… Xin em hãy tin anh… -Phi tiến lại gần và nắm tay Uyên, anh thực sự là một kẻ khô khan nhưng lúc này… thẳm sâu trong lòng anh đã nói hết những gì mình suy nghĩ, đấy là điều Uyên muốn nghe, chỉ cần anh không tiếp tục nói dối là được.
Uyên mím môi lại và không còn khóc nữa, ánh mắt tức giận của nàng trở nên buồn bã vì những lời thật lòng của chồng… Bởi vì nếu anh ấy biết được chuyện giữa nàng và bố anh ấy… Thì liệu nàng còn xứng đáng với những gì anh ấy sẵn sàng hy sinh không? Uyên áy náy vô cùng và thấy mình thật điên rồ khi quyết định vội vã như vậy chỉ để trả thù chồng. Thôi thì chuyện đã rồi kẻ được lợi chỉ có ông Lưu.
Thấy Uyên hết giận, Phi từ từ ôm Uyên vào lòng… Lúc này nàng chị ự ự một chút đẩy Phi ra với những sức lực yếu ớt, sau đó Phi đã hoàn toàn ôm được Uyên. Uyên nhắm mắt lại và rơi hai giọt nước mắt từ mi mắt xuống vai Phi. Nhưng nàng vẫn không ôm Phi mà để thõng hai tay xuống trông khá gượng gạo.
-Lần này anh không thuê ngọn đồi nào nữa à? –Uyên nói rồi khẽ bĩu môi, nhưng lại làm Phi vui vì anh biết vợ nói vậy là đã hết giận rồi.
-Anh không… Chỉ cần tấm lòng chân thành và tình yêu này là đủ… -Phi nói rồi kéo Uyên ra định hôn nhưng Uyên mím chặt môi lại không cho hôn.
-Đồ khó tính… -Phi mỉm cười và ôm vợ vào lòng.
-Đồ lăng nhăng… Bắt cá hai tay… Lộn xộn… -Uyên để Phi ôm nhưng vẫn mắng chồng.
-Sao lại lộn xộn… -Phi cười vì Uyên lại nói mấy từ trống không nhưng rất đáng yêu, hôm nay anh cho phép vợ nói những lời đó với mình vì anh biết mình đang có lỗi.
-Đồ hấp diêm…
-Này! Em nhé! Tưởng anh không nói mà được đà nhé! –Phi nói rồi bóp chặt bộ mông to của Uyên.
-Bay bướm chăng hoa… -Uyên nói rồi há miệng cắn vào vai Phi một cái rất đau. Phi nghiến răng và nhăn mặt lại để kệ cho vợ cắn.
-Em cứ cắn đi… Cắn chết anh cũng được, chỉ cần em hết giận… -Phi ôm chặt Uyên và gồng lên, nhưng vừa nói xong thì Uyên nhả ra, chiếc áo sơ mi của anh dính nước bọt thơm tho của Uyên kéo thành tơ nhện đến đôi môi đỏ của cô ấy.
-Sao không trả lời tin nhắn của em? –Uyên bặm môi lại tiếp tục hỏi.
-Anh vội đi quá… Nên không mang cái gì, hành lý anh cũng đâu có mang… Mang được mỗi cái điện thoại… Lên máy bay được mấy tiếng là nó hết pin rồi anh đang sạc dưới nhà kìa… -Phi nói và cười, hôm nay Uyên cũng đặc biệt thấy Phi nói chuyện có phần dễ tính hơn xưa… Có khi nào vì tình dục đã thay đổi mọi người nhiều như thế… Khi chưa bị phát hiện anh ấy vẫn rất khó tính, nhưng lúc này nàng cảm giác Phi dễ chịu hơn trước nhiều.
-Sao anh bỏ một cuộc họp quan trọng như thế mà quay về hả? Ninh đang rất khó khăn đấy anh biết không? –Uyên đẩy Phi ra và nhíu lông mày lo lắng.
-Lúc ấy anh không có tâm trạng nào… Anh chỉ nghĩ đến em ở nhà, sợ em nghĩ quẩn… Sợ em gây chuyện… Nên anh phải về luôn… Tập đoàn… Hay sự nghiệp đều không quan trọng bằng em… -Phi nhìn vào mắt Uyên nói và cúi xuống hôn nhưng Uyên vẫn mím môi lại.
-Nông nổi, bốc đồng… -Uyên cau mày lại. Phi không nói gì chỉ nhìn vợ cười, anh vui vì anh thấy mình làm hòa với vợ nhanh hơn anh nghĩ. Có lẽ việc phi về tận đây thực sự có tác dụng.
-Anh không sợ bố nói hay sao?
-Anh không biết, anh cũng chuẩn bị tâm lý rồi… Nhưng kỳ lạ bố không trách mắng chỉ hỏi sao anh lại về… -Phi nhìn lên trần nhà suy nghĩ, còn Uyên nhìn vào cúc áo của chồng, nàng đã nhận ra tại sao bố lại như vậy… Tình dục ư… Đúng là chuyện đó rồi… Vì ông vừa được làm tình với nàng ngay hôm qua nên có lẽ hôm nay ông ấy đã hiểu và không nổi khủng lên như bình thường. Đúng là tình dục đã thay đổi con người một cách chóng mặt.
-Anh đi tắm đi… Người hôi lắm… -Uyên đập nhẹ vào ngực Phi rồi ra giường ngồi.
-Ừ! Anh cũng mệt quá… Em tắm chưa vào tắm với anh… -Phi kéo tay Uyên. Uyên thấy vậy liền bĩu môi rồi miễn cưỡng vào tắm cùng chồng.
Hai vợ chồng trần truồng đứng trong phòng vệ sinh, đây mới là một cặp trời sinh bởi cơ thể hai người đều đẹp như tranh vẽ, Uyên da trắng, vú to mông cong, còn Phi cơ bắp cuồn cuộn, sáu múi cao ráo đẹp trai.
Những dòng nước nóng xả lên cơ thể hai vợ chồng, hai người đứng ôm nhau trong phòng tắm như gột rửa những tức giận trong lòng. Phi đưa tay lên bóp vú vợ và nâng niu bầu vú Uyên từng chút một. Còn Uyên cũng sờ chim chồng, cây hàng bé bỏng của Phi khiến Uyên cảm thấy hụt hẫng nhưng không dám nói, nó có cửng lên thì cũng chỉ dài 12, 13 cm… Rất bé…
-Sao bên này nhìn xẫm hơn bên kia nhỉ? –Bỗng Phi hỏi một câu mà khiến Uyên rợn tóc gáy, nàng nhìn xuống thì thấy một bên hồng, còn một bên hồng hơi xẫm lại… Nàng chợt giật mình nghĩ đến chuyện làm tình với bố, bố chỉ mút một bên này nên nó bị tụ máu rồi.
-Hình như… Sắc tố thay đổi… anh ạ… Có khi nào mình nên đẻ con không? –Uyên ấp úng nói với trái tim đập mạnh, sau đó nàng phải đổi chủ đề ngay lập tức.
-Ý hay đấy… Dự án thành công chắc chắn anh sẽ đi khám bác sĩ để xem bệnh tình của mình… Đi cùng anh nhé! –Phi nói và ôm vợ vào lòng, anh cũng muốn nói sang chuyện khác vì tay vợ anh đang mân mê dương vật của anh từ nãy mà nó không cửng chút nào. Xấu hổ và tự ti nên anh cảm thấy may mắn khi vợ chuyển chủ đề.
-Vâng ạ… -Hai vợ chồng ôm nhau một lúc rồi vào bồn tắm.
30 phút sau, Phi và Uyên đều mặc đồ ngủ, Uyên ngồi trước gương sấy tóc, còn Phi đi xuống tầng để lấy điện thoại, lúc này cũng buồn ngủ lắm rồi, anh chỉ muốn ôm vợ ngủ một giấc thật ngon.
-Anh có ăn gì không em nấu! –Uyên tắt máy sấy và nhìn ra ngoài khi Phi quay lại phòng.
-Anh không… Lúc này anh chỉ buồn ngủ thôi… -Phi uể oải nói, anh đã hoàn toàn nhẹ lòng khi vợ anh hết giận… Nhưng… Khi bước ra ban công hút một điếu thuốc, anh khẽ nhìn vào trong nhà qua một lớp rèm mỏng.
Anh tự cảm thấy với tính cách của Uyên, lần này… Với tội lỗi này, cô ấy có dễ dàng tha thứ cho mình quá không… Anh cảm thấy có chút lạ và lấn cấn nhưng không thể chứng minh được… Thôi thì, cô ấy hết giận là tốt rồi… Phi rít vài hơi thuốc rồi nhảy lên giường ôm chặt Uyên ngủ.
Trong đêm tối chỉ có ánh đèn ngủ, Uyên chằn chọc nhìn lên trần nhà khi anh Phi đã ngáy từ lúc nào. Bình thường nếu là gia đình khác, khi họ làm lành họ sẽ lao vào nhau và làm tình đấy nhỉ… Nhưng chồng nàng lại khác, cứ như nàng và Phi là bạn bè vậy… Cảm giác này thật hụt hẫng… Uyên thở dài, thôi thì cũng quen rồi…

Cách đó khoảng một tiếng bên nhà ông Lý.
Ngay sau khi Uyên vừa về, ông Lý và Như ngồi xem tivi không còn cười nói như lúc Uyên ở đây nữa. Lúc này đã là 21h tối. Cái Thư tối nay cũng không đi học thêm, con bé đang cặm cụi ngồi học trên tầng.
-Con lo cho chị Uyên quá bố ạ… Đứng giữa bố Lưu và anh Phi, không biết chị ấy sẽ nói thế nào… -Như dựa lưng vào sofa và nhìn thẳng lên bộ phim đang chiếu. Bộ ngực to của nàng ưỡn lên trong chiếc áo hai dây, nàng vẫn mặc áo lót nhưng áo khoác đã cởi ra từ lúc ăn cơm tối rồi. Đôi chân dài vắt chéo gác lên chiếc ghế đôn nhỏ đằng trước mặt.
-Chị con là một đứa thông minh, con bé sẽ tự biết cách cân đối con à… –Ông Lý cũng dựa vào sofa và vắt chéo chân, một chân ông để dưới đất, chân còn lại gác lên chân kia. Người quay hướng về phía Như. Thi thoảng ông liếc nhìn vào khe ngực trắng phau tròn trịa của con gái.
-Này! Con có biết chúng nó tại sao lại cãi nhau không? Nói nhỏ thôi nhé! –Ông Lý ngồi dịch lại với Như và thì thầm, ông biết mình không nên can thiệp nhưng là bố ông cũng rất tò mò.
-Con… Con cũng không rõ… Chỉ biết lần này khá nghiêm trọng bố ạ.. –Như ấp úng, nàng không thể nói vì anh ấy cưỡng hiếp con được. Là một cô bé không bao giờ nói dối nên trông nàng rất lúng túng.
-Chị Uyên không nói cho con biết hả? –Ông Lý vừa nói vừa nhìn vào khe ngực Như.
-Dạ… Không ạ… Chuyện gia đình chị ấy nên con cũng… Không hỏi ạ… -Như mím môi lại có chút xấu hổ khi bố ngồi gần quá.
-Vậy nó không tâm sự gì với con hả? Hay thằng Phi nó ngoại tình? Bay từ tận Châu Phi về bố nghĩ không phải là chuyện nhỏ…
-Dạ… Không phải đâu ạ, nếu là ngoại tình chị Uyên sẽ chẳng lo lắng như vậy đâu bố ạ… Con nghĩ là chuyện khác cơ… -Như nhíu lông mày lại và khẽ liếc bố thì thấy mắt bố đang liếc xuống ngực mình.
-Haizzz… Lát nữa con gọi cho chị xem nhé! Giờ này chắc cũng về nhà rồi đấy… -Ông Lý cười khi thấy ánh mắt của Như.
-Mắt dê… -Như bỗng đưa bàn tay thon dài của mình lên che lại khiến ông Lý gãi đầu cười.
-Khà! Khà! Khà! Cái gì dê? –Ông Lý cười rồi hỏi cho đỡ quê.
-Mắt bố dê… -Như chỉnh lại áo và ngồi thẳng người.
-Khà! Khà! Bố xin lỗi… Tại nó đập vào mắt… Phù! –Ông Lý cười ngại, ông ngồi bật dậy và thổi hơi từ mồm ra như thổi hơi thuốc. Gương mặt ông dần đỏ quạch lên. Mặc dù đã được gần gũi với con bé một vài lần nhưng ông vẫn cảm thấy ái ngại vì những nhu cầu và mong muốn của mình.
Bản thân ông cũng không dám nói thẳng với con bé hay gạ gẫm vì con bé là con gái ông chứ không phải bạn gái ông. Những điều đó khiến ông tự cảm thấy thật kinh tởm mình, thấy mất hết tự trọng và biến bản thân mình thành kẻ không có giá trị.
-Tí nữa lại to tướng lên… Thì con kệ bố đấy… -Như nhíu lông mày lại và nhìn lên tivi, thực sự lúc này nàng chỉ thấy lo cho chị mình chứ không nghĩ đến những chuyện khác.
-Khà! Khà! To lên mất rồi… Khà! Khà! –Ông Lý chỉ xuống đũng quần mình, dương vật ông đã cửng lên từ nãy khi lén nhìn vào vú của Như.
-Bố ý nhờ… Mới hôm trước vừa mới… Bố nhịn đi nha, ảnh hưởng sức khỏe lắm ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố mình. Cách đây ba bốn hôm nàng vừa cùng bố thủ dâm xong hôm nay lại thế này nữa…
-Nhưng… Con biết mà… Bố mà lớn lên khó xuống lắm… -Ông Lý biết mình hơi đòi hỏi nhưng hễ có cơ hội ông sẽ nhờ con gái mình giúp. Tuy nhiên những ham muốn của ông chỉ dừng lại ở đó chứ chưa bao giờ đòi hỏi quá chớn.
-Hôm nay con mệt lắm ý… -Như làm mặt xị quay sang nhìn bố phụng phịu. Nàng vẫn đang lo lắng đến chuyện ở nhà, lát nữa chắc chắn nàng sẽ gọi cho chị Uyên, bởi vì nàng cũng liên quan đến chuyện đó, nàng chỉ sợ anh Phi sẽ lỡ lời nói ra điều gì đó nên lúc này tâm trí nàng không nghĩ gì ngoài chuyện ở nhà.
-Ừ ừ… Bố xin lỗi… Tại bố… Tại bố… Thôi con ngồi đây nhé! Bố lên phòng nghỉ! Khà! Khà! –Ông Lý cười ngại và đứng dậy ôm chim đi lên tầng, ông hiểu ánh mắt và tâm trạng của con bé. Có lẽ ngày hôm nay con bé thực sự không có nhu cầu. Có lẽ nó đang lo lắng cho chị nó. Ông thật kém tinh tế khi không nhận ra điều đó, thôi thì đành lên nhà cho đỡ mất mặt vì ở đây chim ông chỉ có cứng hơn thôi.
-Bố ơi… Bố không xem nốt phim ạ… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố, nàng sợ mình vừa nói gì đó khiến bố phật lòng, nàng thực sự không có ý như vậy.
-Con xem đi! Khà! Khà! Bố lên phòng nằm… -Ông Lý cười ngại và đi dần ra cầu thang. Ông không giận nhưng với tính cách của Như nàng lại nghĩ ông đang buồn lòng vì nàng đã từ chối giúp đỡ ông.
-Bố ơi… Bố ngồi đây xem nốt phim với con… -Như đứng dậy, nàng nhìn bố và thấy thương bố khi thấy dáng ông lủi thủi đi lên…
-Bố ngồi đấy nó cứng hơn thì sao? Khà! Khà! –Ông Lý nói nhỏ và nhìn Như cười cho con bé thoải mái, vì ông biết tính con bé.
-Um… Bố… Bố không được giận con nha… -Như nhíu lông mày lại khẽ cười với bố vì lúc này thực sự nàng đang không có tâm trạng làm gì hết.
-Ừ! Khà! Khà! –Ông Lý cười và đi lên tầng. Như ngồi xuống ghế sofa nhìn bố đi lên rồi cắn móng tay.
Nàng thở dài, bỗng nàng nghĩ đến gia đình nàng, gia đình chồng, cuộc sống của nàng đảo lộn từ khi nào vậy. Những quan hệ bí mật này… Tất cả mọi người… Tại sao…
Như ngồi lặng, đôi tay thon dài đan chặt vào nhau, mắt nàng nhìn lên tivi nhưng không hề biết bộ phim đang chiếu đến phân cảnh nào, chỉ biết mắt nàng nhòe đi như muống tìm một lối thoát giữa những sợi chỉ rối của số phận mình. Đôi lúc nàng cảm thấy thật mệt mỏi, mọi chuyện bắt đầu chẳng phải do nàng muốn… Đều là những cảm xúc thật khó diễn tả… Những bí mật nàng phải giữ thật sự rất nặng nề và rất lo sợ nó bị lộ ra.
Nàng cảm thấy mình như đứng giữa hai bờ không thể quay lại được nữa… Cũng thật khó để bước tiếp… Cái gọi là hạnh phúc gia đình như nàng đang từng mong ước, giờ đây chỉ là một tấm màn mỏng, che giấu bí mật và dằn vặt. Có những đêm nàng tự hỏi tại sao cuộc sống lại rẽ sang lối này… Là số phận trêu ngươi, hay do chính nàng đã yếu lòng mà để mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát?
Nàng bỗng nhận ra, có những mối quan hệ, một khi đã dính vào không còn ai có thể rửa sạch được. Và chính từ đó cuộc đời mọi người đã biến thành một mê cung, nơi tình thân, tình nghĩa và tình cảm đều chẳng còn ranh giới rõ ràng nữa… Lúc này nàng thực sự thấy lo lắng và khó chịu khi không biết chuyện gì đã xảy ra bên kia nữa.
Như ôm đầu, nàng bị áp lực… Nàng nhắm tịt mắt lại và chờ đợi điện thoại của chị Uyên.
-Chị Như! –Bỗng tiếng của Thư vang lên khiến Như nhìn lên thấy con bé đang đứng ở cầu thang gọi.
-Lên ngủ không? –Thư cười, con bé vừa học xong, trông nó vô tư nàng thật sự rất muốn được như con bé.
-Chị không… Em ngủ trước đi… -Như mỉm cười.
-Thế em ngủ trước nha… Mai em còn đi học sớm… bye bye… -Thư vẫy tay và đi về phòng… Để lại Như ngồi thẫn thờ dưới ghế sofa.
10 phút sau… Không chịu được cảm giác này… Như liền gọi điện cho chị. Tiếng chuông điện thoại đầu bên kia vang lên một lúc rồi mà không ai bắt máy, càng lâu càng khiến Như thấy nóng lòng.
-Chị đây… -Tiếng của Uyên thì thầm nói trong điện thoại khiến Như thở phào, nàng cố gắng lắng nghe mà thấy bên kia im ắng quá.
-Chị ơi… Chuyện sao rồi ạ? –Như cũng nói thầm cùng chị trong khi ở bên Như nàng có thể nói to thoải mái.
-Ổn rồi nha… Chị với anh Phi làm lành rồi, ông đang ngủ… Thức cả một ngày trời luôn. -Nghe thấy chị Uyên cười Như cũng nhẹ lòng hơn.
-Thế bố Lưu không nói gì ạ?
-Không… Rất lạ nha ông ấy không nói gì cả…
-May quá… Em chỉ sợ lớn chuyện thôi ý… -Như thở dài một cái như xóa tan những cảm xúc tiêu cực vừa rồi của mình.
-Không sao đâu… Thôi ngủ đi mai về sớm chị kể cho… Chị cũng ngủ đây… Thế nhé!
-Vâng ạ! Hi hi… -Nói xong hai chị em tắt máy. Như mím môi lại, không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như thế vậy mà cứ lo xa. Nàng vươn vai và đứng dậy… Sau đó Như đi lên tầng với một tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Đi qua phòng bố… Như lưỡng lự một lúc rồi đẩy cửa vào để kiểm tra vì nàng biết lúc nãy chim bố cửng lên khi nhìn lén ngực nàng không biết đã xuống chưa nữa. Vừa mở ra Như thấy bố đang nằm ở giường xem thời sự với con cu đang chổng ngược lên… Đúng là ông ấy không thể xuống sao?…
-Con à… Sao rồi… Chuyện sao rồi? –Ông Lý bật dậy khi thấy Như bước vào phòng.
-Dạ ổn rồi ạ… Chị Uyên với anh Phi làm lành rồi ạ… Hì… -Như đứng ở giữa phòng, nàng có chút bẽn lẽn vì lúc nãy làm bố buồn lòng. Tính nàng là vậy sợ làm mất lòng mọi người và sợ nhất làm người thân phiền lòng, nên nhiều lúc nàng hay chiều theo ý mọi người kể cả cho nàng có chịu thiệt một chút.
-Vậy là tốt rồi! Yên tâm rồi con à!… Lại đây con… -Ông Lý cười rồi vẫy tay.
-Hmm… Đến bố nha, bố cứ thế này con chẳng yên tâm được… -Như đi tới ngồi xuống giường.
-Bố xin lỗi… Bố không cố ý… -Ông Lý gãi đầu, trông ông chẳng còn chút uy nghiêm nào khi làm những hành động như vậy.
-Bố nhìn con mà cũng to tướng lên được… Con là con gái bố đó nha… -Như nhíu lông mày nhìn bố.
-Khà! Khà! Thì… Bố biết… Nhưng dù gì con cũng lớn rồi… Cơ thể phát triển, nói không có cảm giác gì là sai con à… Bố xin lỗi con gái của bố… Bố không cố tình làm con khó xử… -Ông Lý lắc đầu cười ngại.
-Hmm… Coi như bố cũng thật thà… -Như mím môi nhìn bố. Nàng nghĩ đơn giản bố chỉ coi cơ thể nàng như những người con gái phụ nữ khác nên mới cương lên như vậy, chứ không có ý đồ xấu với con gái mình.
-Con bé này! Bố không thật thà thì còn ai hả? –Ông Lý cười và chọc một ngón tay vào eo Như khiến Như buồn và rụt người lại.
-Ha ha… Buồn con… Con không nghĩ bố như thế… Nhưng mà cái này nha… Bố hạn chế đi ạ… -Như vừa nói vừa chỉ vào dương vật của ông đang ngỏng lên trong quần.
-Bố biết… Nhưng biết làm sao khi không kiềm chế được con à… Bố khổ tâm lắm… Bố không bao giờ nghĩ bố có thể cương lên khi nhìn vào cơ thể con gái mình… Nó làm bố thấy xấu hổ… Bố cảm giác không tiết chế được, nó lên như bản năng con à… -Ông Lý buồn bã nói.
-Bố đừng buồn… Bố bị rối loạn mà… Với lại đó cũng là phản ứng bình thường của đàn ông mà bố… Tại bố cứ nhìn vào ngực con thôi ý… Con không nghĩ gì đâu, con coi đây là bệnh của bố chứ chẳng có suy nghĩ gì khác nên bố yên tâm nha… Hi hi… -Như cười và nói cho ông đỡ ngại vì Như rất hiểu hoàn cảnh của bố mình. Là con gái nàng phải có trách nhiệm khi bên cạnh bố không có ai cả.
-Cảm ơn con… Đã thấu hiểu bố… Bố rất hạnh phúc khi cuộc đời bố có những cô con gái biết hiểu chuyện và biết thông cảm cho ông bố già bệnh tật này…
-Hì… Cái này… -Như chỉ vào dương vật của bố và mím môi nhìn bố mình.
-Cái này à… Thế em con ngủ chưa? –Ông Lý thều thào.
-Cái Thư ngủ rồi bố ạ… -Như mím môi lại với nhịp thở tăng dần.
-Ừ… Tốt rồi… Mấy hôm nay con có hứng không? –Ông Lý hỏi Như một câu hỏi rất tự nhiên, như thể ông rất hiểu Như và thấy đó như một nhu cầu không thể thiếu của con bé vậy.
-Dạ… Mấy hôm nay ý ạ… Con… Không có ạ… -Như ấp úng vì xấu hổ, mặt nàng lại đỏ ửng lên. Bởi vì khi mọi thứ đã ổn định, mọi chuyện đã giải quyết xong, cơ thể nàng có rạo rực, có hưng phấn nhưng nàng không dám nói.
-Cần bố đi lấy dưa chuột không? –Ông Lý nói nhỏ với Như.
-Eo ơi… Không cần đâu bố ạ… Bố ý… -Như nhíu lông mày lại khẽ lườm bố, gương mặt xinh xắn đáng yêu của Như khiến ông Lý thấy con bé thật giống cái Uyên… Đôi lúc cũng biết lườm đấy chứ.
-Hay dùng cái này… -Ông Lý cười gượng và kéo chim ra khỏi quần. Ông chỉ muốn trêu Như chứ chưa bao giờ ông nghĩ đến việc sẽ làm chuyện đó với con gái, nhưng hành động này vô tình làm Như thấy hơi sốc.
-Eo ơi… Bố nha… Con mách chị Uyên bố muốn ấy ấy con… -Như biết bố trêu nên nàng cũng trêu lại và nhìn chằm chằm xuống dương vật dài ngoằng to tướng của bố.
-Con bé này! Đừng! Chết đòn đấy! –Ông Lý giật mình vỗ nhẹ vào đùi Như một cái.
-Ha ha ha… Con đùa… -Như ôm miệng cười khi thấy vẻ mặt nghệt ra của bố.
-Con bé này làm bố sợ hết hồn! –Ông Lý vuốt lại mái tóc bạc của mình.
-Cái này ý ạ… Đừng có mà mơ! “Pẹt!” –Như nói nhỏ và đập nhẹ vào dương vật cương cứng của ông Lý một cái.
-Ai da… -Ông Lý giật mình ôm chim và đỏ hết cả mặt vì hưng phấn. Đúng là không thể mơ tưởng đút vào bướm con bé được… Nhưng từ lúc được gần gũi con bé ông cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Chẳng qua thời gian này thân thiết hơn nên ông muốn trêu con bé một chút. Ông biết thực sự con bé có nghĩ đến chuyện đó nhưng nó vẫn ý thức được là không nên. Như vậy là rất tốt, chứ hai bố con đã từng thủ dâm cho nhau nói không nghĩ đến chuyện đó là sai.
-Thế con… Con giúp bố xuất ra được không con? –Ông Lý cười ngại nhìn Như.
-Hmm… Cái đó thì được… Nhưng bố phải nhanh lên đó… –Như thở mạnh và nhìn xuống dương vật bố.
-Ừ… Được được! Bố sẽ cố gắng… Nào! Con lên đây… –Ông Lý ngồi dịch vào trong và vội vàng kéo tay Như.
-Từ đã ạ… Con đi tắm đã… Bố chờ con một lát nha… -Như nói rồi rụt tay lại đứng dậy đi về phòng Thư… Ông Lý ngồi ở giường thở phì phò như con bò đực và nhìn vào bộ mông to của Như đang ẩn sau lớp váy mỏng.
Như từ từ đi về phòng Thư. Nàng không biết bao giờ bố mới hết căn bệnh này, thực sự nàng cũng ngại nhưng không còn cách nào khác, vì đây thuộc về vấn đề bệnh sinh lý rồi… Và trách nhiệm của nàng là phải giúp bố…
Nhưng nếu cứ thế này không biết phải giúp bố đến bao giờ nữa… Ngộ nhỡ sau này anh Ninh biết thì sao… Như lo lắng bước vào phòng tắm… Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng ít nhiều chim bố cũng to, nàng cũng không phải không có cảm xúc khi tiếp xúc với cái thứ đó… Gì mà dùng nó để thỏa mãn thay dưa chuột chứ…

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng