Chương 135: Sự an bài của tạo hoá
Gió biển đêm thổi thốc vào mặt. Rát rạt. Cái lạnh mang theo hơi muối xộc thẳng vào xoang mũi, dọn sạch bách cái mớ hơi cồn đang ong ong trong não tao.
Hai đứa tao quay ngược lại con đường nhựa, hướng về phía cái nhà nghỉ bình dân lúc chiều.
Lớp nhựa đường dưới chân lạo xạo cát. Tao bước đi, hai tay đút sâu vào túi quần. Cái cảm giác lâng lâng, bạo gan vãi lìn lúc nãy ở bãi biển bay biến đi đâu mất. Khối không khí giữa tao và Vy tự nhiên đông đặc lại.
Tao liếc mắt sang. Vy đi bên cạnh, im lặng. Nó cúi gằm mặt, mái tóc xõa che khuất biểu cảm. Hai tay nó nắm chặt cái quai túi trước bụng.
Lưng tao hơi rịn mồ hôi lạnh. Sự ngượng ngùng tột độ ập tới, bóp nghẹt cổ họng.
Mẹ kiếp, tao vừa làm cái trò gì thế này? Tao vừa há mồm gạ gẫm con gái nhà lành qua đêm. Lỡ nó nghĩ tao là cái loại Sở Khanh, giăng bẫy mượn bia để lừa nó lên giường thì sao? Cái cơ ngơi sự tử tế, đàng hoàng mà tao cất công xây dựng bấy lâu nay trước mặt nó có khi sập cái rầm chỉ vì một phút bốc đồng.
Cái sĩ diện của một thằng đàn ông trỗi dậy. Tao không thể để nó khinh tao được. Tao phải chữa cháy. Phải thiết lập lại cái ranh giới an toàn để giữ lấy cái mác tử tế.
Tao đẩy cửa một cái dứt khoát bước vào sảnh nhà nghỉ.
Thằng lễ tân đang gác chân lên quầy, lim dim xem phim chưởng lồng tiếng oang oang.
Tao không nói không rằng, sải bước đi thẳng tới, đập mạnh bàn tay xuống mặt kính. Cạch.
– Ê anh trai. – Tao cất giọng, dõng dạc, cốt để cho Vy đứng phía sau nghe rõ từng chữ. – Cho em thuê thêm một phòng nữa. Phòng ngay cạnh cái phòng ban chiều bọn em lấy cũng được.
Tao muốn tách ra. Mỗi đứa một phòng. Một sự minh bạch tuyệt đối để chứng minh tao đéo phải loại cặn bã nhắm vào thể xác nó.
Gã lễ tân giật mình, chớp chớp mắt. Gã hạ chân xuống, lật lật cuốn sổ bìa da nhàu nát trên bàn. Ngón tay gã rà dọc theo mấy cột ghi chú.
Gã ngước lên, nhăn nhó:
– Anh chị thông cảm. Nay cuối tuần, có mấy đoàn phượt thủ nó đổ bộ vào bao nguyên cả tầng trên rồi. Bên em full phòng, không còn một cái giường trống nào luôn ạ.
Tao đơ mất ba giây. Mặt ngắn tũn.
Cái kế hoạch “quân tử” của tao vừa giăng ra đã bị thực tế đập cho nát bét. Tao quay ngoắt sang nhìn Vy, định mở mồm bảo “Hay mình xách đồ đi loanh quanh tìm nhà nghỉ khác”.
Nhưng Vy bước tới.
Nó vươn tay, khẽ kéo nhẹ vạt áo phông của tao. Động tác rất mỏng manh nhưng dứt khoát.
– Thôi muộn rồi An. Đi lang thang tìm chỗ khác làm gì nữa cho mệt người.
Giọng nó nhẹ bẫng, bình thản đến lạ lùng.
– Không sao đâu. Một phòng cũng được mà.
Nó nói xong, xoay người đi thẳng về phía cầu thang bộ, không thèm để ý đến cái bản mặt đang cứng đờ của gã lễ tân.
Tao đứng chôn chân tại quầy. Ngoài mặt, tao gật gù, nhíu mày ra cái vẻ đắn đo, bất đắc dĩ lắm. Nhưng sâu bên trong lồng ngực, cái bộ não của thằng con trai mười chín tuổi đang gào thét điên cuồng.
Đcm! Trời giúp! Ông trời độ tao rồi!
Sự đàng hoàng của tao đã được phô diễn, tao đã cố gắng làm người tử tế. Còn bây giờ, việc hết phòng là do tạo hóa an bài. Cái kịch bản này là ý trời, tao đéo còn lý do gì để cắn rứt lương tâm nữa.
Tao rút chìa khóa phòng, bước nhanh theo nó.
Lên đến phòng. Đồng hồ trên điện thoại chỉ đúng mười rưỡi đêm.
Căn phòng vẫn ngột ngạt mùi ẩm mốc. Hai đứa thay nhau chui vào cái nhà vệ sinh chật hẹp, xả nước lạnh tắm tráng qua loa để gột sạch cát và cái rít rát của muối biển. Thời gian tắm diễn ra cực kỳ chớp nhoáng. Vì ngại, và vì sự căng thẳng đang lơ lửng trong không khí.
Lúc tao lấy khăn lau vội mái tóc ướt bước ra ngoài.
Đập vào mắt tao là một công trình phòng ngự kiên cố vừa được thiết lập.
Vy đang lúi húi trên giường. Nó rút cái chăn dự phòng của nhà nghỉ trong tủ ra, cuộn tròn lại thành một cái rào chắn dài ngoẵng. Nó đặt cái cuộn chăn ấy chia đôi chính giữa cái giường nệm đôi cứng quèo.
Xong xuôi, nó ngồi tém gọn vào một mép giường sát vách tường. Khuôn mặt nó đỏ lựng lên, không dám nhìn thẳng vào tao.
Nó chỉ tay vào cái cuộn chăn.
– An nằm bên kia nhé. Cấm vượt. Cấm gác chân hay đụng chạm qua cái vạch này.
Luật rừng được ban bố. Dứt khoát.
Tao nuốt nước bọt. Không cãi. Tao ngoan ngoãn gật đầu, rón rén trèo lên giường. Tao nằm xuống nửa bên kia của cái chăn, thẳng cẳng, cứng đơ như một khúc gỗ mục.
Tao với tay, bấm công tắc ở đầu giường. Tạch.
Căn phòng chìm vào bóng tối đen đặc.
Không còn ánh sáng, các giác quan khác bắt đầu hoạt động hết công suất. Chỉ còn tiếng máy lạnh cũ kỹ chạy rèn rẹt trên tường và tiếng sóng biển ầm ầm vọng lại từ xa.
Mùi sữa tắm rẻ tiền của nhà nghỉ quyện với mùi da thịt con gái từ phía bên kia vạch kẻ len lỏi sang, luồn thẳng vào khứu giác tao.
Toàn thân tao gồng cứng. Bắp tay, bắp chân căng như dây đàn. Tao mở trừng trừng hai mắt nhìn lên cái trần nhà tối om. Thằng em bên dưới lớp quần đùi biểu tình dữ dội, cộm lên bức bối. Nhưng cái lý trí của tao liên tục gõ boong boong vào não: Phải giữ danh dự. Mày đang làm người, đéo được biến thành con thú.
Sự im lặng kéo dài. Đặc quánh. Ngột ngạt đến mức tao nghe rõ cả tiếng thở của chính mình.
Bỗng nhiên, từ bên kia chiến tuyến, một giọng nói thầm thì vang lên xé toạc bóng tối.
– An ngủ chưa?
– Chưa. – Tao đáp, cố ép giọng mình trầm xuống cho bớt run.
Tiếng sột soạt của ga giường vang lên. Vy cựa mình.
– An… có nghĩ Vy là đứa dễ dãi không? Tự nhiên rủ An ở lại… rồi lại chung phòng thế này…
Giọng nó ngập ngừng, mang theo một sự tự ti và lo sợ bị đánh giá.
Tao quay mặt sang hướng nó. Mặc dù trong bóng tối tao đéo nhìn thấy gì ngoài cái bóng lờ mờ của cuộn chăn.
– Vy bị dở hơi à?
Tao gắt nhẹ, nhưng giọng điệu cực kỳ chắc chắn.
– An trân trọng Vy không hết. Vy nghĩ An là cái loại người gì mà đi đánh giá Vy qua dăm ba cái chuyện này? Trong mắt tớ, Vy lúc nào cũng đàng hoàng nhất. Đừng có suy nghĩ linh tinh.
Câu nói của tao ném ra sòng phẳng, đập nát bét cái rào cản phòng vệ cuối cùng trong đầu đứa con gái đang đầy bất an.
Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng. Nhưng lần này, không khí không còn căng cứng nữa. Nó mềm nhũn ra.
Một hơi ấm khẽ chạm vào mu bàn tay tao.
Tao giật thót.
Bàn tay nhỏ xíu của Vy từ từ thò qua cái chăn biên giới. Những ngón tay man mát của nó chạm nhẹ, rồi luồn vào giữa những ngón tay thô ráp của tao.
Dấu hiệu bật đèn xanh sáng rực rỡ nhất.
Cái dây cót chịu đựng của thằng đàn ông mười chín tuổi đứt phăng ngay tắp lự.
Tao lật người. Cánh tay trái vung lên. Hất tung cái cuộn chăn cản địa khốn nạn ấy vứt thẳng xuống cuối giường.
Tao xoay người, ép sát lồng ngực mình vào người Vy.
Lần này, tao không vồ vập. Không càn lướt, thô bạo như cái cách tao từng hôn Mai Anh hay với chị Hoa. Mọi chuyển động đều được ép chậm lại.
Bàn tay tao luồn vào mái tóc còn hơi ẩm của nó. Tao cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán đang nóng hầm hập. Rồi chầm chậm trượt xuống. Chạm vào đôi môi đang run rẩy.
Những nụ hôn sâu, ướt át. Hơi thở của hai đứa quyện chặt vào nhau. Tao nâng niu, cẩn trọng từng nhịp một, như sợ chỉ cần dùng lực hơi mạnh một chút sẽ làm vỡ tan cái món đồ pha lê đắt giá nhất mà tao đang cầm trên tay.
Một trai một gái. Trẻ tuổi. Chung một phòng. Trên một chiếc giường nệm cứng.
Sự kiềm chế của một thằng đàn ông có giới hạn, và sự dâng hiến của người con gái đã sẵn sàng. Chuyện gì đến, cuối cùng cũng phải đến.
Bóng tối bao trùm. Tiếng sóng biển ngoài kia ầm ầm gầm thét, từng đợt vỗ liên hồi vào bờ cát. Âm thanh cuồng nộ của đại dương nuốt trọn lấy những tiếng thở dốc, những âm thanh vụn vỡ và cuồng nhiệt nhất đang diễn ra trong căn phòng.
***
Sáng hôm sau.
Ánh nắng chói chang của vùng biển len qua khe rèm cửa sổ bị kéo lệch, rọi một vệt sáng vàng ươm lên nền gạch men.
Tao từ từ mở mắt. Cơn nhức mỏi râm ran chạy dọc sống lưng, nhưng cái đầu thì nhẹ bẫng, khoan khoái tột độ.
Cảm giác đầu tiên dội vào hệ thần kinh là một sức nặng ấm áp đang đè lên ngực trái.
Tao khẽ cúi đầu xuống.
Cái dải phân cách bằng chăn đêm qua đã bị đạp bay xuống nằm chỏng chơ dưới sàn nhà.
Thảo Vy đang ngủ say sưa. Mái tóc đen nhánh rối bời xõa tung trên hõm vai tao. Khóe môi nó cong lên, một nụ cười hiền khô, an yên tuyệt đối. Một cánh tay nhỏ nhắn, trắng muốt vắt ngang qua eo tao, ôm chặt cứng như sợ tao bốc hơi mất.
Hơi thở nó đều đặn phả vào ngực áo tao.
Tao nằm im. Nín thở. Không dám cựa quậy dù chỉ một đốt ngón tay vì sợ làm nó thức giấc.
Bàn tay phải của tao với lấy mép chăn mỏng, nhẹ nhàng kéo lên, đắp kín bờ vai trần đang lộ ra ngoài không khí lạnh của máy điều hòa.
Tao nhìn khuôn mặt bình yên của nó dưới vệt nắng.
Khóe mép tao nhếch lên.
Một ngã rẽ hoàn hảo vãi lìn.
Từ cô bạn thân bàn đầu – nữ thần lớp 12A1 xa vời vợi. Trở thành Kế toán trưởng dọn dẹp sổ sách cho cái cơ ngơi của tao. Và giờ đây, cô gái này đang nằm ngoan ngoãn, trọn vẹn trong vòng tay của tao.
Quỹ đạo cuộc đời tao, cuối cùng cũng có một điểm neo đậu chắc nịch. Lần này, tao sẽ không để nó tuột đi đâu được nữa.
Quảng cáo