Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chương 20: Phi vụ “cài Win dạo” và bài học về sự lươn lẹo​

Tao đứng trân trân nhìn thằng trong gương.

Một thằng lạ hoắc.

Nó mặc cái áo sơ mi trắng dài tay của thằng Dũng để lại – cái áo đã ngả màu cháo lòng ở cổ, hơi rộng so với cái khung xương gầy guộc của tao. Tóc tao được thằng Khánh xịt cho một lớp gôm cứng ngắc, vuốt ngược ra sau lộ cả cái trán dô bướng bỉnh. Trên mặt tao ngự trị một cặp kính gọng đen không độ to đùng.

– Đấy. Trông uy tín hẳn. – Khánh đứng bên cạnh, chép miệng gật gù. – Nhìn mặt mày bình thường ngu ngu, đeo kính vào phát trông như giáo sư Havard thất nghiệp về nước cống hiến.

Nó nhét vào túi áo ngực tao một xấp danh thiếp in màu lòe loẹt trên giấy A4 cắt thủ công: *”Trung tâm Cứu hộ Máy tính Số 1 – Chuyên gia: Trần Quốc Khánh – Hotline: 09xxxx…”*

– Nghe này An. – Khánh chỉnh lại cái cổ áo cho tao, mặt nghiêm trọng như sắp tiễn tao ra trận. – Nhiệm vụ hôm nay rất đơn giản. Tao là kỹ sư trưởng. Mày là trợ lý kỹ thuật. Việc của mày là cầm túi đồ nghề, đứng cạnh tao, mặt lạnh như tiền. Tao bảo đưa cái gì thì đưa cái đấy. Tuyệt đối không được cười. Không được nói chuyện linh tinh. Khách hỏi gì cứ chỉ sang tao.

chuyen doi thang an 12 (1)

– Sao phải diễn sâu thế? Cứ vào sửa thôi không được à? – Tao càu nhàu, cái kính không độ làm tao hơi chóng mặt.

– Mày dốt lắm. – Khánh búng vào trán tao một cái. – Mình đi sửa dạo, không cửa hàng, không bảo hành. Cái người ta mua không phải là kỹ thuật, mà là cái sự yên tâm. Nhìn hai thằng lôi thôi lếch thếch vào phòng, bố ai dám giao máy tính cho. Phải “phông bạt” lên thì mới hét giá được.

Nó quẳng cho tao cái túi vải đựng đồ nghề nặng trịch.

– Đi. Hôm nay sang khu tập thể Sư Phạm. Bên đấy toàn sinh viên nữ, gà mờ công nghệ lắm. Mỏ vàng đấy con ạ.

***

Khu tập thể nữ sinh trường Sư Phạm nằm sâu trong một con ngõ ngoằn ngoèo mạn đường Xuân Thủy. Những dãy nhà vàng ệch, tróc lở mảng vôi, ban công lồng sắt chuồng cọp đua ra thụt vào như hàm răng bà lão.

Vừa bước chân lên cầu thang, tao đã bị một mùi hương tấn công.

Không phải mùi ẩm mốc quen thuộc của khu trọ tao. Mà là mùi nước xả vải. Comfort, Downy, Essence… đủ cả. Nó nồng nặc, ngọt lừ, quyện vào nhau tạo thành một mê hồn trận hương thơm làm tao hắt xì hơi ba cái liên tục.

Nhưng cái mùi chưa đáng sợ bằng cái nhìn.

Hành lang chăng đầy dây phơi. Quần áo đủ màu sắc bay phấp phới. Và kinh khủng nhất là những món đồ nhỏ xíu, ren rúa, xanh đỏ tím vàng treo lủng lẳng ngay trên đầu.

Tao đỏ mặt tía tai. Cúi gằm mặt xuống đất, đếm từng viên gạch vỡ để bước đi. Tay tao siết chặt quai túi đồ nghề, mồ hôi tay rịn ra ướt nhẹp.

Xung quanh, mấy đứa con gái mặc đồ bộ ở nhà đi lại tấp nập. Đứa thì cầm chậu đi giặt, đứa thì ngồi chải tóc. Thấy hai thằng đực rựa lạ mặt đi vào, đứa nào cũng nhìn chằm chằm. Tiếng xì xào, tiếng cười khúc khích vang lên sau lưng làm gáy tao nóng ran như bị kim châm.

– Ngẩng cao đầu lên! Làm như đi ăn trộm thế thì ai tin? – Khánh đi trước, thì thầm qua kẽ răng, lưng thẳng tắp, mặt lạnh tanh, cái dáng điệu tự tin vãi chưởng.

Tao hít sâu một hơi, cố nuốt cái sự ngại ngùng vào bụng, ngẩng lên nhìn thẳng. Nhưng mắt tao lại va ngay phải một cái áo lót màu đen ren lưới đang nhỏ nước tong tỏng.

Tao lại cúi xuống. Thôi, hèn tí nhưng an toàn.

***

Phòng 402. Khách hàng đầu tiên.

Một em gái tóc ngắn, đeo kính cận, mặt tái mét như vừa mất sổ gạo. Cái máy tính bàn cũ kỹ của em ấy nằm im lìm trên bàn học, quạt quay vù vù nhưng màn hình đen thui.

– Anh xem giúp em với. Em đang làm bài tiểu luận thì nó tắt phụt cái. Bật lại nó cứ kêu tít tít rồi không lên nữa. Trong đấy toàn tài liệu quan trọng, mất là em chết chắc.

Khánh đặt cái cặp da giả xuống bàn, kéo ghế ngồi, dáng điệu khoan thai như bác sĩ trưởng khoa bắt mạch. Nó bật máy.

“Bíp… bíp… bíp…”

Ba tiếng bíp dài.

Tao đứng bên cạnh, trong lòng thầm reo lên. Lỗi này tao biết. Lỏng RAM. Hồi ở quán nét quê tao bị suốt, chỉ cần tháo thanh RAM ra, lấy tờ giấy lau cái chân đồng rồi cắm lại là xong. Mất đúng 30 giây.

Tao định mở mồm bảo “Lỏng RAM thôi em ơi”, thì Khánh đã giơ tay chặn lại.

Nó nhăn mặt, chép miệng, lắc đầu quầy quậy.

– Ca này căng. – Khánh phán, giọng trầm trọng.

Em gái kia run bắn người:
– Sao… sao thế hả anh? Cháy… cháy ổ cứng ạ?

– Không phải ổ cứng. Cái này là xung đột phần cứng sâu, dẫn đến chết IC nguồn cấp cho bo mạch chủ. Em nghe tiếng bíp không? Đấy là tiếng kêu cứu của con chip đấy. May mà em gọi bọn anh sớm, để thêm tí nữa là nó chập cháy lan sang cả màn hình.

Tao đứng hình. Mắt tròn mắt dẹt nhìn thằng Khánh sau lớp kính không độ.

Đù má, nó chém gió thành thần. “Tiếng kêu cứu của con chip”? Văn vở đến thế là cùng.

Khánh quay sang tao, búng tay cái “tách”:
– Trợ lý An, đưa tôi bộ tuốc nơ vít đa năng và mỏ hàn xung. Chuẩn bị phẫu thuật gấp.

Tao luống cuống lục túi, đưa cho nó bộ đồ nghề. Tay tao hơi run. Tao cảm giác mình đang đồng lõa trong một vụ lừa đảo trắng trợn.

Khánh bắt đầu diễn.

Nó tháo tung cái vỏ máy tính ra. Nó lấy cái mỏ hàn (chưa cắm điện) quẹt qua quẹt lại mấy cái vào bo mạch cho có vẻ nguy hiểm. Rồi nó rút thanh RAM ra, không thèm lau, chỉ thổi phù một cái rồi cắm lại chỗ cũ.

Xong xuôi, nó lôi từ trong túi ra một cái bình xịt khí nén.

– Cái này là khí trơ hóa lỏng nhập khẩu, chuyên dùng để làm mát và vệ sinh mạch điện tử cao cấp. Anh tặng em gói vệ sinh này, bình thường bọn anh tính phí 50 nghìn đấy.

Nó xịt xịt mấy cái vào quạt tản nhiệt. Bụi bay mù mịt.

Em gái kia đứng nép vào góc tường, mắt rưng rưng cảm động:
– Dạ… em cảm ơn anh nhiều lắm ạ.

Khánh cắm dây nguồn, bật máy.

“Tít.” Một tiếng bíp ngắn gọn, đanh giòn. Màn hình sáng lên, logo Windows chạy mượt mà.

– Xong. Em vào kiểm tra dữ liệu đi. – Khánh đứng dậy, phủi tay áo.

Em gái lao vào máy tính, reo lên sung sướng khi thấy file Word vẫn còn nguyên.

– Ôi may quá! Em cảm ơn hai anh! Hết… hết bao nhiêu ạ?

Khánh rút tờ hóa đơn tự in, rút bút bi gạch gạch mấy dòng chữ nguệch ngoạc:

– Công sửa mạch nguồn: 150k. Thay tụ lọc nhiễu (cái này nó bịa ra): 50k. Tổng cộng 200k. Anh lấy rẻ cho sinh viên đấy, chứ mang ra quán nó chém cho 500 là ít.

– Dạ vâng, rẻ quá ạ.

Em gái móc ví, đưa hai tờ 100 nghìn phẳng phiu. Tay em ấy đưa tiền mà mặt vẫn tươi cười hớn hở như vừa trúng số.

Tao đứng nhìn cảnh đó. Cổ họng tao nghẹn ứ lại.

Lỗi lỏng RAM. Sửa mất 1 phút. Không tốn một xu tiền linh kiện.

Nó thu 200 nghìn. Bằng tao thức trắng một đêm trông kho hàng lậu.

***

Rời khỏi khu tập thể Sư Phạm, trời đã ngả về chiều.

Nắng vàng vọt chiếu xiên qua những tán cây xà cừ già nua trên đường Xuân Thủy. Xe cộ đi lại tấp nập.

Khánh ghé vào một quán trà đá vỉa hè, gọi hai cốc nhân trần.

Nó rút tờ 200 nghìn lúc nãy ra, cộng thêm 100 nghìn nữa từ một ca cài Win dạo ở phòng bên cạnh. Tổng cộng 300 nghìn.

Nó chia đôi. Đưa tao 150 nghìn.

– Công của mày đây. Hôm nay diễn tốt lắm. Cái mặt đần thối của mày làm khách tin sái cổ.

Tao cầm tờ tiền. Tờ 100 nghìn và tờ 50 nghìn.

chuyen doi thang an 12 (1)

Nó không nhàu nát như tiền bốc vác. Nó sạch sẽ, thơm mùi ví tiền của con gái. Nhưng tao thấy nó nặng trịch.

– Khánh này… – Tao ngập ngừng, tay mân mê cốc nhân trần đá. – Lấy thế có ác quá không? Máy nó có hỏng mẹ gì đâu. Cắm lại cái RAM là xong mà.

Khánh châm điếu thuốc, rít một hơi dài, rồi nhả khói vào không trung. Nó nhìn tao bằng ánh mắt của một thằng đàn anh nhìn đứa em ngây thơ.

– Ác cái gì? Tao có làm hỏng máy nó không? Không. Máy nó chạy ngon lành chưa? Rồi. Nó có vui không? Có. Thế là “win-win”, đôi bên cùng có lợi.

Nó chỉ tay vào dòng người hối hả ngoài đường:

– Mày nhìn đi. Ở cái đất này, sự thật nó rẻ rúng lắm An ạ. Nếu tao bảo “Em ơi máy chỉ lỏng RAM thôi, anh cắm hộ free”, nó sẽ nghĩ gì? Nó sẽ nghĩ “Thằng này chắc thợ vườn, máy hỏng thế mà sửa qua loa”. Rồi lần sau máy nó hỏng thật, nó sẽ đéo gọi tao nữa.

Khánh gõ ngón tay xuống bàn *cộc cộc*:

– Người ta không trả tiền cho cái tuốc nơ vít tao vặn. Người ta trả tiền cho cái cảm giác được “chuyên gia” cứu vớt. Tao bán sự yên tâm, bán cái uy tín (dù là phông bạt). Đấy là nghệ thuật kinh doanh, hiểu chưa con gà?

Tao im lặng.

Lý lẽ của nó nghe sặc mùi ngụy biện, nhưng đéo cãi được.

Tao nhớ lại khuôn mặt nhẹ nhõm của em gái lúc nãy. Em ấy trả 200 nghìn để mua lại sự an toàn cho cái tiểu luận. Nếu biết sự thật là chỉ lỏng cái chân cắm, chắc em ấy sẽ thấy mình là con lừa. Nhưng em ấy không biết. Và em ấy hạnh phúc.

Hóa ra, sự lươn lẹo đôi khi lại là liều thuốc an thần cho xã hội này.

– Cất tiền đi. Tối nay về tao dạy mày cài Win. Học nhanh vào, lần sau tao cho mày tự đi một mình. – Khánh vỗ vai tao, đứng dậy thanh toán tiền nước.

***

Về đến phòng trọ.

Tao cởi cái áo sơ mi của thằng Dũng ra, vắt lên thành ghế. Cái áo dính mồ hôi nhớp nháp.

Tao tháo cái kính không độ, ném lên bàn.

Tao đứng trước cái gương treo tường sứt góc. Soi mình vào đó.

Vẫn là thằng An nhà quê. Nhưng ánh mắt tao đã khác. Nó bớt đi cái vẻ ngơ ngác sợ sệt của ngày đầu. Nó có thêm một chút toan tính, một chút lì lợm.

Tao thử nhếch mép cười.

Tao cố bắt chước nụ cười nửa miệng của thằng Khánh lúc nó nhận tiền. Cái nụ cười vừa tự tin, vừa đểu giả, vừa bất cần.

Trong gương, thằng An cười lại với tao. Một nụ cười méo mó, gượng gạo. Nhưng nó đang dần định hình.

Tao nhìn xuống tờ 150 nghìn để trên mặt bàn. Cạnh đó là gói mì tôm Hảo Hảo.

150 nghìn mua được một thùng mì. Ăn cả tháng.

Tao cầm tờ tiền lên, vuốt phẳng phiu, nhét vào ví.

Sự cắn rứt lương tâm lúc chiều bỗng nhiên tan biến đâu mất. Thay vào đó là một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.

Tao nhận ra một bài học xương máu: Ở Hà Nội, kiến thức là cần thiết, nhưng “độ dày mặt” mới là thứ quyết định mày ăn cơm thịt hay ăn mì tôm.

Và hôm nay, da mặt tao hình như đã dày lên một lớp.

Tao lấy điện thoại ra, mở camera trước. Tao chỉnh lại tóc, nghiêng mặt một góc 45 độ, tập lại cái nụ cười công nghiệp ấy một lần nữa.

“Tách.”

Bức ảnh lưu lại khoảnh khắc tao chính thức bước một chân vào cái guồng quay “lừa lọc” của cơm áo gạo tiền. Trông tao trong ảnh cũng “uy tín” phết.

Đêm nay, tao sẽ không phải đi trông kho. Tao sẽ ngồi nhà, học cách cài Win, và học cách biến những nỗi sợ hãi bé tí teo của người khác thành bữa tối của mình.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng