Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chương 27: Lần đầu tiên​

Cái ôm kéo dài hơn mức cần thiết của một tình bạn trong sáng.

Mùi sả chanh trên tóc Ngân không còn chỉ là một mùi hương dễ chịu nữa. Nó biến thành một thứ chất dẫn cháy, len lỏi vào khứu giác, chạy dọc xuống sống lưng và kích hoạt một cái gì đó đang ngủ yên trong người tao.

Tao cảm nhận rõ lồng ngực mình đang phập phồng, ép sát vào vai nó. Tim tao đập mạnh đến mức tao sợ nó nghe thấy. Mà chắc là nó nghe thấy thật, vì tai nó đang áp ngay vào chỗ ồn ào nhất đó.

Ngoài trời, gió mùa vẫn rít từng cơn qua khe cửa sổ hở toác, nhưng trong cái ổ chăn lộn xộn này, không khí đặc quánh lại, nóng hầm hập.

Tao nới lỏng vòng tay, nhưng không buông hẳn. Hai bàn tay tao vẫn giữ lấy bắp tay nó, hơi đẩy nhẹ ra một chút để nhìn mặt.

Ngân ngước lên.

Dưới ánh sáng nhờ nhờ của buổi chiều tà hắt vào từ cửa sổ, khuôn mặt nó hiện ra rõ mồn một. Mắt nó ầng ậng nước, long lanh. Má nó đỏ lựng, không biết do hơi ấm của cái ôm hay do ngượng. Vài sợi tóc mai bết lại dính trên trán.

Nó không tránh ánh mắt tao.

Cái nhìn của nó lúc này không có sự sắc sảo khi mặc cả mua sách cũ, cũng không có vẻ nghiêm túc khi giảng giải về nhân sinh quan. Nó mềm nhũn. Nó chờ đợi.

Cổ họng tao khô khốc trở lại, dù cơn sốt đã lui.

Tao nhìn xuống đôi môi nó. Môi nó hơi hé mở, hồng nhạt tự nhiên, không son phấn.

Trong đầu tao lúc này không còn hình ảnh tờ tiền polymer xanh đỏ, không còn những dòng code hay nỗi lo tiền nhà. Tất cả những toan tính đời thường biến mất sạch sẽ. Chỉ còn lại một bản năng nguyên thủy thôi thúc tao phải làm một cái gì đó.

Tao cúi xuống.

Chậm.

Tao dò xét phản ứng của nó. Nếu nó quay đi, tao sẽ biến thành thằng hề vĩ đại nhất cái xóm trọ này. Nhưng nó vẫn đứng im, mắt khép hờ, cằm hơi rướn lên.

Đó là đèn xanh.

Tao áp môi mình vào môi nó.

Lần đầu tiên.

Nó không giống trong phim Hàn Quốc với nhạc nền du dương. Nó vụng về vãi chưởng.

Hai cái mũi va vào nhau. Răng tao cọ nhẹ vào môi nó làm tao giật mình rụt lại một tí. Nhưng ngay sau đó, cảm giác mềm mại và ấm nóng ùa đến, xóa tan mọi sự lóng ngóng.

Môi nó mềm như thạch, có vị ngọt nhẹ. Hơi thở của nó phả vào mặt tao, nóng hổi, thơm mùi kẹo cao su bạc hà nó hay nhai.

Tao nhắm tịt mắt lại.

Tay tao, vốn quen cầm chuột máy tính và bê vác thùng hàng, giờ lóng ngóng không biết để đâu. Tao đưa tay lên, vụng về luồn vào mái tóc rối của nó sau gáy, kéo nó sát lại gần hơn.

Ngân rên khẽ một tiếng trong cổ họng. Tay nó bấu chặt vào lưng áo tao. Cái móng tay bấm vào da thịt qua lớp vải mỏng làm tao thấy nhói, nhưng cái đau đó lại kích thích kinh khủng.

Nụ hôn sâu hơn.

Tao mút nhẹ môi dưới của nó. Cái cảm giác đê mê chạy rần rần từ đỉnh đầu xuống gót chân. Tao không còn là thằng An đang ốm dặt dẹo nữa. Tao thấy mình khỏe như vâm, máu nóng chảy rần rật trong huyết quản.

Tao xoay người, kéo Ngân ngồi hẳn lên mép giường.

Chân giường cũ kêu “cót két” một tiếng phản đối, nhưng tao mặc kệ.

Hai đứa dính chặt lấy nhau. Khoảng cách giữa hai cơ thể bị triệt tiêu hoàn toàn.

Tao cảm nhận được những đường cong mềm mại của con gái mà trước giờ tao chỉ dám nhìn trộm hoặc tưởng tượng. Sự mềm mại ấy đối lập hoàn toàn với sự thô ráp, cứng nhắc của cuộc sống tao hàng ngày.

Tay tao trượt từ gáy xuống lưng nó. Hơi ấm từ cơ thể nó truyền qua lớp áo len mỏng tang.

“Cạch… Xoảng!”

Khuỷu tay tao trong lúc quờ quạng đã gạt phăng cái cốc nước cam trên bàn xuống đất.

Nước cam chảy lênh láng ra sàn gạch men, loang lổ. Cái cốc nhựa lăn lóc vào gầm giường.

Nhưng không đứa nào buồn cúi xuống nhặt. Thậm chí bọn tao còn chẳng buồn mở mắt ra nhìn.

Cái lộn xộn dưới sàn nhà chả là cái đinh gì so với cái lộn xộn trong lồng ngực tao lúc này. Tao muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi. Tao muốn giữ chặt lấy sự ngọt ngào này để bù đắp cho những ngày tháng chui rúc, tính toán, lừa lọc ngoài kia.

Ngân vòng tay qua cổ tao, kéo đầu tao xuống thấp hơn. Nụ hôn trở nên gấp gáp, hơi thở hai đứa loạn nhịp, hổn hển.

Đúng lúc tao đang định đẩy ngã nó xuống đệm.

“Rầm rầm rầm!”

Tiếng chân người chạy huỳnh huỵch trên cầu thang sắt. Cái cầu thang xoắn ốc chết tiệt rung lên bần bật, truyền rung chấn vào tận trong phòng.

– Đời là thế thôi… cần chi phải sầu… khi ta đã có…

Giọng hát vịt đực, lạc tông, sai nhạc vang lên oang oang.

Khánh.

Cái tên phá đám vĩ đại nhất lịch sử nhân loại.

Ngân giật bắn mình như bị điện giật. Nó dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào ngực tao.

Tao bị đẩy bất ngờ, ngã ngửa ra sau, đầu đập cái “bộp” vào tường vôi. Đau điếng.

Hai đứa tách nhau ra nhanh như hai cực nam châm cùng dấu.

Ngân luống cuống đứng dậy, tay vuốt vội mái tóc rối bù, chỉnh lại cái cổ áo len bị xô lệch. Mặt nó đỏ như quả gấc chín, mắt đảo dáo dác tìm chỗ trốn dù cái phòng có mười mét vuông đéo có chỗ nào mà trốn.

Tao cũng ngồi bật dậy, vuốt mặt, cố điều hòa nhịp thở đang gấp gáp như chó đuổi.

Cánh cửa phòng bật mở toang.

Khánh đứng lù lù ở cửa, tay xách một cái túi ni lông đen sì, nách kẹp một cái quạt tản nhiệt cũ rích bám đầy bụi.

– Về rồi đây! Đcm lạnh vãi cả linh hồn. Tao mua cháo lòng đây, dậy húp tí cho nóng…

Nó khựng lại.

Nó nhìn tao đang ngồi thở dốc trên giường, tóc tai dựng ngược. Rồi nó nhìn sang Ngân đang đứng nép vào góc tường, mặt cúi gằm, tay vân vê vạt áo.

Rồi nó nhìn xuống vũng nước cam lênh láng dưới sàn.

Không khí trong phòng đông cứng lại trong khoảng ba giây.

Khánh chớp mắt, cái mặt nó nghệt ra trông ngu không tả được. Nhưng rất nhanh, cái bản năng “cáo già” của nó bật dậy. Nó nhếch mép cười, một nụ cười đểu cáng quen thuộc.

– Ơ kìa… Ngân sang chơi à? Tôi… tôi về hơi sớm nhỉ?

Ngân không trả lời. Nó lí nhí trong miệng:
– Ngân về đây. An uống thuốc đi nhé.

Nói xong, nó lách qua người thằng Khánh, chạy biến ra khỏi phòng như ma đuổi. Tiếng dép nó loẹt quẹt trên hành lang nhỏ dần rồi im bặt.

Trong phòng chỉ còn lại tao và Khánh.

Khánh ném cái túi cháo lòng lên bàn, đá cái cốc nhựa vào góc nhà. Nó kéo cái ghế xoay ra, ngồi phịch xuống, nhìn tao chằm chằm.

– Khỏe rồi à? – Nó hỏi, giọng đầy ẩn ý.

– Ừ. Đỡ rồi. – Tao đáp cụt lủn, quay mặt vào trong tường để giấu đi cái mặt vẫn còn nóng ran.

– Đỡ là tốt. Tao cứ tưởng mày sắp chết, ai ngờ ở nhà “hoạt động mạnh” gớm. Đổ cả nước thế kia cơ mà.

Nó cười hô hố, tiếng cười vang vọng khắp cái phòng trọ chật hẹp.

Tao không chửi lại nó như mọi khi. Tao ngồi im.

Tay tao sờ xuống mặt gối.

Đầu ngón tay chạm phải một vật cứng, nhỏ xíu.

Một cái kẹp tóc.

Cái kẹp tóc mái màu hồng nhạt, hình nơ, đính mấy hạt đá nhựa rẻ tiền. Chắc lúc nãy giằng co nó bị tuột ra từ tóc Ngân.

Tao nắm chặt cái kẹp tóc trong lòng bàn tay. Các cạnh sắc của hạt đá ấn vào da thịt, đau nhói nhưng thật.

Tao đưa lên mũi ngửi trộm. Vẫn còn vương mùi của Ngân.

Thằng Khánh lôi cái quạt tản nhiệt cũ ra, bắt đầu tháo lắp, mồm liến thoắng kể về vụ sửa server kiếm được 5 lít ngon ơ.

Tao ậm ừ cho qua chuyện, nhưng tai tao ù đi, chả nghe lọt chữ nào.

Trong đầu tao chỉ còn lại dư vị của nụ hôn vụng về lúc nãy. Cái vị ngọt của son môi (hay là nước bọt?), cái vị mặn của mồ hôi, và cái hơi nóng hầm hập của da thịt.

Tao nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời tối đen như mực.

Nụ hôn đầu tiên.

Thằng An nhà quê, nghèo rớt mồng tơi, vừa hôn cô sinh viên Ngoại Thương phòng bên cạnh.

Và quan trọng hơn, nó đã hôn lại tao.

Tao đút cái kẹp tóc vào túi áo ngực, ngay sát trái tim đang dần bình ổn nhịp đập.

Đây không phải là một chiến tích để khoe khoang với thằng Khánh. Đây là một bí mật. Một cái mỏ neo giữ tao lại giữa cái dòng chảy xiết của cuộc đời này.

Tao đứng dậy, cầm lấy bát cháo lòng thằng Khánh mua.

– Ăn đi cho nóng. Nguội tanh ngắt bây giờ. – Khánh giục.

Tao múc một thìa cháo bỏ vào mồm.

Hôm nay cháo lòng ngon lạ lùng.

Cuộc đời sang trang rồi An ạ. Mày không còn là thằng trẻ con nữa. Mày vừa bước qua một cái ngưỡng cửa mà thằng Dũng hay thằng Long chắc cũng chả hiểu được cảm giác này đâu.

Cảm giác của lần đầu tiên. Run rẩy, lóng ngóng, nhưng đê mê đến tận cùng.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng