Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chương 170: Cơn say

Tao đứng trong hành lang nhà vệ sinh mất thêm ba phút.

Tiếng nước nhỏ giọt tong tong. Tao xòe bàn tay phải ra. Mấy đốt ngón tay rơm rớm đỏ. Sự rát buốt vật lý không ăn thua gì so với cái cảm giác lồng ngực đang bị khoét một lỗ rỗng tuếch.

Tao chỉnh lại cổ áo, vuốt lại cái mặt lạnh tanh quen thuộc. Bước ra ngoài.

Bàn tiệc lẩu nướng vẫn ồn ào. Hai đứa Hằng và Mai vừa nói xấu tao xong giờ đang cười nói rôm rả với Vy như chưa từng có cuộc hội thoại nào ở bồn rửa tay. Cái xã hội thu nhỏ này diễn kịch giỏi vãi lìn.

Tao kéo ghế ngồi xuống. Bát đũa tao vẫn nằm y nguyên chỗ cũ. Miếng sườn sụn nguội ngắt dính mỡ đông lại thành một lớp màng trắng mờ.

– Anh đi lâu thế? Bụng có sao không anh? – Vy quay sang, ánh mắt lo lắng nhìn tao.

– Anh không sao. Ra ngoài hút điếu thuốc cho thoáng thôi.

Tao đáp. Giọng đều đều, không cao không thấp. Tao cầm cốc nước lọc lên nhấp một ngụm, lảng tránh ánh mắt của nó.

Đúng mười giờ tối, bữa tiệc tàn.

Cả nhóm đứng dậy thanh toán. Lúc chia tiền, thằng nhóm trưởng cầm hóa đơn tính toán chia đều. Tao rút tiền ra thanh toán phần của tao và Vy. Sự sòng phẳng của đồng tiền là cách duy nhất tao có thể dùng để vỗ mặt cái sự khinh bỉnh ngầm của bọn nó.

Ra đến bãi gửi xe. Gió đêm thốc vào người mát rượi.

Tao dắt con Wave ra. Đội mũ bảo hiểm.

Vy vẫy tay chào tạm biệt đám bạn rồi chạy lại, trèo lên yên sau. Vẫn cái động tác quen thuộc, nó vòng tay ôm lấy eo tao, tựa cằm vào vai tao.

– Nay ăn no quá. Mọi người nói chuyện vui ghê anh nhỉ. – Vy ríu rít.

Tao nổ máy. Động cơ kêu bạch bạch gằn lên một nhịp.

– Ừ. Vui.

Tao chỉ đáp lại đúng một chữ. Cộc lốc.

Con xe lao vào dòng đường tấp nập. Phố phường Hà Nội về đêm chớp nhoáng những ánh đèn neon.

Tao vít ga mạnh hơn bình thường. Gió tạt vào mặt làm cay xè khóe mắt. Bàn tay Vy ôm eo tao siết nhẹ. Nó cảm nhận được sự im lặng bất thường của tao, nhưng chắc nó nghĩ tao mệt sau một ngày chạy việc cửa hàng. Nó không biết rằng, cái vòng tay của nó lúc này không còn mang lại cho tao cảm giác ấm áp, an toàn nữa. Nó giống như một sợi dây xích, nhắc tao nhớ về cái sự lệch pha mà tao không thể nào san lấp được.

Về đến ngõ 1 Bùi Xương Trạch.

Tao bóp phanh, xe đỗ xịch trước cổng nhà trọ.

Vy bước xuống. Nó cởi mũ bảo hiểm đưa cho tao. Đôi mắt to tròn dưới ánh đèn đường nhìn tao âu yếm.

– Anh về đi đường cẩn thận nhé. Tắm rửa rồi nghỉ sớm đi, nay anh mệt rồi. Mai em nấu ít thịt kho tàu mang qua cho anh với mọi người.

Tao cầm cái mũ bảo hiểm, móc vào móc xe.

– Thôi mai em cứ nghỉ ngơi đi, không cần nấu đâu. Anh và bọn thằng Khánh tự lo được.

Giọng tao nhạt thếch.

Vy hơi khựng lại. Nụ cười trên môi nó tắt đi một nửa. Nó định hỏi thêm, nhưng tao đã gạt chân chống, nổ máy.

– Anh về đây.

Tao không đợi nó trả lời, quay đầu xe phóng đi thẳng. Qua gương chiếu hậu, tao thấy cái dáng nhỏ bé của nó đứng chôn chân trước cổng sắt, nhìn theo cho đến khi xe tao khuất dạng ở khúc cua.

Về đến đại bản doanh. Tầng một tối om. Việc đầu tiên mà tao làm là thay ngay bộ quần áo đúng với con người thật của mình.

Rồi việc thứ 2 là tao lôi trong tủ lạnh ra ba lon bia Hà Nội lạnh ngắt. Xách theo cái gạt tàn, tao lầm lủi đi lên ban công tầng ba.

Gió đêm lồng lộng.

Bật nắp lon bia. Tách.

Tao ngửa cổ tu một mạch hết nửa lon. Vị đắng chát trôi tuột xuống dạ dày đang trống rỗng vì bữa tối tao đéo ăn được miếng nào.

Rút điếu Thăng Long, châm lửa. Rít một hơi dài. Đốm lửa đỏ rực lên trong màn đêm.

“Mây tầng nào gặp mây tầng đó.”
“Chả hiểu cái Vy nghĩ gì mà chọn cái ông thợ sửa điện thoại kia.”

Những lời nói ở nhà vệ sinh lúc tối cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao như một cái băng cát-sét bị xước. Nó cào cấu, đâm thọc vào cái tự ái của thằng đàn ông.

Tao có tiền. Tao kiếm tiền bằng mồ hôi nước mắt, bằng sự lỳ lợm ngoài đường phố. Nhưng với bọn nó, tiền của tao không có mùi của sự giỏi giang, sang trọng. Tao là thằng thợ. Tao vĩnh viễn không thể ngồi cùng mâm với những thằng như cái gã tên Bảo kia, những thằng dùng kiến thức hàn lâm để vẽ ra tương lai, chứ không phải dùng tuốc nơ vít để vặn ốc kiếm bạc cắc.

Lon bia thứ hai cạn sạch.

Đầu tao bắt đầu biêng biêng. Cái hơi cồn bốc lên làm những suy nghĩ trở nên tiêu cực và tăm tối vãi lìn.

Tao thương Vy. Chắc chắn tao thương nó. Nhưng sự bảo bọc của tao, cái việc tao cày cuốc để xây dựng một cái tổ ấm cho 2 đứa, liệu có phải là thứ nó thực sự cần ở cái thế giới của nó không? Hay tao đang tự huyễn hoặc bản thân mình, cố kéo một con chim thiên nga xuống tắm bùn cùng với một con ếch?

Hai lon bia Hà Nội vứt chỏng chơ dưới đất. Bẹp dúm.

Tao chui vào giường nằm ngửa, nhìn cái trần nhà tối om. Hơi cồn chạy rần rật trong máu, nhưng không dập được cái thứ âm thanh lùng bùng trong đầu.

Cái cảm giác lạc quẻ, lệch pha nó như một lớp vôi vữa khô khốc trát kín lồng ngực. Không thở nổi.

Tao mò điện thoại, bấm số.

– Đang ở đâu? Ra làm vài chai.

Đầu dây bên kia, Long hơi ngập ngừng một giây rồi chốt gọn:
– Hai mươi phút. Đứng đầu ngõ tao qua đón.

Gió đêm mùa hè thổi hầm hập. Tao đứng khoanh tay đầu ngõ Bùi Xương Trạch.

Một luồng sáng chói lóa quét qua mặt đường. Con SH trắng muốt đỗ xịch trước mặt tao. Thằng Long gạt chân chống. Nó mặc cái áo polo hàng hiệu, mùi nước hoa thoang thoảng đánh bạt cái mùi cống rãnh ngai ngái của con ngõ.

Tao cúi xuống nhìn lại mình. Áo phông xám, quần đùi nhăn nhúm, đôi dép lê ố vàng. Sự chênh lệch giao diện đập thẳng vào mắt. Ngày thường tao không quan tâm. Nhưng đêm nay, cái ranh giới vô hình ấy lại hiện lên sắc nét vãi lìn.

Tao trèo lên xe. Không nói một câu.

Hai thằng tạt vào một quán nhậu vỉa hè ven bờ sông. Nước sông đen ngòm, lững lờ trôi dưới ánh đèn cao. Mùi đống rác to đùng ngay gần bên cạnh bốc lên ngai ngái. Nhưng mà người Hà Nội đã bảo rồi, quán nào càng gần bãi rác thì càng ngon.

– Cho em chục chai Hà Nội ướp lạnh. Đĩa lạc rang, với ít nem chua, nem phùng nhé. – Tao hắng giọng gọi chủ quán.

Bia mang ra. Tao bật nắp. Tách.

Không rót ra cốc. Tao ngửa cổ tu một hơi cạn sạch nửa chai. Hơi lạnh buốt trôi tuột xuống dạ dày, cạo qua cái cổ họng đang khô khốc.

Thằng Long bóc củ lạc, ném vào mồm. Nó không hỏi tao bị làm sao. Đàn ông ngồi với nhau, thằng nào nốc bia như uống nước lã thì chắc chắn đang có biến. Nó cứ ngồi im, chờ tao mở miệng.

Tao đặt mạnh chai bia xuống bàn. Mặt bàn nhựa kêu cái rầm.

Tao nhìn chằm chằm vào cái dòng nước đen ngòm dưới lòng sông. Lớp váng dầu mỡ nổi lềnh bềnh, phản chiếu ánh đèn đường loang lổ.

– Long này.

Tao cất giọng. Trầm. Đặc quánh. Không có một chút cợt nhả nào.

– Tao hỏi thật.

Thằng Long dừng nhai. Nó ngước lên nhìn tao.

– Mày là thiếu gia nhà giàu, học hành đàng hoàng, tương lai dọn sẵn. Trong suốt thời gian mày chơi với tao, từ lúc mới quen đến giờ…

Tao quay sang, ghim thẳng ánh mắt vằn đỏ vì men bia vào mắt nó.

– Có phút giây đéo nào mày cảm thấy tao phèn, tao hạ đẳng, tao đéo cùng mâm với mày không?

Không khí ở cái bàn nhựa đông cứng lại. Tiếng còi xe tải chạy rầm rầm trên đường dường như bị lùi ra tít xa.

Long hơi khựng lại. Bàn tay đang vươn ra định lấy chai bia dừng lại giữa không trung. Nó nhìn cái vẻ mặt nghiêm túc, căng như dây đàn của tao. Một thằng lúc nào cũng lỳ lợm, mở mồm ra là tính toán tiền nong, nay lại đặt một câu hỏi chạm đáy lòng tự trọng. Nó biết tao vừa va phải một vách đá nào đó.

Nó từ từ thu tay về. Rút một tờ giấy ăn, lau sạch mấy ngón tay dính bụi lạc.

Nó nhìn thẳng vào tao. Không đạo đức giả. Không thảo mai vòng vo.

– Có.

Long đáp. Gọn lỏn. Sòng phẳng.

– Nếu mày hỏi tao hồi năm nhất, lúc mới quen, thì tao nói thật là có.

Nó cầm chai bia lên, nhấp một ngụm nhỏ.

– Lần đầu tao gặp mày ở giảng đường. Mày mặc cái áo màu cháo lòng, cắn nát cái nắp bút bi. Mày ki ki cóp cóp từng đồng bạc lẻ, ăn cái bánh mì khô khốc sau gốc cây. Lúc đấy, tao nhìn mày, tao nghĩ bụng ‘đcm, cái thằng này chắc mình không chơi được, khác bọt quá’.

Từng chữ của Long ném ra trần trụi. Nó cứa vào màng nhĩ tao.

Nhưng Long đặt chai bia xuống. Nó rướn người tới trước. Đưa tay vỗ bộp một cái vào vai tao. Lực vỗ chắc nịch.

– Nhưng đấy là góc nhìn của những thằng trẻ ranh con vắt mũi chưa sạch, chỉ biết đánh giá con người qua cái áo cái quần.

Ánh mắt Long đanh lại. Nghiêm túc vãi lìn.

– Từ lúc tiếp xúc, rồi càng chơi với mày, cùng làm ăn với mày, tao càng thấy tao mới là thằng kém. Mày từ hai bàn tay trắng, đéo có bệ phóng, đéo có tiền bơm từ gia đình. Mày lăn lộn vỉa hè, mày đối phó với giang hồ, mày dùng cái đầu lạnh để vực dậy thằng Khánh, thằng Tùng, kéo cả cái Alo Phụ Kiện đi đến ngày hôm nay.

Long gõ ngón trỏ xuống mặt bàn. Cộc cộc.

– Ở cái góc độ của một thằng đàn ông. Bản lĩnh của mày đè bẹp mẹ nó mấy cái mác học thuật, điểm số, hay cái mớ tiền của ông già tao rồi An ạ. Tao nể mày. Thật sự.

Tao ngồi im.

Nghe những lời của thằng bạn, khóe môi tao khẽ nhếch lên. Một nụ cười nhạt thếch.

Lời của Long như một liều thuốc tê, tạm thời xoa dịu đi cái vết xước trong lồng ngực. Giang hồ nể bản lĩnh. Dân kinh doanh nể người làm ra tiền. Thợ nể thợ.

Nhưng cái sự thật khốn nạn nó vẫn nằm lù lù ra đấy.

Bản lĩnh đường phố của tao, số tiền tiết kiệm được tao giấu trong ngăn kéo, nó không mua được sự công nhận trong cái thế giới thu nhỏ của Vy. Ở cái bàn lẩu sáng choang ấy, người ta không cần biết tao vặn ốc vít nhanh thế nào, tao chốt đơn giỏi ra sao. Người ta chỉ nhìn vào cái mác trường học, cái chứng chỉ tiếng Anh, và những câu chuyện vĩ mô mà tao không thể há mồm ra chen vào được nửa chữ.

Thế giới của tao và thế giới của bọn họ là hai đường thẳng song song. Không bao giờ cắt nhau.

Tao thở hắt ra. Vớ lấy chai bia, tu ừng ực.

Tao không muốn chìm sâu vào cái mớ bùng nhùng của bản thân nữa. Đẩy cái gạt tàn về phía Long, tao chuyển chủ đề.

– Thôi, bỏ qua chuyện tao đi.

Tao chùi bọt bia dính trên mép.

– Thế còn mày? Thiếu gia dạo này vác SH đi trồng cây si sếp phó Thu Hạ đến đâu rồi? Sắp chốt deal được chưa?

Vừa nghe đến tên Hạ, cái lưng đang thẳng tắp của thằng Long bỗng nhiên chùng xuống. Cái phong thái tự tin, ngạo nghễ của một thằng đi cưa gái bay sạch bách.

Nó vò đầu bứt tai. Thở dài một hơi thườn thượt. Trông tã tượi như một con gà rù trúng gió.

– Tao thua.

Long buông một câu rỗng tuếch. Nó vớ lấy chai bia, tu một ngụm lớn.

– Đcm, núi băng mày ạ. Băng ngàn năm đéo thể tan được.

Tao hơi nhướng mày. Thằng Long mà chịu nhận thua thì đéo phải chuyện vừa.

– Sao? Mày tán gái mà gái không đổ á? Xào xạo. Có đập tiền các kiểu đầu tư tới bến chưa. – Tao khịa.

Long cười khổ.

– Đập tiền? Mày nghĩ nó giống mấy con ranh con thích phông bạt à?

Nó rút điếu thuốc, châm lửa. Rít một hơi sâu.

– Mấy bữa trước, tao cất công nhờ người order một cái túi xách hàng hiệu bọc nhung xịn xò. Mang đến tận cổng nhà D tặng nó. Mày biết nó làm gì không?

– Nó không nhận?

– Không nhận còn đỡ. – Long nhăn mặt. – Nó cầm cái túi. Xem xét một vòng. Rồi ngay lập tức nó quăng lại cái túi vào tay tao rồi bảo: ‘Cảm ơn, nhưng cái này Hạ có thể tự mua được, không cần ai mua cho. Lần sau Long đừng phí tiền làm mấy trò này nữa’.

Tao nghe xong, suýt sặc ngụm bia. Con bé này phũ phàng đến mức tàn nhẫn.

Long lắc đầu, kể tiếp.

– Chuyện cái túi tao còn cố nhịn. Tuần trước, trời mưa to vãi lìn. Tao biết nó vẫn ở trường chưa về, cố tình đánh con SH đứng chôn chân dưới gốc cây ngoài cổng trường đợi nó. Nghĩ bụng con gái thấy thằng con trai đội mưa chờ mình chắc chắn sẽ cảm động. Cảnh phim Hàn Quốc kinh điển cmnr.

– Rồi sao? – Tao tò mò.

– Rồi nó cầm ô bước ra. Nhìn tao đứng co ro ướt như chuột lột. Ánh mắt nó nhìn tao đéo khác gì nhìn một thằng hâm hấp trốn trại. Tao gọi mà nó không thèm mở mồm nói một câu, lẳng lặng quay gót, đi thẳng ra trạm xe bus, lên xe ngồi. Bỏ mặc tao đứng hóa đá giữa trời mưa.

Long dụi mạnh mẩu thuốc xuống đĩa.

– Hạ nó đéo giống những đứa con gái tao từng quen. Gái khác tao dùng tiền, dùng mã ngoài, dùng sự quan tâm là xong. Còn nó… nó nhìn xuyên qua cái mác thiếu gia của tao.

Giọng thằng Long chùng xuống, mang theo một sự bất lực tột cùng.

– Nó không cảm nhận được cái sự vững chãi ở tao. Trong mắt nó, tao chỉ là một thằng nhóc dựa dẫm vào tiền của ông già, không có định hướng mẹ gì rõ ràng. Đứng trước mặt nó, tao thấy mình mới là thằng rỗng tuếch.

Tao ngồi im. Tiếng gió rít qua những tán cây nghe xào xạc.

Hai thằng đàn ông. Ngồi dưới ánh đèn đường hắt xuống cái bàn nhựa dính mỡ.

Một sự đồng điệu phũ phàng và chua chát ập đến.

Thằng Long có tiền, có gia thế, nhưng không thể dùng tiền để mua được sự tôn trọng của một đứa con gái độc lập, lỳ lợm như Hạ.

Còn tao. Tao có bản lĩnh đường phố, tao có mồ hôi nước mắt tự tay làm ra tiền. Nhưng tao lại không thể dùng cái sự xù xì, gai góc ấy để đổi lấy sự công nhận của cái thế giới trí thức, sạch sẽ bao quanh Thảo Vy.

Cái tuổi đôi mươi nó khốn nạn ở chỗ đấy. Mày có thể moi hết ruột gan ra, mày có thể cố gắng gồng mình lên đến đứt cả gân máu. Nhưng đôi khi, cái việc mày sinh ra, mày tồn tại ở một cái tần số không khớp với thế giới của người ta… nó đã là một ván bài thua ngay từ lúc chia bài rồi.

Tao vươn tay, cầm chai bia lên.

– Keng.

Tao cụng mạnh vỏ chai thủy tinh vào chai của Long. Âm thanh va đập vang lên khô khốc, lanh lảnh, rồi chìm nghỉm vào dòng sông đen ngòm đang lững lờ trôi dưới chân.

Đéo ai nói thêm câu nào. Hai thằng ngửa cổ, nốc cạn phần bia còn lại. Vị đắng chát xộc thẳng lên não, để lại một dư âm trống rỗng, lơ lửng giữa màn đêm Hà Nội.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng