Chương 165: Thám tử xóm trọ
Mười một giờ đêm.
Cái cục nóng điều hòa ngoài ban công chạy rù rì, phả từng đợt gió khô khốc xuống căn phòng của tao. Giờ này, cả căn nhà Bùi Xương Trạch đã chìm vào không gian yên tĩnh, ai về phòng người nấy tiếp tục cuộc sống cá nhân của mình.
Trong bụng tao lúc này đang chứa một quả bom không thể tiêu hóa nổi. Cái mớ âm thanh cọt két, tiếng rên rỉ dội ra từ phòng chị Lan, cộng thêm cái bản mặt phơi phới của thằng Khánh lúc đi xuống cầu thang cứ chạy vòng vòng trong não. Nếu đêm nay đéo xả cái đống dữ liệu này ra khỏi đầu, chắc tao nổ tung mạch máu mà chết.
Tao xỏ dép, lách người ra khỏi phòng. Rón rén bước xuống cầu thang tầng hai.
Đứng trước phòng của Mai Anh. Tao giơ tay gõ cộc cộc. Hai nhịp nhanh, một nhịp chậm. Cái ám hiệu gõ cửa mà tao và Mai Anh hay dùng để phân biệt với những người khác còn lại trong nhà.
Bên trong có tiếng dép lẹp bẹp. Cánh cửa hé ra một khe nhỏ đủ để nhìn thấy bên trong.
Mai Anh thò đầu ra.
Tao suýt sặc nước bọt. Ả đang đắp một cái mặt nạ đất sét màu xanh lè trát kín cả mặt, chỉ chừa lại hai con mắt và cái lỗ mũi. Bên dưới, ả mặc một chiếc váy ngủ lụa màu đen có thể nói là mặc như không mặc. Một bên dây áo trễ nải rớt hẳn xuống bắp tay, phơi ra một mảng rãnh ngực trắng ngần dưới ánh đèn ngủ lờ mờ.
– Gì đấy ông tướng? – Giọng ả lúng búng sau lớp đất sét khô cứng. – Đêm hôm gõ cửa phòng bà làm gì? Đang thiếu hơi Thảo Vy định mò sang đây xơ múi gì chị mày à?
Cái thói chua ngoa, cợt nhả đéo bao giờ bỏ được.
Tao chép miệng, vươn tay tóm lấy bả vai ả, đẩy tọt người ả vào trong phòng rồi tiện chân móc cái cửa đóng lại.
– Xơ múi cái gì. Bà hở hết cả hàng họ ra kìa, kéo cái áo lên. Em miễn nhiễm với chị rồi. Có thằng khác nó nhìn thấy mới khổ thôi. – Tao hất hàm, đi thẳng vào ngồi phịch xuống mép giường nệm của ả. – Em có quả tin động trời. Không kể ra đêm nay nghẹn ứ ở cổ đéo ngủ được.
Mai Anh nhíu mày. Ả kéo vội cái dây áo lụa lên vai, khoanh tay trước ngực, lững thững bước tới.
– Tin gì? Cửa hàng sập à? Hay mày bắt cá hai tay bị con Vy tát vỡ mồm rồi?
Tao lắc đầu. Cố nhịn cái điệu cười đê tiện đang chực trào ra mép.
– Bà Lan. Với thằng Khánh.
Mai Anh khựng lại. Đôi mắt mở to.
Tao bắt đầu kể. Đéo sót một chi tiết nào. Từ cái lúc tao đứng ở chiếu nghỉ tầng hai, nghe thấy tiếng “Á… ư…” rỉ rả, đứt quãng. Cho đến cái nhịp điệu cọt két dồn dập làm cái nhà rung lên như có động đất. Và đỉnh điểm là cái cảnh tao phục kích dưới tầng một, thấy chị Lan đỏ mặt lảng đi khi thằng Khánh cởi trần, tóc ướt sũng, mồm huýt sáo bước xuống cầu thang với cái giao diện của một thằng vừa chinh phục thế giới.
Tao vừa kể dứt lời.
Mai Anh há hốc mồm. Cái mồm ả há to đến mức lớp mặt nạ đất sét trên hai gò má nứt toác ra. Những mảng đất sét khô khốc bong tróc, rơi lả tả xuống nền gạch.
Rồi ả bật cười.
Không phải cười mỉm. Ả cười sặc sụa. Ả ngã vật ra giường, hai tay ôm bụng, lăn lộn cười đến mức chảy cả nước mắt.
– Vãi nhái! Mày nói thật à? – Mai Anh chồm dậy, vươn tay đập đôm đốp vào vai tao. Lực đập mạnh vãi lìn. – Thằng Khánh á? Bà Lan á? Ối giời ơi, phi công trẻ lái máy bay sắp già à!!
Tao cười, hùa theo:
– Mà lạ không chịu được. Chị công nhận với em không, bà Lan bình thường khô như ngói, nhìn cái mặt lúc nào cũng cau có như cái bảng báo cáo tài chính lỗ chổng vó. Thế mà nãy em đứng ngoài nghe tiếng kêu cũng gì và này nọ lắm. Thằng Khánh oắt con gầy nhom thế mà cũng làm cái giường cọt két kinh hồn.
Tao tặc lưỡi.
– Đúng chuẩn gầy là thầy tất cả!
Mai Anh lại được một mẻ cười rũ rượi. Ả lồm cồm bò dậy, chỉ tay vào mặt tao, thở dốc.
– Đợi tí. Chị đi rửa cái mặt đã. Nứt hết mọe nó đất sét rồi.
Tiếng vòi nước trong nhà tắm xả rào rào. Một lát sau, ả bước vào. Khuôn mặt mộc trắng bóc, lấm tấm vài giọt nước đọng trên cằm.
Ả lững thững bước lại gần, nằm vật xuống giường. Không thèm giữ kẽ, ả vung hai cái chân trần thon dài, gác tọt lên đùi tao.
– Gác nhờ tí, mỏi chân quá. Nay đi bộ nhiều rã rời hết cả khớp.
Cái đùi trơn tuột, man mát áp thẳng lên lớp da chân của tao. Mùi sữa tắm thoang thoảng bốc lên. Nhưng tao không còn cái cảm giác nóng máu, cứng đờ người như hồi mới tiếp xúc với bà chị này nữa. Ranh giới đã được thiết lập rõ ràng. Tao coi ả như một ông anh em chí cốt mang hình hài đàn bà.
Tao tiện tay nắn nắn vài cái vào bắp chân ả, giống hệt kiểu massage dạo.
– Bây giờ xâu chuỗi lại mới thấy hợp lý. – Mai Anh gác hai tay ra sau gáy, mắt nhìn lên trần nhà, bắt đầu mổ xẻ vụ án. – Mày nhớ cái đợt thằng Khánh nợ nần chồng chất không? Bả chửi nó xối xả, đập bàn đập ghế. Xong rồi tự nhiên đập ống heo lôi tiền ra cho vay đéo lấy lãi. Rồi quan tâm từng ly từng tí. Tao cứ tưởng bả thương người, hóa ra là xót trai!
Ả chép miệng, phân tích bằng cái tư duy của một chuyên gia tâm lý học đường phố.
– Dạo này chị cũng thấy bà Lan khang khác. Trẻ ra. Lại còn hay xịt nước hoa mùi nhài thơm lừng trước khi đi ngủ. Đàn bà mà, có hơi trai, được “tưới tắm” đầy đủ là mơn mởn, bung nở ra ngay. Không giấu được đâu.
Nghe đến từ “tưới tắm”, khóe môi tao nhếch lên. Tao bóp mạnh một cái vào bắp chân ả, rồi cầm hai cái cổ chân nhấc bổng lên, ném gọn sang một bên nệm.
– Thế dạo này chị không có thằng nào “tưới” nên tính tình mới hay cáu bẳn, cạu cọ rồi thỉnh thoảng lại bắt em đi mua đồ ăn vặt lúc nửa đêm đúng không? – Tao khịa đểu.
Mai Anh bị ném chân xuống nệm, lập tức co chân lại. Ả vung mũi chân, đạp khẽ một cái vào hông tao. Mắt lườm cháy máy.
– Tổ sư mày. Chị mày là hoa đang đợi đúng chậu, chứ đéo phải mấy thằng choai choai thích tưới bừa bãi lúc nào cũng được nhé.
Ả nhích người lại gần. Không thèm lùi bước trước màn phản đòn của tao. Ngón tay trỏ có bộ móng nhọn hoắt của ả chọc chọc thẳng vào giữa ngực tao.
– Thế còn sếp An? Đợt này làm ăn căng thẳng, trải qua bao nhiêu biến cố sự đời. Có “trả bài” cho người yêu đầy đủ không đấy? Hay lại bỏ bê con bé? Khéo năng lực lại thua cả thằng Khánh, tí tuổi đầu mà thận yếu thì vứt đi cho chó gặm.
Câu trêu chọc sặc mùi khích tướng. Đánh thẳng vào cái sĩ diện giường chiếu của đàn ông.
Tao tóm lấy cái cổ tay đang chọc vào ngực mình. Gạt ra. Hơi rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách. Ánh mắt tao ghim thẳng vào đôi mắt lúng liếng của ả.
– Bà chị muốn test ngay tại chỗ không? – Tao hạ giọng, trầm đục. – Chứng minh năng lực tại chỗ luôn đây này.
Không gian trong phòng khựng lại một nhịp. Ánh đèn ngủ màu vàng cam hắt một vệt sáng lên xương quai xanh của ả.
Nhưng cái không khí mờ ám đó chỉ tồn tại đúng hai giây.
Mai Anh hứ một cái rõ to. Ả rút phắt tay về, vươn ngón giữa và ngón cái ra, búng một phát kêu “bóp” vào trán tao.
– Thôi xin bố. Giữ sức mà cày tiền đi. Mới tí tuổi đầu bày đặt test với tiếc.
Ả thu người lại, khoanh tay trước ngực, cười rũ rượi.
– 5 năm nữa may ra nhé con ạ. Bao giờ đủ lông đủ cánh, chị vui vui rồi chị cho test.
Cái giao kèo 5 năm lại được ném ra. Sòng phẳng. Tưng tửng. Nó đập tan mọi cái sự rào đón nhục dục rẻ tiền. Tao xoa xoa cái trán vừa bị búng, cũng bật cười theo. Một tràng cười sảng khoái, không có một chút rào cản mập mờ hay ngột ngạt nào.
Tao nhìn đồng hồ. Mười một rưỡi đêm.
Tao chống tay đứng dậy. Phủi phủi cái mép quần.
– Chị cứ để em. Ngày mai em sẽ tìm cách trêu cho cái đôi kia phải xin tha thì thôi. Chị nhớ hỗ trợ hết mình nhé.
Tao hất hàm, đi về phía cửa.
Mai Anh lết theo, tiễn tao ra đến cửa phòng. Ả dựa lưng vào khung cửa, vươn tay ra, nhéo mạnh một cái vào phần hông tao. Lực nhéo đau điếng.
– Ok ok. Về phòng ngủ đi ông tướng. Mai nhớ chuẩn bị kịch bản cho kỹ vào.
Tao xoa xoa bên hông, tủm tỉm cười bước ra ngoài hành lang.
Cánh cửa đóng sập lại sau lưng.
Tao lững thững bước lên những bậc cầu thang dẫn lên tầng ba. Chìm vào thế giới riêng của mình.
Cái nhà trọ này, tưởng là nơi tụ tập của những kẻ cắm mặt vào kiếm tiền để tồn tại, hóa ra lại là một cái nơi thú vị không bao giờ cạn drama. Tao mỉm cười, một điều cười vui vẻ trong vô thức.
Quảng cáo