Chương 169: Lệch pha
Tối thứ Bảy.
Cái áo sơ mi màu xanh nhạt cọ vào da cổ tao ram ráp. Vải xịn, phẳng lỳ, đứng dáng, nhưng tao mặc vào thấy ngột ngạt như bị siết thòng lọng. Tao đứng trước cái gương treo ở phòng tắm tầng ba, đưa tay kéo lỏng cái cúc trên cùng ra một chút. Thằng Khánh đi ngang qua, ném cho tao chai nước hoa X-Men vơi quá nửa.
– Xịt vào. Đi ra mắt bạn bè của nóc nhà thì ráng mà diễn cho trọn vai doanh nhân thành đạt.
Tao bắt lấy chai nước hoa, xịt hai phát vào cổ tay, xoa xoa lên sau gáy. Mùi hương công nghiệp xộc lên mũi, át đi cái mùi nhựa thông hàn mạch quen thuộc. Tao vuốt lại tóc, xỏ chân vào đôi giày trắng mới giặt. Giao diện này nhìn vào đéo ai bảo tao là thằng thợ sửa điện thoại cắm mặt ở cái ki-ốt mười lăm mét vuông.
Tao dắt con Wave ra ngõ, phóng qua đón Vy.
Nhà hàng lẩu nướng nằm trên phố Thái Hà. Mặt tiền ốp kính, đèn vàng sáng rực. Bước qua lớp cửa kính, hơi lạnh điều hòa phả vào mặt mang theo mùi thịt bò nướng bơ tỏi và mùi nước lau bàn sạch sẽ.
Vy đi bên cạnh tao. Nó mặc một cái váy liền thân màu be, trang điểm nhẹ nhàng, tóc xõa ngang lưng. Nó tự nhiên luồn tay qua cánh tay tao, khoác chặt.
Bọn tao đi về phía một cái bàn dài kê sát cửa kính.
Đập vào mắt tao là một bàn gần chục người. Đứa nào cũng sáng sủa. Mấy thằng con trai vuốt sáp, mặc áo polo, đeo đồng hồ da. Mấy đứa con gái váy vóc xúng xính, mùi nước hoa đắt tiền bay lơ lửng trong không khí. Cả đám đang nói cười ồn ào.
Thấy Vy bước tới, cả bàn dừng nói chuyện, đồng loạt ngước lên nhìn.
– Chào mọi người. – Vy cười tươi rói, hơi kéo tay tao lên phía trước. – Giới thiệu với nhóm mình, đây là anh An. Người yêu em.
Mọi ánh mắt như những cái máy quét mã vạch chĩa thẳng vào tao. Quét từ cái đầu vuốt keo, xuống cái áo sơ mi mới cóng, và dừng lại ở đôi giày.
– Chào anh An. Bọn em nghe cái Vy nhắc suốt, nay mới được diện kiến.
Một thằng ngồi đầu bàn đứng dậy. Nó chìa tay ra. Bàn tay nó trắng trẻo, ngón tay búp măng, sạch sẽ không một tì vết.
Tao đưa tay ra nắm lại. Lòng bàn tay tao đầy những vết xước dăm và những nốt chai sần cứng ngắc cọ vào da nó. Tao thấy nó hơi nới lỏng tay ra một nhịp.
– Chào mọi người. Mình là An. – Tao cười trừ, kéo ghế cho Vy ngồi rồi tự ngồi xuống bên cạnh.
Bữa ăn bắt đầu. Thịt nướng xèo xèo trên chảo gang.
Nhưng cái không khí trên mâm đéo giống những bữa lẩu ếch hay chân gà nướng vỉa hè mà tao hay ngồi với đám Khánh, Long, Mai Anh.
Tao gắp một miếng bò cuộn nấm kim châm, bỏ vào bát. Tai tao bắt đầu lùng bùng bởi cái mớ ngôn ngữ đang bay qua bay lại trên mặt bàn.
– Đợt tới xin thực tập bên KPMG thế nào rồi mày? Thấy bảo vòng test CV gắt lắm.
– Tao đang cày nốt cái chứng chỉ IELTS cho lên 7.0 mới tự tin nộp. Mà cái case study môn Quản trị chiến lược ông thầy cho khoai vãi. May mà nhóm mình qua ải.
Chúng nó nói chuyện. Nhịp độ nhanh, đệm tiếng Anh trơn tuột. GPA, deadline, essay, Big 4. Những từ vựng thuộc về một thế giới được lót thảm đỏ.
Tao ngồi im. Cầm đôi đũa gẩy gẩy miếng thịt trong bát. Tao không chen vào được nửa chữ. Ở cửa hàng, tao thao thao bất tuyệt ép giá khách, tao quát thằng Tùng, tao tính toán sổ sách. Còn ở đây, cái bộ giáp tao đang khoác lên người không giúp tao dịch được cái tần số của bọn nó.
Đang rôm rả, một con bé ngồi đối diện tao thở dài, gõ đũa xuống mép đĩa.
– Tiếc ghê hôm nay anh Bảo bận chạy dự án không tới được. Hôm nay mà có sếp Bảo là nhóm mình nâng ly ăn mừng rực rỡ rồi.
Cái tên “Bảo” vừa được quăng ra, cả bàn như được tiêm doping.
– Công nhận. Tuần trước anh Bảo không thức đến ba giờ sáng sửa cái slide cho nhóm mình thì có mà ăn cám.
– Lão đấy đỉnh thật. Nhìn một phát là biết số liệu cái Vy làm bị lệch ở đâu, nắn lại chuẩn không cần chỉnh.
– Tuần sau anh Bảo hứa khao cả nhóm đi ăn một bữa để chúc mừng đấy. Bọn mày nhớ xếp lịch nhé.
Tao đưa cốc nước lọc lên miệng. Nhấp một ngụm. Nước lạnh ngắt nhưng không trôi được cái cục nghẹn đang ứ ở cổ.
Ai là Bảo?
Một ông anh khóa trên. Một thằng sếp nhóm. Hay một cái bóng khổng lồ đang phủ trùm lên cái bàn lẩu này?
Gã tên Bảo đéo ngồi ở đây, đéo mất một đồng tiền bữa nay, nhưng cái sự hiện diện của hắn lại được tạc tượng trong đầu từng đứa. Hắn sửa slide, hắn nắn số liệu cho Vy. Hắn là người giải quyết những thứ mà tao chịu chết.
Thằng ngồi đầu bàn đang rót nước ngọt, bỗng nhiên quay sang nhìn tao. Nụ cười xã giao nở trên môi.
– À, An này. Bạn là đang học ở bên trường nào ấy nhỉ? Nãy mải nói chuyện chưa kịp hỏi.
Cả bàn hơi tĩnh lại. Mấy ánh mắt tò mò lia sang.
Tao đặt cốc nước xuống. Lưng tựa vào ghế.
– Mình học bên Thương Mại.
Vừa dứt chữ. Không gian quanh bàn khựng lại một nhịp rất nhỏ.
– À… Thương Mại à.
Thằng kia kéo dài giọng. Nó gật gù. Không chê bai. Không có một từ nào thô lỗ văng ra. Nhưng cái cách nó nói chữ “À”, cái điệu bộ gật đầu hờ hững ấy… nó chứa một sự phân tầng giai cấp tinh vi vãi lìn. Trong hệ quy chiếu của đám sinh viên Kinh tế Quốc dân đang nhắm tới các tập đoàn đa quốc gia, cái mác Thương Mại của tao, cộng thêm cái giao diện đéo có vẻ gì là học thuật này, nó nằm ở một bậc thang khác. Bậc thấp hơn.
Sự im lặng lướt qua chừng ba giây rồi câu chuyện lại chuyển hướng sang một chủ đề khác.
Vy ngồi bên cạnh tao. Nó cảm nhận được sự gượng gạo.
Nó gắp một miếng sườn sụn nướng cháy cạnh, bỏ vào bát tao.
– An ăn thử cái này đi, ngon lắm.
Dưới gầm bàn, bàn tay nhỏ nhắn của nó luồn sang. Những ngón tay mềm mại tìm đến bàn tay tao đang đặt trên đùi. Nó đan ngón tay nó vào tay tao. Siết nhẹ.
Một hành động xoa dịu. Một sự an ủi ngầm.
Nhưng khốn nạn thay. Ngay lúc này, cái siết tay ấy không làm tao thấy ấm áp hay tự hào như cái hôm ở quán cafe Vườn Xưa.
Tao cảm giác mình giống như một đứa trẻ con đi lạc vào một bữa tiệc của người lớn, và Vy đang phải nắm tay tao để dỗ dành, để tao khỏi tủi thân. Cái bản ngã đàn ông của tao bị cào xước. Tao muốn tự đứng trên đôi chân mình, chứ không phải dựa vào sự bảo bọc thương hại của bạn gái trước mặt đám bạn nó.
Câu chuyện trên bàn lại quay về cái gã tên Bảo.
– Vy ơi mày nhớ lúc anh Bảo gõ đầu mày vì lấy sai cái đống dữ liệu vĩ mô không? Lúc đấy mặt ổng nghiêm vãi, tao ngồi cạnh mà nín thở. – Một con bé kể lại, cười rinh rích.
Vy cũng bật cười hùa theo.
– Nhớ chứ. Lúc đấy tao cuống quá, ổng mắng cho một trận xong lại tự ngồi gõ lại file Excel cho tao. May mà có ổng.
Nó cười rạng rỡ. Một nụ cười vô tư.
Tao ngồi im. Mắt nhìn chằm chằm vào vỉ nướng đang xèo xèo bốc khói. Miếng sườn sụn Vy gắp cho tao vẫn nằm im trong bát. Tao gắp lên, nhai. Thịt sụn cứng ngắc, nhạt toẹt, nhai như đang nhai sỏi.
Cái không khí xung quanh tao đông đặc lại. Tiếng cười đùa của bọn nó vọng vào màng nhĩ tao giống như một thứ tạp âm gây nhiễu. Tao thấy mình vô hình. Cái áo đang bó chặt lấy cơ thể tao, nhắc nhở tao rằng tao đang mặc một bộ đồ đi mượn để diễn một vai diễn không thuộc về mình.
Tao rút tay ra khỏi tay Vy. Dứt khoát.
– Anh đi vệ sinh một tí.
Tao cất giọng, đẩy ghế đứng dậy. Không đợi Vy gật đầu, tao xoay người bước thẳng về phía cuối nhà hàng.
Hành lang dẫn ra khu vực nhà vệ sinh lót đá granite xám, ánh đèn hắt xuống lạnh lẽo.
Tao bước vào trong. Đứng trước cái bồn rửa tay bằng sứ trắng bóc.
Vặn vòi nước. Nước lạnh buốt chảy ra. Tao vốc một vốc nước tạt thẳng vào mặt. Dòng nước chảy tràn qua sống mũi, rỏ tong tong xuống cổ áo sơ mi.
Tao chống hai tay lên thành bồn. Nhìn chằm chằm vào thằng đàn ông trong gương.
Tóc vuốt keo. Áo sơ mi là lượt.
Nhưng dưới ánh đèn tuýp trắng lóa, cái bản chất thợ thuyền mưu sinh của tao nó vẫn hằn rõ trên từng nét mặt. Đôi mắt vằn tia đỏ vì thiếu ngủ. Vùng da cổ sạm đi vì những trưa nắng chạy xe đi lấy hàng. Vỏ bọc xịn đến mấy cũng không che lấp được cái gốc gác bươn chải của tao.
Tao rút vài tờ giấy ăn, lau khô mặt. Thở hắt ra một hơi.
Định quay người bước ra ngoài.
Lạch cạch.
Tiếng guốc gõ từ phía hành lang ngoài vọng vào. Kéo theo tiếng xì xào của hai đứa con gái. Bọn nó đi vào khu vực bồn rửa tay chung ở ngay vách tường bên cạnh.
– Công nhận nay ăn no vãi.
Giọng một đứa cất lên. Tao nhận ra ngay. Con Hằng, cái đứa ngồi đối diện tao lúc nãy.
– Đi đánh lại tí son đi mày. Trôi hết rồi.
Tiếng lách cách của túi xách mở ra.
– Ê Mai. – Giọng con Hằng chép miệng. – Công nhận ông An người yêu cái Vy nhìn cũng sáng sủa, bảnh bao phết nhỉ.
Tao đứng chôn chân sau bức tường gạch men. Không nhúc nhích.
– Sáng sủa gì. – Giọng con Mai hùa theo, ráo hoảnh. – Mày không thấy ổng nói chuyện cứ sượng sượng, chợ búa thế nào ấy à? Kiểu dân đi làm ăn buôn bán sớm, không có tí học thuật nào. Cảm giác hơi lệch pha so với nhóm mình.
– Thật! – Hằng chậc lưỡi. – Cái Vy nhà mình vừa xinh vừa giỏi, tương lai sáng lạn, chả hiểu sao đâm đầu yêu cái ông Thương Mại đấy. Nãy tao thấy ổng ngồi im re chả nói được câu nào, nhìn tội tội.
Tiếng đóng nắp thỏi son cái rụp.
– Hôm nay mà anh Bảo đến thì chắc ổng còn té về sớm luôn. Mày nghĩ xem, anh Bảo vừa giỏi, vừa có nền tảng. Nhìn đi nhìn lại, tao thấy Vy đứng cạnh anh Bảo vẫn là ‘mây tầng nào gặp mây tầng đó’, xứng đôi hơn bao nhiêu. Chả hiểu cái Vy nó nghĩ gì mà chọn cái ông thợ sửa điện thoại kia.
Những lời thì thầm không hề lớn tiếng. Nó không phải là một lời chửi bới văng tục. Nó nhẹ nhàng, thản nhiên, như cái cách người ta bàn luận về một món đồ bị đặt sai chỗ trên kệ siêu thị.
Nhưng từng chữ, từng chữ một như những mảnh dao lam rỉ sét rạch thẳng vào lồng ngực tao.
Gân xanh nổi cuộn lên trên hai mu bàn tay tao đang buông thõng.
Chúng nó nói đúng. Không sai một chữ nào.
Cái bóng của gã tên Bảo kia quá lớn. Hắn là một bức tượng vàng được dựng sẵn trong cái hệ quy chiếu của chúng nó. Còn tao, dù tao có kiếm được bao nhiêu tiền từ việc bán ốp lưng, dù tao có cố gồng mình nhét thân vào cái áo sơ mi đắt tiền này, thì trong mắt cái xã hội trí thức thu nhỏ ấy, tao vĩnh viễn chỉ là một thằng lệch pha. Một thằng thợ sửa điện thoại không biết gì về IELTS hay Big 4.
Tiếng guốc của hai đứa con gái gõ lộc cộc rời khỏi khu vực bồn rửa. Xa dần.
Tao vẫn đứng im trong góc tối hành lang.
Tao nâng cánh tay phải lên.
Bụp.
Nắm đấm nện khẽ vào vách tường gạch men lạnh lẽo. Lực đập không mạnh đến mức gây tiếng ồn, nhưng đủ để những đốt ngón tay tấy đỏ, rát buốt.
Tiếng nước từ một cái vòi hỏng gần đó vẫn rỏ xuống bồn sứ. Tong. Tong. Đều đặn và cô độc.
Tao tựa lưng vào tường. Không gian xung quanh ngột ngạt đến mức khó thở. Cảm giác không thuộc về nơi này nó trương phình lên, nuốt chửng mọi sự tự tin tao đã đắp nặn suốt một năm qua. Căn phòng ngoài kia có người con gái tao yêu, nhưng cái bàn tiệc đó, có lẽ không phải là chỗ dành cho tao.
Quảng cáo