Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chương 160: Trốn

Căn phòng VIP ngột ngạt dù điều hòa đang phả ra những luồng khí lạnh buốt. Bức màn phông bạt sang chảnh vừa bị tao xé toạc bằng một file ghi âm.

Mai Ruby ngồi sập xuống ghế. Cái giao diện nữ doanh nhân thành đạt, lả lơi mời gọi bay sạch bách. Trước mặt tao bây giờ chỉ còn lại nguyên hình một con buôn khát máu đang bị ép phải nhả miếng mồi ngon ra khỏi miệng. Khóe môi tô son đỏ chót của ả giật giật.

– Trả thì được.

Ả gằn giọng, âm thanh rít qua kẽ răng sắc như mảnh chai vỡ.

– Nhưng luật công ty là đóng tiền rồi đéo có chuyện hoàn lại. Tao được cắt ba mươi phần trăm hoa hồng trực tiếp từ hợp đồng của thằng Tùng. Tao sẽ bỏ tiền túi tao ra trả lại cho mày một nửa số hoa hồng đó. Coi như tao xử lý xong phí hồ sơ, hao mòn hệ thống. Còn gần hai triệu. Nhận, xóa file ghi âm, hoặc là biến!

Nghe thấy con số hai triệu, thằng Tùng đang ngồi co rúm bên cạnh tao giật bắn người. Mặt nó méo xệch đi. Mười triệu tiền mồ hôi nước mắt của nó, giờ bốc hơi chỉ còn lại một phần năm. Nó há miệng, định gân cổ lên cãi.

Bốp.

Tao đưa chân đạp mạnh một nhát vào mũi giày nó dưới gầm bàn. Lực đạp dứt khoát ép nó phải ngậm ngay cái mồm lại.

Tao tựa lưng vào ghế. Nhếch mép. Lắc đầu.

– Nghe nhân văn đấy, nhưng đéo.

Tao nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn tia máu của ả.

– Hoàn đủ ba mươi phần trăm. Tức là tầm ba triệu rưỡi. Không bớt một xu. Tôi biết thừa chị thừa sức móc túi nhả ra nhiều hơn, nhưng tôi không rảnh đôi co với chị ở đây. Chị nuốt bảy mươi, tôi lấy lại ba mươi. Sòng phẳng.

Mai Ruby trừng mắt nhìn tao. Ả thừa biết nếu ép tao lấy lại một trăm phần trăm, hai bên sẽ chọn cách khô máu. Nhưng con số ba mươi phần trăm này là một mức lùi có tính toán. Ả mất đi một phần hoa hồng, nhưng giữ lại được cái nồi cơm đang sôi sùng sục ngoài sảnh kia.

Ả hít một hơi sâu, lồng ngực phập phồng. Ả gật đầu, vơ lấy cái điện thoại bàn.

– Mang ba triệu rưỡi tiền mặt vào phòng VIP ba. Nhanh.

Năm phút chờ đợi kéo dài như cả một thế kỷ.

Bên ngoài vách kính mờ, vài cái bóng đen lảng vảng áp sát vào. Đám bảo kê mặc vest. Ánh mắt chúng nó gườm gườm, nhìn chằm chằm vào tao xuyên qua lớp kính như muốn ăn tươi nuốt sống. Nhưng chúng nó đéo dám manh động vì bà chị bên trong chưa ra ám hiệu.

Cửa phòng mở. Một cô nhân viên lấm lét bước vào, đặt xấp tiền lẻ tẻ xuống mặt bàn kính rồi chuồn vội.

Tao thong thả vươn tay, cầm xấp tiền lên. Vuốt phẳng từng tờ, đếm chậm rãi. Đủ ba triệu rưỡi.

Tao quay sang, nhét thẳng xấp tiền vào đôi bàn tay đang run lẩy bẩy của thằng Tùng.

– Cất đi. Nhớ lấy cái mùi tiền này. Tiền ngu đấy.

Nói xong, tao rút điện thoại ra. Mở thư mục ghi âm. Trước mặt Mai Ruby, tao bấm nút xóa. File âm thanh biến mất khỏi màn hình.

Thực ra tao đéo ngu đến mức vào hang cọp mà không để lại đường lùi. Từ lúc nãy, thằng Tùng đã nhanh tay bấm gửi một bản sao lưu qua Zalo cho thằng Long ngồi ngoài sảnh rồi. Nhưng kệ mẹ, diễn kịch thì phải diễn cho trót.

Tao cất điện thoại. Đứng dậy. Đưa tay vuốt lại nếp cổ áo sơ mi.

Mai Ruby vẫn ngồi bất động trên ghế. Bàn tay ả ghì chặt vào mặt bìa da cuốn sổ.

– Mày khá lắm. – Ả rít lên, ánh mắt tàn độc nhìn ghim vào lưng tao. – Nhưng Hà Nội này nhỏ. Đừng bao giờ để tao bắt gặp mày thêm một lần nào nữa.

Tao dừng bước ngay trước cửa phòng. Hơi quay đầu lại. Khóe môi nhếch lên.

– Yên tâm. Tôi bận làm ăn lương thiện, không rảnh đi lùa gà. Chúc hệ thống của chị… sống dai.

Tao đẩy cửa bước ra. Không khí mát lạnh của phòng VIP bị bỏ lại phía sau.

Sảnh lớn vẫn ồn ào. Thằng Tùng lầm lũi bám sát gót tao.

Tao đưa mắt ra hiệu. Từ góc sofa, thằng Long gập cái iPad lại, đứng dậy. Ở phía quầy nước, thằng Khánh cũng vứt tẹt điếu thuốc xuống sàn, lấy mũi giày di nát rồi lững thững sải bước tới.

Bốn thằng dần đi san sát vào nhau, chuẩn bị bước ra khỏi cái ổ quỷ này.

– Lấy được chưa? – Khánh đi sát tao, nói nhỏ qua kẽ răng. Mặt nó hơi tái đi.

– Rồi. Ra xe đi. – Tao đáp.

– Bọn nó đang truyền tai nhau kìa. – Khánh liếc mắt về phía mấy gã mặc vest đang thì thầm to nhỏ góc sảnh. – Bọn nó đang chờ anh em mình bước ra khỏi cửa công ty là quây lại đập cho nát gáo đấy. Chuẩn bị tinh thần đi nhé.

Tao hơi siết chặt nắm tay. Cái viễn cảnh ăn đòn hội đồng như hồi ở xóm trọ cũ lại hiện về.

Nhưng thằng Long đi bên cạnh không hoảng. Nó đẩy gọng kính cận lên. Một nụ cười khẩy hiện ra trên khuôn mặt lúc nào cũng lạnh tanh của nó.

– Đấy, mày thấy tao tính toán đúng chưa? Chuẩn bị nhanh cái chân lên nhé.

Bước ra khỏi công ty.

Hơi nóng của buổi chiều hè đập thẳng vào mặt. Tao hít một ngụm không khí đầy khói bụi.

Vừa bước chân xuống những bậc thềm đá hoa cương, biến cố ập đến.

Một nhóm khoảng năm sáu gã giang hồ đa cấp đã nổ sẵn xe máy chắn ngang lối đi bộ. Mặt thằng nào cũng hằm hằm sát khí. Dưới gác chân xe máy lấp ló một hai cây tuýp sắt bọc trong tờ báo cũ. Chúng nó đéo cần che giấu ý đồ.

– Chạy thẳng ra con xe màu đen đỗ dưới gốc cây kia! Nhanh!

Long quát lớn.

Bốn thằng bọn tao cắm đầu chạy thục mạng. Tiếng đế giày nện xuống mặt đường nhựa bình bịch. Đám bảo kê rú ga, lạch bạch phóng xe máy đuổi theo, định ép góc bọn tao vào sát mép tường rào.

Khoảng cách thu hẹp. Tiếng chửi thề văng vẳng ngay sau lưng tao.

Đúng lúc tao nghĩ phen này lại phải đổ máu.

Bốn thằng vừa chạy đến ngang hông một chiếc xe màu đen đỗ xịch dưới gốc cây.

Cạch. Cánh cửa xe mở tung.

Hai ông anh đầu trọc lóc bước xuống. Cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái. Cái áo phông đen bó sát phô ra những hình xăm vằn vện dọc hai cánh tay. Đi theo sau lưng hai ông anh là ba bốn thằng em người ngợm vạm vỡ, mặt đầy sẹo, lầm lỳ không nói một tiếng nào.

Ông anh họ của thằng Long.

Gã trọc rít một hơi thuốc lá. Nhả khói. Gã bước lên một bước, chắn ngang giữa bốn thằng tao và đám xe máy đang lao tới.

Gã giơ thẳng cánh tay, chỉ thẳng mặt toán giang hồ đa cấp. Giọng gã đanh như thép, khàn đặc mùi đao búa.

– Tụi mày thích làm luật ở đây à? Nhích thử lên một phân tao xem nào?

Tiếng phanh xe rít lên chát chúa.

Đám bảo kê đa cấp phanh gấp, bánh xe trượt xẹt trên mặt đường. Cọp giấy gặp hổ thật. Bọn chúng đứng sững lại. Mắt nhìn chằm chằm vào cái biển số xe, rồi nhìn cái tướng tá “ăn thịt người” của nhóm anh họ Long.

Sự im lặng kéo dài mười giây. Căng như dây đàn. Bầu không khí đặc quánh lại, chỉ có ánh mắt hằm hè đâm nhau tóe lửa.

Bọn đa cấp nhìn nhau. Mấy cái thằng tay chân này chúng nó lùa gà sinh viên thì giỏi, chứ va chạm với dân số má xã hội thì không có cửa. Chúng nó cụp pha, lẳng lặng quay đầu xe, rồ ga bỏ đi ngược vào trong bãi gửi xe của tòa nhà.

– Lên xe đi mấy đứa. – Gã trọc hất hàm, vứt mẩu thuốc xuống đường.

Bốn thằng tao lách qua, nhảy vội lên băng ghế sau của chiếc xe.

Cánh cửa xe đóng sập lại. Âm thanh nặng trịch nhốt cái thế giới lừa đảo chết tiệt kia ở bên ngoài.

Chiếc xe lăn bánh, hòa vào dòng đường tấp nập.

Điều hòa trong xe phả ra mát lạnh. Nhưng lưng áo thằng nào cũng ướt đẫm mồ hôi.

Thằng Tùng ngồi thu lu ở góc ghế. Hai bàn tay nó nắm chặt lấy xấp tiền vừa lấy lại được. Mười triệu mồ hôi nước mắt bốc hơi quá nửa. Nó cúi gằm mặt. Hai vai rung lên. Nó khóc rưng rức. Không phải vì tiếc tiền. Nó khóc vì sự hối hận, vì nỗi sợ hãi tột cùng vừa đi qua, và vì cái ảo mộng làm giàu nhanh chóng vừa vỡ vụn cứa nát cái tư duy non nớt của nó.

Bài học đầu đời, giá đắt nhưng đáng từng xu.

Tao không dỗ nó. Cứ để nó khóc cho trôi hết cái sự ngu đi.

Tao quay sang bên cạnh. Thằng Long đang tháo kính cận ra, lấy vạt áo lau mồ hôi trên trán.

Tao vung tay, vỗ bộp một cái thật mạnh vào vai nó.

Hai thằng nhìn nhau. Khớp hàm giãn ra. Một nụ cười sảng khoái bung ra từ kẽ răng. Không cần gào thét, không cần ăn mừng ồn ào. Đó là nụ cười của những kẻ vừa sống sót sau một ván cờ sinh tử ở thế cửa dưới, tự tay đòi lại đồ của mình bằng một cái đầu lạnh.

Tao ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa kính ô tô.

Những lớp bụi bẩn bám trên kính xe vừa bị cần gạt nước gạt sạch bong. Bầu trời Hà Nội buổi chiều hôm nay xanh ngắt.

Nút thắt mang tên Tờ Nú Mờ Ú đã được giải quyết gọn gàng. Cái đại bản doanh Bùi Xương Trạch lại chuẩn bị đón bọn tao về để tiếp tục cày cuốc. Chẳng có con đường tắt nào cả, chỉ có những bài học rải đầy gai chờ sẵn trên đường đi.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng