Chương 168: Vỏ bọc mới
Mùi keo dán tản nhiệt bốc lên khét lẹt. Tao hất cái mỏ hàn ra khỏi giá đỡ, quệt mu bàn tay lên trán. Mồ hôi rịn ra nhơm nhớp.
Cửa hàng Alo Phụ Kiện đang vào cữ đông khách. Thằng Tùng đang chạy lăng xăng quanh dãy phụ kiện và kính cường lực, mồm liến thoắng tư vấn. Tao ngồi lọt thỏm ở góc kỹ thuật, tay gỡ nốt mấy con ốc bé xíu trên cái điện thoại.
Điện thoại trong túi quần rung lên một nhịp ngắn.
Tao đặt cái nhíp xuống, rút máy ra. Màn hình sáng lên.
Tin nhắn tao gửi từ lúc tám giờ sáng: “Chúc Kế toán trưởng ngày mới vui vẻ nhé. Trưa nay có rảnh không anh qua đón đi ăn?”
Giờ là mười hai giờ rưỡi trưa, tin nhắn trả lời mới nảy lên.
“Em đang cắm trại trong thư viện chạy nốt mấy cái bảng số liệu. Cuống quá. Muộn em gọi lại cho anh nha.”
Tao nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Đút điện thoại lại vào túi.
Tối hôm qua cũng thế. Tao định tạt qua đón nó đi ăn lẩu nấm, nó nhắn lại một câu cụt lủn: “Nhóm em đang họp online chốt nốt cái slide thuyết trình. Em ăn tạm cái bánh mì rồi. Anh ăn đi nhé.”
Tao rút điếu Thăng Long, ngậm lên môi. Quẹt lửa. Đốm đỏ rực lên, khói xám nhả ra cuộn vòng quanh cái bóng đèn tuýp.
Slide. Deadline. Thuyết trình. Số liệu.
Những cái từ vựng khô khốc ấy dạo này xuất hiện dày đặc trong tin nhắn của Vy. Nó tạo ra một thứ rào cản vô hình, lơ lửng ngay giữa tao và nó. Tao có thể tháo tung một cái điện thoại rồi lắp lại chạy mượt mà. Tao có thể ép giá mấy bà buôn sỉ ngoài chợ Trời. Nhưng đứng trước cái mớ bài tập lớn mang tính học thuật của nó, tao chịu chết. Không giúp được nửa chữ.
Khoảng trống trong cái điện thoại làm lòng tao hơi gợn lên. Thế giới của Vy đang mở rộng ra, nhét đầy những thứ mà tao đang coi không phải là mục tiêu của cuộc đời tao.
Tối thứ Năm.
Vy nhắn tin rủ tao ra một quán cafe gần trường Kinh tế Quốc dân.
Tao phóng con Wave từ cửa hàng phi thẳng tới. Áo phông đen trơn, quần bò bạc màu, chân xỏ đôi bata lấm tấm bụi đường. Cái giao diện quen thuộc của một thằng cày cuốc từ sáng đến tối.
Đẩy cửa kính bước vào. Hơi lạnh điều hòa phả vào mặt.
Vy đang ngồi ở góc quán. Trên mặt bàn gỗ bày la liệt giấy tờ A4 in màu, bút highlight xanh đỏ. Cái laptop mở nắp, màn hình sáng trưng. Dưới mắt nó có quầng thâm mờ mờ vì thiếu ngủ, nhưng thần thái thì rực rỡ, hưng phấn tột độ.
Tao kéo ghế ngồi xuống đối diện.
– Xong rồi à? – Tao hỏi, gõ ngón tay xuống bàn.
– Xong rồi! Báo cáo mượt luôn anh ạ! – Vy cười tít mắt, gom gọn đống giấy tờ lại. – Hôm nay nhóm em duyệt thử lần cuối. Mọi người làm việc ăn ý cực. Cái Lan tìm data nhanh dã man, còn ông Tuấn cùng nhóm làm slide thì đỉnh chóp, hiệu ứng chạy mượt như thuyết trình công ty lớn ấy. May mà có mọi người gánh phụ mấy phần khó.
Vy thao thao bất tuyệt. Ánh mắt nó lấp lánh sự tự hào về cái sản phẩm trí tuệ của một tập thể.
Tao cầm cốc nâu đá nhân viên vừa mang ra. Dùng cái thìa dài khuấy đều. Tiếng đá lanh canh va vào thành cốc thủy tinh.
– Ừ. Team toàn người giỏi thế là tốt rồi.
Tao nhấp một ngụm cà phê. Đắng ngắt.
Ngồi nghe nó kể về thằng Tuấn, cái Lan nào đó, tao chỉ biết gật đầu. Ở cái bàn này, tao biến thành một thính giả câm lặng. Sự tự tin của một thằng chủ cày cuốc kiếm tiền chốt đơn mỗi ngày bỗng nhiên bị cái đống tài liệu in màu kia đè cho bẹp dí.
Vy cất laptop vào balo. Nó ngước lên nhìn tao, hai mắt chớp chớp.
– Xong việc rồi. Đi. Em dẫn anh đi chỗ này.
Nó đứng phắt dậy, kéo tay tao.
– Đi đâu? Anh chưa kịp ăn gì. – Tao nhăn mặt.
– Đi nâng cấp giao diện cho anh. Thứ Bảy này đi ăn với nhóm em rồi.
Mười lăm phút sau.
Tao và Vy đứng trên phố Chùa Bộc. Cả con phố sáng rực ánh đèn hắt ra từ hàng trăm cửa hàng quần áo. Tiếng nhạc xập xình đập vào màng nhĩ.
Vy kéo tao xộc thẳng vào một cái shop thời trang nam. Đèn led vàng ươm, kệ kính sáng bóng. Trong này không bán quần bò rách hay áo phông form rộng. Toàn sơ mi, quần âu, vest mỏng và giày da. Mùi sáp thơm thoang thoảng.
Tao đứng giữa quán, hai tay đút túi quần, lạc quẻ hoàn toàn.
Vy lượn một vòng. Nó rút ra một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, chất vải mát rượi, và một chiếc quần âu màu ghi xám ướm thử lên người tao.
– Bộ này hợp này. Tôn dáng cực.
Tao lùi lại nửa bước. Nhìn cái áo sơ mi ẻo lả trên tay nó. Mặt tao nghệt ra.
– Anh mặc áo phông đen quần bò như bình thường không được à? Gọn gàng sạch sẽ là được rồi. Mặc mấy cái đồ sơ vin này trông giả trân vãi, anh có quen đâu, mặc vào người cứng đờ ra như khúc gỗ ấy.
Tao cự tuyệt. Cái thói quen ăn mặc thoải mái để tiện vặn ốc, khuân vác nó ăn vào máu rồi. Bắt tao nhét mình vào cái vỏ bọc công sở này ngột ngạt không chịu được.
Vy hạ tay xuống. Nụ cười trên môi nó tắt ngấm. Nó nhìn quanh cửa hàng, rồi nhìn thẳng vào mắt tao. Giọng nó hạ thấp xuống, nghiêm túc.
– Lần đầu ra mắt bạn của người yêu mà anh. Phải bảnh bao, lịch sự chứ. Anh mặc lôi thôi… người ta lại soi, lại đánh giá.
Không gian xung quanh như bị rút cạn oxy.
“Người ta lại soi, lại đánh giá.”
Từng chữ ném ra nện thẳng vào cái sĩ diện bên trong của tao.
Hóa ra là thế.
Vy sợ. Nó sợ cái giao diện thằng thợ bụi bặm của tao sẽ làm nó mất mặt trước cái hội bạn trí thức, tài giỏi của nó. Nó muốn khoác lên người tao một bộ đồ ngụy trang, để tao trông có vẻ khớp với cái tần số hàn lâm mà bọn nó đang sống.
Cái tự ái của một thằng đàn ông tự tay kiếm ra tiền bị giẫm đạp một cú chí mạng. Máu nóng dồn lên mặt. Tao muốn gắt lên, muốn bảo nó rằng tao không cần phải diễn vai giám đốc để vừa mắt bất kỳ thằng nào con nào cả.
Nhưng nhìn đôi mắt đang lộ rõ sự nài nỉ pha chút lo âu của Vy, tao cắn chặt răng. Haizzz anh hùng làm sao qua nổi ải mỹ nhân.
Tao giật lấy cái móc áo và chiếc quần âu từ tay nó. Không nói một lời. Quay lưng đi thẳng vào phòng thử đồ.
Cánh cửa buồng thay đồ đóng sập lại.
Không gian bên trong chật hẹp, bức bối. Tao lột cái áo phông đen ném lên ghế. Tròng cái sơ mi xanh nhạt vào người. Cài từng cái cúc một. Kéo khóa chiếc quần âu vừa khít vòng eo. Sơ vin gọn gàng.
Tao đứng trước chiếc gương kính dài sọc.
Thằng trong gương nhìn sáng sủa, phẳng phiu, ra dáng dân văn phòng trí thức. Nhưng tao không nhận ra nó. Đôi mắt vằn đỏ, cái cổ cộm lên vì nút áo cài sát yết hầu. Nó ngột ngạt, giả tạo. Tao đưa tay kéo gập cái cổ áo cho lỏng ra một chút. Giống hệt một con khỉ bị ép mặc đồ người.
Tao đẩy cửa bước ra.
Vy đang đứng đợi. Thấy tao, mắt nó sáng rực lên. Nó bước nhanh tới, tự tay bẻ lại cái cổ áo tao vừa kéo lệch, cài lại cái cúc ngực trên cùng. Bàn tay nó miết nhẹ lên vạt áo sơ mi cho phẳng.
– Đấy, anh mặc thế này có phải ra dáng giám đốc thành đạt không. Đẹp trai nhất hội luôn.
Nó cười rạng rỡ. Một nụ cười tự hào.
Tao đứng im. Lồng ngực phập phồng.
– Lấy bộ này. – Tao hất hàm về phía nhân viên bán hàng đang đứng chờ.
Hai đứa bước ra quầy thu ngân.
Cô nhân viên gõ lạch cạch trên máy tính, tít mã vạch.
– Dạ của anh chị tổng cộng là chín trăm tám mươi nghìn ạ.
Vy giật mình. Nó không nghĩ giá chát đến thế. Nó luống cuống mở túi xách, kéo khóa ví định rút tiền.
– Để em tặng…
Chưa để nó nói dứt câu. Tao vung tay ra. Gạt nhẹ bàn tay đang cầm ví của nó sang một bên. Động tác dứt khoát, lạnh tanh.
Tao thò tay vào túi quần sau. Rút cái ví da bò dày cộm. Kẹp hai ngón tay, tao rút phéng hai tờ năm trăm nghìn polymer xanh lơ mới cứng.
Đặt xạch xuống mặt bàn kính.
– Cho anh thanh toán nhé.
Giọng tao trầm đục, vang lên rõ mồn một trong cái cửa hàng sáng choang.
Tao không nhìn Vy. Mắt tao ghim thẳng vào cô thu ngân.
Tao mua bộ quần áo này không phải vì tao thích nó. Tao mua để chứng minh một điều trần trụi nhất: Anh có thể không hợp với cái phong cách bóng lộn của tụi em, nhưng tiền để mua cái lớp vỏ bọc này, anh tự xử được. Sự kiêu hãnh cuối cùng của một thằng cày đường nhựa không cho phép tao ngửa tay nhận đồ từ Vy để đi diễn kịch.
Cô nhân viên nhanh nhảu gấp quần áo, cho vào một cái túi giấy cứng cáp mang logo của shop.
Tao xách cái túi, đẩy cửa bước ra ngoài vỉa hè.
Đường về.
Gió đêm lùa qua đường Chùa Bộc mát rượi.
Vy ngồi sau lưng tao. Nó vòng hai tay ôm lấy eo tao, tựa cằm vào vai. Nó vui vẻ luyên thuyên không dứt về cái buổi tiệc tối thứ Bảy sắp tới.
– Cái Hằng nhóm em dẫn người yêu làm IT lương cao lắm, còn cái Mai thì dẫn anh người yêu học Bách khoa bằng giỏi. Mọi người cứ tò mò người yêu em làm gì mãi. Tối thứ Bảy anh đến ra mắt, chắc chắn ai cũng bất ngờ.
Giọng nó ríu rít bên tai.
Tao hai tay nắm chặt tay lái. Vít ga.
Mắt tao nhìn đăm đăm vào dòng xe cộ đang trôi ngược chiều. Đầu óc tao không nhẹ đi một chút nào.
Treo ở cái móc nhựa phía trước đầu xe con Wave, chiếc túi giấy đựng bộ quần áo đắt tiền cứ lắc lư qua lại. Nó đập lạch phạch vào lớp nhựa yếm xe theo từng nhịp ga.
Lạch phạch. Lạch phạch.
Cái túi giấy nhẹ tênh. Nhưng tao thấy nó nặng trịch.
Nó không chỉ là quần áo. Nó là một bộ đạo cụ. Một bộ giáp mà Vy ép tao phải khoác lên người để bước vào cái thế giới của nó. Một thế giới mà chưa chắc mà khi tao bước vào, tao đã là người phù hợp.
Tối thứ Bảy này. Tao không phải là đi ăn uống với một tâm thế giao lưu vui vẻ.
Tao sẽ mang cái bộ giáp chín trăm tám mươi nghìn này, bước vào một trận chiến về cảm xúc cá nhân của mình. Tới đâu thì tới.
Quảng cáo