Chương 172: Cãi vã
Căn phòng trọ của Vy im phăng phắc. Cái quạt treo tường xỉn màu chém gió phành phạch, nhưng không xua đi được cái không khí căng thẳng đang chực chờ bốc cháy.
Tao ngồi khoanh tay. Ngón trỏ và ngón giữa bàn tay phải gõ xuống mặt bàn gấp sinh viên. Cộc. Cộc. Cộc. Nhịp gõ chậm, đều đặn, giống hệt cái cách tao ngồi tính toán tỷ suất lợi nhuận những lô hàng nhập từ chợ Trời. Nhưng lúc này, não tao không nảy số tiền bạc. Nó đang tua lại cuốn băng ký ức.
Tao nhìn thẳng vào mắt Vy. Ánh mắt tao lạnh tanh.
– Anh nhớ chứ.
Giọng tao gằn xuống, trầm đục, ép sát vào màng nhĩ nó.
– Cái gã chủ tịch câu lạc bộ doanh nhân gì đó. Cái thằng mà em bảo coi em như trò đùa, bắt em ăn mặc theo ý nó, coi em như búp bê trang trí cạnh cái xe ô tô của nó đúng không? Anh tưởng sau cái đêm em khóc ướt hết lưng áo anh ở hồ điều hòa, em đã cạch mặt, cắt đứt liên lạc với cái loại đấy rồi cơ mà? Sao bây giờ lại thành ‘anh Bảo đỉnh lắm, nắn số liệu cho em chuẩn lắm’?
Vy ngồi đối diện. Hai bàn tay nó đan vào nhau, siết chặt lấy vạt áo phông. Nó hơi cuống. Cái giao diện điềm tĩnh của một cô Kế toán trưởng bay sạch.
– Chuyện đó qua lâu rồi anh. – Nó vội vàng phân trần, giọng lí nhí. – Hồi đó là cũng có vài sự hiểu lầm. Xong với cả anh ấy cũng đã xin lỗi em đàng hoàng trước mặt mọi người. Bây giờ bọn em chỉ là quan hệ đàn anh, đàn em trong trường thôi. Anh ấy có nhiều kinh nghiệm nên đợt vừa rồi giúp đỡ nhóm em bài tập lớn là chuyện bình thường mà.
Tao nhếch mép. Một nụ cười nhạt thếch trượt trên môi. Quan hệ đàn anh đàn em. Xin lỗi đàng hoàng. Cái kịch bản tẩy trắng quen thuộc vãi lìn của mấy thằng săn mồi đội lốt trí thức. Đầu óc tao nảy số ngay. Có thể hồi đầu năm nhất, mới quen Vy chưa tập trung vào ăn mặc, vào trang điểm nên trông quê mùa. Còn giờ khi Vy biết chăm chút cho bản thân nhiều hơn thì lại xúm xít lao vào?
Thấy tao cười khẩy, Vy tưởng tao chưa tin. Nó rướn người lên một chút, cố gắng bào chữa.
– Với lại, anh Bảo bây giờ cũng khác cái hồi đầu em mới quen rồi. Anh ấy trưởng thành, quy củ và nghiêm túc với công việc lắm, không còn kiểu công tử bột chơi bời thích phông bạt như xưa đâu.
Câu nói ném ra càng trêu người tâm trạng của tao. Nó đâm thẳng vào cái huyệt đạo chí mạng nhất trong lồng ngực tao.
Trưởng thành. Quy củ. Nghiêm túc với công việc.
Não tao tự động phiên dịch cái câu nói vô tình ấy. À, hóa ra trong mắt em, nó đéo chỉ là một thằng có tiền đi ô tô nữa. Bây giờ nó đã được nâng cấp thành một phiên bản đàn ông hoàn hảo. Một hình mẫu đéo có chỗ nào chê được. Nó ngồi điều hòa, gõ Excel, sửa slide, nắn số liệu. Nó dùng cái đầu đầy chất xám để giải quyết vấn đề, chứ không phải dùng cái tuốc nơ vít vặn ốc hay hít mùi nhựa thông khét lẹt như tao.
Cái bóng của gã tên Bảo bỗng nhiên phình to ra, che khuất mẹ nó cái ánh sáng từ cái bóng đèn tuýp trên trần nhà.
Cơn bực tức của tao đến giai đoạn này thực sự là đã mất kiểm soát. Máu nóng từ dưới gót chân dồn thẳng lên não.
Rầm.
Tao vung tay, đập mạnh cuốn giáo trình đang mở dở úp sấp xuống mặt bàn. Âm thanh chát chúa dội vào bốn bức tường chật hẹp.
Vy giật bắn mình. Hai vai nó co rúm lại.
– Khác hồi đấy á? – Tao gắt lên. Cái sự điềm tĩnh tao cố gồng nãy giờ đứt phăng. – Hay là vì nó sửa slide cho em, nó làm số liệu cho em, nó hứa khao cả cái nhóm của em đi ăn nhà hàng nên nó tốt lên?
Tao rướn người tới, ghim ánh mắt vằn tia đỏ vào mặt nó.
– Em nhìn lại xem. Ở cái buổi ăn uống hôm nọ, bạn bè em tâng bốc nó lên tận mây xanh. Còn anh? Anh ngồi đấy như một thằng bù nhìn. Một thằng câm đéo biết mở mồm chen vào được nửa chữ. Em có biết anh đi rửa tay, anh còn phải đứng chôn chân nghe mấy đứa bạn em thì thầm to nhỏ trong nhà vệ sinh, so sánh anh với nó không? Chúng nó bảo anh lệch pha, bảo anh không xứng với em bằng cái thằng tên Bảo đó!
Vy sững sờ. Đôi mắt to tròn của nó mở trừng trừng. Nó đéo hề biết chuyện đám bạn nó nói xấu tao sau lưng.
– Bạn em nói gì? Sao anh không bảo em… – Giọng nó run run, hoảng hốt. – Với lại, bọn em chỉ phục anh ấy ở góc độ công việc, học tập thôi. Anh đừng lôi chuyện cá nhân vào để suy diễn rồi ghen tuông vớ vẩn.
Hai chữ “ghen tuông”. Lại còn “vớ vẩn”.
Nó tát thẳng vào cái sĩ diện của một thằng đàn ông tự tay gây dựng cơ ngơi, tự kiếm ra tiền.
Tao đứng phắt dậy. Cầm cái ghế nhựa gạt mạnh sang một bên. Chân ghế cọ xuống nền gạch kêu két một tiếng rợn người. Tao với tay lấy cái balo vứt góc giường, quàng lên một bên vai. Cả người tao xù lên như một con nhím bị dồn vào góc tường.
– Anh không rảnh để ghen tuông vớ vẩn! – Tao lớn tiếng, lồng ngực phập phồng. – Anh chỉ thấy nực cười. Em bắt anh đi mua cái bộ đồ gần triệu bạc, em muốn anh thay đổi phong cách ăn mặc, bắt anh đóng vai trí thức để vừa mắt cái thế giới của em. Để bạn bè em khỏi ‘soi’.
Tao chỉ tay thẳng vào ngực mình.
– Nhưng bản chất của anh chỉ có thế thôi Vy ạ. Anh là thằng thợ sửa điện thoại. Anh không biết làm slide, không biết ba cái tiếng Anh tiếng Em vĩ mô vi mô như cái thằng Bảo của em! Nếu em cảm thấy cái giao diện lấm lem của anh làm em xấu hổ trước mặt bạn bè em, thì lần sau đừng có gọi anh đến mấy cái chỗ đó nữa!
Vy bật dậy. Nước mắt nó ứa ra, rỏ tong tong xuống mu bàn tay. Nó không ngờ cái sự vun vén, cái ý tốt muốn người yêu mình xuất hiện hoàn hảo nhất lại bị tao vặn vẹo thành sự khinh bỉ.
– Anh đang giận quá mất khôn rồi đấy An! – Nó nấc lên. – Em muốn anh đi cùng để anh mở rộng mối quan hệ. Em muốn anh mặc đồ mới vì em muốn anh là phiên bản hoàn hảo nhất của chính anh. Chứ em khinh anh thì em yêu anh làm gì? Anh đừng có mang cái suy nghĩ vớ vẩn đó của anh ra rồi trút lên đầu em!
Từng chữ của nó ném ra đầy sự uất ức. Nhưng nó đâm trúng phóc cái hố đen sâu thẳm nhất trong tiềm thức tao.
Sự thật là thế. Tao mặc cảm. Cái ví tiền dày cộp không vá lấp được cái sự lệch pha về nền tảng.
Nhưng cái tôi của một thằng con trai hai mươi tuổi hiếu thắng không cho phép tao lùi bước hay cúi đầu nhận sai lúc này. Thừa nhận mình tự ti trước mặt người con gái mình yêu là một sự sỉ nhục.
Tao đứng im. Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má nó. Bàn tay đang buông thõng của tao hơi giật nhẹ, muốn vươn ra gạt đi những giọt nước ấy. Nhưng tao thu tay lại, siết chặt thành nắm đấm giấu vào túi quần.
– Ừ. Anh sĩ diện hão.
Tao buông một câu lạnh ngắt. Âm thanh khô khốc rớt xuống sàn nhà.
– Anh để em yên tĩnh mà học hỏi cái sự trưởng thành của cái thằng đấy đấy. Thôi, anh về đây.
Tao quay lưng. Sải bước đi thẳng ra cửa. Không một cái ôm dỗ dành. Không một lời xin lỗi.
Cánh cửa phòng bị tao kéo giật lại. Đóng sầm.
Cạch.
Âm thanh chốt khóa vang lên tàn nhẫn, cắt đứt hoàn toàn tiếng nức nở đang kìm nén ở bên trong.
Tao đi lầm lũi xuống cầu thang. Móc chùm chìa khóa, cắm vào ổ con Wave xanh nhớt, chiến hữu thân thiết của tao.
Đạp cần khởi động. Vít ga. Con xe lao vút ra đường.
Đường Hà Nội về đêm gió thổi lồng lộng. Gió táp vào mặt rát rạt. Tao chạy xe vô định, không hướng về Bùi Xương Trạch.
Một cái túi nilon rác ai vứt bừa bãi giữa đường bị gió cuốn lên, cuốn thẳng vào gầm xe, vướng vào cái bô đang nóng rực.
Xèo.
Mùi nilon cháy sun lại bốc lên khét lẹt, khé cổ.
Tao không dừng xe lại gỡ. Cứ để mặc cho nó cháy.
Cái mùi khét lẹt ấy giống hệt cái tình trạng của tao lúc này. Một thứ gì đó vừa bị cuốn vào, đang bốc cháy, và bốc mùi dơ dáng.
Trận cãi vã đầu tiên. Nó đéo bắt nguồn từ việc hết yêu. Nó cũng không phải vì tao hay nó thay lòng đổi dạ.
Nó bắt nguồn từ một cái rãnh nứt. Rãnh nứt của hai thế giới đang từ từ trôi dạt ra xa nhau. Một bên cắm đầu vào những con số hàn lâm, những chân trời mới mẻ. Một bên lầm lũi với những cái ốp lưng, những bo mạch chủ ngập ngụa mùi nhựa thông.
Gió đêm tạt qua tai ù ù. Tao nhếch mép cười một mình giữa phố vắng. Nụ cười chua chát.
Đồng tiền có thể mua được nhiều thứ có giá trị. Nhưng đéo mua được cái tần số để hai người nghe chung một bản nhạc. Sự thật, đôi khi nó khốn nạn như thế đấy.
…
Còn tiếp…
Quảng cáo