Chương 158: Kẻ đi săn hoá con mồi
Hơi nóng hầm hập của buổi trưa hoà cùng ý chí hừng hực của mấy thằng đực rựa, chuẩn bị cho 1 phi vụ lớn mà chưa biết kết cục sẽ như thế nào.
Bên trong Alo Phụ Kiện, sự tính toán, bàn luận đang bao trùm khắp không gian. Không có tiếng khò nhiệt, không có tiếng lạch cạch tháo ốc.
Tao ngồi vắt chéo chân trên ghế, tay cầm cái kéo cắt dọc theo mép một xấp giấy nháp A4. Những thếp giấy trắng được cắt gọt vuông vức, xếp chồng lên nhau dày cộp. Tao rút hai tờ năm trăm nghìn polymer mới cứng từ trong ví ra. Một tờ ốp lên mặt trên, một tờ lót dưới đáy. Lấy dây chun nịt chặt lại. Bọc thêm một lớp giấy báo cũ bên ngoài, chỉ để hở một chút mép viền trên dưới tờ 500 nghìn..
Nhét cái cục gạch giả danh ba mươi triệu ấy vào một cái phong bì, rồi cho vào trong một chiếc cặp da sờn mép mượn tạm của ông anh hàng xóm bên cạnh cửa hàng.
Long đứng tựa lưng vào tủ kính, tay đẩy gọng kính cận. Mắt nó nhìn chằm chằm vào cái cặp da.
– Nhớ kỹ này An. – Long cất giọng, chậm rãi, rành rọt từng chữ. – Tuyệt đối không manh động sớm. Phải lấy được cái Chứng minh thư đút vào túi trước đã. Giấy tờ nằm trong tay nó, mày gào lên rồi nó vứt mẹ đi thì rách việc. Mày chả có cái gì chứng minh là nó đang cầm của mày cả.
Tao gật đầu. Kéo khóa cặp da. Tiếng răng cưa kim loại rít lên khô khốc.
– Tao biết rồi. Hôm nay tao là con gà béo. Nó muốn vặt lông tao, tao cho nó múa.
Tao quay sang nhìn thằng Tùng. Nó đang đứng nép ở góc tường, mặt vẫn còn tái nhợt sau trận khóc lóc vừa rồi. Hai bàn tay nó bấu chặt vào vạt áo sơ mi.
– Tùng. Cất cái vẻ mặt đưa đám ấy đi. Lát nữa bước vào đấy, mày phải diễn cho ra nét một thằng nhân viên vừa câu được mồi to về cho sếp. Mày mà run, nó ngửi thấy mùi là hỏng bét.
Thằng Tùng nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa, hít một hơi sâu cố ưỡn ngực lên.
Đầu giờ chiều.
Bốn thằng bọn tao có mặt trước tòa nhà kính sáng choang, địa bàn tập hợp bọn lừa đảo.
Chiến thuật phân tán.
Thằng Long mặc cái áo polo Lacoste xịn, quần âu, chân xỏ giày da lộn. Giao diện sặc mùi tiền. Nó lững thững đẩy cửa bước vào sảnh, tìm một cái ghế sofa ở khu vực chờ, vắt chân ngồi lướt iPad. Một khách VIP đang chờ đối tác bàn dự án nghìn tỷ, đéo ai buồn nghi ngờ.
Thằng Khánh mặc cái áo sơ mi trắng rẻ tiền, tay kẹp cái cặp táp đen. Nó hòa ngay vào cái dòng người lố nhố đang đi lại trong sảnh, cái điệu bộ ngáo ngơ, lấm lét của một thằng sinh viên mới bị dụ dỗ đi nghe hội thảo. Thỉnh thoảng nó lại lượn lờ ra hàng trà đá đối diện công ty, rít điếu thuốc, mắt lia khắp các ngóc ngách để quan sát động tĩnh vòng ngoài.
Tao và Tùng đi thẳng vào quầy lễ tân.
– Chị ơi, gọi giúp em sếp Mai Ruby. Em đưa khách VIP hôm qua mang tiền lên chốt mã. – Tùng hắng giọng, cố ép cho âm lượng to lên một chút.
Cô lễ tân ngước lên, thấy tao xách cái cặp da, ánh mắt cô ta lập tức lóe lên một tia dò xét, rồi nhanh chóng chuyển sang nụ cười công nghiệp. Cô ta nhấc điện thoại nội bộ bấm số.
Năm phút sau.
Mai Ruby xuất hiện. Ả mặc một cái đầm ôm sát màu đen, xẻ tà cao, gót giày nện xuống sàn lộc cộc. Mùi nước hoa nồng nặc lướt tới, chém đứt cái không khí mát lạnh của điều hòa. Vẫn là cái điệu bộ lả lơi ấy.
Thấy tao, khóe môi ả nhếch lên. Một nụ cười của kẻ đi săn thấy con mồi tự chui đầu vào rọ.
– Anh An đến rồi đó ạ. Em đã bảo rồi mà, người có tầm nhìn như anh đâu thể bỏ qua cơ hội này.
Mồm thì nói, tay chân thì cũng không chịu yên, vươn tay ra định chạm vào cánh tay tao.
Tao không lùi lại. Tao hít một hơi, bật ngay cái công tắc diễn xuất. Cơ mặt tao giãn ra, nặn một nụ cười vồ vập, hưng phấn tột độ. Tao chủ động nắm lấy tay ả, bắt chặt.
– Anh suy nghĩ cả đêm qua em ạ. Em nói đúng. Cứ kiếm tiền lẻ như anh bao giờ mới khá được. Thế nên là anh quyết tâm chuyến này nhờ cả vào em đấy. Mong em giúp đỡ.
Tao hất cằm, tay vỗ vỗ vào cái cặp da đang xách.
– Anh gom đủ ba mươi củ ở đây. Anh quyết định lên chốt cái mã ba mươi triệu để lên chức cao luôn. Nhanh gọn, em xem các thứ thủ tục như nào hướng dẫn anh, tại chiều này anh còn có chút việc bên tận Long Biên cơ.
Ánh mắt Mai Ruby dán chặt vào cái cặp da. Cổ họng ả khẽ nuốt một nhịp. Lòng tham làm mờ đi cái sự tinh ranh thường ngày.
– Dạ vâng, anh đi theo em vào phòng VIP. Mình làm thủ tục cho yên tĩnh.
Ả xoay người, bước đi trước. Cặp mông lắc lư theo từng nhịp bước. Tao và Tùng lầm lũi đi theo sau.
Vào đến phòng VIP. Tiếng nhạc piano dặt dìu quen thuộc vang lên.
Tao kéo ghế ngồi phịch xuống. Đặt cái cặp da lên mặt bàn kính. Cạch.
Mai Ruby ngồi đối diện, đôi chân dài vắt chéo, tay đẩy tờ form đăng ký về phía tao.
Tao không cầm bút. Tao đưa tay kéo khóa cái cặp da. Lấy cái phong bì, kéo hờ một đoạn chừng vài phân. Đủ để lớp giấy báo bên trong hé ra, và cái viền xanh lơ của tờ năm trăm nghìn polymer thật sự lấp ló đập thẳng vào mắt ả.
Tao dừng tay. Đút lại vào phong bì rồi để nguyên cái phong bì đó trên mặt bàn.
Mai Ruby nhìn chằm chằm vào cái phong bì đó. Mắt ả ướt át, sáng rực lên.
– Nhưng mà Mai này. – Tao cất giọng, nhịp độ dồn dập, đầy vẻ tính toán. – Bản thân anh làm ăn cái gì cũng phải rõ ràng, sòng phẳng. Tiền anh đặt sẵn ở đây rồi. Nhưng trước khi anh ký cái đơn này, anh có hai yêu cầu.
Ả hơi nhíu mày, nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi.
– Anh An cứ nói. Bọn em luôn minh bạch mà.
– Thứ nhất. – Tao giơ một ngón tay lên. – Trả lại anh cái Chứng minh thư hôm qua lễ tân giữ. Giấy tờ tùy thân nằm trong tay người khác, anh cảm thấy không thoải mái để mà đặt bút ký xuất tiền được. Cảm giác như kiểu bị ép ký, không đúng với tinh thần làm giàu của anh.
– Thứ hai. – Tao giơ tiếp ngón thứ hai. – Em nói lại cho anh từ A đến Z cái quy trình làm việc, rồi thì quy trình dòng tiền nó chạy thế nào. Anh mua mã ba mươi triệu, anh phải làm gì tiếp theo, tiền hoa hồng trả về tài khoản anh bằng cách nào, anh phải bán được bao nhiêu đơn thì mới có thể hoàn vốn. Anh cần nghe chính miệng quản lý cấp cao nói để anh chắc chắn là anh đầu tư tiền đúng chỗ.
Yêu cầu hợp lý của một thằng có tiền nhưng kỹ tính.
Mai Ruby nhìn tao. Rồi lại nhìn xuống chiếc phong bì đang đặt hờ hững trên bàn. Ba mươi triệu tiền mặt đang nằm chờ ả. So với cục tiền đó, cái thẻ Chứng minh thư rách nát của tao chả có giá trị mẹ gì để giữ lại làm con tin nữa.
Ả mỉm cười, gật đầu cái rụp.
– Chuyện nhỏ anh ạ. Như hôm qua bên em có giải thích thì là do các bạn lễ tân tan làm sớm nên không kịp trả cho anh thôi.
Ả rút điện thoại, bấm số.
– Mang cái Chứng minh thư tên Nguyễn Minh An của khách hôm qua vào phòng VIP 3 cho chị. Nhanh lên.
Chưa đầy hai phút sau. Cửa phòng mở. Cô nhân viên áo đỏ bước vào, đặt cái thẻ chứng minh thư ép plastic của tao xuống mặt bàn kính rồi lui ra.
Ánh đèn hắt lên tấm ảnh thẻ ngố tàu của tao.
Lồng ngực tao đập thịch một cái. Khớp hàm nghiến lại.
Tao vươn tay. Nhặt cái Chứng minh thư lên. Cảm giác cạnh góc cứng cọ vào đầu ngón tay mang lại một sự giải thoát tuyệt đối.
Tao lật qua lật lại để kiểm tra kỹ. Đúng đồ của mình.
Không chần chừ một giây. Tao nhét thẳng cái Chứng minh thư vào sâu trong túi quần bò. Miết tay dọc theo mép túi.
Gông xiềng đã được gỡ.
Tao thở hắt ra một hơi dài. Không khí ngột ngạt trong phổi bị tống sạch ra ngoài.
Cái nụ cười hưng phấn, vồ vập, khao khát làm giàu trên mặt tao lập tức tắt ngấm. Các cơ mặt chùng xuống, đông cứng lại. Ánh mắt tao chuyển từ sự tham lam sang một sự tĩnh lặng lạnh lẽo, sâu thẳm. Lưng tao tựa hẳn ra sau thành ghế bọc nhung.
Bầu không khí trong phòng VIP đột ngột thay đổi. Nhiệt độ dường như tụt xuống vài độ C.
Mai Ruby là dân chăn dắt sành sỏi. Ả cảm nhận được ngay cái sự chuyển biến từ trường này. Ả nhíu mày, lưng hơi thẳng lên, ánh mắt dò xét nhìn tao.
Nhưng cái cục tiền ba mươi triệu vẫn nằm trước mặt làm ả tự trấn an bản thân.
– Giấy tờ của anh đây rồi nhé. – Ả hắng giọng, lấy lại vẻ lả lơi. – Giờ em sẽ giải thích cho anh cái cơ chế dòng tiền thông minh nhất thế kỷ này. Anh nghe kỹ nhé.
Ả rút cây bút, kéo tờ giấy A4 trắng tinh ra. Bắt đầu vẽ những cái vòng tròn.
– Khi anh vào mã ba mươi triệu, anh là đại lý cấp 2. Anh không cần bán sản phẩm vật lý. Anh chỉ cần tuyển dụng 3 F1 dưới nhánh của anh. Mỗi F1 vào mã mười triệu, anh lập tức được cắt hoa hồng trực tiếp 30%. Tiền này là tiền từ phí nhượng quyền hệ thống của họ…
Ả thao thao bất tuyệt. Nước bọt bắn ra. Những từ ngữ như “thu nhập thụ động”, “hệ thống tự vận hành”, “lấy tiền người sau trả người trước” tuôn ra trơn tuột. Ả say sưa bóc trần cái cơ chế đa cấp biến tướng, vẽ ra cái mạng nhện hút máu đồng loại một cách tự hào.
Tao ngồi im. Mắt nhìn chằm chằm vào những cái vòng tròn ả đang vẽ. Tao liên tục gật gù, thỉnh thoảng ậm ừ một tiếng “Hay quá”, “Hợp lý”.
Tao đang kích ả nói. Càng nói nhiều, càng hưng phấn, ả càng bộc lộ hết cái bản chất lừa đảo dơ bẩn của cái tổ chức này.
Và Mai Ruby đéo hề biết rằng.
Ngay bên cạnh tao. Thằng Tùng đang ngồi cúi gằm mặt. Hai bàn tay nó đan chặt vào nhau đặt dưới gầm bàn kính.
Trong lòng bàn tay đang run rẩy đẫm mồ hôi của nó, cái màn hình điện thoại đã được hạ độ sáng xuống mức thấp nhất.
Ứng dụng ghi âm đang chạy. Những con số thời gian nhảy lên đều đặn. 02:15… 02:16…
Từng câu, từng chữ, từng lời thú nhận về cách lấy tiền của người sau trả cho người trước, cách để tìm kiếm khách hàng gia nhập hệ thống của Quản lý cấp cao Mai Ruby đang được thu gọn gàng vào bộ nhớ.
Tao khẽ nhếch mép. Nhìn ả đàn bà đang say sưa múa bút trước mặt.
Mày thích chơi bài tâm lý? Tao sẽ cho mày biết thế nào là gậy ông đập lưng ông.
Quảng cáo