Chương 135++(3): Biển đêm không ngủ
Cơn bão đầu tiên vừa quét qua. Căn phòng nghỉ bình dân đặc quánh lại. Mùi mồ hôi chua nồng trộn với cái vị mằn mặn của gió biển rít qua khe cửa sổ. Và cả cái mùi ngầy ngậy, rít rắm của xác thịt sau khi vắt kiệt nhau. Chiếc giường đôi lộn xộn. Ga trải giường đỏ chót nhăn nhúm, xô lệch hẳn sang một bên.
Hai đứa nằm thở dốc. Lồng ngực phập phồng.
Vy không quay lưng đi. Nó thu mình lại, cuộn tròn như một con mèo nhỏ rúc gọn vào lòng tao. Cái đầu lấm tấm mồ hôi gối hẳn lên bắp tay tao. Tao vòng tay ôm lấy nó. Những ngón tay đầy vết chai sần chậm rãi miết dọc theo đường rãnh sống lưng trần trụi, trơn láng. Da thịt nó mát lạnh, đối lập với cái bàn tay đang bốc hỏa của tao.
Sự e thẹn của đứa con gái ngoan nhất lớp 12A1 bị đập nát bét. Vy ngước lên. Đôi mắt to tròn vẫn còn ướt rượt, long lanh nhìn thẳng vào mặt tao. Nó đưa bàn tay nhỏ xíu lên, vuốt nhẹ phần cằm lởm chởm râu của tao.
– Từ giờ, Vy cấm An được nhìn ai khác với ánh mắt như thế này.
Nó gằn từng chữ. Giọng khàn đi vì những tiếng rên rỉ ban nãy, nhưng sức nặng của sự sở hữu thì rõ mồn một.
Máu trong người tao lại sôi lên. Một sự thỏa mãn tột độ nổ tung trong lồng ngực. Cái câu cấm đoán ấy đéo làm tao thấy bị trói buộc. Nó giống như một cái mộc đỏ đóng thẳng vào bản kiểm kê tài sản. Cô gái hoàn hảo này, giấc mơ thanh xuân này, đã chính thức được sang tên đổi chủ. Thuộc về tao. Trọn vẹn.
Thể lực của một thằng thanh niên mười chín tuổi đéo bao giờ dừng lại ở con số một. Nhất là khi rào cản tâm lý đã bị đập bỏ hoàn toàn.
Vy khẽ cựa mình để tìm một góc nằm thoải mái hơn. Sự cọ xát vô tình của làn da mềm mại vào phần đùi dưới của tao gạt phăng cái công tắc nghỉ ngơi. Con thú vừa nằm xuống lại ngóc đầu dậy, căng cứng và đòi hỏi.
Sự ngượng ngùng, rón rén của lần đầu tiên bay sạch bách. Tao không chờ đợi. Cũng không cần xin phép.
Tao rướn người lên, vòng tay luồn xuống dưới eo nó. Dùng sức của một thằng thợ quen vác hàng tạ, tao bế thốc Vy nhấc bổng lên khỏi mặt nệm.
Nó khẽ giật mình, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Tao dứt khoát xoay người nó lại. Ép nó nằm úp sấp xuống giường. Hai đầu gối quỳ trên nệm, hông hơi nhô cao.
Tao ép sát người tới. Toàn bộ lồng ngực to bản, nóng rực như than hồng ốp chặt vào tấm lưng trần mỏng manh. Vòng tay qua eo nó từ phía sau. Hơi thở tao gấp gáp, nóng hổi phả thẳng vào gáy nó. Tao cảm nhận rõ rệt dọc sống lưng Vy nổi da gà. Sự áp bách đầy nam tính khiến toàn thân nó run rẩy, một luồng điện rạo rực chạy thẳng xuống bụng dưới.
Từ góc độ này, toàn bộ đường cong tuyệt mỹ nhất của tạo hóa phơi bày trần trụi trước mắt tao. Dưới ánh đèn vàng vọt, vòng eo thắt đáy lưng ong nối liền với vòng ba căng mẩy, trắng ngần.
Hai bàn tay to bè, thô ráp của tao bấu chặt lấy hai bên hông nó. Lực siết mạnh đến mức những ngón tay hằn lên những vệt đỏ mờ mờ trên làn da trắng tuyết. Tao ghim chặt nó lại.
Không còn đau đớn hay chật vật. Mọi thứ đã ướt đẫm và mở toang để gọi mời. Tao đẩy hông. Một nhịp dứt khoát, lút cán. Lấp đầy toàn bộ cái không gian chật hẹp, nóng rẫy đó.
Vy giật nảy người. Hai bàn tay nó vô thức duỗi thẳng ra phía trước, những ngón tay xoắn chặt vào nhau. Nó vùi mặt vào chiếc gối hôi mùi ẩm mốc để ngăn một tiếng hét cất lên vì độ sâu quá mức chịu đựng.
Tốc độ được đẩy lên mức tối đa ngay từ những nhịp đầu tiên. Không có sự dè dặt hay thăm dò. Chỉ có sự va đập thể xác mãnh liệt, cuồng loạn.
Tiếng da thịt lép nhép va vào nhau vang lên dồn dập, dính dấp. Chiếc giường nhà nghỉ tồi tàn rung lên bần bật. Nó cọt kẹt, cọt kẹt từng hồi chát chúa, hòa lẫn một cách hoàn hảo với tiếng sóng biển đang gầm gào, đập điên cuồng vào bờ kè đá bên ngoài ô cửa sổ.
Vy hoàn toàn buông thả bản ngã. Cái vỏ bọc gái ngoan nứt toác. Nó không thèm cắn môi kìm nén nữa. Những tiếng rên rỉ rứt ruột trào ra, vang lên mãnh liệt, đứt quãng. Lúc trầm, lúc bổng, nương theo từng cú thúc bạo liệt của tao.
Sự thỏa mãn dâng trào lên tận cuống họng. Tao nhoài người tới trước, vùi mặt vào mái tóc rối bời sặc mùi bồ kết của nó. Hàm răng tao cắn nhẹ vào bờ vai đang run lên bần bật.
Sự ma sát bị đẩy đến đỉnh điểm giới hạn. Cả căn phòng như bốc cháy.
Cơn sóng trào ập đến, cuốn phăng cả hai lên đỉnh của sự sung sướng. Tao gầm lên một tiếng khàn đặc từ tận đáy họng. Dồn toàn bộ sức lực, tao giáng một nhát cuối cùng thật sâu. Mọi tinh hoa, sự cuồng nhiệt, và cả cái sự nghênh ngang của tuổi trẻ được phóng thích trọn vẹn vào sâu bên trong nó.
Cơ thể Vy co giật nhẹ. Hai đứa rã rời. Tao đổ ụp người xuống, đè lên tấm lưng đẫm mồ hôi của nó. Thở dốc như bễ lò rèn.
Cuộc hoan lạc không dừng lại ở đó. Nó kéo dài, nghỉ giải lao vài nhịp, rồi lại lặp đi lặp lại như một vòng lặp không hồi kết cho đến khi sức lực của cả hai bị rút cạn sạch bách.
Khi tao mở mắt ra lần nữa, trời đã gần sáng.
Bầu trời ngoài khe rèm lờ mờ chuyển sang màu xám tro của rạng đông. Tiếng sóng biển ngoài kia cũng có vẻ dịu lại, rầm rì chứ không gào thét như lúc nửa đêm.
Vy đã chìm sâu vào giấc ngủ vì kiệt sức. Cả hai đứa đang quấn chặt lấy nhau trong lớp chăn mỏng tang của nhà nghỉ.
Tao vẫn tỉnh. Cái đầu lạnh của thằng đi buôn giờ nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Tao chống tay, nửa nằm nửa ngồi, lặng lẽ ngắm nhìn Vy. Ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài rọi vào, soi rõ tấm lưng trần và bả vai của nó. Trên làn da trắng bóc ấy, chi chít những vết đỏ ửng. Những dấu hickey do sự thô bạo, hoang dại của tao đêm qua để lại.
Nhìn những vết bầm đó, tao thấy xót. Nhưng lẩn khuất bên trong lại là một sự tự hào, một thứ kiêu hãnh nguyên thủy của giống đực khi đóng dấu chủ quyền lên người đàn bà của mình.
Tao nhìn ra cửa sổ. Hơi sương và gió biển đêm qua đã thổi một lớp muối mờ đục bám chặt lên mặt kính. Nó che khuất cái thế giới xô bồ, toan tính ngoài kia, biến cái căn phòng tồi tàn này thành một pháo đài cô lập. Nơi đây chỉ có tao và nó.
Tao vươn tay, nhẹ nhàng kéo mép chăn đắp kín lên vai Vy để hơi lạnh của chiếc điều hòa cũ rích không làm nó ốm.
Cúi đầu xuống, tao đặt một nụ hôn cực kỳ nâng niu, chậm rãi lên vầng trán đang lấm tấm mồ hôi của nó. Một ngày thật đẹp.
Quảng cáo