Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chương 166: Thú nhận

Bảy giờ sáng.

Nắng sớm lách qua khe hở của lớp cửa của đại bản doanh, in một vệt sáng mỏng dính lên nền nhà tầng một. Bụi li ti bay lơ lửng trong không khí. Tiếng xe cộ ngoài ngõ Bùi Xương Trạch bắt đầu râm ran, kéo cái thành phố này vào một vòng quay mới.

Tao ngồi vắt chân chữ ngũ ở cái bàn ăn đặt giữa nhà. Đối diện là Mai Anh.

Hai ly cà phê G7 vừa pha bốc khói nghi ngút. Mùi cà phê hòa tan ngai ngái thơm lừng khắp mọi ngóc ngách căn nhà, đủ sức để kéo tan đi tất cả những cơn ngái ngủ của sáng sớm. Tao và Mai Anh không ai nói với ai câu nào. Hai đứa cầm cốc nhấp từng ngụm, ánh mắt giao nhau. Một sự tĩnh lặng đầy toan tính. Bọn tao đang phục kích. Đợi con mồi tự chui đầu vào rọ.

Tiếng bước chân trên tầng vang lên từ cầu thang.

Chị Lan bước xuống.

Giao diện chuẩn mực không chệch đi đâu được. Quần âu đen phẳng lỳ, áo sơ mi lụa trắng đóng thùng kín cổng cao tường. Mái tóc xịt keo búi cao gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt lạnh te, nghiêm nghị như một bản báo cáo tài chính cuối tháng. Cứ như thể cái trận cuồng hoan suýt sập cả ván giường hôm qua thuộc về một người đàn bà khác ở vũ trụ song song.

Chị lướt qua cái bàn bọn tao đang ngồi, đi thẳng vào khu bếp. Lấy cái chảo chống dính đặt lên bếp ga. Bật công tắc.

Tạch. Lửa xanh bùng lên.

Chị đập quả trứng gà vào chảo. Tiếng xèo xèo vang lên. Chị cầm cái muôi, khẽ lườm tao và Mai Anh một cái sắc lẹm.

– Hai đứa nay rảnh rỗi thế? – Giọng chị ráo hoảnh, khô khốc. – Không lo đi làm đi học đi còn ngồi hóng hớt cái gì? Cửa hàng hôm nay đóng cửa à?

Tao đặt cốc cà phê xuống mặt kính. Cạch.

Khóe môi tao nhếch lên. Tao đưa tay vuốt cằm, hắng giọng, bắt đầu nhả từng chữ một cách cực kỳ chậm rãi.

– Đâu, em đang bàn với chị Mai Anh xem nay có nên gọi thợ mộc đến không.

Tao dừng lại một nhịp. Ánh mắt ghim thẳng vào cái lưng đang hơi cứng lại của chị Lan.

– Hôm qua nhà mình hình như có con chuột cống to lắm chị ạ. Nó cắn đồ đạc rúc rích, cọt két cả tối qua ở trên tầng. Âm thanh vang đều đặn lắm. Em bị ám ảnh cả đêm không ngủ được luôn ấy.

Bên cạnh tao, Mai Anh bắt sóng cực nhanh. Ả bĩu môi, lấy tay che miệng ngáp một cái rõ giả trân, hùa theo ngay tắp lự.

– Công nhận. Chuột gì mà khỏe thế không biết. Cứ cọt két… cọt két… nhịp nhàng vãi. Chị nằm trong phòng mà nghe âm thanh văng vẳng nhức hết cả đầu. Kiểu này ván giường mục hết mất.

Tiếng xèo xèo của chảo trứng không lấp được sự chột dạ đang lan tỏa trong không gian hiện tại.

Bàn tay đang cầm cái muôi đảo trứng của chị Lan khựng lại giữa không trung. Tấm lưng thẳng tắp của chị bỗng nhiên cứng đờ như bị điểm huyệt.

Chị từ từ quay mặt lại. Khuôn mặt lạnh như tiền ban nãy giờ biến sắc. Từ trắng bệch chuyển sang đỏ lựng. Cái màu đỏ lan nhanh từ gò má xuống tận mang tai, lan cả xuống phần cổ áo sơ mi trắng.

– Vớ… vớ vẩn.

Chị lắp bắp, giọng nói đứt quãng, đánh rơi hoàn toàn cái uy quyền của người thảo ra thiết quân luật.

– Chắc tiếng ở đâu ngoài ngõ hoặc nhà hàng xóm lọt vào thôi… hoặc mấy đứa tự tưởng tượng ra. Chứ nhà này làm gì có chuột.

Đúng lúc cái sự ngượng ngùng đang bốc hỏa đến đỉnh điểm, tiếng dép lê lẹt quẹt vang lên từ bậc cầu thang.

Thằng Khánh lững thững bước xuống.

Nó mặc nguyên cái quần đùi hoa lòe loẹt, áo ba lỗ xộc xệch. Tóc tai rối bù. Nó vừa đi vừa vươn vai, ngáp một tiếng dài thườn thượt. Giao diện của một thằng đàn ông bị vắt kiệt sức lao động ngày hôm qua.

Tao hất hàm, đưa tay vỗ bộp bộp xuống mặt bàn kính.

– A, Khánh. Mày xuống đúng lúc lắm.

Tao gằn giọng, cố tình nói thật to.

– Hôm qua mày ngủ trên tầng ba, mày có nghe thấy tiếng động lạ kiểu tiếng cọt két giường ở tầng dưới không?!

Xoảng.

Cái muôi inox trên tay chị Lan tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy, rớt thẳng xuống nền gạch men. Âm thanh kim loại va đập chát chúa xé toạc cái không khí ngột ngạt của buổi sáng.

Chị cuống cuồng vươn tay vặn tắt bếp ga. Không thèm cúi xuống nhặt cái muôi, cũng không thèm nhìn lại cái chảo trứng đang bắt đầu xém vàng bốc mùi khét.

Chị vơ vội cái túi xách da to bản trên ghế. Luống cuống lách qua cái khe hẹp giữa bàn ăn và chỗ thằng Khánh đang đứng đực mặt ra.

– Chị… chị muộn giờ chấm công rồi. Chị đi trước đây.

Chị Lan cúi gằm mặt, xỏ vội đôi giày cao gót. Không đợi ai phản ứng, chị lao nhanh ra cửa. Tiếng gót nhọn nện xuống nền xi măng lộc cộc, gấp gáp như trốn chạy. Cánh cổng sắt bị kéo xệch, đóng sập lại.

Để lại cái gian bếp bốc mùi trứng cháy và ba con người đứng nhìn nhau.

Thằng Khánh đứng chôn chân ở chân cầu thang. Nó nhìn theo cái bóng lưng đang chạy trốn của chị Lan, rồi từ từ quay sang nhìn tao và Mai Anh.

Hai đứa tao đang khoanh tay, ngả người ra sau ghế. Trên mặt tao và ả là một nụ cười đê tiện, thỏa mãn tột độ.

Cái não IT của thằng Khánh mất đúng năm giây để load xong dữ liệu. Nó nhìn nụ cười của tao, nhớ lại cái câu hỏi về tiếng “cọt két” ban nãy. Sự đắc thắng của thằng đàn ông vừa nếm mùi đời đêm qua bay sạch bách.

Khuôn mặt nó từ ngái ngủ chuyển sang đỏ gay gắt. Nó đưa hai tay lên vuốt mặt, gãi đầu sột soạt. Biết là bị bắt thóp rồi. Đéo chối vào đâu được nữa.

– Đcm hai người… Ác vãi lìn.

Khánh lầm bầm, kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống cạnh tao. Nó vớ lấy cốc nước lọc trên bàn, tu một hơi cạn sạch.

Tao đẩy bao Thăng Long sang.

– Hút đi cho đỡ run. Khai mau.

Mai Anh chống cằm, đôi mắt lúng liếng chĩa thẳng vào mặt Khánh.

– Bắt đầu từ lúc nào? Ai ăn ai trước? Khai thật đi, thành thật thì sẽ nhận được sự khoan hồng.

Khánh rút một điếu thuốc. Bật lửa. Tia lửa xẹt lên, soi rõ cái vẻ mặt cam chịu của nó. Nó rít một hơi sâu, nhả khói lên trần nhà.

– Từ cái đợt tao vỡ nợ bóng bánh.

Khánh bắt đầu kể. Giọng nó trầm xuống. Không có sự cợt nhả hay khoe khoang chiến tích giường chiếu.

– Bả đập lợn, đưa tao mượn 1 đống tiền để trả nợ. Xong cuối cùng không lấy một đồng tiền lãi. Mày biết tính tao rồi đấy, tao nợ tiền thì tao cày tao trả, nhưng nợ ân tình thì không biết trả kiểu gì cho hết.

Nó gõ tàn thuốc xuống gạt tàn.

– Tao thấy bả đi làm về mệt, tao tự giác lau nhà, rửa bát. Phòng bả hỏng bóng đèn, tao xách đồ nghề sang sửa. Rồi có hôm, bả đứng trên cái ghế đẩu lau cửa sổ. Cái ghế trượt chân. Tao lao vào đỡ.

Nó ngừng một nhịp. Ánh mắt nhìn vô định vào cái chảo trứng đang bốc khói khét lẹt trên bếp.

– Đỡ xong, hai người ngã ra sàn. Bả ôm chặt lấy cổ tao. Tao nhìn vào mắt bả. Một bà chị già, làm việc như cái máy, lúc nào cũng nguyên tắc, nhưng trong mắt lúc đấy chỉ toàn sự cô đơn. Còn tao, cái sự hàm ơn tự nhiên nó biến chất.

Khánh rít nốt hơi thuốc cuối cùng. Di mạnh mẩu lọc xuống.

– Sự việc nó diễn ra tự nhiên thế thôi. Đéo có tỏ tình, đéo có hứa hẹn mẹ gì cả. Bả cần một chỗ dựa hơi ấm, tao thì cảm động bởi những ân tình mà bả dành cho tao. Sòng phẳng.

Tao ngồi nghe. Không bình luận.

Cái lý lẽ của nó nghe có vẻ méo mó, nhưng ở cái xã hội chật hẹp, áp lực này, nó lại thực tế vãi lìn. Những người xa lạ dạt vào chung một mái nhà, cọ xát với nhau hàng ngày. Sự thiếu thốn tình cảm, áp lực cơm áo gạo tiền tạo ra những phản ứng hóa học không ai lường trước được.

Mai Anh chép miệng. Ả đứng dậy, đi ra bếp vặn vòi nước, cầm cái chảo trứng cháy xém quăng thẳng vào bồn rửa. Xèo. Khói trắng bốc lên.

– Cứ sòng phẳng là được. Đừng có lôi tình yêu tình báo vào rồi làm rối tung cái nhà này lên là chị mày ném cả đôi ra đường đấy.

Ả buông một câu ráo hoảnh, cười mỉm, rồi quay lưng bước lên lầu.

Tao vỗ vai thằng Khánh. Đứng dậy.

– Đi làm thôi. Lát mở cửa hàng muộn mất khách.

Hai thằng dắt xe ra ngõ.

Trời đã nắng gắt. Tao ngồi trên xe, nhìn lại cái cánh cổng sắt màu xám của đại bản doanh.

Bên trong cái ngôi nhà này, không có ai là một trang giấy trắng. Ai cũng mang trong mình những bí mật, những sự thỏa hiệp ngầm để tồn tại. Tao có cái vùng xám của tao. Chị Lan có cái vùng xám của chị.

Nhưng miễn là cái hộp bánh Danisa ở cửa hàng vẫn đầy tiền, miễn là không ai đạp đổ nồi cơm của ai, thì cái trật tự của xóm trọ này vẫn sẽ vận hành. Một cái trật tự được xây bằng những sự chân thật, đơn sơ, nhưng lại cực kỳ vững chãi.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng