Chương 159: Cú lật mặt
Tiếng nhạc piano êm ái vẫn văng vẳng dội xuống từ cái loa âm trần. Hơi lạnh của điều hòa phả ra rào rạt, thổi tung mấy sợi tóc tơ trước trán Mai Ruby.
Ả vừa hoàn thành xong cái bài diễn văn tẩy não mượt mà nhất trong sự nghiệp chăn dắt. Bàn tay với bộ móng sơn gel đỏ chót đẩy tờ đơn đăng ký bọc giấy bóng kính về phía tao, kèm theo cây bút bi kim loại nặng trịch.
– Anh An rõ cơ chế rồi chứ? Tuyệt vời đúng không anh? Em tin là với một người có đầu óc kinh doanh như anh thì sẽ nhìn thấy tiềm năng kiếm tiền cực lớn của hệ thống bọn em đấy ạ.
Giọng ả ngọt lịm, dẻo quẹo. Khóe môi cong lên một nụ cười đắc thắng.
– Ký vào đây, rồi đưa tiền để kế toán ngoài kia đếm. Mười phút nữa anh chính thức là Trưởng phòng. Thu nhập thụ động cứ thế mà chảy vào túi thôi.
Tao không nhìn tờ giấy. Cũng không thèm cầm cây bút.
Tao tựa hẳn lưng vào thành ghế sofa bọc nhung. Vắt một chân lên đùi. Mũi giày khẽ nhịp nhịp vào mép bàn kính.
Tao vươn tay trái ra, túm lấy cái phong bì tao vẫn đang để trên mặt bàn từ khi nãy
Mắt Mai Ruby sáng rực. Ánh nhìn của ả dán chặt vào cái phong bì chứa thứ mà ả đang nghĩ
Tao thò tay vào trong. Hai ngón tay tao kẹp lấy phần mép, từ từ lôi ra hai tờ năm trăm nghìn polymer mới cứng màu xanh lơ. Tao gập đôi hai tờ tiền lại, bình thản nhét tọt vào túi quần bò. Miết tay dọc theo mép túi cho phẳng.
Rồi tao lộn ngược cái phong bì.
Một tập giấy nháp A4 cắt vuông vức, trắng ởn, rơi uỵch xuống mặt bàn kính. Cạch.
Tập giấy lộn nằm chỏng chơ ngay cạnh tờ đơn đăng ký V-I-P của ả.
Nụ cười trên môi Mai Ruby đông cứng.
Ả chớp mắt. Đôi lông mày kẻ tỉ mỉ nhíu chặt lại. Ả nhìn tập giấy trắng, rồi ngước lên nhìn tao. Lớp phấn nền trên mặt ả dường như không giấu nổi những luồng máu đang chạy ngược. Từ trắng bệch, nó chuyển sang đỏ rực.
Tao hất cằm, nhìn thẳng vào cái bản mặt đang biến dạng của ả.
– Ký cái đéo gì?
Giọng tao trầm đục, ráo hoảnh, ném thẳng vào cái không gian sặc mùi lừa đảo mà ả đang tạo ra.
– Chị nghĩ tôi ném ba mươi triệu tiền thật vào cái hệ thống cống rãnh rách nát này của chị à?
Mai Ruby sững người mất đúng hai giây. Cái não bộ quen lùa những con gà ngoan ngoãn của ả bị chập mạch trước cú lật mặt không báo trước.
Và rồi, cái lớp mặt nạ nữ doanh nhân thành đạt rớt xuống vỡ nát bét.
Bốp!
Ả đập mạnh hai bàn tay xuống mặt bàn kính. Đứng phắt dậy. Cái ghế bành phía sau bị đẩy lùi ra một đoạn, cọ xuống sàn thảm kêu sột soạt.
– Đcm mày dám đến đây trêu ngươi tao à?
Giọng ả thé lên, chua loét, rặt một chất giang hồ chợ búa. Không còn một chút nào của cái sự lả lơi, ngọt ngào ban nãy.
– Thằng ranh con, mày chán sống rồi! Mày tưởng đây là cái xó chợ nhà mày để mày vào đây làm trò mèo à?
Ả hít một hơi sâu, vươn cổ về phía cửa kính, toan há mồm gọi đám bảo vệ mặc vest đen đang lượn lờ ngoài sảnh.
Tao không nhúc nhích. Không đứng dậy.
– Gọi thử xem?
Tao cắt ngang tiếng hét của ả bằng một tông giọng lạnh như băng.
– Chị há mồm ra một câu, tôi cào mặt ăn vạ bung bét cái công ty này chiều nay luôn. Để xem khách của chị chạy toán loạn hay bảo vệ của chị chạy nhanh hơn.
Cổ họng Mai Ruby khựng lại. Ả trừng mắt nhìn tao, hàm răng nghiến trèo trẹo.
Tao hất cằm về phía thằng Tùng đang ngồi co rúm ở ghế đối diện.
– Tôi đéo rảnh đến đây chơi với chị. Tôi yêu cầu chị, với tư cách là quản lý tuyến trên của thằng Tùng, hủy ngay cái mã nhân viên của nó. Hoàn lại phần tiền mà nó đã đóng vào hệ thống ra đây để tôi đưa nó về. Ngay bây giờ.
Mai Ruby nghe xong, bờ vai ả rung lên. Ả ngửa cổ, bật ra một điệu cười khùng khục. Tiếng cười rin rít, kinh tởm vang dội trong phòng VIP.
– Trả tiền?
Ả chống hai tay xuống bàn, nhoài người về phía tao. Khuôn mặt ả vặn vẹo.
– Mày tưởng đây là cái chợ à thằng ranh? Tiền đã vào hệ thống đéo bao giờ có chuyện nhả ra. Mày có tin tao gọi bảo vệ vào, đánh gãy chân mày rồi quăng ra đường, mày đéo lết xác ra khỏi cái tòa nhà này được không?
Lời đe dọa sặc mùi đao búa. Bầu không khí trong phòng tụt xuống âm độ.
Tao đưa tay lên mặt bàn, cầm cái ly thủy tinh đọng đầy mồ hôi lạnh. Lấy ngón tay trỏ miết một đường vệt nước trên thành ly.
– Bọn tôi đé.o đi hai mình.
Tao ngước mắt lên, chỉ ngón tay hướng thẳng ra ngoài tấm vách kính trong suốt.
– Chị nhìn kỹ ra ngoài kia kìa.
Mai Ruby nheo mắt, lia tầm nhìn theo hướng tay tao.
Ngoài sảnh chính. Cách khu VIP chừng hai chục mét.
Thằng Long đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa ở khu vực chờ. Nó mặc áo polo xịn, vắt chân chữ ngũ. Bên cạnh nó là một bàn khách khứa sộp đang được mấy tay môi giới tư vấn ồn ào.
Góc bên kia, sát ngay cái loa đài trung tâm. Thằng Khánh kẹp cặp táp nách, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, lảng vảng đi qua đi lại. Ánh mắt nó thỉnh thoảng lại phóng thẳng về phía cái phòng VIP này.
– Ngoài kia có vài thằng anh em của tôi. – Tao thả từng chữ, chậm rãi. – Chúng nó chỉ đang chờ tôi hô lên một tiếng. Chúng nó sẽ gào ầm lên bóc phốt lừa đảo ngay giữa cái sảnh kia. Yên tâm là đảm bảo gây được sự chú ý với 100% quan viên, các vị khách quý ở đây nhé.
Tao đặt cái ly xuống. Cạch.
– Có thể bọn tôi sẽ ăn no đòn của mấy người bên chị. Nhưng chị nghĩ hàng chục hàng trăm khách hàng VIP đang hưng phấn ngoài kia sẽ phản ứng thế nào khi thấy cảnh đánh người bịt miệng? Bọn họ có đóng tiền vào hệ thống cho chị nữa không? Chị muốn cái hệ thống của chị thiệt hại vài trăm triệu chiều nay, hay là trả lại mấy triệu bạc lẻ cho bọn tôi để êm chuyện?
Mai Ruby hơi chùn người lại. Ánh mắt ả đảo liên tục nhìn ra phía ngoài sảnh tìm mấy thằng mà tao đang nói tới, rồi quay lại nhìn tao. Cái móng tay sơn đỏ của ả cào nhẹ lên mặt bìa da của tệp hồ sơ.
Nhưng ả là dân chăn dắt sành sỏi. Ả vẫn gân cổ lên, cố vớt vát cái thế thượng phong.
– Mày dọa tao à? – Ả rít lên. – Bọn bảo vệ sẽ khóa họng chúng mày tống vào một góc đập cho một trận nhừ tử trước khi chúng mày kịp sủa một tiếng!
Tao không cãi lại. Tao quay sang thằng Tùng.
Thằng Tùng ngồi im nãy giờ. Trán nó ướt đẫm mồ hôi. Nó hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Bàn tay nó run lẩy bẩy thò xuống gầm bàn.
Nó rút chiếc điện thoại ra. Từ từ đặt lên mặt bàn kính.
Màn hình điện thoại sáng rực. Ứng dụng ghi âm vẫn đang chạy. Những con số thời gian màu đỏ nhảy lên đều đặn. 28:15… 28:16…
Tao gõ ngón trỏ vào cái mép điện thoại.
– Tôi đã ghi âm từ đầu đến cuối cái bài diễn văn huy động vốn trái phép, lừa đảo theo mô hình đa cấp của chị rồi.
Tao ngả người ra trước. Áp sát cái không khí lạnh lẽo vào mặt ả.
– Chị nghĩ sao nếu tôi mang cái file này ra pháp luật? Kể cả là cái này đéo làm gì được công ty ma của bọn chị… thì tôi cũng sẽ bỏ tiền chạy quảng cáo Facebook. Tôi sẽ cắt đoạn ghi âm này, ghép với cái bản mặt của chị, chạy phủ sóng toàn Việt Nam luôn.
Tao nhếch mép.
– Để xem chị có lừa thêm được con gà nào không. Và để xem bố mẹ, họ hàng chị ở quê xem được cái video đấy sẽ thấy vinh dự thế nào về đứa con gái làm Quản lý cấp cao.
Mai Ruby chết sững.
Cả cơ thể ả đông cứng lại. Đôi mắt lả lơi giờ mở to, chứa đầy sự căm phẫn, hoảng loạn và bất lực tột cùng.
Hai cái gọng kìm đâm trúng hai cái tử huyệt chí mạng nhất của bọn lừa đảo. Bọn nó đéo sợ đánh nhau, đéo sợ công an phường. Chúng nó sợ vỡ nồi cơm ngay tại trận. Và chúng nó sợ bị bóc phốt, lộ mặt trên mạng xã hội khiến cái phông bạt sang chảnh sụp đổ.
Nếu để mất khách chiều nay, hoặc để cái file ghi âm kia rò rỉ, ả sẽ bị mấy thằng sếp tổng trên kia làm thịt trước khi ả kịp gọi bảo vệ tính sổ với tao.
Không gian phòng VIP im phăng phắc. Tiếng nhạc piano bên ngoài lọt vào nghe chói tai.
Đôi môi đỏ chót của Mai Ruby cắn chặt lại. Hàm răng nghiến vào lớp son đến mức ứa máu.
Ả nhìn tao. Lồng ngực ả phập phồng lên xuống từng nhịp đứt quãng vì tức giận. Bàn tay sơn móng gel cào xước một đường dài trên mặt bìa da của tệp hồ sơ.
Giữa cái không gian mát lạnh này, ả thừa hiểu ả đã thua trắng lưng. Một con cáo già chuyên đi lùa gà bị một thằng sinh viên mới tập toẹ kinh doanh dắt mũi, lột sạch sành sanh mọi lớp ngụy trang và quyền lực ảo.
Mai Ruby hằn học nghiến răng. Ả rít lên từng chữ, âm thanh rớt xuống kẽ răng sắc như mảnh chai vỡ:
– Con chó này! Mày muốn chơi tao à?
Quảng cáo