Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chương 69: Phỏng vấn​

Lưỡi dao lam lách vào mép viền con iPhone 4s. Màn hình vỡ nát bét, những mảnh kính li ti rơi lạo xạo xuống mặt bàn cao su. Tao nín thở, bẩy nhẹ tay. Băm nát cái cáp màn hình bây giờ là đền ốm.

Điện thoại trong túi quần rung bần bật, kéo theo một điệu nhạc chuông mặc định chói tai.

Số lạ.

Tao đặt con dao lam xuống, chùi tay vào cái giẻ lau dính đầy keo, bắt máy.

– Alo.

– Dạ, xin lỗi đây có phải là số điện thoại của bạn Nguyễn Minh An không ạ?

Một giọng nữ trong trẻo, tiêu chuẩn, ngọt xớt như mấy em tổng đài viên Viettel vang lên.

– Đúng rồi. Ai đấy?

– Chào An, mình gọi từ Ban Nhân sự của Câu lạc bộ Truyền thông và Marketing trường Đại học Thương Mại. Xin chúc mừng An đã vượt qua vòng duyệt đơn. Câu lạc bộ mời An đến tham gia vòng phỏng vấn trực tiếp vào 2 giờ chiều thứ Bảy tuần này tại phòng D204 ạ.

Tao nhăn mặt, đảo mắt nhìn lên trần nhà.

Một cái câu lạc bộ sinh viên rách việc. Nộp cái mẩu giấy lấm lem bùn đất, xé nham nhở từ tờ rơi mà cũng qua được vòng duyệt đơn. Lại còn bày đặt ban nhân sự, phỏng vấn trực tiếp. Bọn sinh viên nhiễm phim tổng tài, làm màu cứ như thi tuyển vào tập đoàn đa quốc gia không bằng.

Trong đầu tao rủa thầm: “Lằng nhằng vãi lìn”.

Nhưng tao liếc nhìn đống ốp lưng đang ế chỏng chơ trên kệ kính. Bài toán doanh thu tháng này đang chững lại. Lòng tham muốn moi móc vài cái bí kíp lùa gà, viết bài giật gân của bọn sinh viên này lại trỗi dậy, đè bẹp sự khó chịu.

– D204 đúng không? Mình nhận thông báo qua mail hay tin nhắn?

– Dạ, bọn mình sẽ gửi mail xác nhận chi tiết. An nhớ mang theo thẻ sinh viên và trang phục lịch sự nhé.

– Ok. Cảm ơn. Tớ biết rồi.

Tao cúp máy cái rụp. Không một lời cảm ơn xã giao. Tao quay lại với cái màn hình iPhone vỡ vụn. Việc trước mắt là kiếm ba trăm nghìn tiền công thay màn đã, dăm ba cái phỏng vấn tính sau.

***

Đầu giờ chiều thứ Bảy.

Tao mở cái tủ vải ọp ẹp, lôi ra chiếc áo sơ mi trắng Việt Tiến và cái quần âu đen. Đây là bộ đồ đắt tiền nhất tao sắm từ lúc mở cửa hàng, thường chỉ mặc lúc đi gặp mối buôn lớn hoặc đi đàm phán mặt bằng.

Tao mặc đồ, cài cúc lên tận cổ, đứng soi mình trước cái gương treo tường. Tóc tai vuốt keo gọn gàng. Giao diện sáng sủa, không còn một tí bụi bặm dầu mỡ nào.

Thằng Khánh đang nằm ườn trên đệm mút, tay lướt Facebook nhoay nhoáy. Nó ngước mắt lên nhìn tao, huýt sáo một tiếng rõ to.

– Ái chà chà. Giao diện này đi đâu đây? Đi họp nhóm đa cấp à? Hay đi chăn rau sạch? Có em nào ngon không cho tao đi họp với.

Tao xịt một hơi khử mùi X-Men, với lấy chùm chìa khóa xe Wave trên bàn.

– Đi phỏng vấn câu lạc bộ. Kiếm mối marketing cho cửa hàng. Mày ở nhà lát ra trông quán, khách gọi thay pin thì lo mà làm.

Khánh cười hô hố, lăn lộn trên đệm:
– Vãi cả phỏng vấn câu lạc bộ. Mày rảnh háng thật đấy An ạ.

Tao không thèm chấp, mở cửa bước ra ngoài.

***

Khu nhà D chiều cuối tuần đông nghẹt.

Bên ngoài hành lang phòng D204, một đám sinh viên năm nhất đang ngồi xếp hàng dọc theo mấy cái ghế nhựa.

Tao bước dọc hành lang, đưa mắt quan sát.

Khung cảnh hài hước vãi chưởng. Đứa nào đứa nấy mặt mũi căng thẳng như sắp bước vào phòng thi đại học lần hai. Có thằng mặc cái áo vest rộng thùng thình, vai xệ xuống, chắc mượn của ông bô ở nhà. Có đứa con gái thì trát phấn trắng bệch, môi đỏ chót, tay ôm khư khư một xấp tài liệu in màu A4. Chúng nó lẩm nhẩm học thuộc lòng kịch bản giới thiệu bản thân, trán rịn mồ hôi.

Tao đi thẳng vào giữa đám đông ấy. Tay đút túi quần, không cầm theo bất cứ một mẩu giấy nào ngoài cái điện thoại.

Tao tìm một chỗ trống cuối hàng, ngồi phịch xuống, vắt chân chữ ngũ.

So với sự run rẩy, hồi hộp của đám sinh viên kia, tao thấy mình lạc quẻ hoàn toàn. Tao ngồi tựa lưng vào tường, mặt lạnh tanh. Tao nhìn chúng nó như một thằng đạo diễn đang xem một vở hài kịch nghiệp dư.

Chúng mày sợ cái gì? Sợ một đám anh chị khóa trên hơn tao một hai tuổi à?

Tao đã từng đứng trước mặt những gã như Tuấn Gà, từng cãi tay đôi với đám khách hàng chí phèo. Cái áp lực của cái phòng phỏng vấn sinh viên này, với tao, nó nhẹ như lông hồng.

– Nguyễn Minh An.

Một giọng nữ vang lên từ cửa phòng.

Tao đứng dậy, rút tay ra khỏi túi quần, lững thững bước tới.

***

Bên trong phòng D204.

Ba cái bàn giáo viên được ghép lại thành hình chữ U. Bố cục y hệt mấy chương trình thực tế trên tivi.

Có ba người ngồi ghế giám khảo. Hai người ngồi hai bên trông khá trẻ, một nam một nữ, ăn mặc năng động, trước mặt có tấm biển mica ghi “Trưởng ban”.

Nhưng ánh mắt tao lập tức bị hút chặt vào người ngồi ở vị trí trung tâm.

Một cô gái.

Khác biệt hoàn toàn với sự ồn ào và làm màu của đám sinh viên bên ngoài. Nó mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh rêu nhạt, cổ chữ V khoét vừa phải, thanh lịch nhưng kín đáo. Tóc đen xõa ngang vai, uốn lọn nhẹ ở phần đuôi.

Khuôn mặt nó không trang điểm cầu kỳ, không có son đỏ chót hay eyeliner sắc lẹm như Mai Anh. Nhưng nó toát lên một vẻ sắc sảo, lạnh lùng và cực kỳ tập trung.

Nó đang cúi xuống đọc cái form đăng ký lấm lem bùn đất của tao.

Tao bước tới, kéo cái ghế nhựa đặt ở giữa chữ U. Chân ghế cà xuống nền gạch kêu một tiếng “két” chói tai.

Nó ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đen láy, sâu thẳm nhìn thẳng vào tao. Ánh mắt đó chạm đến đâu, tao có cảm giác như bị một cái máy quét mã vạch quét qua đến đấy. Không một chút biểu cảm thừa, không có nụ cười xã giao chào đón.

Lê Thu Hạ. Tấm biển mica trước mặt ghi rõ tên và chức danh: Phó Chủ nhiệm.

Xinh. Một cái đẹp rất gai góc. Có thể nói đây là đứa con gái xinh nhất, sắc nét nhất từ trước đến giờ tao chạm mặt.

Tao ngồi xuống ghế. Lưng thẳng. Sẵn sàng cho mấy câu hỏi ngớ ngẩn kiểu “Điểm mạnh điểm yếu của em là gì?”.

Đúng lúc đó, chiếc quạt trần trên đỉnh đầu đang quay tít bỗng chém gió mạnh một nhịp. Nó phả một luồng gió mát rượi từ phía dãy bàn giám khảo xuống thẳng chỗ tao ngồi.

Cùng với luồng gió ấy, một mùi hương lướt qua.

Tao khựng lại.

Toàn bộ cái vỏ bọc lỳ lợm, bất cần, tự tin của một thằng “chủ cửa hàng” tao vừa đắp lên người bỗng nhiên vỡ vụn trong tích tắc.

Không phải mùi nước hoa nồng nặc, ngọt lịm gây choáng váng. Không phải mùi sả chanh dịu nhẹ, bình yên.

Đó là một mùi hương thanh mát. Mùi của một loại dầu gội đầu đắt tiền pha lẫn chút hương sữa tắm. Hơi ngai ngái, nhưng lại có một sự sạch sẽ, tinh khôi đến mức ám ảnh.

Lồng ngực tao thắt lại. Trái tim đập trật đi một nhịp. Hơi thở tao nghẹn ứ ở cổ họng.

Mùi hương này.

Tao mở to mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng của Lê Thu Hạ.

Bộ não tao bắt đầu lục lọi điên cuồng trong cái ổ cứng ký ức. Những thư mục đóng bụi bị lật tung.

Chuyến xe buýt số 32. Trưa nắng tháng Chín. Chật chội. Ngột ngạt.

Một tấm lưng gầy guộc. Một chiếc áo sát nách màu trắng. Cái gáy trắng ngần với sợi dây tai nghe màu trắng lơ lửng.

Tao đã ép sát ngực mình vào lưng cô gái đó. Tao đã hít căng lồng ngực cái mùi hương sạch sẽ ấy, cái mùi hương làm tao nhận ra sự nghèo hèn, hôi hám và lấm lem của bản thân mình trong ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội.

Mùi hương đã ám ảnh tao. Chính là nó..

Người con gái ở trên xe buýt. Người thuộc về một thế giới sạch sẽ, thơm tho, cách xa tao hàng vạn dặm.

Bây giờ, nó đang ngồi ngay trước mặt tao. Khoảng cách chỉ là một cái bàn chữ U.

Lê Thu Hạ đặt tờ đơn đăng ký xuống bàn. Nó đan hai bàn tay vào nhau, đặt lên mặt bàn, mắt vẫn nhìn tao chằm chằm.

– Nguyễn Minh An. Cậu có thể giới thiệu bản thân và cho chúng mình biết lý do tại sao cậu lại nộp đơn vào đây? Và cậu có kinh nghiệm hay tài năng gì đặc biệt mà Câu lạc bộ cần không?

Giọng nói vang lên. Trầm, rõ ràng, và lạnh ngắt.

Tao ngồi im. Bàn tay đặt trên đùi tao đang siết chặt lại. Tiếng quạt trần trên đỉnh đầu vẫn kêu phành phạch. Mùi hương thanh mát ấy vẫn quẩn quanh đầu mũi.

Tao nhìn nó, không nói được một lời. Mọi kịch bản đối đáp tao chuẩn bị sẵn đã bị cái mùi hương này thổi bay sạch sẽ.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng