Chương 157: Cú tát
Bảy giờ sáng.
Cái quạt ở cửa hàng Alo Phụ Kiện bị khô dầu, cứ quay giáp vòng lại phát ra một tiếng cọt két khô khốc. Âm thanh cứ lặp đi lặp lại, đều đặn, vô hồn, giống hệt cái cách cỗ máy đa cấp đang nghiền nát tư duy của những con bò lạc bước vào sảnh của chúng nó.
Cửa cuốn Alo Phụ Kiện mới kéo lên một nửa. Không khí bên trong đặc quánh khói thuốc lá.
Tao ngồi trên cái ghế xoay, hai tay chống lên đầu gối. Thằng Khánh ngồi bệt dưới sàn, dựa lưng vào tủ kính. Thằng Long đứng khoanh tay tựa vào mép bàn thu ngân.
Tao vừa trút sạch mọi thứ. Đéo giấu giếm, đéo giữ lại một chút sĩ diện nào.
Từ cái việc thằng Tùng thụt két tiền của cửa hàng. Đến cái hội trường sặc mùi tiền tởm lợm của Tờ Nú Mờ Ú. Cả cái khoảnh khắc lồng ngực tao đập thình thịch, suýt nữa cắm đầu ném mười triệu vào cái bẫy của con ả Mai Ruby vì lòng tham và sự mồi chài xác thịt. Và cuối cùng, là cái Chứng minh thư ép plastic của tao đang nằm gọn trong hộc tủ an ninh của bọn giang hồ đội lốt nhân viên văn phòng.
Tao lột trần sự ngu dốt của chính mình ra trước mặt hai thằng cổ đông. Làm ăn là phải sòng phẳng. Lỗi ở đâu, phơi ra ở đấy.
Thằng Khánh nghe xong, điếu thuốc trên môi nó rơi tuột xuống nền gạch. Nó há hốc mồm. Cái ký ức về đống nợ lãi ngày, về cái đêm nó nằm gục dưới sàn vì bóng đá dội ngược lại trong mắt nó.
– Đcm thằng Tùng điên cmnr! – Khánh chửi thề, đạp mạnh gót chân xuống sàn. – Bọn đa cấp này còn hút máu kinh hơn cả bóng bánh! Cờ bạc mày còn biết mày thua lúc nào, chứ vào tay bọn này nó lột sạch đến cái quần lót mày vẫn ngửa mặt lên cảm ơn chúng nó!
Thằng Long không chửi ầm ĩ. Nó từ từ đưa tay đẩy gọng kính cận lên sống mũi. Khuôn mặt nó lạnh tanh. Bộ não tư bản của nó bắt đầu phân tích dữ liệu.
– Bọn này tao nghe tiếng thối từ lâu rồi. – Long cất giọng, trầm đục. – Đằng sau mấy cái hội thảo làm giàu các thứ đấy là cả một băng nhóm xã hội đen bảo kê. Chơi tay bo, xông vào đòi giấy tờ với chúng nó là nát xương. Nói tóm lại là mình đéo có cửa bật.
Tao gật đầu.
– Tao biết. Hôm qua tao bị mấy thằng mặc vest quây ngay sảnh. Nếu không có con Mai Ruby ra cản, tao đéo đứng đây hút thuốc với chúng mày sáng nay được đâu.
Tao vớ lấy cái điện thoại trên bàn. Vuốt màn hình mở khóa.
– Việc đầu tiên bây giờ là câu con gà mồi về đây đã.
Tao bấm số của Tùng. Bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia đổ chuông đúng hai tiếng.
– Alo! Em nghe anh An ơi!
Giọng thằng Tùng vang lên. Hưng phấn, ríu rít, the thé lên vì sung sướng. Nó đang nghĩ nó sắp chốt được một cái mã mười triệu, sắp có hoa hồng rớt vào túi, sắp bước lên bục vinh quang.
Tao hắng giọng. Ép cơ mặt mình giãn ra, nặn vào trong từng chữ một sự vồ vập, vội vã của một thằng đang khát tiền đến mờ mắt.
– Tùng à, qua cửa hàng đón anh đi. Anh xoay đủ mười triệu rồi. Lên thẳng văn phòng đóng tiền lấy mã, tiện lấy lại cái giấy tờ luôn. Nhanh lên không lỡ giờ hoàng đạo. Tối qua anh về suy nghĩ cả đêm, cơ hội này đéo bỏ lỡ được.
Tiếng thở hắt ra vì sung sướng của thằng Tùng lọt qua mic rõ mồn một.
– Dạ dạ vâng anh! Anh đợi em mười lăm phút! Em phi qua ngay! Em bảo rồi mà, cái đầu của anh chỉ cần nhìn lướt qua là biết chỗ nào đẻ ra tiền ngay!
Tút.
Tao ném điện thoại xuống mặt kính. Nhếch mép. Con mồi đã cắn câu.
Mười lăm phút sau.
Tiếng xe Wave của tao bành bạch ngoài cửa.
Thằng Tùng bước qua khe cửa cuốn. Giao diện của nó đập thẳng vào mắt ba thằng tao. Sơ mi trắng đóng thùng phẳng lỳ, mái tóc rẽ ngôi vuốt sáp bóng lộn, và cái cà vạt màu đỏ chói lọi thắt chặt trên cổ. Mép nó ngoác ra cười đến tận mang tai.
– Anh An, xong chưa anh? Đi luôn thôi! Chị Mai Ruby đang đợi anh em mình trên công ty rồi!
Nó vừa dứt câu.
Thằng Long từ trong góc tối của kệ hàng bước nhanh ra. Không một tiếng động. Không một lời mắng chửi rào trước đón sau.
BỐP!
Một cú tát hết lực vung thẳng vào mặt thằng Tùng. Tiếng thịt va vào xương chát chúa vang dội trong cái không gian chật hẹp của cửa hàng.
Thằng Tùng xây xẩm mặt mày. Cái cà vạt đỏ văng sang một bên. Nó mất đà, loạng choạng lùi lại rồi ngã dúi dụi vào đống thùng các-tông đựng ốp lưng ở góc tường.
Nó ôm một bên má đang đỏ lựng lên, ngơ ngác ngước mắt nhìn. Ánh mắt hoang mang tột độ. Nó nhìn Long đang đứng sừng sững, nhìn thằng Khánh đang xắn tay áo, rồi nhìn sang tao đang đứng khoanh tay lạnh lẽo. Nó nhận ra, cái không khí này đéo phải là của những người chuẩn bị đi làm giàu.
– Cái tát này là cho cái tội mày dám thụt két cửa hàng. – Long chỉ thẳng ngón tay vào mặt Tùng, giọng gằn xuống từng tiếng. – Bọn tao đối xử tốt với mày, đéo bao giờ chèn ép mày một đồng lương. Mày lại phản anh em để cúng tiền cho bọn lừa đảo à?
Khánh đá cái ghế nhựa sang một bên, bước tới sát chỗ Tùng đang ngồi bệt.
– Mày nhìn tao đây này! – Khánh chỉ vào cái mạn sườn vẫn còn hơi nhói của nó. – Tao báo nợ cờ bạc suýt chết chém ngoài đường. Tiền đéo bao giờ từ trên trời rơi xuống đâu em ạ! Mày tỉnh lại đi!
Bị dồn vào chân tường, bị ăn tát, nhưng cái chất tẩy não của bọn đa cấp nó ngấm sâu vào máu thằng nhóc nhà quê này rồi. Tùng ôm mặt khóc, nước mắt giàn giụa, nhưng mồm nó vẫn gân cổ lên cãi.
– Các anh không hiểu hệ thống! Tháng sau em có hoa hồng em trả gấp đôi cho các anh! Bọn anh tư duy cũ rồi, em sắp giàu rồi…
Tao bước tới.
Tao ngồi xổm xuống ngay trước mặt nó. Đưa tay ra.
Tao túm chặt lấy cái cà vạt đỏ chói lọi của nó. Giật mạnh. Kéo cái khuôn mặt tèm lem nước mắt của nó sát rạt vào mặt tao.
– Mày nhìn lại cái thân mày đi Tùng.
Giọng tao trầm đục, không gào thét nhưng cắt cứa từng nhát một. Tao lôi nguyên cái bài văn tế của Mai Anh đêm hôm trước ra nện thẳng vào hộp sọ nó.
– Mày cống tiền vào đấy, mày được cái gì ngoài cái cà vạt giẻ rách này? Mấy cái cục tiền trên sân khấu hôm qua là tiền của một trăm thằng ngu như mày nộp vào để chúng nó làm phông bạt! Lấy mỡ mày rán mày, hiểu chưa?
Tao siết chặt cái cà vạt thêm một chút, ép nó không được chớp mắt.
– Con Mai Ruby gạ tao đóng bảy mươi triệu. Mày nghĩ tao mà đóng, mày được chia bao nhiêu trong cái đống thịt đấy? Hay mày chỉ là cục đá lót đường làm giàu cho bọn cấp trên mua nhà mua xe? Mẹ mày ở quê gửi tiền cho mày ăn học, mày quăng mẹ nó vào mua cái máy Ozone rẻ rách mà đéo biết khi nào lấy lại được vốn à?
Mỗi câu nói của tao như một nhát búa đập vỡ cái lồng kính ảo mộng mà chúng nó úp lên đầu thằng nhóc.
Mắt Tùng mở to. Nhìn chằm chằm vào tao. Cái lập luận logic đanh thép, cái sự thật trần trụi về những cọc tiền phông bạt xé toạc cái kịch bản làm giàu nhanh chóng của nó.
Nó nhìn xuống cái áo sơ mi trắng đang mặc. Nhớ lại mớ tiền tích cóp ít ỏi của nó và của gia đình đã bị nộp sạch vào cái mơ mộng làm giàu hão huyền.
Cái mỏ neo niềm tin cuối cùng đứt phăng.
Thằng Tùng cứng họng. Cổ họng nó phát ra một tiếng nấc ứ nghẹn. Nó buông thõng hai tay, không gân cổ cãi nữa. Nó ôm đầu, gục mặt xuống hai đầu gối, khóc rống lên như một đứa trẻ con bị giật mất đồ chơi. Tiếng khóc uất ức, nhục nhã và đầy sự hối hận vang lên giữa những thùng hàng.
Tao buông cái cà vạt ra. Đứng thẳng dậy.
Để nó khóc một lúc. Đánh xong, chửi xong, phá vỡ ảo ảnh xong, thì vẫn là anh em trong một nhà.
Tao với tay lấy vài tờ khăn giấy trên bàn, ném bộp vào đầu nó.
– Lau mặt đi. Khóc lóc đéo giải quyết được cái gì cả.
Tao quay sang đập tay xuống mặt kính tủ trưng bày. Cạch.
– Bây giờ mục tiêu rất rõ ràng. Thứ nhất, lên công ty, lấy lại Chứng minh thư của tao. Thứ hai, lên đòi lại tiền cho thằng Tùng. Cướp lại được đồng nào hay đồng đấy. Bọn nó ăn tiền trên mồ hôi nước mắt của anh em mình, đéo thể để yên được.
Thằng Khánh lấy lưỡi dao rọc giấy gõ gõ lên bàn.
– Chơi tay bo không? Tao gọi thêm mấy anh em cho nó có khí thế.
– Cất mẹ cái máu chó của mày đi. – Long đẩy gọng kính, lên tiếng. Nó bắt đầu vạch chiến thuật. – Tao bảo rồi, bọn này có giang hồ bảo kê. Mày lên đó làm ầm lên đòi tiền là nó vụt cho nhừ tử. Mình phải dùng mưu, đéo dùng lực. Bọn nó thích tiền, mình dùng tiền để nhử.
Long lấy ngón tay vạch lên mặt tủ kính.
– Kế hoạch “Hổ vồ mồi”. Thằng An, mày vẫn đóng vai con cừu béo mang mười triệu lên nộp. Mày dùng sự thèm khát hoa hồng của con Mai Ruby làm điểm yếu. Bắt nó nhả cái Chứng minh thư ra trước để làm thủ tục.
Long nhìn sang tao và Khánh.
– Trong lúc đó, tao và thằng Khánh sẽ yểm trợ vòng ngoài. Tao lo chuẩn bị sẵn kịch bản gây áp lực. Đến khi gặp được cái con cấp trên Mai Ruby, tao sẽ tìm cách ép chúng nó phải nôn tiền của thằng Tùng ra, tùy cơ ứng biến.
Bốn thằng chụm đầu lại quanh cái quầy thu ngân.
Khói từ điếu thuốc của thằng Khánh nhả ra, quyện vào cái không khí mát rượi của buổi sáng đầu hè. Không còn sự mập mờ, không còn lòng tham mù quáng. Căn ki-ốt này chính thức chuyển từ trạng thái cửa hàng bán lẻ sang chế độ tác chiến.
Tao nhìn thằng Tùng đang run rẩy gật đầu, tay nắm chặt mấy tờ khăn giấy. Nhìn thằng Khánh đang miết ngón tay lên lưỡi dao rọc giấy. Và nhìn thằng Long đang nhếch mép cười lạnh.
Đội hình Alo Phụ Kiện ép sát vào nhau thành một khối. Hành trình đi vào cái động nhền nhện Tờ Nú Mờ Ú để giật lại những thứ thuộc về mình chính thức bắt đầu. Không có đường lui.
Quảng cáo