Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chương 5: Đi tìm đường tới trường​

Sáng hôm sau, tao tỉnh dậy vì tiếng còi xe inh ỏi vọng từ ngoài đường lớn vào, dù cái phòng trọ nằm tít sâu trong ngõ.

Thằng Dũng vẫn ngủ say như chết, mồm há hốc, nước dãi chảy ướt một mảng gối. Tao rón rén bước qua người nó, chui vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Nhìn vào gương, tao thấy một thằng nhà quê mắt thâm quầng, tóc tai dựng ngược.

Tao móc ví kiểm tra lại lần nữa. Một tờ một trăm, một tờ hai chục, một tờ mười nghìn. Tổng cộng 130 nghìn.

Tao thở dài, nhét tiền vào sâu trong túi quần bò, cài khuy túi lại cho chắc. Hôm nay tao phải lên trường nộp hồ sơ nhập học. Đại học Thương Mại. Nghe oai phết, nhưng tao còn chưa biết cái cổng trường nó tròn méo ra sao.

“Dũng, ê Dũng.” Tao lay chân thằng bạn.

Nó ú ớ, mắt nhắm tịt: “Gì? Để bố ngủ.”

“Trường tao đi đường nào?”

Dũng gãi háng, ngáp một cái rõ to rồi làu bàu: “Mày ra đầu ngõ, bắt xe buýt số 32 hoặc 20 gì đấy. Cứ thấy cái nào đông đông, có chữ ‘ĐH’ thì nhảy tót lên. Hà Nội nằm trong lòng bàn tay ấy mà. Lên xe nhớ giữ ví, móc túi nhanh hơn ảo thuật đấy.”

Nói xong nó trùm chăn ngủ tiếp. Chỉ dẫn thế thì bố tao cũng chịu.

Tao khoác cái balo laptop nặng trịch lên vai. Trong đó là toàn bộ giấy tờ nhập học và con laptop cũ. Tài sản lớn nhất đời tao, mất là ăn cám.

Tao bước ra khỏi cửa. Cái ngõ 165 Cầu Giấy ban ngày trông còn tấp nập hơn ban đêm. Hàng quán bày la liệt, mùi bún chả, mùi than tổ ong sộc lên nồng nặc.

Tao rút con Samsung Galaxy Y cũ mèm ra, bật 3G lên để tra Google Maps. Mạng quay tít mù. Cái chấm xanh định vị nhảy lambada loạn xạ trên màn hình. Lúc thì nó báo tao đang ở Cầu Giấy, lúc lại văng mẹ sang tận… Yên Hòa.

“Rẽ phải, sau đó rẽ trái…”

Tao làm theo cái giọng chị Google đều đều vô cảm. Đi được mười phút, tao thấy mình lại đứng trước cửa hàng bún chả lúc nãy. Đậu má, lạc ngay trong cái ngõ nhà mình.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Tao tắt cụ cái điện thoại vô dụng, quyết định dùng mồm.

“Cô ơi, ra đường Cầu Giấy đi lối nào ạ?”

Bà bán bún chả đang quạt than khói mù mịt, không thèm ngẩng lên, hất hàm về phía tay trái: “Thẳng.”

Tao cắm đầu đi thẳng. Cuối cùng cũng lết được ra đường lớn.

Cảnh tượng trước mắt làm tao choáng váng. Đường Cầu Giấy lúc 7 giờ sáng là một dòng sông xe cộ đặc quánh. Tiếng động cơ gầm rú, khói bụi mịt mù. Người ta đi như ăn cướp, chen chúc từng xăng-ti-mét đường nhựa.

Tao đứng nép vào trạm xe buýt, lơ ngơ như bò đội nón. Một chiếc xe buýt màu vàng đỏ lù lù lao tới, phanh “kít” một cái cháy đường. Cửa xe mở toang.

chuyen doi thang an 4 (3)

“Lên không? Lên nhanh!” Thằng lơ xe nhoài người ra hét.

Tao thấy trên kính xe có dán chữ “ĐH Sư Phạm – ĐH Quốc Gia…”. Chắc là nó rồi. Tao lao lên.

“Gọn vào em ơi! Đứng nghệt mặt ra đấy tắc mẹ cửa rồi!” Thằng lơ xe dúi vào lưng tao một cái đau điếng.

Tao loạng choạng bám vào cái tay vịn sắt lạnh ngắt. Xe chật như nêm cối. Mùi mồ hôi, mùi dầu gió, mùi bánh mì kẹp thịt trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở.

“Vé lượt hay vé tháng?”

“Vé lượt anh ơi. Cho em về Thương Mại.” Tao đưa tờ 10 nghìn lẻ.

Thằng lơ xe xé cái vé mỏng tang, đưa lại tao 3 nghìn tiền thừa, rồi nhìn tao bằng ánh mắt thương hại:
“Thương Mại đi ngược chiều bố trẻ ạ. Đây là xe lên Bờ Hồ. Xuống bến sau rồi bắt xe ngược lại.”

Tao chết điếng. Máu nóng dồn lên mặt. Cả xe quay lại nhìn tao. Mấy đứa sinh viên đeo tai nghe tủm tỉm cười. Tao chỉ muốn độn thổ.

“Xuống bến này luôn đi!”

Xe phanh gấp. Cửa mở. Tao bị dòng người phía sau đẩy văng xuống vỉa hè.

Tao đứng trơ trọi ở một cái bến lạ hoắc, xung quanh là những tòa nhà cao tầng xa lạ. Mất mẹ 7 nghìn cho một chuyến đi ngu ngốc dài đúng 500 mét.

Tao nhìn sang bên kia đường. Dòng xe cộ chạy ngược chiều vun vút. Không có vạch kẻ đường cho người đi bộ, cũng chẳng có cầu vượt gần đây. Muốn sang đường bắt xe ngược lại, tao phải băng qua cái dòng thác lũ sắt thép kia.

Tao nuốt nước bọt. Sợ vãi linh hồn.

Tao quyết định không đi xe buýt nữa. 130 nghìn trừ đi 7 nghìn, còn 123 nghìn. Tiền còn ít lắm, không được phép sai nữa. Tao sẽ đi bộ.

Google Maps (khi đã ổn định sóng) báo: “Cách trường Đại học Thương Mại 2,5 km.”

2,5 cây số. Ở quê tao đi bộ chăn bò cả ngày không sao. Nhưng đi bộ ở cái vỉa hè Hà Nội này là một cực hình.

Vỉa hè bị chiếm dụng sạch sẽ. Chỗ thì làm bãi gửi xe, chỗ thì bán trà đá, chỗ thì đào bới ngổn ngang lát lại đá xanh đá đỏ gì đấy. Tao cứ phải đi luồn lách, chốc chốc lại phải nhảy xuống lòng đường đi chung với xe máy, rồi lại nhảy lên tránh ô tô.

Nắng bắt đầu lên cao. Cái nắng hanh hao của mùa thu Hà Nội tưởng nhẹ nhàng mà rát mặt phết.

Tao đi được một lúc thì cái áo phông ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng. Cái balo laptop cứ đập vào lưng “bộp bộp” theo từng bước chân. Khát nước khô cả cổ họng nhưng tao tiếc tiền không dám mua chai nước suối 5 nghìn.

Tao dừng lại ở ngã tư, định hỏi đường cho chắc ăn.

“Chú ơi, hướng này về Mai Dịch đúng không ạ?” Tao hỏi một ông xe ôm đang ngồi đọc báo.

Ông ta hạ tờ báo xuống, liếc tao: “Đi xe không? 20 nghìn chở tận cổng.”

“Dạ không, cháu hỏi đường thôi.”

Ông ta hừ một tiếng, giơ tờ báo lên che mặt: “Không đi thì lượn, hỏi han gì sáng ngày ra hãm tài.”

Tao cứng họng. Đắng ngắt.

Tao lại hỏi một chị văn phòng đang đứng chờ đèn đỏ. Chị ta đeo khẩu trang kín mít, mắt dán vào điện thoại. Tao vừa mở mồm “Chị ơi…”, chị ta đã lùi lại một bước, tay ôm chặt cái túi xách như sợ tao giật mất, lắc đầu quầy quậy rồi rồ ga phóng đi khi đèn còn chưa chuyển xanh.

Ở cái thành phố này, sự tử tế dường như cũng được niêm yết giá. Không ai cho không ai cái gì, kể cả một lời chỉ đường.

Tao lầm lũi đi tiếp.

chuyen doi thang an 4 (4)

Từng dòng xe máy tay ga lướt qua tao. Những đứa con gái trạc tuổi tao, váy ngắn, da trắng bóc, ngồi sau xe SH cười nói rôm rả. Mùi nước hoa của họ bay lại, thơm phức, đối lập hẳn với cái mùi mồ hôi chua loét trên người tao.

Tự nhiên tao thấy mình bé nhỏ vãi cứt.

Tao như một con kiến đen đủi đang cố bò ngược dòng nước lũ. Xung quanh là những tòa nhà kính sáng loáng, những tấm biển quảng cáo tiếng Anh, những con người ăn mặc sành điệu. Họ thuộc về thế giới này. Còn tao? Tao là thằng nhà quê với cái balo nặng trĩu và 123 nghìn trong túi.

Gần 10 giờ trưa, cái cổng trường to đùng cũng hiện ra trước mắt.

Chữ “ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI” màu vàng chóe gắn trên cổng đá.

Tao đứng dựa vào gốc cây xà cừ bên đường, thở dốc như chó thè lưỡi. Chân tao mỏi nhừ, phồng rộp lên vì đôi giày bata Thượng Đình cứng ngắc.

Đáng lẽ tao phải thấy háo hức. Đáng lẽ tao phải thấy tự hào kiểu “vượt khó vươn lên”. Nhưng không.

Tao chỉ thấy mệt. Và sợ.

Nhìn cái cổng trường to vật vã, nhìn đám sinh viên ra vào tấp nập, tao thấy mình lạc lõng kinh khủng.

Tao lôi điện thoại ra, nhìn vạch sóng chập chờn. Không có tin nhắn nào cả.

Tao đứng đó, giữa cái nắng trưa Hà Nội, nhận ra rằng quãng đường từ nhà đến đây không chỉ là ba trăm cây số địa lý. Nó xa hơn nhiều. Và tao vừa mới chỉ đi được bước đầu tiên của một cuộc hành xác dài đằng đẵng.

Tao xốc lại cái balo, hít một hơi đầy mùi bụi đường, rồi lầm lũi bước qua cổng trường.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng