Chương 161: Hẹn ước
Mùi măng cay xộc thẳng lên tận óc.
Nồi lẩu ếch sôi ùng ục giữa nền nhà của đại bản doanh Bùi Xương Trạch. Hơi nước bốc lên nghi ngút, phả vào mặt bốn thằng đực rựa. Nước dùng đỏ au váng mỡ, mấy miếng thịt đùi ếch xào sa tế nhấp nhô lộn lạo cùng rau muống, váng đậu và ngô ngọt.
Xung quanh mâm là một thùng bia Hà Nội ướp đá đang vơi dần. Vỏ lon bẹp dúm vứt lăn lóc dưới sàn.
Không có điều hòa mát lạnh. Không có tiếng piano dặt dìu hay cái mùi tinh dầu quế quý tộc. Ở đây chỉ có cái nóng hầm hập của mùa hè thủ đô, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Nhưng nó sướng vãi lìn.
Cái cảm giác cắn ngập răng vào miếng thịt ếch cay xé lưỡi, tu ực một ngụm bia lạnh buốt, nó đập tan cái không khí đạo mạo giả tạo ở phòng VIP của bọn đa cấp. Bữa lẩu bình dân vài trăm nghìn đồng mua bằng mồ hôi nước mắt, nuốt vào dạ dày thấy an tâm, đéo sợ xương hóc ngang cổ.
Hơi men bắt đầu ngấm. Mấy cái đầu đang căng như dây đàn mấy bữa qua chính thức được xả van.
Thằng Khánh cầm đôi đũa tre, gõ cộc cộc vào thành cái nồi lẩu. Nó đứng phắt dậy, ưỡn cái ngực gầy guộc ra trước, hất hàm làm cái điệu bộ trịnh trọng nửa mùa.
– Các vị Lãnh đạo! Các vị tinh hoa của vũ trụ ơiiii!
Giọng nó gào lên the thé, nhái y hệt cái thằng MC mặc vest bóng lộn trên sân khấu Tờ Nú Mờ Ú.
– Các vị có thấy năng lượng chưa ạ?! Năng lượng tạo ra cái gì ạ?!
Tao và thằng Long đang nhai dở miếng váng đậu, lập tức cầm đũa gõ rầm rầm xuống mâm, đồng thanh hét lớn:
– NGÂN LƯỢNG!
Ba thằng cười phá lên. Tiếng cười hô hố, sặc sụa rung cả bức tường. Thằng Khánh cười đến mức gập cả người lại, ho khù khụ. Cái mưu mô, nguy hiểm, ranh giới sinh tử của ngày hôm qua bị bọn tao lôi ra băm nát bét, ném vào nồi lẩu làm mồi nhậu. Tuổi trẻ có cái đặc quyền chó má là biến mọi sự ngu dốt và hiểm nguy thành một câu chuyện tiếu lâm trên bàn nhậu.
Thằng Long đẩy gọng kính, quay sang nhìn thằng Tùng đang ngồi khép nép nhai rau muống ở góc mâm.
– Đcm Giám đốc Tùng. Cái cà vạt đỏ chói lọi của mày đâu rồi? Sáng nay bước vào cửa hàng oai phong lẫm liệt lắm cơ mà. Sao nay lại mặc quần đùi rách, áo phông thủng nách ngồi húp nước lẩu thế này? Mày phải giữ hình ảnh hệ thống chứ!
Thằng Tùng đỏ mặt, gãi đầu cười trừ.
Khánh không tha, nó chĩa mũi đũa sang phía tao.
– Thằng Tùng mất tiền ngu tao đéo nói. Thằng An hôm qua tí thì bán thân cho con Mai Ruby mới gọi là đỉnh cao.
Nó nháy mắt đểu cáng.
– Nghe bảo em ấy gạ gẫm mày bằng xác thịt cơ mà? Mày mà yếu lòng tặc lưỡi một cái, thì nay anh em mình đang vác cam sành đi thăm nuôi mày ở bãi rác ngoại ô nào đấy rồi con ạ. Lúc đấy đéo biết mày làm thịt con Mai Ruby hay bị con ả nó thịt ngược lại nữa.
Tao cầm cọng rau muống ném thẳng vào mặt thằng Khánh.
– Nhảm cớt. Bố mày lỳ đòn chứ đéo phải loại tinh trùng thượng não như mày mà sập bẫy.
Cả mâm lại được mẻ cười nghiêng ngả.
Giữa lúc không khí đang hưng phấn tột độ, tiếng cười của thằng Tùng chợt tắt. Nó bỏ đũa xuống.
Thằng nhóc lúi húi thò tay vào túi quần đùi, móc ra một xấp tiền. Những tờ polymer được vuốt phẳng phiu. Ba triệu rưỡi. Số tiền cướp lại được từ miệng cọp.
Nó đặt xấp tiền lên mặt chiếu, ngay cạnh bát nước chấm. Môi nó mấp máy.
– Anh An, anh Long, anh Khánh…
Giọng nó lí nhí, nghẹn lại.
– Em xin lỗi các anh. Chỗ tiền này em trả lại cửa hàng. Còn thiếu hơn hai triệu rưỡi… từ mai em xin làm không công, các anh cứ trừ thẳng vào lương tháng này của em cho đến khi nào bù đủ. Em ngu quá…
Không khí trên mâm lẩu chùng xuống một nhịp. Mấy anh em nhìn thằng Tùng rồi đảo mắt quay ra nhìn nhau vài cái.
Tao ngừng nhai. Cầm xấp tiền ba triệu rưỡi lên.
Tao lướt mắt nhìn sang Long. Nhìn sang Khánh. Ba ánh mắt chạm nhau trong tích tắc. Đéo cần một cái gật đầu hay một cái nháy mắt nào. Sự ăn ý của những thằng chung vạch xuất phát, chung một cái nồi cơm nó tự động đồng bộ.
Tao vung tay. Thả lại xấp tiền rơi tõm vào lòng thằng Tùng.
Nó giật mình, ngơ ngác ngước lên nhìn tao.
– Giữ lấy. – Tao buông một câu cộc lốc. – Còn hai triệu rưỡi tiền cửa hàng bị thiếu… coi như cửa hàng cho mày.
Thằng Tùng trố mắt. Mồm nó há ra nhưng đéo thốt được chữ nào.
Thằng Long ngồi thẳng lưng, gõ ngón tay xuống mặt bàn kính bên cạnh. Giọng nó đanh lại, chuẩn phong thái của thằng cầm trịch tài chính.
– Tao với thằng An, thằng Khánh bàn rồi. Số tiền đấy không phải tiền mày ăn cắp nữa. Nó là Học phí.
Long chỉ thẳng tay vào mặt Tùng.
– Học phí cửa hàng đóng cho mày đi học khóa đào tạo làm người. Nhận cái bài học này cho nó khắc sâu vào não. Học phí nộp rồi thì từ mai phải khôn ra. Bớt ngáo ngơ đi. Làm bục mặt ra mà cày cuốc bù lại cho anh em, nghe chưa?
Thằng Tùng ngồi lặng im. Nó cúi gằm mặt xuống.
Hai vai nó bắt đầu rung lên. Những giọt nước mắt to như hạt đỗ rỏ tong tong xuống mặt chiếu trúc, rỏ cả vào bát nước mắm. Nó không khóc tu tu thành tiếng như lúc ở cửa hàng. Nó cắn chặt môi, nấc lên từng hồi.
Cái khóc của sự ân hận, và của cái tình anh em quá lớn đập thẳng vào cái bản chất chân chất của một thằng nhóc quê. Sự tha thứ lạnh lùng nhưng sòng phẳng này đã chính thức đóng một cái đinh thép, khóa chặt sự trung thành tuyệt đối của nó với cái đại bản doanh này.
– Dọn cái mặt đưa đám đi. Ăn nhanh mẹ lên không tao đớp hết bây giờ. – Thằng Khánh hất hàm, gắp miếng váng đậu cuối cùng bỏ tọt vào mồm.
Ngay lúc đó. Tiếng dép lê lẹt quẹt vang lên từ cầu thang.
Mai Anh thò đầu ra.
Ả mặc một bộ đồ ngủ lụa màu đen, bên ngoài khoác hờ cái áo mỏng tang. Tóc kẹp gọn ra sau gáy. Trên tay ả xách theo một túi ni lông trong suốt, bên trong toàn xoài bao tử xanh ngắt và một hộp muối tôm Tây Ninh.
– Mùi lẩu ếch thơm thế, cho chị mày ăn chực với!
Giọng ả the thé, vang lanh lảnh.
Cả đám đực rựa tự động lùi lại, nhích người nhường ra một khoảng trống rộng rãi ngay cạnh tao.
Mai Anh lanh chanh ngồi phịch xuống. Ả không nề hà cái mâm đang bừa bãi xương ếch. Cầm đôi đũa sạch, gắp một miếng măng cay bỏ vào miệng, xuýt xoa.
– Trông mấy ông tướng tã tượi thế này mà cũng bày vẽ nhậu nhẹt gớm nhỉ.
Tao thò tay rút ra một lon bia Tiger ướp lạnh toát. Bật nắp. Tách.
Tao đưa lon bia về phía Mai Anh.
Ả hơi nhướng mày, đón lấy lon bia.
Tao cầm lon bia đang uống dở của mình lên. Cụng nhẹ vào thành lon của ả. Keng.
Tao nhìn thẳng vào đôi mắt lúng liếng của ả. Không né tránh. Mép môi tao nhếch lên một nụ cười cực kỳ chân thành.
– Cảm ơn chị.
Giọng tao trầm xuống, chỉ đủ để hai người nghe thấy giữa cái ồn ào của đám thằng Khánh.
– Nếu hôm trước không có gáo nước lạnh của chị, thì nồi lẩu hôm nay chắc không có lẩu mà ăn. Chỉ có húp nước lã thôi.
Mai Anh khựng lại một nhịp. Ánh mắt ả lướt qua mặt tao. Ả hiểu ngay tao đang nhắc đến cái đêm ả chửi tao té tát, bóc trần cái bẫy đa cấp Tờ Nú Mờ Ú.
Khóe môi ả cong lên một nụ cười nửa miệng quen thuộc. Không lả lơi, không trêu ghẹo. Một nụ cười của sự công nhận.
Ả huých mạnh cùi chỏ vào vai tao.
– Biết điều đấy. Chị mày nói thì cấm có sai.
Ả ngửa cổ, tu một ngụm bia.
– Uống đi ông tướng. Bớt mộng mơ lại và trưởng thành sớm lên. Đời còn dài, bẫy còn nhiều lắm.
Sự mập mờ, cái ranh giới rực lửa căng như dây đàn giữa tao và ả suốt thời gian qua bị câu nói ấy đẩy lùi. Một sự trân trọng sâu sắc, sòng phẳng được thiết lập lại.
Mười hai rưỡi đêm.
Bữa lẩu tàn. Mâm bát ngổn ngang.
Thằng Khánh nốc nhiều quá, say mềm, nằm vật ra góc nhà ngáy khò khò. Thằng Tùng lúi húi bê mâm bát ra bồn rửa inox đằng sau dọn dẹp. Long vươn vai, rút bao thuốc lá bước ra ngoài hiên cửa cuốn đứng hút cho thoáng.
Gian phòng khách tầng một giờ chỉ còn lại tao và Mai Anh.
Hai người ngồi bệt trên sàn nhà. Hơi men làm hai gò má Mai Anh ửng hồng. Ả cởi cái áo khoác mỏng vắt sang một bên, hai tay ôm lấy đầu gối.
Không gian tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng nước rào rào dưới bếp.
Mai Anh đột nhiên nghiêng đầu sang. Ánh mắt ả lúng liếng, nửa say nửa tỉnh, lướt qua sống mũi tao.
Ả phá vỡ sự im lặng bằng một câu nói tưng tửng, ráo hoảnh nhưng gỡ bỏ sạch sẽ mọi cái lấn cấn còn kẹt lại.
– Này. Chị quyết định rồi.
Ả hất cằm.
– Giờ thì mày không có cửa. Nhưng nếu 5 năm nữa, chị chưa có người yêu, mày thì cũng ế lòi mồm ra, đéo con nào thèm lấy… thì chị cho phép mày yêu chị. Rổ giá cạp lại. Okkkkk?
Câu nói ném ra nhẹ bẫng. Một cái hẹn ước vớ vẩn của những kẻ đang say.
Tao hơi sững lại một nhịp.
Rồi tao bật cười. Tiếng cười bật ra thành tiếng, sảng khoái và nhẹ nhõm vãi lìn. Cái tảng đá mập mờ đè nặng lồng ngực tao bấy lâu nay bốc hơi hoàn toàn.
Tao cầm lon bia còn sót lại một ít dưới đáy, giơ lên. Cụng khẽ vào cái vỏ lon rỗng tuếch trên tay ả.
Keng.
– Có khi em sắp cưới đến nơi rồi bà chị ạ.
Tao nhếch mép, đáp lại bằng cái giọng cợt nhả đặc trưng.
– Cơ mà thôi, ok. Chốt deal.
Mai Anh cười khanh khách.
Gió đêm từ ngoài ngõ lùa qua khe cửa đang mở hờ, mát rượi. Thổi bay những giọt mồ hôi dính dấp trên trán. Đôi khi, giữa cái thành phố chật chội và đầy toan tính này, cuộc sống chỉ cần những lời hẹn ước tưng tửng, vô tri nhưng sòng phẳng như thế để người ta nhẹ lòng mà bước tiếp.
Quảng cáo