Chương 164: Chả có nhẽ …
Chín giờ tối.
Tao nằm khểnh trên cái nệm ở tầng ba. Bật lửa. Tách. Đốm đỏ rực lên, soi rõ lớp khói xám cuộn mờ mờ nhả ra từ kẽ môi.
Không gian tĩnh lặng đến mức nếu yếu bóng vía có lẽ sẽ hơi rợn người. Âm thanh cọt két điên rồ vọng lên từ cái giường tầng hai đã tắt ngấm từ nửa tiếng trước.
Tao rít thêm một hơi thuốc. Cái máu tò mò pha lẫn sự châm biếm của một thằng con trai bắt đầu ngứa ngáy. Chị Lan. Bà chị nguyên tắc trong căn nhà này, kiểu đúng như 1 cuốn sách giáo khoa bất di bất dịch. Thế mà vừa nãy lại phát ra những âm thanh ướt át, lơi lả đến mức làm người nghe cũng phải đỏ tai.
Trận đấu bù giờ lâu thế nhỉ? Hay là xong việc, mệt quá lăn ra ngủ mẹ luôn rồi?
Tao dụi mẩu thuốc vào gạt tàn. Vãi chưởng. Bà này định chứa chấp trai lạ qua đêm ở cái nhà này luôn à? Quy tắc số bốn “tôn trọng đời tư” không có nghĩa là biến nhà chung thành cái nhà nghỉ.
Tao ngồi dậy. Dép không thèm xỏ. Rón rén bước chân không ra ngoài hành lang.
Ngó đầu xuống cái chiếu nghỉ tầng hai. Cửa phòng chị Lan vẫn đóng im ỉm. Qua khe hở dưới chân cửa, tuyệt nhiên không có một tia sáng nào lọt ra. Vẫn chưa bật đèn.
Cái tính lưu manh trỗi dậy. Tao đéo cam tâm bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này. Tao muốn biết cái gã đàn ông nào có đủ bản lĩnh, đủ sức vóc để “trị” được cái khối băng trôi cứng ngắc kia.
Tao nhón gót, lách qua cái chiếu nghỉ tầng hai, đi thẳng xuống tầng một. Toàn bộ căn nhà chìm trong bóng tối.
Góc khuất gần cửa cuốn là chỗ nấp hoàn hảo nhất. Tao kéo một cái thùng các-tông rỗng, ngồi xổm xuống cạnh đó.
Kế hoạch trong đầu được vạch ra nét căng. Tao sẽ ngồi đây. Đợi cái lúc gã kia rón rén mò xuống cầu thang để chuồn về. Tao sẽ bước từ ngoài cửa vào, tay đập thẳng vào cái công tắc đèn tuýp. Đèn sáng trưng. Tao sẽ gào lên: “Ôi trộm! Trộm!”. Bắt quả tang tại trận. Để xem ngày mai, khi ngồi chung mâm cơm, bà chị đạo mạo của tao sẽ giữ cái giao diện lạnh lùng ấy kiểu gì.
Tao ngồi im. Lắng nghe.
Chỉ có tiếng lốc máy tủ lạnh chạy rù rì ở góc bếp.
Chín giờ mười lăm. Chín rưỡi.
Một con muỗi vo ve bên tai, rồi đậu tọt xuống bắp chân tao. Chích một phát nhói buốt. Tao cắn răng, lấy tay đập cái đét. Ngứa điên người.
Cái chân ngồi xổm bắt đầu tê rần. Sự kiên nhẫn trong gần nửa tiếng rình mò của tao đã bị bào mòn. Mẹ kiếp, làm cái trò mèo gì thế này? Rốt cuộc là thằng cha đó có về hay không? Hay định ăn vạ ở đây đến sáng?
Lạch cạch.
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ tầng hai. Tiếng chốt khóa cửa bằng kim loại bị kéo ra và tiếng mở cửa, rất khẽ.
Mắt tao sáng lên. À, chui ra khỏi hang rồi!
Tao từ từ đứng thẳng dậy. Lùi lưng sát vào lớp cửa để chuẩn bị nhảy bổ ra như kế hoạch ban đầu. Bàn tay phải lơ lửng ngay vị trí công tắc đèn tường. Chỉ chờ tiếng bước chân nện xuống cầu thang là tao sẽ đóng rầm cửa một cái thật mạnh, bật đèn và diễn vai thằng em đi làm về muộn phát hiện người lạ.
Một phút. Ba phút. Năm phút trôi qua.
Không gian tầng một vẫn tối om. Cầu thang im lìm như một cái hầm mộ. Tuyệt đối không có một tiếng bước chân nào đi xuống.
Lồng ngực tao phập phồng. Cơn bực dọc bốc lên tận não.
Đéo hiểu kiểu gì. Mở cửa ra rồi đứng nhìn nhau quyến luyến không rời à? Tao xoa xoa cái nốt muỗi đốt sưng tấy ở bắp chân. Đéo rảnh để chơi trò trốn tìm mù mắt này nữa.
Tao bước mạnh lên phía trước. Bàn tay đập thẳng vào cánh cửa, kéo giật một cái rồi sập lại.
Rầm!
Âm thanh chát chúa dội vào bốn bức tường. Cùng lúc đó, tay tao đập cái đét vào công tắc.
Tạch.
Ánh sáng trắng lóa từ hai bóng tuýp trên trần nhà bừng lên, quét sạch sành sanh bóng tối. Tao nheo mắt lại vì chói.
Và chỉ ngay sau tiếng rầm cửa mà tao vừa tạo ra, trên những bậc cầu thang gỗ.
Chị Lan lững thững bước xuống.
Chị không mặc đồ công sở. Chị khoác trên người bộ đồ ngủ bằng lụa màu xám tro. Mái tóc luôn búi cao gọn gàng xịt keo cứng ngắc mọi ngày, giờ được búi lỏng lẻo, vài lọn tóc rối rủ xuống hai bên gáy.
Dưới ánh đèn sáng rực, tao nhìn rõ hai gò má chị ửng hồng. Một màu hồng rực rỡ, tứa ra từ dưới lớp da thịt, cái dấu vết không thể che giấu của một người vừa trải qua một cuộc vận động thể lực cực kỳ hao tổn. Trên tay chị cầm một cái cốc thủy tinh rỗng.
Chị Lan hơi giật mình vì tiếng cửa đóng. Bước chân khựng lại một nhịp.
– Làm cái gì mà đóng sập cửa ầm ĩ thế An? Đi sinh hoạt câu lạc bộ về rồi đấy à?
Giọng chị cất lên. Cố ép cho nó vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng âm vực lại hơi hụt, thiếu hẳn cái độ ghê gớm, ra lệnh.
Tao đút hai tay vào túi quần, nhe răng cười. Một nụ cười khoái trá, mắt đảo liên tục về phía cái khoảng không trống huếch phía sau lưng chị.
– Vâng, em cũng vừa mới về. Ủa chị ở nhà một mình à? Tối nay nhà mình tĩnh lặng nhỉ.
Tao nhấn mạnh chữ “tĩnh lặng”, rọi ánh mắt đầy dò xét vào khuôn mặt đang cố giữ vẻ bình thản của chị.
Chị Lan lảng tránh ánh mắt tao. Chị hắng giọng, đưa tay vuốt lại lọn tóc lòa xòa trước trán.
– Ừ, chị ở nhà mệt nên ngủ sớm. Cũng không để ý. – Chị Lan bước vội xuống bếp, đi về phía cây nước lọc. – Trong tủ lạnh còn bát thịt rang với đĩa rau luộc đấy, chưa ăn thì hâm lại mà ăn.
Tiếng nước chảy róc rách vào cốc thủy tinh. Chị đứng quay lưng lại phía tao.
Tao nhíu mày. Nhìn ngược lên cái cầu thang vắng ngắt.
Đéo có gã đàn ông nào rón rén lách qua lưng chị Lan để đi xuống cả. Thằng cha đó tàng hình à? Hay trèo ban công tầng hai nhảy xuống ngõ? Hay vẫn đang rung rúc trốn trong phòng, đợi tao lên tầng ba rồi mới dám bò ra?
Đang đứng gãi đầu, định mở mồm khịa thêm một câu cho bõ ghét, thì từ phía trên tầng, tiếng dép lê lại lẹp bẹp vang lên.
Lần này bước chân không hề rón rén. Nện xuống mặt cầu thang bình bịch, nhanh nhẹn và đầy sức sống.
Tao ngước mắt lên.
Thằng Khánh.
Nó cởi trần trùng trục. Phía dưới mặc độc cái quần đùi hoa lòe loẹt. Cái khăn tắm vắt hờ trên vai. Tóc nó ướt sũng, nước rỏ tong tong xuống bên dưới.
Nó bước xuống cầu thang không thèm nhìn đường. Vừa đi vừa nhảy chân sáo. Miệng nó chu lại, huýt sáo một đoạn nhạc pop nhí nhảnh. Cái giao diện của một thằng đàn ông đang ở đỉnh cao của sự sung mãn, thỏa mãn tột độ.
Nó lướt qua cái chiếu nghỉ, thấy tao đang đứng đực mặt ra ở phòng khách.
– A, bố cháu đi đàn đúm với các em chân dài câu lạc bộ về rồi đấy à?
Nó nhe răng cười toe toét. Một nụ cười phơi phới, không có một nếp nhăn nào của sự mệt mỏi cày game hay sửa máy cả ngày.
Khánh bước thẳng qua mặt tao. Nó tiến thẳng tới chỗ cây nước lọc, ngay sát cạnh vị trí chị Lan đang đứng. Nó vớ lấy cái cốc nhựa, hứng nước lạnh, ngửa cổ tu ừng ực. Yết hầu chạy lên chạy xuống.
Chị Lan đang cầm cốc nước trên tay. Liếc mắt sang thấy cái thân hình cởi trần, ướt sũng của thằng Khánh đứng ngay bên cạnh.
Mặt chị bỗng nhiên đỏ bừng lên. Cái màu đỏ lan nhanh từ cổ lên tận mang tai. Chị không quát tháo nó vì cái tội ăn mặc hớ hênh rồi tiến sát lại phía chị đang đứng. Chị không mở mồm chửi nó một câu nào.
Chị quay ngoắt mặt đi chỗ khác. Cầm cốc nước, bước vội vàng, gần như là chạy lách qua người thằng Khánh, lầm lũi đi thẳng lên cầu thang. Tiếng bước chân trốn chạy gấp gáp.
Tao đứng chết trân.
Hai tay đang đút trong túi quần cứng đờ. Mắt tao đảo từ cái bóng lưng đang hớt hải của chị Lan, sang cái bản mặt đang cười hớn hở, lấy khăn vò vò mái tóc ướt của thằng Khánh.
Hệ thống nơ-ron thần kinh trong não tao bắt đầu chắp nối dữ liệu với tốc độ của một con chip bị ép xung.
Nhà tối om đéo có ai ở nhà. Tiếng rên rỉ ướt át phát ra từ phòng chị Lan. Tiếng cọt két của cái giường gỗ. Thằng Khánh xuất hiện từ trên tầng đi xuống với mái tóc ướt sũng vừa tắm xong, thái độ cực kỳ hưng phấn. Chị Lan, người đàn bà nguyên tắc nhất cái nhà này, đỏ mặt lảng đi khi thấy nó cởi trần.
Và giờ tao cũng mới để ý đến là không có cái xe nào, hay một chiếc giày chiếc dép nào lạ ở phía cửa nhà cả.
Một chuỗi logic hoàn hảo không có một khe hở.
Tầm này thì ăn uống cái nỗi gì nữa. Lồng ngực tao hẫng một nhịp. Miệng tao há hốc ra, nuốt ực một cái nước bọt xuống cổ họng khô khốc.
Đù móa!
Chả có nhẽ… cái tiếng cọt két rung giường lúc nãy… là từ bà chị Lan nguyên tắc… và cái thằng Khánh trẻ trâu lôm côm này???
Tao nhìn thằng Khánh đang quăng cái khăn tắm lên vai, huýt sáo đi ngang qua tao để lên lầu.
Thế giới quan của tao vừa bị lật úp một góc 180 độ. Ối zồi ôi, thật không thể tin nổi, sao lại có chuyện này xảy ra cơ chứ.
Quảng cáo