Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 172)

Chương 73: Công an bắt​

Nắng chiều xiên qua lớp cửa kính dán đầy decal của Alo Phụ Kiện. Năm rưỡi. Đường Xuân Thủy bắt đầu đặc quánh lại thành một dòng sông khói xám và tiếng còi xe inh ỏi.

Tao nhét năm chục kính cường lực loại xịn và ba chục sợi cáp sạc bọc dù vào cái túi nilon đen to đùng. Buộc chặt miệng túi. Khách sộp mạn Hai Bà Trưng gọi giục giao gấp. Lô hàng này đi trót lọt, tiền lãi đủ để mấy thằng tiêu vặt rủng rỉnh cả tuần không cần nghĩ ngợi.

– Trông quán nhé. Tao chạy cuốc này rồi về.

Tao hất hàm với thằng Tùng, vơ lấy cái mũ bảo hiểm nửa đầu treo trên gương xe. Úp xộc lên đầu. Dây quai lòng thòng hai bên má, tao đéo buồn bấm chốt. Thời gian đẻ ra tiền, mất ba giây cài quai là mất xừ nó một nhịp đèn đỏ.

Con Wave xanh nhớt nổ máy bạch bạch. Tao gạt chân chống, lách qua khe hở giữa một con xe buýt và cái rào chắn lô cốt công trường, lao ra đường.

Gió tạt vào mặt ràn rạt. Trong đầu tao lúc này chỉ có một lộ trình duy nhất: đi đường nào nhanh nhất, lách qua ngã tư nào đỡ tắc nhất. Cảm giác có tiền trong túi làm tao thấy mình như đang lướt trên mọi luật lệ của cái thành phố này.

Đến ngã tư Kim Mã.

Cái bảng điện tử đếm ngược nhấp nháy màu xanh. Số 3. Số 2. Chuyển vàng.

Đám đông phía trước bắt đầu rà phanh. Tao thì không. Cái máu khôn lỏi của một thằng con buôn quen chớp thời cơ nổi lên. Tao vặn tay ga. Con Wave rướn lên, lách qua đầu một chiếc taxi đang đi chậm lại, định vọt thẳng qua vạch kẻ đường trước khi đèn đỏ bật sáng.

Tuýt!

Một tiếng còi sắc lẹm, xé toạc cái ồn ào của ngã tư.

Một chiếc gậy lừ lừ chỉ thẳng vào mặt tao. Một bóng áo vàng bước ra, đứng sừng sững giữa dòng xe đang khựng lại.

Mũi gậy vẩy vẩy, ra hiệu tấp vào lề.

Tao bóp phanh kít một cái. Đầu xe chúi nhủi.

Tim tao hơi hẫng một nhịp, nhưng ngay lập tức, tao lấy lại sự bình tĩnh. Ba cái trò tuýt còi này tao lạ gì, ngồi quán trà đá nghe mấy ông anh giang hồ mõm chém gió suốt. Lỗi vặt, dăm ba đồng bạc lẻ là xong.

Tao từ từ dắt xe tấp vào bốt. Đá chân chống.

Đứng trước mặt tao là hai chú cảnh sát giao thông. Một người trẻ đang ghi chép, một chú lớn tuổi hơn, mặt sạm đen, nét mặt cứng ngắc không có lấy một nếp nhăn cảm xúc.

Tao thò tay vào túi quần bò. Ngón tay chạm ngay vào xấp tiền bán hàng lúc trưa. Tao khéo léo rút ra một tờ hai trăm nghìn polymer đỏ chót, cuộn tròn lại giấu trong lòng bàn tay.

Tao nặn ra một nụ cười nửa vời, cái kiểu cười vừa nhún nhường vừa tỏ ra mình hiểu chuyện đời.

– Chú thông cảm, cháu sinh viên đi giao đơn cho khách kiếm mấy đồng ăn tối. Đường đông quá cháu lỡ đà trôi qua vạch. Chú linh động cho cháu đóng phạt tại chỗ để cháu kịp chạy đi ship hàng ạ. Khách người ta giục quá.

Tao vừa nói, vừa chìa cái tay kẹp tờ hai trăm nghìn ra, định dúi vào dưới cuốn sổ kẹp tài liệu của chú công an. Tao đinh ninh cái kịch bản này hoàn hảo.

Chú công an già không nhìn xuống tay tao. Chú liếc mắt nhìn tờ tiền, rồi từ từ ngẩng lên, nhìn thẳng vào mặt tao.

Khóe miệng chú nhếch lên. Một cái cười nhạt thếch, cái kiểu cười của người lớn đi guốc trong bụng một thằng ranh con đang múa rìu qua mắt thợ.

– Sinh viên mà nứt mắt ra đã giở cái thói lưu manh hối lộ cán bộ à?

Giọng chú đanh lại, lạnh ngắt, đập thẳng vào cái sĩ diện đang phồng to của tao. Bàn tay đang cầm tờ tiền của tao khựng lại giữa không trung, cứng đờ.

– Mũ bảo hiểm không cài quai. Xe không gương chiếu hậu. Vượt đèn đỏ. – Chú gõ cái gậy xuống mũi giày tao. – Tắt máy. Xuất trình giấy phép lái xe, đăng ký xe, bảo hiểm xe.

Trời mùa đông nhưng tao thấy mồ hôi lạnh rịn ra dọc sống lưng.

Tao sờ tay vào túi quần sau. Trống không.

Sáng nay vội đi mở hàng, cái ví da tao vứt trong ngăn kéo bàn kỹ thuật, chỉ vo viên xấp tiền nhét túi quần để lấy tiền thối cho khách.

– Cháu… cháu quên mang ạ.

Giọng tao lí nhí. Cái vẻ tự tin, vênh váo ngầm lúc nãy bay sạch bách. Tao định mở miệng cãi cùn, định bảo xe em mượn, định giở thói chợ búa ra. Nhưng ánh mắt thép của người thi hành công vụ đè bẹp tao ngay lập tức. Đứng trước quyền lực thật sự, mấy cái mánh khóe lươn lẹo của tao chỉ là rác rưởi.

– Không có giấy tờ hợp lệ. Vượt đèn đỏ. Lập biên bản. Cho xe lên thùng.

Chú công an quay sang nói với đồng chí trẻ. Nhanh. Gọn. Không có chỗ cho sự mặc cả.

Mười lăm phút sau.

Tao đứng chết trân trên vỉa hè. Trên tay là tờ biên bản màu vàng khè mỏng tang. Chữ ký của tao ở góc dưới cùng ngoệch ngoạc, méo mó. Bàn tay tao run rẩy lúc ký tên. Không phải vì sợ. Mà vì sự bất lực tột cùng khi bị tước mất quyền kiểm soát.

Chiếc xe tải chuyên dụng của đội giao thông lùi lại. Tiếng tời sắt kêu loảng xoảng.

Tao đứng nhìn con Wave xanh nhớt – cái tài sản lớn nhất, cái cần câu cơm, cái biểu tượng cho sự độc lập và tự do của tao – giờ lên thùng xe tải. Nó nằm chỏng chơ giữa mấy con xe vi phạm khác.

Chiếc xe tải rồ ga, nhả một luồng khói đen xì rồi chạy khuất bóng.

Tao đứng đó, hai tay buông thõng.

Bên cạnh tao là túi nilon đựng ốp lưng và cáp sạc.

Đường phố lên đèn. Dòng người hối hả lướt qua mặt tao. Từng chùm đèn pha ô tô chói lóa quét qua, không một ai thèm dừng lại, không một ai quan tâm đến một thằng ranh con vừa mất xe đang đứng bơ vơ bên lề đường. Ở cái thành phố này, mày dừng lại là mày biến mất khỏi tầm mắt người ta.

Tao nghiến răng, vác cái túi hàng lên vai. Vẫn phải đi giao. Khách không đợi.

Tao vẫy một cuốc xe ôm. Lão xe ôm ngã giá bảy chục nghìn. Tao gật đầu không thèm mặc cả. Cảm giác ngồi sau lưng người khác, trả tiền để người ta chở mình đi, nó chát chúa làm sao.

Giao xong lô hàng, tao nhận cục tiền từ tay khách. Tiền vẫn dày, nhưng tao chẳng thấy vui.

Tao lững thững đi bộ trên vỉa hè đường Đại Cồ Việt để tìm bến xe buýt.

Đôi giày bata trắng của tao lê từng bước nặng nhọc, bám đầy bụi đường. Mồ hôi vã ra ướt đẫm cái áo phông bên trong lớp áo khoác.

Không có xe máy. Không có sự chủ động. Tao lại bị ném trở về mặt đất, trở thành một hạt bụi chậm chạp giữa dòng thác người đang cuồn cuộn chảy.

Cái ảo tưởng về sự lớn mạnh của tao vừa bị đập cho một trận tơi bời.

Nhìn dòng xe cộ vun vút lao qua, để lại những vệt sáng đỏ lòm của đèn hậu.

Tao nhổ bọt xuống đường.

Đcm, cái ngày khốn nạn.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng